“Ưghhhhhhh.”
Kuroda Kanbei hiện đang bị giam giữ tại nơi sâu nhất của núi Shozan.
Nơi đây vốn là một hang động tự nhiên được cải tạo lại thành nhà tù ngầm sau khi Ukita Naoie chiếm đóng được ngọn núi này.
Bởi vì chẳng có nổi một tia sáng nào có thể chiếu lọt vào bên trong, nhà tù này chỉ có cái lạnh giá và bóng tối đang phủ kín suốt từ ngày này sang tháng nọ. Trần của nhà tù cũng quá thấp, khiến cho một người cũng chẳng thể nào mà đứng thẳng lưng được.
Cộng thêm cái bầu không khí ẩm ướt, với môi trường sống như thế này, là điều kiện lý tưởng để các loài côn trùng và bọ gậy được sinh sôi và nảy nở; mùi của chúng thải ra thì thật kinh khủng và tởm lợm, khiến cho Kanbei vào những ngày đầu bị giam cầm tại đây thậm chí còn chẳng thể hít thở bình thường nổi.
Nắm chặt lá bài “The Fool” đã nhàu nát trong tay, thiếu nữ quân sư của đoàn Sagara đã chẳng còn biết nổi rằng cô đã ở phải chỗ này từ lúc nào được nữa.
Mấy ngày trước, cô đã một mình đến núi Shozan,
nhưng còn chưa có cơ hội để sử dụng kỹ năng đàm phán hòng thuyết phục được Ukita Naoie đầu hàng và nộp quân cho nhà Oda, Kanbei đã bị cảnh quân Ukita chặn lại rồi ngay lập tức bị tống giam vào cái nhà tù này khi mà thậm chí còn chưa được nhìn thấy mặt của chủ tướng địch.
Sau cùng thì, đó cũng chính là ẩn nghĩa mà lá bài tarot đã ám chỉ.
“The Fool” đảo nghịch có nghĩa là:
Hành động ngu ngốc,
Thiếu thận trọng,
Bị cô lập,
Nhưng để có thể thay đổi được số mệnh của Hanbei, và cả số mệnh của Nobuna nữa, Kanbei đã dũng cảm đối mặt với những điềm gở mà lá bài tarot đã cảnh báo và đánh cược sinh mạng của cô bé vào chuyện lần này.
Thật lòng thì, cô đã biết rằng, nhiệm vụ lần này gần như chắc chắn sẽ thất bại.
Nhưng dù cho có thế, cũng chẳng còn cách nào khác ngoài phải tất tay.
Nếu ai cũng chỉ biết suy nghĩ riêng cho bản thân mình, và chẳng ai dám đứng ra mà chấp nhận xui rủi, thì làm gì có cách nào để có thể bẻ làn sóng lớn của dòng chảy của lịch sử được cơ chứ?
Kanbei cắn môi.
Cho đến tận lúc này, cô vẫn chưa hề có một khắc hối hận.
Cô phải thành công,
Nhưng chỉ có duy nhất một điều mà thiếu nữ quân sư vẫn chưa thể hiểu.
Dù đã sớm chuẩn bị tinh thần để bị giết khi mà sự việc trở ra thất bại, vậy sao mà hắn lại vẫn giữ mình còn sống cơ chứ?
Có lẽ là do Ukita Naoie đã nghĩ rằng, giữ cô sống thì có ích hơn là giết.
Chỉ là cái sự cô dộc đến nao lòng này là cô vẫn chưa thể nào chịu nổi được thôi.
Kanbei là kiểu người sợ phải cô đơn.
Nếu không có ai ở bên cạnh, thì cô sẽ không thể trò chuyện. Dù cho trí óc của cô có suy nghĩ nhanh đến cỡ nào đi chăng nữa, dù cho có bao nhiêu ý tưởng được phát minh, thế nhưng mà nếu không có ai ở đó để lắng nghe cô, thì tất cả cũng chỉ là điều vô nghĩa.
