Không có Ukita Naoie trên chiến trường, chẳng có cách nào mà Shikanosuke bị bắt cả.
Ukita đường cùng chẳng đủ lý trí để đưa ra lựa chọn đúng nữa rồi.
“Đi thôi, rời khỏi núi Shozan.”
Yoshiharu xoa đầu Kanbei rồi đứng dậy.
Vì đã bị giam trong nhà tù chật hẹp suốt quá lâu, chân của Kanbei tê liệt, chẳng thể nhúc nhích được chút nào.
Thể lực cũng đã hoàn toàn cạn kiệt.
Có lẽ vì mệt sau khi khóc quá nhiều, Kanbei thiếp đi, dựa vào vai của Yoshiharu.
Yoshiharu nhẹ nhàng cõng Kanbei lên lưng, tiến về phía lối ra hầm ngục.
Họ nhảy lên ngựa, lập tức khởi hành.
“Yoshiharu-sama, mong ngài… một ngày nào đó… hãy giúp đỡ phụ thân…”
“Ừm. Anh hứa. Nhất định sẽ giúp hắn.”
Bốn người, cùng hai con ngựa, men theo lối đi bí mật xuống núi.
Nhưng đúng lúc đó-
“Hideie-sama! Chủ quân! CHỦ QUÂN ĐUỔI KỊP RỒI!”
“Sao cơ!?”
“GÌ CHỨ?”
Phía cuối con đường, một gã đàn ông đang đứng chặn sẵn bọn họ.
Là Ukita Naoie.
“Thằng khốn! Sao mày dám mê hoặc con gái tao hả!?”
Ánh mắt hắn đỏ ngầu, ngập tràn giận dữ và sát ý.
“Phụ thân! Không phải như vậy đâu! Yoshiharu-sama…!”
“Chủ quân! Xin ngài hãy bình tĩnh!”
“Sagara Yoshiharu! Mày dám lừa con gái tao!?
Tao tuyệt đối không tha cho mày!”
Hắn đột ngột rút súng, bóp cò nhắm thẳng vào cậu thiếu niên.
Nhưng khoảng cách vẫn còn quá xa - viên đạn xé gió bay chệch mục tiêu.
Naoie đã hoàn toàn đánh mất bình tĩnh, tầm ngắm vỡ nát theo cơn điên loạn.
Yoshiharu giật mạnh dây cương, lách người né viên đạn trong gang tấc.
“Hideie là con gái ruột của tao! Tao đã đánh đổi cả đời mình để giành lấy Bizen, năm trăm nghìn thửa đất Mimasaka - tất cả đều là vì con bé! Còn lâu tao mới để lũ Mori khốn kiếp cướp nó đi!”
Ukita thúc ngựa điên cuồng, lao thẳng tới, ép sát Yoshiharu, chuẩn bị bắn ra viên đạn kết liễu cuối cùng
Nhưng Yoshiharu không hề bỏ chạy.
Về khoản đánh giáp lá cà thì có thể hắn là vô địch.
Thế nhưng, mình tự tin. Mình sẽ không bao giờ để thua tên khốn đằng kia nữa!
Từ khoảnh khắc mình cõng Kanbei trên lưng.
“UKITA NAOIE!
Ngươi chính là kẻ chủ mưu giam cầm Kanbei, đúng không hả!?”
“Đừng có làm ra vẻ hiểu tao, thằng nhóc hỗn xược!”
“Chẳng phải luật của ngươi là không làm hại nữ nhân sao!? Ngươi thật sự định tự tay kéo mình xuống, biến thành thứ quỷ dữ giết cả con gái à!?”
“Vì Hideie thì có giết cũng chẳng sao cả!”
“Vậy ngươi đã từng hỏi xem con bé có muốn điều đó hay chưa!?”
“Chuyện trong nhà tao, không đến lượt mày xen vào! Mày thì biết cái quái gì về gia tộc tao chứ!?”
“Tôi đếch biết cái đách gì hết! Nhưng già khú đế rồi mà vẫn nói năng như trẻ ranh vậy hả, lão già!?”
“Nếu Hideie không kế thừa dòng dõi Ukita, cuộc đời tao… không, cuộc đời của mẫu thân tao sẽ trở nên vô nghĩa!”
“Mẫu thân ngươi…?”
Yakurou khẽ nghiến răng.
