★ Quyển 1: Cây Sự Sống (Tree of Life)

5) Hoàng kim (Phần 10)

2026-01-18

12

5) Hoàng kim (Phần 10)

Đến khi Tinh Mạt xách hai ly trà đá ngọt mua từ chợ đêm suối nước nóng quay lại sòng bạc, mọi thứ từ lâu đã thay đổi.

Một đám đông vây quanh bàn của Aurora đông đến mức nước chảy không lọt, thỉnh thoảng bên trong lại truyền ra tiếng gào thét.

Chuyện gì xảy ra thế này? Đánh nhau à?

Tinh Mạt vội vàng tiến lên, chen qua đám đông, miệng không ngừng nói "cho tôi đi nhờ", "xin lỗi".

Tuy nhiên, khi Tinh Mạt chen được vào sát bàn cược, cô chỉ thấy một tia kim quang xé toạc không trung—

"Xoẹt——"

Đó là Nữ kỵ sĩ cưỡi phi long! Cô ấy đang quần thảo với hơn mười con phi long trên không, mỗi khi kim quang lóe lên, lại có một con rồng từ trên trời rơi xuống.

Aurora ngồi bên bàn với vẻ mặt thản nhiên như mây bay gió thổi, hai tay khoanh trước ngực.

Còn ba người kia thì đa phần đều đang rồ dại, mặt mày dữ tợn.

Tinh Mạt lập tức nhìn rõ tình hình hiện tại: ba người kia quyết định vây đánh Aurora, nhưng lại bị cô nàng nhẹ nhàng "một chấp ba".

Nữ kỵ sĩ dưới trướng Aurora như có thần giúp, cắt xẻ chiến trường, khiến thiên quân vạn mã trước mắt tan tác.

Cái đồ nhỏ thó này... chắc chắn là đã ban cho Nữ kỵ sĩ "sự sống" rồi... nên mới lợi hại như vậy...

Tinh Mạt lặng lẽ nhìn Aurora một lần nữa giành chiến thắng, thu một đống chip lớn vào chiếc sọt bên cạnh.

Nàng quay đầu lại thấy Tinh Mạt đang đứng xem, liền vẫy vẫy tay:

"Trà đá ngọt!"

Tinh Mạt đưa trà qua, Aurora nhấp một ngụm rồi lè lưỡi:

"Ngọt quá, waa..."

Sau đó, nàng đứng dậy, vẫy vẫy tay với ba người trên bàn:

"Tối nay chơi đến đây thôi nhé, chơi tiếp nữa thì bất lịch sự quá, các vị cần luyện tập thêm nhiều đấy."

"Đợi đã!" Gã chủ bàn lúc trước lúc này mắt đã vằn tia máu, "Ngươi... không phải... ngài... ngài tên là..."

"Ta tên Tinh Vũ," Aurora chống nạnh, "Nhớ kỹ đại danh của ta! Lần tới thấy Tinh Vũ đến, tốt nhất là các ngươi nên chạy cho lẹ đi nha~"

Tất cả những người đứng xem đều lặp đi lặp lại cái tên này: Tinh Vũ đến... thì phải chạy cho lẹ...

Chủ bàn run rẩy đứng dậy, hành lễ với Aurora:

"Là tôi thua rồi... tiểu thư Tinh Vũ..."

"Ừm ừm." Aurora mỉm cười gật đầu.

"Tôi có một yêu cầu nhỏ... không biết ngài có thể..."

"Nói đi nói đi, nhanh lên, ta còn phải đi hẹn hò với chị ta nữa." Aurora vừa nói vừa bá đạo nắm lấy tay Tinh Mạt kéo đi.

Chủ bàn nuốt nước bọt, rồi chỉ ngón tay vào bức tượng Nữ kỵ sĩ trên bàn:

"Không biết tôi có thể mua lại bức tượng kỵ sĩ này để làm vật sưu tầm không?"

Hắn thậm chí không thèm hỏi người phục vụ mà hỏi thẳng Aurora, cứ như thể đây không phải là tài sản công cộng của sòng bạc vậy.

Aurora im lặng một lúc rồi gật đầu:

"Ngươi định trả bao nhiêu tiền?"

"Cái này không dễ bán đâu..." Tinh Mạt cúi người, thì thầm vào tai Aurora, "Đây là đồ của sòng bạc mà..."

Giây tiếp theo, chủ bàn nói ra một con số, không khí xung quanh rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.

Nghe thấy con số đó, đồng tử Tinh Mạt chấn động, miệng há hốc:

"Hả...?"

......

"Đã bảo với ngươi là ta làm được mà~"

Trên con phố sau của khu suối nước nóng, Aurora nắm tay Tinh Mạt, tâm trạng cực kỳ tốt.

Con phố này dành cho những người vừa tắm suối nước nóng xong đi tiêu xài, bày bán đủ thứ như quà lưu niệm ma pháp, tượng kỷ niệm, và cả những bộ 『Hoàng Kim Đồ Đằng』 theo chủ đề suối nước nóng Hoa Hướng Dương.

Tất nhiên, quan trọng nhất vẫn là mỹ thực: mùi thịt nướng thơm lừng đã lan tỏa trong không trung kể từ khi Tinh Mạt bước vào con phố, kích thích cái dạ dày chưa ăn tối của cô.

Lúc này, trong túi Tinh Mạt đang đựng hai tấm "vé Hoàng Kim", đây là danh phận du khách cao cấp nhất của toàn bộ suối nước nóng Hoa Hướng Dương, có thể tận hưởng "phòng bao Công tước" trong đêm đó và nhận được sự phục vụ chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc.