Kanbei hiểu rõ điều này nhất khi mà cô vẫn còn là một đứa trẻ lúc còn ở tại Harima.
Trong khoảng thời gian chế tạo ra Mao Mao, Kanbei đã liên tục lẩm bẩm câu chú “Nỗi cô đơn và niềm đau đớn trong trái tim ta khẩn thiết một chút hơi ấm. Hãy tỉnh giấc đi, hỡi kẻ nào đó có thể lấp đầy sự cô đơn trống rỗng này của ta.”
Dù vẫn luôn tự nhận là Thế gian Đệ nhất đại Thiên tài, thế nhưng mà nỗi cô đơn trú tại trong trái tim của Kanbei chẳng sao có thể khỏa lấp được. Cũng chính vì phải mang theo sự thiếu sót như thế đã khiến cho cô bé phải niệm lên câu thần chú để tạo ra “người bạn” kia.
Nhưng trước lúc có Mao Mao, Kanbei vẫn có Rikyuu bầu bạn.
Thế nhưng bây giờ, xung quanh cô chỉ còn lại bóng tối đang bủa vây.
Liệu rằng mình có thể được gặp lại những người khác chứ…?
Nếu như mà vẫn còn có Mao Mao ở đây thì…
Tại cái lúc mà Kanbei rút được lá “The Fool”, số phận của cô đã được sáng tỏ: Một kẻ độc hành lang bạt, chỉ có mỗi một chú tiểu khuyển bầu bạn.
Lúc ban đầu, bởi vì cô đơn nên cô đã tạo ra Linh miêu trong lúc đang du học.
Nhưng sau khi tiếp xúc với Oda Nobuna và được yêu cầu gia nhập vào quân đoàn Sagara, mỗi ngày đối với cô đều tràn đầy niềm vui. Với một Kanbei vốn chẳng có lấy một người bạn thật sự, trái tim cô đơn trống rỗng của cô đã được lấp đầy bởi Sagara Yoshiharu và những người trong gia tộc. Oda Nobuna là một người luôn khao khát được vươn tới thế gian nằm tại phía bên kia biển lớn, cũng giống như cô vậy; kẻ đến từ tương lai, Sagara Yoshiharu sẽ luôn đón chào cô dù cho cô có phiền phức đến thế nào; và cả đồng vị Hanbei dù có thông minh và phù hợp với vị trí quân sư hơn cô cũng lại luôn thật khiêm tốn, tất cả bọn họ đã sưởi ấm tâm hồn lạnh lẽo luôn luôn khao khát được quan tâm và chia sẻ của Kanbei.
Việc mình để cho Mao Mao ám lấy Sagara Yoshiharu đúng thật là một sai lầm. Anh ta vốn chỉ luôn cố gắng để cứu lấy Oda Nobuna, và chuyện mình bị bắt giữ bởi Ukita Naoie cũng chính là do lỗi mình bất cẩn. Simon đã luôn luôn hành động mà không bao giờ suy nghĩ thấu đáo, nếu đó là Takenaka Hanbei, chắc chắn là người đó sẽ chẳng bao giờ mắc phải cái lỗi nhảm nhí kiểu như thế này đâu.
Bởi vì sự vắng mặt của cô, gánh nặng dồn trên vai Hanbei chắc chắn sẽ ngày càng nhiều hơn, có khi còn khiến cái chết của Hanbei đến gần hơn trước nữa.
Có khi nào là cô ta đã….
Đây…là một phần của lịch sử luôn ư?
Không chỉ riêng đối với Sagara Yoshiharu thiển cận, kể cả mình cũng chẳng thể nào mà thay đổi được lịch sử chỉ với mỗi sức mình.
Con người không thể nào mà tồn tại đơn lẻ, một thế giới mà chỉ có duy nhất một người sống sót, thì có khác nào là địa ngục không chứ?
Đột nhiên có những tiếng bước chân phá tan sự tĩnh lặng của nhà tù nằm sâu dưới lòng đất.
“Là ai thế?”