“Chủ quân đã rối trí từ lúc nghĩ Hideie-sama bị bắt đi rồi.”
Đúng lúc ấy, Hideie - vẫn luôn ôm chặt lấy Yakurou - bỗng giật mình buông tay, nhảy xuống ngựa, bước nhanh về phía Yoshiharu.
“Phụ thân!”
Cô bé hét lớn.
“Hideie không muốn thấy phụ thân trở thành quỷ dữ đâu!
Xin người… hãy để nữ nhi chết dưới tay Yoshiharu-sama, ngay tại đây!”
Em ấy nghiêm túc! Yoshiharu biết hành động của Hideie lúc này chẳng phải diễn kịch.
Bởi bản tính trong sáng, Hideie đã giao phó mạng sống của cô bé - thứ giá trị nhất của gia tộc Ukita - vào tay Yoshiharu.
“Nếu cái chết của Hideie có thể cứu được phụ thân, thì xin ngài…”
“Hideie! ĐỪNG! QUÂN KHỐN NẠN SAGARA YOSHIHARU!”
“Yoshiharu-sama, muội xin lỗi… Thiên Chúa giáo cấm tự sát… Thế nên… xin ngài! Hãy chém Hideie đi!”
“Yoshiharu-sama! Không được!”
Yakurou cố lao lên cản Yoshiharu.
Yoshiharu lặng lẽ rút dao.
Rồi cậu thiếu niên kề lưỡi dao sát cổ Hideie.
“Anh biết, Hideie. Muốn giết con quỷ đang tồn tại trong Ukita Naoie… thì anh phải thay hắn, trở thành quỷ dữ.”
“Yoshiharu-sama… cảm ơn ngài…”
“Đây là vì món nợ cứu thoát Kanbei. Vĩnh biệt, Hideie.”
“YOSHIHARU-SAMA! NGÀI ĐANG NGHĨ CÁI GÌ VẬY!? Làm sao ngài có thể gánh nổi trách nhiệm cho hành động đó chứ!?”
“Yakurou! Tôi sẽ đánh đổi bằng chính linh hồn này!”
“KHOAN! SAGARA YOSHIHARU! ĐƯỢC RỒI! ĐƯỢC RỒI MÀ! Ta sẽ thả Kanbei! Các ngươi được rời khỏi ngọn núi này! Xin ngươi! DỪNG LẠI ĐI! Chỉ riêng con bé… KHÔNG!”
“Quá trễ rồi, Ukita Naoie. Chính ngươi, là kẻ đã ép em ấy đến bước đường cùng!”
Yoshiharu vung dao chém xuống.
Máu văng tung tóe.
Chỉ còn một chút nữa thôi…
Nhưng vẫn không thể…
Không thể chạm tới Hideie…
Linh hồn như bị rút cạn, Ukita Naoie rụng rời, ngã khỏi lưng ngựa.
Gã nhìn thấy lại cảnh mẫu thân ra đi năm ấy.
“Mẫu thân…”
Gia tộc Ukita từng là bề tôi trung thành của lãnh chúa xứ Bizen.
Ông nội của Naoie nổi danh trung nghĩa, tận tụy phò tá chủ quân.
Cha của Naoie là một người giỏi giang, một chiến thuật gia đại tài, còn mẹ gã là Nhờ danh tiếng ấy, Naoie thuở nhỏ được nuôi dưỡng trong yêu thương và kính trọng của mọi người xung quanh.
Thế nhưng rồi, gia tộc Ukita bị đánh bại, chẳng phải do ngoại địch, mà bởi chính những đồng gia cùng phụng sự chung một chủ.
Ông nội gã bị lừa gạt, bị sát hại trong âm mưu quỷ quyệt, chỉ để tranh đoạt chức trưởng cận thần.
Kể từ đó, lãnh chúa cũng đã bỏ rơi gia tộc trung thành Ukita.
Gia tộc Ukita mất sạch cơ nghiệp, ly tán khắp nơi.
Sợ bị ám sát, cha gã chỉ còn cách giả cuồng để giữ mạng.
Thế nhưng, cuối cùng ông vẫn không thể chống đỡ được bao lâu.
Trong quãng đời phiêu bạt, ông đã qua đời trước khi kịp khôi phục lại gia tộc.
