Vol 01

6-2 Không có cảm giác thực tế cũng phải thôi

2026-03-07

2

6-2 Không có cảm giác thực tế cũng phải thôi

“Thằng khốn Godach đó, ngày xưa không phải hạng người như thế. Nếu không vì vậy, thì chính tôi cũng đã chẳng gia nhập cái tổ đội đó. cứ cho là đã vào đi nữa, tôi cũng sẽ không lập gia đình hay là làm tăng thêm nạn nhân bị vạ lây bởi tên ác độc đâu.”

Phòng khách nhà Kraha.

Tại bàn ăn. Ba trong bốn chiếc ghế đã có người ngồi, một tách trà bốc khói, hai tách đã nguội ngắt từ lâu.

“Cách nói đó hơi……”

“Xin lỗi nếu làm cô phật ý. Nhưng đó là sự thật.”

Holland dùng đầu ngón tay kẹp lấy quai tách trà, song không hề đưa lên miệng, mà tiếp tục câu chuyện.

“Đó đã từng là một tổ đội khá tốt đấy chứ. Tự nói thì hơi kỳ, nhưng khoảng thời gian ở tầm B-rank mới là lúc bọn tôi hăng nhất. Kiểu chinh phục dựa vào teamwork và chiến lược. Những thành viên nòng cốt chủ lực đều đã gia nhập vào khoảng giai đoạn đó. Những kẻ không thể phát huy hết năng lực ở những nơi khác... nói sao nhỉ, đó giống như một xưởng tái chế cho những kẻ như thế. Hắn ta từng có cái tài năng đó.”

“Vậy thì vì sao lại trở thành một tổ đội sẵn sàng đâm sau lưng đồng đội như vậy?”

Trước câu hỏi sắc bén của Arlineit, Holland nhắm nghiền mắt lại,

“……Ai mà biết được chứ. Có lẽ việc nhặt được thanh ma kiếm là bước ngoặt. Kể từ đó, con người hắn đã thay đổi. Hắn không còn là người thủ lĩnh đáng tin cậy như trước đây nữa..……Rốt cuộc trong lòng hắn đã biến chuyển thế nào, tôi cũng không rõ.”

“Ma kiếm tìm thấy ở đâu?”

“Trong một mê cung hạng A. Trước khi chuyển căn cứ về khu vực này. Nó có cái tên là <Nơi Ấy Tựa Như Vực Thẳm Xa Xăm Của Biển Sâu - Deep Deep〉.”

“À,” Arlineit gật đầu.

“Tôi nhớ đã đọc trong báo cáo. Hình như nơi đó có những vùng nước với nồng độ muối rất cao”

“Đúng vậy. Thử thách ở đó là làm thế nào để đảm bảo được nước uống……Mà thôi bỏ đi. Dù sao cũng là mê cung đã bị chinh phục rồi, lải nhải giải thích dông dài làm gì nữa.”

Không phải vậy đâu, Kraha thầm nghĩ.

Đã là mê cung hạng A thì đó là đại ma cung mà những mạo hiểm giả lão luyện, vượt xa bản thân cô, phải dốc toàn bộ trí lực và thể lực để khiêu chiến. Không có bất kỳ câu chuyện phiêu lưu nào đáng bị xem nhẹ cả.

Nhưng Kraha cũng hiểu đây không phải lúc để nói ra điều đó, nên vẫn im lặng.

“Chỉ có thể nói là, đó là mê cung siêu phù hợp với bọn tôi. So với độ khó về chiến đấu thì độ khó về di chuyển cao hơn gấp bội. Như vừa nói lúc nãy, bọn tôi phong trần và thực dụng hơn nhiều so với các tổ đội hạng S đời trước hay thậm chí là hạng A cùng thời. Vì thế mới tạo ra khác biệt ở những phương diện đó. Nó giống như mê cung được sinh ra dành riêng cho bọn tôi……vậy mà..”

“Ma kiếm xuất hiện ở khu vực nào?”