Kể từ lúc mà cô bị giam giữ tại đây, chẳng hề thấy dấu hiệu là có người sống quanh nơi này.
“Ừmm, muội có mang đến chút nước và cơm nắm cho tỷ ạ.”
Giọng nói của một tiểu cô nương bỗng khẽ vang lên.
Phía bên kia song sắt, là một bóng hình nhỏ bé đang dần dần tiến đến gần.
“Em là…”, Kanbei thều thào vì kiệt sức.
“Mong muội có thể giúp được tỷ chút phần nào. Muội sẽ sớm quay trở lại ạ, xin tỷ hãy tha thứ cho Otou-sama.” Nói rồi cô bé đó cúi người rồi vụt chạy đi mất.
Kanbei bò lê về phía song sắt.
Không chỉ bởi vì cơn đói đã rút hết sức lực, mà cũng do đôi chân của cô đã lâu không cử động nên chẳng còn có thể di chuyển bình thường được nữa.
Thức ăn và nước uống đang được để trên sàn.
Nước mắt khẽ rơi, Kanbei nhét từng miếng cơm nắm vào miệng.
Cô không hề biết bé gái kia là ai cả.
Thế nhưng khi biết được rằng, cô vẫn chưa hề bị thế giới này lãng quên, Kanbei đã bật khóc lên trong vui sướng.
Nhưng ngay sau khi mà dạ dày thiếu nữ quân sư mới được lấp đầy,
Tên đàn ông gần như là đại diện cho sự thảm hoạ, đã xuất hiện tại phía trước nhà tù.
Ukita Naoie,
Vừa mới trở về từ trận chiến, nên người hắn đang chằng chịt những vết trầy xước .
Nhưng gương mặt hắn vẫn đang nở ra nụ cười hả hê.
“Chào Kuroda Kanbei, tiện nữ nhà mi vẫn còn sống đó hử? Hmmm? Cái đĩa này ở đâu ra thế nhở?” Ukita cau mày nhìn xuống.
“.....”
“Che, là con nhóc Hideie đó đúng không? Nghịch tử ấy chẳng chịu nghe lời mỗ chút nào cả.”
“Hideie?...Là ai?”
“Vẫn còn sức để mà thắc mắc vậy cơ à?”
Naoie gằn giọng rồi chẳng lưu tình mà đưa sút văng Kanbei vẫn đang nằm ngay sát song sắt kia.
Có vẻ như hắn ta mới bại trận rồi…
Kanbei ho sặc sụa mà ôm lấy miệng đang cuộn ngược thức ăn từ trong dạ dày.
Như thế thì... có lẽ rằng Takenaka Hanbei vẫn đang còn sống…
Tin chắc vậy, ánh mắt vốn đang đục mờ của Kanbei đã một lần nữa sáng lại.
“Chậc chậc, thất lễ quá. Thứ lỗi cho sự nóng nảy của Ukita Naoie này, đả thương con nít ranh nhà mi, thật trái với đạo nhân của mỗ mà!”
Kanbei trừng mắt nhìn về phía Ukita Naoie.
Được sinh ra với thiên phú chúc phúc và trí thông minh hơn người, thế nhưng trên đời vẫn luôn tồn tại vô số kẻ ích kỷ và chỉ quan tâm đến bản thân mình như hắn.
Nếu như mà Kanbei đã không gặp được Oda Nobuna, thì chắc chắn cô sẽ không thể nào hiểu được ý nghĩa của việc sử dụng trí tuệ của bản thân vì người khác, rồi bị chính sự nông cạn đó giết chết sớm mà thôi.
“Nhưng để đối phó với con tiện nữ vắt mũi còn chưa sạch nhà mi thì mỗ nên phải làm gì đây nhỉ? Hỏa mai à? Chẳng đáng. Hay là thần công pháo chăng? Mà ẩm thấp thế này thì chắc cũng chẳng đánh lửa châm ngòi được rồi?”