Naoie vẫn luôn tin rằng mọi tai ương ấy đều do bọn phản tặc gây ra - những kẻ đã sát hại ông nội gã, và vẫn chưa nguôi ý đồ diệt tận huyết mạch Ukita.
Buộc phải rời nhà từ khi còn quá nhỏ, Naoie đã bị đối xử như ôn dịch, như một sinh vật bẩn thỉu và cấm kị, chỉ vì “sự việc” ấy.
Chẳng mấy kẻ tuỳ tùng nguyện ý theo chân gã.
Với một samurai không lãnh địa, thì địa vị cũng không còn.
Ngay cả đất canh tác, cũng đã bị tước đoạt.
Đến sau cùng, tuỳ tùng của gã buộc phải đi trộm cướp để có cái bỏ miệng.
Naoie từ bỏ việc quay về giới võ sĩ - nơi chỉ có âm mưu và phản bội.
Gã cũng từ bỏ cả ý định phục hưng gia tộc,
phó mặc tất thảy, chỉ mong sống một đời tự tại.
Nếu buộc phải trở thành kẻ ác,
thì thà làm đạo tặc còn hơn chết đói.
Thế nhưng, chứng kiến đứa con trai dần đọa lạc, mẹ của Naoie không sao chịu đựng nổi,
bà đành phải khẩn cầu lãnh chúa, mong có thể dựng lại gia tộc Ukita.
Lãnh chúa đã đáp lời:
“Làm vợ lẽ của ta, rồi ta sẽ ban cho Naoie vài thửa đất.”
Ti tiện. Tham dục.
Naoie phát cuồng khi biết người mẹ xinh đẹp của mình bị cướp đoạt.
Hành động ấy của lãnh chúa đối với gia tộc trung thành Ukita đã bẻ gãy hoàn toàn lý trí của gã.
Gã nguyền rủa giới võ sĩ, và từ đó trở nên điên loạn.
Với quyết ý liều chết với mẫu thân, Naoie dẫn theo đồng bọn - một lũ cướp ô hợp - đột nhập vào dinh thự của lãnh chúa.
Nhưng thay vì giận dữ, mẹ của gã lại chào đón gã bằng nụ cười ấm áp.
“Tại sao!? Mẫu thân!? Tại sao chứ!”
Vẫn giữ nụ cười dịu dàng ấy, mẹ gã nhẹ nhàng vỗ về.
“Tất cả đều là để dành cho ngài, Naoie-sama…”
Cho đến tận bây giờ, Naoie vẫn chưa từng quên nụ cười ấy.
Biết rằng người mẹ đó chưa bao giờ ngừng yêu thương mình.
Thế nên—
“Tại lúc đó, ta đã thề!”
Ta sẽ giết sạch những kẻ phản bội gia tộc Ukita.
Kể cả tên lãnh chúa hèn hạ kia, cũng phải quỳ dưới chân ta!
Âm mưu hay quỷ kế, ta mặc kệ.
Sỉ nhục hay khinh miệt, ta cũng mặc kệ.
Dù có sức cùng lực kiệt,
ta cũng phải đưa mẫu thân trở về!
Vì vậy, gã đã giết đám võ sĩ kia.
Để củng cố lãnh địa gia tộc Ukita, để đoạt lấy quyền lực lớn hơn, gã chưa từng biết đến khoan nhượng.
Kẻ đầu tiên gã xuống tay, chính là cha vợ.
Thoạt đầu, gã tự nhủ đó chỉ là lễ mừng chiến thắng, khi giành lại được lãnh địa.
Gia tộc Ukita nhất định sẽ phục hưng.
Tất cả là vì ước nguyện của mẫu thân.
Người cha vợ thứ hai cũng bị gã sát hại.
Bằng vô số thủ đoạn xảo trá và âm mưu hèn hạ, gã lần lượt trừ khử từng đối thủ.
Dâng em gái cho kẻ địch làm vợ,
rồi lợi dụng lúc đối phương buông lỏng cảnh giác,
gã lập tức xuống tay hạ sát.
Cái thủ đoạn kinh tởm ấy được gã lặp đi lặp lại vô số lần.
Ai cũng tin rằng: “Ta chẳng làm gì sai, vậy thì làm sao có thể bị phản bội?”
Chính vì thế, dù bao nhiêu đồng bọn đã chết dưới tay Ukita Naoie, vẫn chẳng ai sinh nghi cả.
