Tập 09

Hồi 15: Tri âm

2026-03-20

6

Hồi 15: Tri âm

Cùng khoảng thời gian ấy…

Tại Wakasa.

Dưới sự cai quản của Niwa Nagahide, vùng đất ven biển của Nhật Bản này đang dần lấy lại vẻ phồn vinh vốn có.

“Quân Oda tới rồi!”

Những phản ứng như vậy có thể bắt gặp ở bất cứ đâu tại nơi đây. Lúc ban đầu, bạo loạn nổ ra khắp nơi, nhưng Nagahide đã từng bước lặng lẽ dẹp yên tình hình, rồi dần dần chiếm được lòng tin của dân chúng Wakasa.

Nagahide ưa lắng nghe ý kiến của thuộc hạ cũng như những lời than thở của dân chúng, rồi suy xét kỹ lưỡng từng vấn đề. Dẫu việc ấy tốn nhiều thời gian, nhưng kết quả mang lại tuyệt đối không thể xem thường.

Trong khi đó, ở phương bắc, Shibata Katsuie đang đối đầu với kẻ địch hung hãn Uesugi Kenshin.

Được giao trọng trách hộ vệ kinh thành, Akechi Mitsuhide đang phát động cuộc tổng tiến công về phía Tamba.

Takigawa Kazumasu, vị hiệp sĩ công chúa gần như một tay chinh phục các vùng ven biển Ise, hiện đang tập trung củng cố lực lượng thủy quân của mình.

Trong số Tứ đại tướng quân nhà Oda và cả Saru, chỉ riêng Niwa Nagahide được hưởng sự yên bình với tư cách lãnh chúa xứ Wakasa.

Dĩ nhiên, trên cương vị ấy, Nagahide vẫn có những “tùy tùng thuộc gia tộc Niwa” thi hành mệnh lệnh dưới quyền nàng. Thế nhưng trong bối cảnh lãnh địa quá đỗi yên ổn, dường như tất cả bọn họ đều không khỏi bất mãn vì chẳng có cơ hội lập để nên thành tựu.

Tại Wakasa, không có vùng đất nào để chinh phạt, và cũng chẳng có kẻ địch nào để giao chiến…

Bởi vậy, các tùy tùng không có lấy hy vọng để đạt chiến công.

“Lãnh chúa thật chẳng có chút tham vọng nào cả~”

Mặc cho những lời than vãn ấy, Nagahide luôn chỉ mỉm cười đáp lại.

“Ta hiểu ý các vị, nhưng phải có ai đó lo chuyện lặt vặt chứ~”

Lời nói ấy dường như không đủ sức nặng để khiến các tùy tùng yên lòng.

Thế nhưng, kể từ khi tiếp quản Wakasa, Nagahide gần như chẳng còn hứng thú với bất cứ điều gì…

Gương mặt nàng nhợt nhạt.

Sức sống cũng chẳng còn thấy đâu.

Đám tuỳ tùng thường xuyên bàn tán: “Thực ra Hime-sama muốn được ra tiền tuyến đó!” hay “Dù công chúa hay bảo việc đúng đắn này phải xứng trăm điểm, nhưng trong lòng nàng hẳn chẳng quá không.”

Nhưng sự thật là nàng chẳng hề buồn phiền vì phải đảm nhận vai trò lãnh chúa xứ Wakasa.

Thực ra, vì các tùy tùng thân cận nay đã phân tán khắp nơi, nàng luôn lo lắng cho sự an nguy của Nobuna và Yoshiharu.

Đứng bên ô cửa thành Honmaru, lặng nhìn vịnh Wakasa trải rộng, Nagahide khẽ hạ quyết tâm.

Tham vọng của Nobuna, ước mơ của người ấy… nàng không thể nào thấu hiểu trọn vẹn.

Sự tồn tại của Nobuna đã vượt khỏi thường thức của con người xứ Mặt Trời mọc, thậm chí như vươn xa quá thời đại này.

Tựa biển cả mênh mông trước mắt, giấc mơ của Nobuna quá đỗi rộng lớn.

Nagahide không sao hiểu nổi vì sao một thiên tài như Nobuna lại đột nhiên xuất hiện trên hòn đảo nhỏ này - nơi xưa nay chưa từng sản sinh một đại danh hùng như thế.

Có lẽ những lời cầu nguyện của con người trên đất nước này - mong cho thời đại chiến tranh loạn lạc được sớm chấm dứt - đã mang Nobuna đến với cõi trần.

Tuy vậy, Nagahide là người duy nhất thấu hiểu tâm tư thiếu nữ của người con gái tên Nobuna.

Tùy vào thời điểm và hoàn cảnh, suy nghĩ của Nobuna sẽ hiện rõ trên gương mặt nàng theo những cách khác nhau.

Khi bình tâm, nàng tựa cơn sóng hiền hòa vỗ nhẹ bờ cát; nhưng khi nổi giận, lại hóa thành sóng dữ cuộn trào.

Mỗi khi người khác bắt gặp gương mặt phẫn nộ ấy, cảm giác như đang đối diện với Thiên Ma Vương xuất trần.