Ukita tự nhiên lẩm bẩm mấy lời khó hiểu làm Kanbei bực tức phải hét lên.
“Nói cái quái gì thế? Ngươi đến đây để làm gì vậy chứ!?”
“Ahh, chẳng là sau khi tóm được mi, mỗ cứ ngỡ là chiến thắng đã nắm chắc trong tay. Nhưng thật sai lầm mà! Dù cho có thiếu vắng mi, đoàn Sagara lại dường như chẳng hề mảy may suy yếu, khiến cho mỗ đã phải nhọc công lắm đấy.”
“Ngươi là kẻ đã lan truyền tin đồns Simon phản bội nhà Oda đúng không?”
“Ồ, đó đúng là một diệu kế nhỉ? Nhưng xui xẻo là, con nhãi Takenaka Hanbei lại không thiển cận đến thế. Tiện nữ đó cứ liên tục phá bĩnh mỗ lúc chinh phạt thành Harima, rồi cả chuyện bắt sống Shikanosuke nữa!”
Quả nhiên là Takenaka Hanbei vẫn còn sống mà.
Cuối cùng thì Kanbei cũng đã có thể thả lỏng được đôi chút.
“Nếu như mà mỗ không cẩn thận, thành Miki sẽ nhanh chóng bị vây trong một đám thiết bị và vũ khí lạ hoắc mà mỗ chưa bao giờ thấy mất. Rồi trong cái lúc rối ren này, đám người nhà Mori lại gửi thư bảo mỗ là chúng đã đang hành quân tới Harima. Cứ như thế này không sớm thì muộn, Bizen và Mimasaka của mỗ sẽ phải rơi vào thảm cảnh thôi!”
Ukita Naoie rên rỉ rồi rút ra cây súng hỏa mai ngắn nòng.
“Thế nên là, nếu như còn quý trọng cái mạng mình, thì mi hãy trở thành quân sư của mỗ đi. Chỉ cần nếu như mà chúng ta đánh bại được Takenaka Hanbei và bắt sống được Yamanaka Shikanosuke, sẽ chẳng còn ai dám nghi ngờ cái danh Đệ nhất quân sư của mi nữa! Tiện nữ mi cũng không muốn phải chết khô trong cái nhà tù kinh tởm này đâu đúng không hả?”
Cứ như là đã nắm chắc chiến thắng trong tay, Ukita Naoie nở ra một nụ cười quỷ quyệt.
Nếu như bị từ chối, hắn sẽ nhốt Kanbei đến tận mục xương.
Nhưng trái ngược với sự mong đợi của gã, Kanbei lại quyết đoán nói “Không” chẳng chút chần chừ.
“Hô, thật vậy sao? Người đời cứ bảo Kuroda Kanbei là kẻ thông minh, nhưng có vẻ như chỉ toàn là lời nhảm nhí?”
“Nghĩ sao thì nghĩ, Simon sẽ không bao giờ phản bội lại đồng đội!”
“Đồng đội ư? Ha, ngu muội đến thật đáng thương. Mà, kệ đi, ngay từ đầu mỗ cũng đã không hy vọng gì là mi sẽ chấp nhận dễ dàng như thế rồi, nên là mỗ đã mang đến những thứ này chuẩn bị sẵn cho mi rồi đây.”
“!?”
“Nã pháo vào con nít thì có hơi quá đáng. Trẻ ranh thì cũng chẳng thể dùng yêu kế được, vậy nên chỉ còn cách là tra tấn thôi.”
Naoie lấy ra một đám bao tải đen đặt trước mặt Kanbei.
“Xin lỗi vì điều này nhé, my lady, thế nhưng mà gia tộc Mori đang đến đây để lấy mạng mỗ đấy. Để có được địa vị này, mỗ đã phải trải qua biết bao nhiêu nghiệp chướng, thế nên là mỗ chẳng muốn phải kết thúc tại chỗ này và buộc mổ bụng tự sát đâu! Xem này, lady hãy tùy ý chọn lấy một món mà mình ưa thích nhất đi nào!”