Tuy nhiên, gã không ra tay với phụ nữ và trẻ em.
Không phải vì lòng nhân từ, mà bởi mỗi khi định xuống tay, hình ảnh nụ cười của mẫu thân lại hiện lên, khiến gã không sao làm nổi.
Vì vậy, trong mọi cuộc bàn bạc chiến lược, trong từng âm mưu ám sát, gã luôn tự nhủ: “Chỉ giết đàn ông, còn phụ nữ thì lợi dụng.”
Vì sao ư? Bởi gã tin rằng họ sẽ yêu mình. Những nữ nhân bị gã lợi dụng đã nói như vậy, khi trên môi vẫn nở nụ cười.
“Tất cả là vì ngài, Naoie-sama…”
Bất kể là hạng phụ nữ nào, xấu hay tốt, biểu cảm lúc mỉm cười và nói ra câu ấy đều giống như Bồ Tát.
Giống như mẫu thân vậy.
Nụ cười hiền dịu ấy - có lẽ chính là lý do tồn tại của Naoie.
Sự oán hận và nỗi bi thương trên gương mặt các phu nhân cùng những người em vợ sau khi bị Naoie phản bội, kỳ thực vẫn chất chứa tình yêu dành cho gia đình.
Thế nhưng, sau vô số phản bội và ám sát, khi Naoie lật đổ được lãnh chúa để cứu lấy mẹ mình, thì bà đã không còn trên cõi đời này nữa rồi…
Ngay khoảnh khắc gã phạm phải tội ác tày trời và sắp sửa toại nguyện…
phần đời còn lại của Naoie chỉ còn là một thứ rực rỡ nhưng vô nghĩa.
Mặc cho thế.
“Tất cả là vì ngài, Naoie-sama.”
Chỉ cần những người phụ nữ ấy còn mỉm cười và nói điều ấy với ta, ta sẽ chẳng thể sao thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của giết chóc và phản bội.
Loài người thật khó hiểu.
Càng phản bội, càng bị coi là quỷ dữ, phụ nữ lại càng ôm lấy ta hơn. Cứ mỗi lần lợi dụng xong, lại có thêm những kẻ khác chờ ta sử dụng.
Chúng cười và nói, “Tất cả là vì ngài, Naoie-sama.”.
Chỉ khi nghe những lời ấy, ta mới tin rằng mình vẫn chưa bị mẫu thân bỏ rơi, vẫn luôn được người yêu quý.
Ta đã không còn cách nào thoát ra nữa rồi.
Cả đời ta chỉ có thể là quỷ dữ, cho đến tận ngày chết đi.
Cho đến khi mà con gái ta, Hideie ra đời.
“Chỉ ngủ với phụ nữ vì tham vọng, chẳng màng đến chuyện hậu nhân, ta đã luôn tin rằng gia tộc Ukita sẽ chấm dứt cùng với ta.”
Thế nhưng, Hideie đã đến.
“...Chẳng ngờ sao ở tận cái tuổi này, ta lại có thể đón con bé vào tay….”
Mẫu thân đã từ bỏ mạng sống vì ta.
Một kẻ độc ác như Ukita Naoie chẳng hề bận lòng nếu bị đâm chết trong con hẻm nào đó. Thứ cảm xúc đó đã bị rũ bỏ cùng với nhân tính của gã rồi.
Nhưng con gái ta, không, Hideie mang dòng máu của mẫu thân, ta muốn con bé kế thừa gia tộc Ukita.
“Con bé phải thừa kế gia tộc Ukita, 500 nghìn thửa đất ấy… là của con bé…”
Mặt bám đất, Ukita Naoie bò từng bước về phía Hideie.
“Nếu không thì… mẫu thân… rốt cuộc đã sống vì điều gì… chết vì điều gì cơ chứ!?”
Naoie gào lên từ tận đáy lòng, dốc cạn toàn bộ ý chí còn sót lại.
“Phụ nữ yêu ta! Họ hạnh phúc vì được ta lợi dụng! Đúng vậy—chắc chắn là như thế!”
Hideie nằm sõng soài trên đất, chẳng hề nhúc nhích.
Cơn chóng mặt của Naoie càng lúc càng nặng, gã chẳng còn đứng lên nổi nữa.