Arlineit hỏi thêm.

“Tầng trung.”

“……Tôi không am hiểu lắm, nhưng ma kiếm thường xuất hiện ở những nơi như vậy sao?"

“Tôi cũng đâu có rành. Bình thường thì hiếm thấy lắm, cứ ngỡ rằng nếu đã là hạng A thì có lẽ đó là chuyện tương đối thường tình...ta đã từng nghĩ đại loại như vậy đấy."

“Tôi nghĩ là không có đâu ạ.”

Khi Kraha chen vào, ánh mắt của hai người đồng thời tập trung vào cô.

Dù có cảm giác chùn bước vì bị chú ý, cô vẫn tiếp tục.

“Ừm……Bản thân tôi khi lần đầu nghe chuyện Godach-san sở hữu ma kiếm đã rất ngạc nhiên. À, tôi có sở thích sưu tầm truyện phiêu lưu, nên có biết cả những chuyện khá ít người biết.”

"...Ra vậy, hèn chi cô có nhiều kiến thức đến kỳ lạ."

Cảm thấy chút ngượng ngùng trước lời nói của Holland, cô vẫn tiếp tục,

"Vốn dĩ, việc những thứ như thế... dù không phải ma kiếm đi nữa, mà là các vật phẩm nhân tạo được đặt trong mê cung là rất hiếm đúng không ạ? Holland-san cũng hiểu mà phải không?”

“Ừ. Đúng vậy”

Ông cũng gật đầu,

“Nếu muốn mấy thứ như vậy thì người ta sẽ lặn lội vào các di tích tiền sử. Mục đích của việc thám hiểm mê cung là kiểm soát lõi ma pháp nằm ở tầng sâu nhất khi đã chinh phục xong, để việc khai thác khoáng thạch và tài nguyên nhiên liệu có nguồn gốc từ ma lực tích tụ bên trong mê cung trở nên dễ dàng hơn—còn vì danh dự và lòng tự trọng nữa. ……Dù hạng người bọn tôi đã chẳng còn tư cách để nói về điều đó.”

Ở nửa sau câu nói của anh, Kraha cố ép mình nuốt xuống, rồi lên tiếng,

“Những thứ mê cung tích tụ vốn là các vật được hình thành từ ma lực một cách vô trật tự hơn nhiều. Tôi đã vài lần nhìn thấy ma kiếm 〈Không Trở Về Tro Bụi〉 của Godach-san, nhưng hình dạng đẹp đẽ đến vậy thì e rằng không thể phát sinh tự nhiên được.……À, hay là mọi người đã khai quật được ma thạch vốn là nguyên hình của〈Không Trở Về Tro Bụi〉rồi sau đó mới gia công chế tác lại?”

“Nếu là vậy thì…” Kraha nghĩ.

“Đột ngột chen vào câu chuyện, lại còn nói năng như thể mình hiểu rõ mọi chuyện, đúng là thật đáng xấu hổ.”

Thế nhưng lại Holland lắc đầu.

“〈Không Trở Về Tro Bụi〉 ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy đã có hình dáng như thế rồi. Chỉ là cách nghĩ của tôi hơi khác cô một chút.”

Cộc, ông dùng đầu móng tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

“Tôi cho rằng đó là Di Vật.”

Ông nói.

“Di Vật ạ?”

“Phải. …….Cũng chẳng phải chuyện hiếm đâu. Có điều, hai năm kể từ khi Kraha tới đây, bọn tôi chẳng lặn vào mê cung nào ra hồn, chỉ chờ tính toán công lao chinh phục〈Deep Deep〉, nên cô không có cảm giác thực tế cũng phải thôi.”

“Chuyện thường tình ấy mà,” Holland nói.

“Có khi cả tổ đội bị diệt sạch giữa chừng, chỉ còn lại hành lý. Mà kể cả không đến mức nguy hiểm đó, thì cũng có lúc trên đường đi phán đoán rằng không thể công lược nổi, rồi để lại vật tư tại chỗ nhằm giảm tải trọng mà quay đầu về. Những món đồ bỏ lại như thế thường lăn lóc trong mê cung.”