Tra tấn ư!?
Không thể nào!?
Kanbei chưa bao giờ đoán trước được tình cảnh này.
Cạch cạch.
Khuôn mặt tái nhợt dần, đôi hàm răng của Kanbei bắt đầu run lên và cạ vào nhau vì sợ hãi.
Nhìn về cái nụ cười quỷ dị của Naoie đang áp sát, Kanbei cứ tưởng như là trái tim của cô đã ngừng đập mất rồi.
“Túi bên phải là cỏ độc mà sẽ khiến cho gương mặt lady bị sưng phù lên, làm cho lady trở nên xấu xí không thể tả nổi. Túi ở giữa có chứa độc trùng, khiến cho lady cả đời còn lại sẽ không thể tự bước đi được nữa. Còn túi ở bên trái có một loại độc mà sẽ khiến cho tóc lady rụng hết và chẳng bao giờ mọc lại được. Thực ra thì, số độc này vốn ban đầu không chủ đích để dùng cho nữ nhân, với những mỹ nhân trong tương lai như lady thì lại càng không phải. Gương mặt lady nom sau này chắc cũng có thể trở thành một đại mỹ nhân đấy. Ahhh, càng nói thì lại càng tiếc mà! Thế nhưng cũng chịu thôi, vì 50.000 mẫu ruộng của Bizen và Mimasaka của mỗ cả!”
“Uhhh, uhhhhh…”
Kanbei hoảng loạn ôm mặt và khóc nấc.
CỨU EM!!! Cô tuyệt vọng muốn gào lên và vùng vẫy thoát khỏi bàn tay của Naoie đang tiến lại gần.
Dù cho có liên tục lẩm bẩm không ngừng “Là một samurai thì không được khóc!”, thế nhưng mà cô lại chẳng sao kiềm được nỗi sợ hãi đang trào dâng trong tâm trí.
Nhưng chắc chắn Kanbei sẽ không bao giờ nói ra câu “Ta đầu hàng”.
Nếu như mà cố bám víu lấy mạng sống thông qua việc đầu hàng, cô sẽ chẳng còn mặt mũi nào để mà đối mặt với Takenaka Hanbei nữa.
Chỉ là mặt mũi bị phá huỷ, đầu bị cạo trọc, và không thể bước đi nữa thôi mà.
Nếu như ngươi vẫn còn là một samurai, thì hãy cố chịu đựng đi, Simon!
Kanbei liên tục gào thét trong thân tâm vô số lần như vậy.
Thế nhưng sau cùng cô cũng mới chỉ là một thiếu nữ chưa quá tuổi đôi mươi, cơ thể cô chẳng hề nghe lời mà lại cứ khóc lóc nức nở.
“Oioi, đừng có mà khóc chứ! Sao mi lại khiến cho mỗ trông giống như là kẻ xấu thế hả!? Mỗ cũng đâu có muốn phải làm mấy cái việc tệ hại này với các người đâu chứ! Thế nhưng nếu mà mỗ không làm, kẻ phải chết sẽ là mỗ mất! Đám công chúa ngây ngô các người chỉ luôn trốn trong lâu đài mà chẳng thèm quan tâm gì đến chính sự thế giới, ngu muội thế thì làm sao mà hiểu được hoàn cảnh của mỗ được! Thế nhưng cái thế giới tàn khốc này là thế! Muốn chửi rủa, thì hãy rủa cái vận đen đã khến mi được sinh ra trong thời kỳ loạn lạc này ấy!”
“UWAHHHHHHHHHHHHH!”
Ukita mắng mỏ lại chỉ càng khiến cho Kanbei khóc to hơn.
“Ahhh, đủ rồi đó!! Mỗ hiểu rồi! Hiểu rồi mà! Mỗ sẽ không làm hại mi nữa đâu, chỉ cần nói “Ta đầu hàng” là được thôi nhé?”