Tiếng thét nối tiếp tiếng thét, không kịp lấy hơi.
Có lẽ vì quá choáng váng nên hắn không thể thở nổi.
Naoie không cử động thêm được nữa.
“....Hideie…Hideie…Trả lời cha…”
Đây là quả báo ư?
Vì ta đã bỏ rơi đứa con gái duy nhất của mình?
Vì ta nuôi con bé quá ngây thơ?
Ta đã dốc hết phần nhân tính còn sót lại cho con bé.
Vậy mà giờ đây, chính ta đã đẩy con bé đến cái chết.
Đến cuối cùng, tất cả những gì mà ta đã làm chỉ là phản bội và làm tổn thương những người phụ nữ yêu thương ta sao?
Ta chưa từng có cách nào để họ được sống tiếp ư?
Từ ngày mẫu thân bị lãnh chúa bắt đi, ta đã mất người mãi mãi.
Vậy rốt cuộc… ta phải gào thét đến mức nào mới đủ cho nỗi đau này!?
“Sagara Yoshiharu… ta thua rồi…”
Yoshiharu nhẹ nhàng bế Hideie vào lòng.
Máu tươi thấm đỏ hai tay cậu.
Yakurou lặng lẽ cầu nguyện, tay đặt lên thánh giá trước ngực.
“Xin cậu! Ta sẽ giao mạng sống này cho cậu! Bizen và Mimasaka, ta đều trao cả cho cậu!”
“…Thật sao, Ukita Naoie?”
“Thật! Ta nói thật! Nên làm ơn…! Hãy dùng ma thuật từ tương lai… cứu lấy Hideie đi…!”
“Oke.”
Yoshiharu búng trán Hideie.
Hideie đột nhiên mở to mắt- nhìn chằm chằm về phía Naoie.
“...Phụ thân, nữ nhi xin lỗi…Nếu không làm thế này, phụ thân sẽ không chịu nghe lời nữ nhi… Thế nên… nữ nhi buộc phải lừa dối người…”
“Hideie!?”
“Nữ nhi đã thoả thuận với Yoshiharu-sama, dựng nên vở kịch này. Lúc nãy, Yoshiharu-sama chỉ cắt vào tay mình thôi ạ…”
“Chính xác.”
“Ủa!? Tôi cũng chẳng hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra nữa!? Nhưng… tốt quá rồi, thưa chủ quân! Có điều… ngài thực sự định giao toàn bộ Bizen với Mimasaka cho Yoshiharu-sama sao ạ!?”
Ít nhất thì ngài cũng nên giữ lại chút đỉnh chứ? Yakurou nghĩ bụng.
Nghe vậy, Naoie chỉ muốn gào thẳng vào mặt thiếu nữ ngây ngô kia— người vẫn đang nắm chặt cây thánh giá trong tay.
Cơ thể gã dần hồi lại sức lực.
Naoie đột nhiên bật dậy, giằng lấy Hideie khỏi tay Yoshiharu.
“Ngu xuẩn! Làm sao ta có thể giao chúng cho hắn được!?”
“Tên khốn! Hideie đã khổ tâm đến thế, vậy mà ngươi vẫn chẳng thay đổi lấy một chút sao!?”
“Tha cho ta đi! Đã chơi ta một vố đau như vậy rồi mà còn dám đứng đó nói nhảm à!? Muốn đất của ta thì bước ra đây, mặt đối mặt như nam tử hán ấy!”
“Một kẻ còn chẳng dám dấn thân ra chiến trường, chỉ biết dựa dẫm vào mưu hèn kế bẩn như ngươi mà cũng dám lên mặt dạy đời ta đó hả!?”
“Câm miệng! Chiến tranh chỉ tổ hao quân! Giết tướng địch thì chẳng phải hiệu quả hơn hả?”
“Hơn nữa, ngươi thừa biết vì sao mình làm những chuyện tàn ác ấy, vậy mà vẫn không chịu dừng lại—vì sao chứ!?”
“Hừm! Nếu ta thay đổi, thì những nữ nhân từng bị ta lợi dụng sẽ không còn hạnh phúc nữa, chẳng phải sao!?”
“Cái lý do nhảm chó gì vậy!??? Nhìn đống máu này đi! Đau lắm đó biết không hả!???”
“Chẳng phải do chính ngươi tự gây ra à!?”