“Nhưng nếu là ma kiếm thì hẳn sẽ không bao giờ bị bỏ lại—à, vì thế mới phán đoán đó là Di Vật.”

“Đúng vậy,” Holland gật đầu trước lời của Arlineit.

“Thì ra là vậy,” Kraha cũng hiểu ý ông rồi nói,

“Xin lỗi. Vì đã xen lời.”

“Không sao, không sao. Người trẻ mà không xông xáo thì còn làm gì nữa.”

"Nhưng mà..." Ông chỉnh lại tư thế ngồi ngay ngắn lại và tiếp tục:

"Cũng đến lúc phải đi vào vấn đề chính rồi nhỉ."

Giọng ông hạ trầm xuống hơn nữa.

“……Đúng vậy”

Arlineit cũng làm điều tương tự.

“Khi nãy anh nói “bị đe dọa” điều đó có nghĩa là gì??”

“Đúng theo nghĩa đen thôi. ……Tôi từng định rời khỏi tổ đội một lần.”

“Hả?” Bất giác thốt lên.

Biết rằng sự kinh ngạc này không đáng để làm gián đoạn cuộc trò chuyện lúc này, cô dùng tay bịt miệng mình lại.

“Tôi cũng biết lượng sức mình mà. Nhờ Godach có được ma kiếm, điểm yếu là thiếu hụt hỏa lực chiến đấu được bù đắp, rồi thuận buồm xuôi gió chinh phục mê cung hạng A. Lại thêm việc giá trị thương mại của mê cung đó được đánh giá cao mà tổ đội được chứng nhận hạng S…… Tôi không nghĩ bản thân là một kẻ vĩ đại đến mức có thể chịu đựng được một câu chuyện cổ tích như thế."

“Đó là tự ti sao? Hay là khiêm tốn?”

“Là sự thật.……Tôi cũng có tuổi rồi. Dù có ghét đến mấy cũng tự hiểu rằng đã qua thời kỳ đỉnh cao sức mạnh. Hơn nữa, trước khi làm mạo hiểm giả, tôi cũng từng làm một công việc tương đối bình thường——nói vậy không hay lắm nhỉ. Đại loại là công việc không cần dùng đến nắm đấm. Ta đã từng nghĩ đến việc giải nghệ trước khi bị dính trấn thương trong một cuộc đại thử thách không vừa sức mình như là mê cung hạng S..."

“Hơn nữa,” Holland nói tiếp.

“Lúc đó Godach cũng đã bắt đầu trở nên kỳ lạ. Dù là đồng đội đã gắn bó lâu năm, nhưng……cô hiểu chứ? Khi đã có gia đình trên vai, thì không thể cứ dang rộng hai tay như đại bằng hữu được. Những thứ cần bảo vệ cũng có thứ tự ưu tiên của chúng.”

“……Xin lỗi. Tôi là người của công việc, nên khó mà dễ dàng gật đầu đồng tình với điều đó.”

Nhưng mà,” Arlineit nói.

“Tôi sẽ bày tỏ sự thấu hiểu tối thiểu.”

“Cũng chẳng phải chuyện gì phức tạp cả. Dù không có tôi thì Godach vẫn sống được, nhưng gia đình tôi thì không. Chỉ có thế thôi, vì vậy tôi mới đi nói với hắn. Xin hãy để tôi rời đi.”

"Sau đó thì sao?"

Rắc

Nắm đấm của Holland siết chặt trên mặt bàn.

“Ngày hôm đó, hắn ta chẳng đáp lại lời nào. Đơn xin rời tổ đội mà tôi nhờ bên hành chính soạn cho, hắn cũng chỉ thẫn thờ nhận lấy. Tôi còn lo không biết thằng cha này có ổn không nữa cơ.

Nhưng hóa ra là thừa thãi.