Đột nhiên, Ukita Naoie thay đổi thái độ của gã, hắn mỉm cười hiền từ, gạt đi những túi tải đen rồi nhẹ nhàng xoa đầu Kanbei.
Mình không thể đầu hàng được! Dù trái tim của Kanbei đang gào lên và muốn kháng cự lại gã, thế nhưng mà tuyến phòng thủ của cô bé đang dần yếu dần đi trước lời nói ngọt dịu của gã đàn ông kia.
Ngay vừa cái lúc mà cô bé chuẩn bị nói “Ta đầu hàng”,
Kanbei chợt thấy một bông hoa trên dây leo mọc ở trên tường phía sau Naoie.
Cho đến tận bây giờ, Kanbei đã không hề để ý đến cái cây yếu ớt đó.
Trong một cái hang mà ánh nắng mặt trời chẳng thể nào soi rọi, có một cây leo yếu ớt vẫn đang đấu tranh hết sức để mà lớn lên.
Kể cả dù cho chẳng có ai đoái hoài đến nó, bông hoa vẫn cứ tiếp tục đâm chồi nảy nở.
Cái bông hoa ấy đã sưởi ấm trái tim của Kanbei, giống như nụ cười khoan khoái của Hanbei vậy.
Hanbei, vì đại nghiệp của Oda Nobuna, vì mục tiêu của Sagara Yoshiharu, cô ấy đã đánh cược hết vào cuộc đời ngắn ngủi của mình.
Và mình vẫn đang còn sống, biết rõ rằng Naoie vốn không hề có kế hoạch để lấy mạng mình.
Sao mà mình lại cứ khóc mãi như thế chứ!?
Mình không thể yếu đuối như này!
“Hử? Sao tự dưng lại ngừng khóc rồi?”
Kanbei ngước mắt lên, nhìn thẳng Naoie và nói.
“...Mị từ chối, Simon sẽ không bao giờ phản bội đồng đội của Simon.”
“Nếu như mà ngươi muốn tra tấn mị, cứ làm đi. Nhưng “ta” sẽ không bao giờ đầu hàng!”
(T/L note: Kanbei xưng Boku, cách xưng hô của con trai thay vì là Watashi như thường lệ.)
“!?” Bị bối rối vì cách nói chuyện lạ thường của cô bé, Naoie lẩm bẩm,
“Không không, nó lẽ ra phải là con gái chứ? Dù rằng mỗ vẫn chưa hề kiểm chứng, nhưng chắc chắn là như vậy mà?”
Nổi điên, Ukita vung chân đá cửa tù mà hét lên,
“Sao mà đã khuyên can đến thế mà mày chẳng để lọt tai được từ nào thế hả!? Đám con người phiền phức, thích thì mỗ có thể giết phắt đi bất cứ lúc nào! Đừng tưởng chỉ vì là nữ nhân mà mỗ không dám đụng đến! Đã hạ quyết tâm thì bất cứ kẻ nào cũng sẽ phải quỳ dưới chân mỗ thôi!”
“Simon cũng có quyết tâm của Simon! Simon sẽ không bao giờ chịu cúi đầu trước mặt các người!”
“Ahhhh” Ukita tặc lưỡi mà vò đầu, “Mỗ bỏ cuộc, nếu không chịu đầu hàng thì ít nhất thì mi cũng hãy xuống tóc làm Ni[note79416] đi! Nếu như thế thì mỗ sẽ có lí do chừa lại một con đường sống cho mi! Đây là đặc quyền mà chỉ có duy nhất đám hiệp sĩ công chúa các người mới có thôi đấy!”
“Simon là người Công giáo, có chết cũng không cải đạo!”
“Láo toét! Nhìn kiểu gì thì mày có giống như là một kẻ tín thần đâu cơ chứ? Sao cứ cứng đầu mãi vậy hả!?”