“Im mồm! Cú này- là cho Zenki!”
Yoshiharu giơ lên cánh tay còn lành lặn, vung một cú đấm vòng nện thẳng vào mặt Naoie.
Vì đang ôm chặt Hideie bằng cả hai tay khiến Naoie không kịp thủ thế, gã ăn trọn cú đấm đau điếng làm máu tươi phụt ra từ mũi mình.
“Đáng lắm! Đồ khốn nạn!”
“Tên… hèn hạ! Sagara Yoshiharu!”
“Ukita Naoie! Đừng mơ còn có thể đánh bại ta thêm được lần nào nữa!”
“Chó chết! Sao mày dám lăng mạ tao! Sagara Yoshiharu! Tao nhất định sẽ băm xác mày!”
“Sợ quá cơ~ Mà, dù ngươi có là kẻ đã giết Zenki, nhưng vì lời hứa với Hideie và Yakurou, ta sẽ khoan dung và tha cho ngươi lần này.”
“Sủa cái đéo gì thế!? Quay lại đây, thằng nhãi kia!”
“Hẹn gặp lại ngươi trên chiến trường, Ukita Naoie!”
Cõng Kanbei trên lưng, Yoshiharu thúc ngựa, nhanh chóng rời khỏi.
Naoie định giương súng bắn theo, nhưng rồi nghiến răng:
“Chết tiệt… Kanbei che cho hắn rồi! Ta không nổ súng được!”
Gã đành từ bỏ.
Bởi Hideie, trong vòng tay gã, đang nhìn gã không rời.
“...Sự thật là… hắn đã có thể giết Hideie.
Nhưng tên nhãi đó… lại chính là kẻ cứu sống con bé.”
“Ngài nói đúng, thưa chủ quân.”
“...Chậc… Mỗ thua rồi…”
Cuối cùng thì, Yoshiharu đã trốn thoát được khỏi núi Shozan cùng với Kanbei.
Naoie liếm môi, có vẻ như một cái răng của hắn đã bị đấm gãy ban nãy rồi.
“...Có lẽ mỗ không nên có con nhỉ...”
“Vậy giờ chúng ta phải làm gì đây, thưa chủ quân? Kết minh với Yoshiharu-sama sao ạ?”
“Yakurou, động não thử xem. Đoàn của hắn được mấy mống chứ? Quân Mori đã nắm chắc phần thắng ngay từ lúc chúng kéo đến được đây rồi.”
“Chưa hẳn, thưa chủ quân. Còn đó gia tộc Oda mà.”
“ Oda sao? Chẳng có viện quân nào tới đâu.”
“Họ có lẽ sẽ đến ạ, chưa kể Yoshiharu-sama còn nợ chúng tôi một món nợ nữa.”
“Làm sao có thể chứ?”
“Có đấy ạ!”
“Yakurou này, vấn để ở đây không phải là Mori hay Oda thắng.
Kẻ thắng là ai cũng được.
Bởi vì đến sau cùng, gia tộc Ukita chỉ cần liên minh với phe chiến thắng mà thôi.”
Nếu là trường kỳ chiến, gia tộc Oda với lãnh địa rộng lớn gần như chắc chắn sẽ thắng.
Nhưng trong cục diện hiện tại, quân Mori đang áp đảo tuyệt đối về quân số.. Naoie lẩm bẩm.
“Yakurou, nếu ngươi còn dám để Hideie tiếp xúc với tên nhãi đó lần nữa, ta sẽ bắn chết ngươi.”
“C…C…Chủ quân? T…T…Tôi cũng là nữ nhân mà…ngài đừng quên chứ?”
“Lắm lời, con gái của thương nhân Sakai thì không được tính là phụ nữ!”
“T…Từ bao giờ mà dân chúng Sakai lại làm ngài chướng mắt đến vậy… thưa chủ quân?”
Naoie nghiến răng.
Sự sỉ nhục mà Yoshiharu để lại, gã vẫn chưa nuốt trôi được.
“Tên khốn đó…
Dám đùa giỡn với ta sao!?
Bằng bất cứ giá nào, ta cũng sẽ xử con khỉ ấy!”
Cạnh bên Naoie, Hideie lặng lẽ nhìn về phía chân núi với vẻ mặt u phiền.
“Yoshiharu-sama… Xin hãy giữ bình an nhé…”