Khi trở về nhà, thì hắn…đang ngồi quây quần bên mâm cơm cùng với gia đình tôi rồi."

“Chuyện đó là……” Kraha không kìm được thốt lên.

“Ừ,” Holland cũng thừa nhận điều đó,

“Là đe dọa đấy. Vợ tôi cũng nhận ra bầu không khí kỳ lạ, nhưng dù sao đối với cô ấy thì hắn vẫn là cấp trên trong công việc của tôi. Không thể tỏ ra muốn xua đuổi được. Hắn nở nụ cười nhạt nhẽo, buông mấy câu xã giao sáo rỗng chẳng có chút thành ý, xoa đầu bọn trẻ một cách lơ đãng—Và rồi, sau khi ăn xong, lấy cớ tiễn khách để chỉ còn hai người với nhau, khi tôi chất vấn rằng hắn định giở trò gì, hắn đã nói thế này:

“Mày hiểu mà đúng không?” ”Đừng hòng nghĩ đến chuyện kỳ quặc nào nữa.”

……Rồi hắn xé nát đơn xin rời đội ngay trước mắt tôi, thế là hết.”

“Tôi đã không thể làm gì được.” Holland nói.

“Tôi cũng hiểu rằng không phải chỉ mình bản thân rơi vào tình cảnh này. Có những người có lòng chính nghĩa mạnh hơn ta, cũng có đứa cứng cỏi hơn. Tôi đã nghe không biết bao nhiêu lời nói xấu sau lưng về cách làm việc của Godach. Thế mà những kẻ đó bỗng dưng trở nên ít nói, lại còn vẫn tiếp tục hoạt động trong tổ đội. Đáng sợ đúng không?”

“……Ông không trực tiếp hỏi họ sao?”

“Hỏi sao nổi. Đến cả tôi mà được hỏi thì cũng chẳng thể trả lời. Bởi vì không ai biết được rằng, nếu nói ra thì sẽ phải gánh chịu hậu quả khủng khiếp nào.”

“Ra là vậy……” Kraha cũng lên tiếng.

“Khi Jir-san gặp phải tình cảnh đó, việc không một ai làm gì cả là vì.……”

“Thành thật mà nói, tôi cũng sợ.……Nghĩa là hầu hết những kẻ có mặt ở đó đều đã bị đe dọa ngầm rồi chứ gì. Nếu không phải vậy, thì dù sao đây cũng là tập hợp những mạo hiểm giả đã leo lên đến hạng S. Không thể nào dung túng cho thứ vô pháp vô thiên như vậy được.”

“……Ra vậy”

Arlineit thở hắt ra một hơi dài.

“Hóa ra nguyên nhân mọi gốc rễ đều là Godach.……Chẳng trách không ai chịu hé răng nửa lời.”

“……Rốt cuộc cũng chỉ là để bảo vệ bản thân thôi.”

“Không thể đoàn kết lại mà chống đối sao——à, phải rồi. Godach là chiến lực nòng cốt mà.”

“Dù có hợp sức lại cũng không thắng nổi đâu,” Holland nói.

“Trúng trọn〈Giải Phóng Ma Kiếm〉 thì đến xương cũng chẳng còn. ……Việc nhà Kraha bị phóng hỏa, chắc cũng là một dạng đe dọa thôi.”

“Ông nghĩ Godach còn ở gần đây không?”

“Ai mà biết được…… .Nhưng tôi mong là hắn không có ở đây."

“Ano……” Kraha cất tiếng,

“Holland-san, nói những chuyện này có thật sự ổn không? Gia đình ông……”

Thay vì trả lời bằng lời nói, Holland chỉ ngón tay vào Arlineit đang ngồi trước mặt.

“Từ dạo trước, Thánh Kỵ Sĩ Đoàn đã canh giữ quanh nhà chúng tôi. ……Có lẽ là để giám sát, nhưng nếu thằng khốn Godach dám đến gần, chắc hõ sẽ không chỉ đứng nhìn đâu nhỉ?”