Nàng có tình yêu sâu đậm.

Không chỉ riêng trí tuệ hay tài năng, kể cả cách thể hiện cảm xúc của nàng ấy cũng hoàn toàn khác thường.

Phải chăng đó là ảnh hưởng từ người mẹ - Tsuchida Gozen - vốn chưa từng dành cho người tình yêu thương từ thuở ấu thơ?

Khi Nobuhide-sama mất, trái tim của Hime-sama gần như vỡ tan.

Oda Nobuhide đã sớm nhận ra tài năng ẩn giấu nơi cô con gái mình và luôn ủng hộ Nobuna…

Vào ngày ông ấy hạ thế…

Nobuna xuất hiện tại lễ tang trong một bộ dạng khiến người ta kinh ngạc: Kiếm giắt bên hông, mái tóc lại buộc như là góa phụ.

Hơn thế, nàng còn bốc tro từ lư nhang, vung tay quăng khắp nơi, hét lên trong cơn giận dữ: “Phụ thân ngu ngốc!”, rồi quay lưng bỏ đi.

Với tư cách là con trưởng, Nobuna có quyền kế thừa chức vị lãnh chúa hơn Nobukatsu, nhưng điều đó lại kéo theo những rắc rối khác.

“Gia tộc Oda chắc chắn sẽ diệt vong nếu để con bé ngu ngốc ấy lãnh đạo!” Tsuchida Gozen tuyên bố trong cơn phẫn nộ vì hành động mà Nobuna đã gây ra tại lễ tang chồng bà.

Trưởng cố vấn của Nobuna - ông nội Hirata - đã đề nghị tổ chức lại tang lễ nhằm thay mặt nàng xin lỗi vì hành vi ngỗ nghịch. Thế nhưng vừa nghe đến đó, Nobuna đã lập tức rời đi.

Nagahide đã đi tìm nàng.

Nàng đoán rằng Nobuna có lẽ đã đến lễ hội - nơi Nobuhide năm nào cũng mua những món quà đầu năm cho vị công chúa nhỏ ở Tsuchima.

Và quả nhiên, nàng đã tìm thấy Nobuna tại bến cảng cạnh bờ sông.

Nơi đó vung vãi đầy các vật dụng và thiết bị tàu bè, thậm chí còn có cả một số chiếc thuyền makiwara trôi dạt dọc sông.

Nobuna, với miệng nhăn nhó như chữ “へ”, đang ngước nhìn lên bầu trời xanh với ánh mắt ngấn lệ.

“Vậy ra ngài ở đây, Hime-sama.”

“Là Manchiyo hử… dearuka…”

“Dearuka là không ổn đâu, Hime-sama. Những gì ngài làm khi nãy thật thô lỗ, 0 điểm.”

“Hừm… Chỉ tổ phí thời gian… Dù cho có tổ chức thêm tang lễ, thì phụ thân… cũng đâu thể quay về.”

“Dẫu vậy, ngài cũng không nên gây thêm rắc rối nữa, nếu như gia tộc quay lưng lại với ngài, thì ngài tính làm gì chứ Hime-sama?”

“Vậy còn… Manchiyo thì sao?”

“... Hime-sama. Ngắm mây thì được, nhưng đừng nhìn thẳng vào mặt trời. Mắt người sẽ hỏng mất.”

“Biết rồi… khỏi cần nhắc ta…”

“Ngài thử đeo kính râm của người ngoại bang xem?”

“Ta không thích đeo kính.”

Cơn thịnh nộ của Nobuna dần lắng xuống rồi tan biến vào lúc ấy.

Và nàng cũng chẳng thể tiếp tục tỏ ra cứng rắn nữa.

Cười hiền dịu, Nagahide để Nobuna gối lên vai nàng, và khi được nàng khẽ xoa tóc, Nobuna cuối cùng cũng bật khóc.

“Tự tổn thương bản thân là không tốt đâu, phụ thân ngài sao có thể vui được khi thấy ngài như thế này chứ? 0 điểm.”

Nagahide nhẹ nhàng vỗ lưng Nobuna.

Kể từ khi phục vụ cô tiểu công chúa tính khí thất thường nhỏ tuổi hơn mình, Nagahide đã luôn cố gắng để thấu hiểu tâm tư thực sự của Nobuna.

Càng hiểu rõ thêm về nỗi cô đơn mà Nobuna phải gánh chịu, Nagahide lại càng đau lòng hơn vì sự bất lực của bản thân, khi chẳng thể làm được gì hơn để giúp đỡ nàng.

Mặc cho thế, Nagahide vẫn luôn ở bên cạnh Nobuna.

Bởi đó là cách duy nhất mà nàng có thể làm cho vị công chúa trẻ tuổi ấy.

“Có lẽ, đây là nhiệm vụ của mình lúc này.” Nagahide đã nghĩ như vậy trong quãng thời gian ấy.

Thực ra vai trò đó, lẽ ra phải thuộc về mẫu thân Tsuchida Gozen của nàng.

Nhưng lạ thay, Tsuchida Gozen lại từ mặt Nobuna.