Tất nhiên, nếu Tinh Mạt đưa ra yêu cầu muốn đi "tham quan phòng nồi hơi suối nước nóng", họ cũng sẽ được đáp ứng.

Nhưng trước đó, cứ ăn tối đã, dù cũng sắp đến rạng sáng rồi.

Nhìn cái đồ nhỏ thó đang dắt tay mình đi phía trước, Tinh Mạt cười lắc đầu:

"Tiểu thư Tà thần, phỏng vấn một chút, tại sao cuối cùng ngươi lại bán bức tượng Nữ kỵ sĩ đó?"

"Vì tên đó trả giá cao mà," Aurora thản nhiên nói, "Con số đó ngươi cũng nghe thấy rồi đấy, số tiền đó cộng với tiền ta thắng tối nay... e là đủ để xây thêm một cái nhà thờ nhỏ ở vùng ngoại ô lãnh địa Akademi rồi đấy."

Đúng thật... số tiền Aurora kiếm được tối nay cơ bản bằng thu nhập mấy năm trời của một tầng lớp trung lưu trong Học Thành, nếu nhiều thêm chút nữa đúng là có thể đi xây nhà thờ thật.

"Nhưng lúc cuối Nữ kỵ sĩ đó nhìn ngươi với ánh mắt tội nghiệp lắm đấy." Tinh Mạt nói.

"Người hầu là phải biết hiến dâng cho lãnh chúa mà." Aurora dửng dưng đáp.

"Vậy ngươi có bán ta đi không? Ta chẳng phải cũng là người hầu của ngươi sao?" Tinh Mạt hỏi vặn lại.

Aurora dường như khựng lại một chút, cái đầu nhỏ lắc lắc vài cái rồi quay lại.

Dưới ánh đèn gas của chợ đêm, đôi huyết nhãn của nàng được phủ một lớp ánh sáng vàng ấm áp:

"Không nỡ bán ngươi đâu."

"Tại sao?"

"Ngươi biết nấu ăn, mà còn nấu rất ngon nữa."

Ngươi không thể bịa ra cái lý do nào cảm động hơn chút được à...

Tinh Mạt dở khóc dở cười, rồi dẫn Aurora dừng lại trước một sạp thịt nướng.

Người Đế quốc đã mang thói quen nướng thịt trong sa mạc đến Học Thành. Khác với khu Bạch Tháp hay khu Tây Thành vốn phụ thuộc vào bếp gas để nấu nướng, bàn nấu ăn của người Đế quốc gần gũi với tự nhiên hơn — đó là đá.

Họ dùng những viên đá cuội lớn xếp đầy mặt bàn, bên dưới đốt củi để làm nóng đá, sau đó dùng lòng cừu xiên trên que chà xát liên tục lên bề mặt đá để lại lớp mỡ tươi trên mặt đá cuội.

Tiếp đó, đầu bếp trải từng miếng thịt lên đá: sườn cừu, thịt ba chỉ, đùi cừu và cả cật cừu.

Cùng với tiếng "xèo xèo" sôi sục, đầu bếp dùng tay bốc những hạt muối thô rắc lên miếng thịt, từ đó về sau không thêm bất kỳ gia vị nào khác, để mặc những viên đá cuội nóng bỏng nướng chín thịt.

Khi thịt chín, đầu bếp dùng kẹp gắp thịt ra, đặt lên đĩa có lót vài miếng bánh mì dẹt, rồi đưa cho Tinh Mạt.

Tinh Mạt dẫn Aurora tìm một chỗ ngồi bên cạnh.

Trong tiếng ồn ào của chợ đêm, hai người vừa uống trà đá ngọt, vừa dùng bánh mì cuộn thịt, chấm mật ong rồi bỏ vào miệng.

"Ực... thịt của người Đế quốc ngon thật đấy..." Miệng Aurora hơi lúng búng.

"Sao ngươi toàn nói ra mấy câu kỳ quặc thế hả..." Tinh Mạt cười, cũng bắt đầu thưởng thức.

Nước thịt tràn ngập trong khoang miệng, mỡ được bánh mì hấp thụ khiến thịt không bị ngấy hay khô, sau khi được điều vị bằng mật ong tạo nên một hương vị ngọt ngào mọng nước.

Sau khi ăn no được một nửa, Tinh Mạt uống cạn ly trà đá ngọt cuối cùng, rồi quay sang hỏi Aurora vẫn đang đánh chén ngon lành:

"Đúng rồi tiểu tổ tông, số tiền còn lại của ngươi chắc còn khá nhiều nhỉ, ngươi có kế hoạch gì không?"

"Kế hoạch?" Aurora nuốt miếng thịt trong miệng xuống cái ực, "Gừ... vẫn chưa nghĩ ra... hay là đem đi phát lương?"

"Phát lương?" Tinh Mạt nhướng mày, "Phát lương gì cơ?"

"Tất nhiên là để thuê và tổ chức lực lượng vũ trang giáo đoàn của ta, sau đó phát lương cho họ rồi!"

Aurora càng nói càng trở nên phấn khích:

"Tu nữ vũ trang... Mục sư vũ trang... Thánh nữ vũ trang... Cự long vũ trang... Ừm... chỉ chơi đồ đằng trên bàn quả nhiên vẫn chưa đủ đã, ta muốn gây dựng một đội quân thực sự!"

Tinh Mạt: (?Д?≡?д?)!?

Hỏng rồi... lại còn để cô nàng này kiếm được vốn khởi nghiệp nữa chứ...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!