“……Tinh mắt đấy. Viện binh mới đến chỉ vào ngày hôm trước thôi mà.”

“Suốt ngày cứ ru rú trong nhà thì một chút thay đổi nhỏ thôi cũng đủ để nhận ra rồi. Hơn nữa, bản thân dù sao cũng là cung thủ, tôi khá tự tin vào đôi mắt của mình đấy.”

“"Đây là tất cả những gì ta có thể kể rồi,”  Nói đoạn. Holland ngả lưng vào ghế.

“Vẫn chưa tìm ra Godach sao?”

“Đúng vậy.……Một tuần nay chúng tôi đã dùng chiến thuật biển người mai phục ở các cửa hàng thực phẩm quanh vùng, nhưng vẫn không thấy bóng dáng.”

"Mạo hiểm giả một khi đã đến nước đường cùng thì có thể tách biệt hẳn với xã hội mà.......Thế, cô nghĩ thằng khốn làm thế nào liên quan đến vụ của Thánh nữ?"

Arlineit im lặng trong chốc lát.

Rồi cuối cùng——đôi môi cô mở ra.

“Vì ông đã mạo hiểm cung cấp thông tin. Phía tôi cũng nên nói rõ.……Vụ việc lần này, Đoàn Trưởng Thánh Kỵ Sĩ cùng những người khác nghi ngờ đây là vụ án liên quan đến Diệt Vương.”

“Diệ……!?”

Mắt Holland mở to kinh ngạc.

Kraha cũng vậy.

“…….....Này, cô đang nói chuyện của thời nào thế hả? Đây không phải là chuyện cổ tích đâu đấy. Ngoại điển từ mấy ngàn năm trước, tại sao bây giờ lại dính dáng vào chuyện này?"

“Diệt Vương……chuyện đó, thật sự có ở thời hiện đại này sao?"

Trước nghi vấn của hai người, Arlineit không hề bác bỏ hay áp đặt họ.

Bởi lẽ, đó cũng là nghi vấn trong lòng cô.

“Tôi hiểu các vị đang nói gì. Chính tôi cũng chưa thể tìm ra sự liên kết giữa Diệt Vương và vụ việc này”

“Nhưng” cô nói tiếp,

“Có sự bảo chứng từ Tam Thánh Nữ…… đồng thời, phía Liên Minh Ma Pháp cũng đưa ra báo cáo tiên tri tương tự. Trong số những tiên tri đó, có cả tên của Đại Ma Pháp Sư.”

“Cái quái gì vậy……”

Holland ngửa mặt nhìn trần nhà.

“Nghĩa là thằng Godach cũng dính đến vụ Diệt Vương sao?”

“Chúng tôi đang nghi như vậy. Dù chỉ là giả thuyết, nhưng xét về thời điểm thì ma kiếm 〈Không Trở Về Tro Bụi〉 đó có thể là của Diệt Vương,”

“————Ano,”

Kraha chen vào cuộc nói chuyện của hai người.

“Hửm?”

”Có chuyện gì?”

“Không, chỉ là……có thể tôi đang tưởng tượng, nhưng……”

Kraha ngẩng lên nhìn trần nhà.

Chiếc đèn trần chứa đầy những viên đá ma thuật phát sáng đang rung lên lắc lư lạch cạch.

“Nó đang rung, đúng không à?”

“Ừ”

“Âm thanh gì vậy……?”

Holland và Arlineit đứng bật dậy. Kraha cũng vội vàng theo sau.

Tiến lại gần cửa sổ, Arlineit mạnh tay vén phăng tấm rèm.

Và rồi ba người họ nhìn thấy một con chim đang bay trên bầu trời đêm.

Chỉ có điều, con chim khổng lồ đó đến mức có thể nuốt chửng cả voi, tỏa ra luồng ma lực tà ác.

e46f1529-de0c-447c-9cd1-2e423b1b8c44.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!