“Dù ta đúng là không cuồng tín như những con chiên sùng đạo, thế nhưng mà ta cũng sẽ không bao giờ quy hàng chỉ để được sống thêm một chút nữa! Thêm nữa thì, nếu như ta đầu hàng tại nơi đây, trái tim của ta sẽ dần quen với việc từ bỏ, rồi lúc nào đó ta sẽ hoàn toàn bị ngươi đánh bại; đừng tưởng trò bịp bợm ấy có thể qua được mắt ta!”
Ahhhh!!! Ahhhhhhhhhhh!!! Naoie rống lên.
“Mỗ không hiểu! Mỗ không hiểu! Mày có biết là chuyện gì sẽ xảy ra nếu như mày cứ tiếp tục hành xử như thế không hả? Mày có nhận thức được mày đang nói cái gì không thế!?”
“Simon đã được nhận quá nhiều sự giúp đỡ từ những đồng đội của Simon rồi, Sagara Yoshiharu đã cố gắng hết sức để bảo vệ ta lúc còn ở thành Himeji, Oda Nobuna đã phát hiện ra tài năng của ta và Takenaka Hanbei đã dạy ta cách để trở thành một quân sư thực thụ!”
“Thì sao!? Nếu như mà mày chết, chẳng phải tất cả rồi sẽ trở nên vô nghĩa sao!? Cái con tiện nữ ngu ngốc này!”
Naoie kiềm giọng và lật ra con bài tẩy cuối cùng.
“Nói cho mà biết, sự trung thành của mày hoàn toàn là vô nghĩa thôi! Dù mày có không muốn phản bội đồng đội của mày đến thế nào đi chăng nữa, nhưng liệu mày có biết rằng, Oda Nobuna, cô ta đã…!”
Lời tiếp theo của Ukita làm Kanbei chết lặng.
“Oda Nobuna đã hạ lệnh cho Sagara Yoshiharu hành quyết tiểu muội của mày rồi!”
Điếng người, Kanbei lắp bắp, “Ngươi… nói dối!”
“Đồ nói dối nói dối nói dối nói dối nói dối nói dối nói dối nói dối nói dối nói dối…Hai người đó, sẽ không bao giờ làm như thế!”
“Sư thật mất lòng, nghĩ cho kỹ đi, Oda Nobuna là một Ma vương luôn sẵn sàng làm những việc kinh tởm, ả thậm chí đã còn lấy sọ đầu của Asai Asakura để làm ly uống rượu cơ mà. Ả đã truyền tin đe doạ Sagara Yoshiharu rằng, nếu như mà hắn không xử tử tiểu muội của mày, ả sẽ tru di toàn bộ gia tộc của hắn ngay lập tức! Ngay tự lúc ban đầu, Oda Nobuna có hề nào quan tâm đến chuyện sống chết của tiểu muội chúng mày đâu. Dù cho chẳng có bằng chứng xác thực nào, ả vẫn đã hạ lệnh để xử tử một tiểu nữ vô tội, thật đúng là trứ danh Đệ lục thiên Ma vương!”
“Ngươi là kẻ đã làm chuyện đó, có đúng không? Ngươi đã sử dụng nhục kế nào để đánh lừa Oda Nobuna thế hả!?”
“Đừng quy chụp, mỗ không phải là kẻ chủ mưu, thế nhưng chắc chắn là đã có kẻ nào đó can thiệp vào. Có tin đồn rằng Oda Nobuna đã bị ám lấy bởi quỷ dữ, Kyoto lúc này đã đang tràn đầy oán khi khắp nơi rồi.”
Dựa trên biểu cảm của Naoie, có vẻ như là gã chẳng hề nói dối.
Kanbei thực sự hoảng loạn.
“Không thể nào, Shojyomaru đã...?”
“Chẳng quan trọng dù cho ả có hạ lệnh đó hay không, thế nhưng tiểu muội của mày đã cầm chắc cái chết rồi đấy.”
“Shojyomaru….Shojyomaru…..”
“Toàn bộ gia tộc Oda là kẻ thù của tiểu muội mày!”
“Không! họ là đồng đội của ta, chắc chắn Shojyomaru vẫn còn sống! Simon tin mọi người!”