Từ lúc khi nàng vẫn còn nhỏ.

“Khi hay tin vị truyền giáo sư ngoại bang kia qua đời, Hime-sama cũng đã tự làm tổn thương bản thân như thế này.”

“... Dearuka…”

“Mỗi khi có chuyện xảy đến, xin hãy để thần ở bên an ủi người. Tự làm hại mình là không tốt đâu. Thần tin rằng Hirate-dono cũng sẽ nói như vậy.”

“Ông nội Hirata… sẽ không chết đâu, đúng không?”

“Hime-sama…”

“…Manchiyo, tất cả những người ta yêu thương đều đã chết. Những người thấu hiểu và tin tưởng ta… cũng đã lần lượt ra đi…”

Sau cái chết của nam nhân truyền giáo sư ngoại bang - một trong số ít người thực sự hiểu được suy nghĩ Nobuna-sama - rồi đến sự ra đi của phụ thân kính yêu, một nỗi đau và cô đơn vượt quá sức chịu đựng của người thường đã dần xâm chiếm người, Nagahide thầm kết luận.

Một ngày nào đó.

Liệu rằng một ngày nào đó, sẽ có một người nào khác xuất hiện và hiểu được tham vọng to lớn đang bị ẩn giấu sâu trong thân thể nhỏ bé của nữ nhân này? Nagahide thực sự khó lòng tưởng tượng được ngày ấy xảy ra.

“Thần không tin những điều mà Hime-sama đã nói, thật vô lý, thế nên ngài hãy đừng tự giam mình trong những suy nghĩ ấy nữa nhé? Hime-sama.”

Nagahide thủ thỉ bên tai Nobuna rồi khẽ ôm nàng thật chặt trong vòng tay mình.

“Manchiyo… Xin cô… Hãy rời xa ta đi… Nếu không thì… ta sẽ lại đem đến bất hạnh cho cô mất… Đừng lại gần ta thêm nữa mà…”

“Những điều ấy chỉ là sự trùng hợp quái ác mà thôi.”

“Không! Không phải! Hãy nhìn mẫu thân vẫn luôn tránh né ta xem! Người ấy… chẳng có khi nào ngã bệnh cả…!”

“Hime-sama, đừng nói những lời tự trách mắng bản thân ngài nữa!”

“Manchiyo cũng sẽ… bỏ ta mà đi thôi!”

“Thần sẽ không bao giờ! Rời xa Hime-sama dù chỉ một bước!”

Vào lúc ấy, Nagahide đã tự nhủ rằng: cho đến khi “người ấy” xuất hiện, nàng sẽ luôn ở cạnh vị công chúa đáng thương này.

“Và cũng thật chẳng may, thần lại là một kẻ ngốc. Vì thế, xin thứ lỗi cho thần, nhưng thần không có ý định rời xa Hime-sama. Hơn nữa, thần cũng không có ý định chết trước ngài đâu ạ. 50 điểm.”

Oà khóc, Nobuna vùi đầu thật sâu vào ngực Nagahide…

“Hime-sama! Về vụ hỏa hoạn tại Kyo, là do Matsunaga Hisahide xứ Yamato đã nổi loạn ạ!”

“Chúng ta nên xử trí sao đây?”

Những giọng nói vội vã của các tùy tùng dồn dập kéo Nagahide trở về thực tại, thoát khỏi hồi ức xa xưa.

Bởi vì là một kẻ ngu muội, nên nàng chẳng sao hiểu được giấc mơ của Nobuna.

Tuy nhiên, nàng ẫn có thể thấu hiểu tâm trí của những kẻ cận quanh nàng.

Cũng vì thế, Nagahide biết rằng ắt hẳn phải có lý do nào đó khiến Matsunaga Hisahide phải nổi loạn ngay vào lúc tình thế đang rối ren như thế này.

Nàng đã lờ mờ đoán ra ý đồ thực sự của Hisahide.

“Lệnh toàn quân! Khẩn trương tập hợp! Tiến về Kyo!”

Nagahide trầm ngâm đứng dậy.

“Có lẽ, nhờ vào lý do này, các cận thần đang phân tán của gia tộc Oda sẽ một lần nữa được tụ hội. Thế nhưng nếu xét theo cảm xúc của Hime-sama, kế hoạch này của ngài cũng chỉ đáng được 50 điểm thôi…”

Các tùy tùng của Nagahide không hiểu được những lời than thở của chủ quân mình.

Nghĩ đến việc công chúa chỉ đánh giá chuyện ấy không quá điểm trung bình, họ chỉ biết nghiêng đầu suy ngẫm, không rõ đó rốt cuộc là điềm xấu, hay lại là một thời cơ tốt.

“Mất đi người ấy… chắc chắn sẽ khiến Hime-sama trở nên mạnh mẽ hơn… Thế nhưng làm sao để lấp đầy khoảng trống mà người ấy để lại… nhất là khi tinh thần của Hime-sama vẫn chưa ổn định. Hime-sama sắp phải bước vào một giai đoạn đầy rẫy gian truân rồi…”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!