“Cứ mê muội mãi chỉ làm mày càng thêm đau khổ thôi!”
“!!!”
Một tia sáng nhỏ bỗng lóe lên tại khóe mắt Kanbei.
“Làm ơn! Đưa thứ này đến chỗ Sagara Yoshiharu!”
Chẳng kịp suy nghĩ, Kanbei theo phản xạ ném tấm bài The Fool đã vò cục qua phía sau lưng Ukita.
“Ah!? Là kẻ nào?”
Naoie lập tức quay người lại và nhận ra một bóng đen nhỏ bé đang ẩn mình quỳ tại sát mép tường của nhà tù.
Bóng đen ấy vội chồm lên bắt lấy lá bài Kanbei mà đã ném ra, nhẹ nhàng xoay người tránh được lưỡi kiếm của Naoie đang lao tới, rồi nói vọng lại với Kanbei.
“...Tôi sẽ truyền đạt lại cảm xúc của cô cho chủ quân, xin hãy tiếp tục gắng gượng, Kuroda-shi! Chúng tôi chắc chắn sẽ đến cứu cô.”
Kanbei lặng lẽ gật đầu nhìn bóng đen đã biến mất khỏi hang động.
Tốc độ của bóng đen - ninja ấy thực sự nhanh đến mức kinh hồn.
Chỉ trong một nhịp thở, nữ ninja đã phi ra khỏi nhà tù dưới lòng đất và lao vào phía bên trong khu rừng.
“Che, phiền phức! Chết đi!”
Đuổi theo ngay phía sau, Ukita giương súng bắn liên tục về phía ninja.
Có vẻ vì đang chìm trong cơn say máu, thế nên Ukita không nhận ra rằng ninja đang che mặt đó là một nữ nhân.
Kỹ năng bắn súng của Naoie thuộc vào loại thượng thừa. Nếu như mà không được sinh ra trong một gia đình chiến binh, thì có lẽ gã đã là một sát thủ chuyên nghiệp rồi.
Những viên đạn cứ liên tục sượt qua đầu và chân của ninja khi mà cô đang nhảy trên những cành cây cao.
Nhưng bằng kỹ năng di chuyển kiểu tháo khớp vặn vẹo, cô đã tránh được vô số phát bắn chí mạng của Naoie.
“Ku, dai như đỉa vậy!”
“Chết tiệt! Đừng mong còn toàn mạng mà rời được khỏi đây!”
“Có vẻ như chuyện giải cứu Kuroda-shi sẽ chẳng dễ dàng gì!”
“Nhảy như sóc! Ow…Úi úi!”
Naoie dẫm phải những bẫy đinh mà nữ ninja đã rải ra trước đó và hét lên đau đớn.
Ngay lúc ấy,
Đùng!!!!
Một quả bom khói nổ chắn đường Naoie.
“Ohh!??”
Chẳng chịu bỏ cuộc, Naoie nghiến răng lao thẳng vào trong đám khói hòng tìm lấy ninja.
Nhưng đã quá muộn,
Chẳng còn chút dấu vết nào nữa.
Naoie tức giận gào lên vang khắp cả khu rừng,
“TÊN NINJA KIA! VÌ CÁC NGƯỜI ĐÃ PHÁT HIỆN RA KANBEI KHÔNG PHẢN BỘI, CON TIỆN NỮ ĐÓ ĐÃ KHÔNG CÒN CHÚT TÁC DỤNG NÀO NỮA! CHUẨN BỊ ĐẾN MÀ MANG XÁC NÓ VỀ ĐI!”
Rồi hắn cứ điên cuồng lao quanh khắp núi Shozan và tiếp tục gào lên.
“LŨ KHỐN NẠN! BỞI VÌ HÀNH ĐỘNG NGU XUẨN ĐÓ CỦA CÁC NGƯỜI, MỖ SẼ KHÔNG NHÂN NHƯỢNG NỮA! MỖ THỰC SỰ SẼ GIẾT KANBEI!”

