Quyển 17

Chương 770 - Nỗi nhớ hay sự giả dối

2026-01-30

1

Chương 770 - Nỗi nhớ hay sự giả dối

Chương 770 - Nỗi nhớ hay sự giả dối

“Khi nãy là do nóng vội. Từ giờ trở đi, ta sẽ từ từ mà giết ngươi.”

Ainos lườm tôi một cách đáng sợ.

Hắn áp đảo tôi hoàn toàn nhờ tư cách là Quản trị viên. Cứ ngỡ khi kéo được hắn xuống cùng một võ đài và dồn vào đường cùng, hắn sẽ tự suy sụp, nhưng có vẻ toan tính đó đã không mang lại hiệu quả rồi.

“Cũng chưa phải là vấn đề gì. Laplace đã đặt cược vào ngươi, nhưng chỉ cần ta thắng thì sẽ sở hữu được 〖Chư hầu thánh linh〗 mang thứ hạng Thần thoại. Việc làm của hắn rốt cuộc cũng chỉ để thúc đẩy kế hoạch của ta tiến xa hơn mà thôi!”

Ainos triển khai ba vòng phép. Hắn định phối hợp chúng để kìm kẹp khi cận chiến.

Cách giao tranh này cũng là sở trường vốn có của tôi mà. So với việc đánh đấm từ xa thì giáp lá cà dễ tối ưu chỉ số hơn, nhưng quan trọng là nhờ sự khác biệt về kinh nghiệm chiến đấu.

Tôi cũng chuẩn bị sẵn 〖Dite〗 và 〖Cocytus〗. 

Nhào vô đây, ta sẽ xé xác ngươi!

Đầu ngón tay của Ainos lại phát sáng.

Vẫn là chiêu trò đó. Tôi mất ý thức, tầm nhìn trở nên trắng xóa. Cảm giác như có một thanh sắt đâm thẳng vào não và khuấy tung lên. Không thể suy nghĩ gì được cả. Thông tin lọt vào mắt cũng không thể xử lý nổi.

Đã dính bao nhiêu lần mà tôi vẫn chưa thể chống đỡ được.

Nhưng trước khi bị đánh ngất, tôi đã kịp triển khai 〖Cocytus〗 vào giữa mình và Ainos. Như vậy, những khối băng địa ngục sẽ chặn đứng đòn tấn công và ngăn hắn tiếp cận. Trong lúc đó, cô bạn chắc chắn sẽ dùng 〖Quỷ nhãn khống chế〗 để thay ca và ứng phó.

Thế nhưng vừa lấy lại được nhận thức, tôi thấy mình đang nằm ngửa trên mặt đất, cả hai chân trước và đuôi đều bị đứt lìa một cách ngọt xớt.

Tình hình đã thay đổi quá nhiều. Chẳng lẽ... tôi đã mất ý thức tận 10 giây sao? Hình như lại còn lãnh trọn chiêu 〖Ranh giới hư vô〗. Hai chân trước, đuôi, và một nhát ngay phần bụng dưới.

『Xin lỗi ông anh... tôi không đỡ nổi...』

Mắt của cô bạn không ngừng chảy máu. Trong lúc tôi bị vô hiệu, có vẻ cô ấy đã phải gánh chịu những đòn tấn công tinh thần dồn dập của hắn.

Quả thật chiến thuật tráo đổi bằng 〖Quỷ nhãn khống chế〗 cũng chỉ là giải pháp tạm thời. Kích hoạt cực nhanh, không thể né tránh và có thể hạn chế hành động của đối phương, đối mặt trực tiếp với kẻ nắm giữ kỹ năng như vậy, chẳng có cơ hội nào để thắng được cả.

Chết tiệt...!

Bộ vuốt khổng lồ của Ainos đâm vào lồng ngực không chút phòng bị của tôi khi đang nằm ngửa.

"Guooooooo!?"

Một cú chấn thương nặng nề, với sức tấn công hơn 60,000 là cực kỳ nghiêm túc.

“Ahaha, hahahaha! Có cố gắng lắm đấy, nhưng xem ra tới đây là hết rồi! Cộng sự quan trọng của ngươi cũng chẳng thể chịu nổi kỹ năng của ta được nữa cơ! Nhìn đi, nó vẫn còn đang sùi bọt mép và đờ đẫn ra đấy.”

...Miia cũng từng lo ngại về khả năng này. Quả nhiên nếu không tìm ra cách hóa giải nó, tôi sẽ không có cửa thắng trước Ainos. Nói thật, trước đó tôi thầm nghĩ hắn quá mạnh nên dù có thêm năng lực bá đạo nào thì cũng chẳng thay đổi được gì, nhưng đến lúc này, sự xuất hiện của thứ phù phép không rõ danh tính kia mới thực sự giáng đòn chí mạng.

Với chỉ số của Miia lẽ ra không thể đối đầu với Ainos, nhưng chắc hẳn cô ấy đã biết chúng tôi sẽ cần một biện pháp để đối phó. Một người suy tính chu toàn về cách để tiêu diệt "Thần ngôn".

『Chấm dứt thôi, Irushia!』

Ainos vẫn đang đè trên người tôi, giơ cao móng vuốt lên.

Lẽ nào lại chịu chết ở một nơi thế này sao...!?

Tôi vội kích hoạt 〖Long gương〗 để ẩn thân. Ainos đâm hụt xuống đất.

Hắn lạnh lùng nhìn vết đâm nhưng ngay sau đó, bờ vai run lên khi hắn bắt đầu cười lớn.

“Gha... haha, hahahahaha! Thằng ngu! Tưởng chạy trốn bằng cách đó là xong sao! Ngươi vừa mới lao đầu vào một con hẻm cụt đấy! Chính ta là người tạo ra và cai quản thế giới này! Kỹ năng đó chỉ là kế hoãn binh nhất thời thôi, khi xuất hiện trở lại, ngươi sẽ để lộ sơ hở chết người! Rõ ràng ngươi hiểu rõ điều đó mà!』

Ainos bật nhảy ra sau, triển khai một vòng phép khổng lồ bao phủ toàn bộ khu vực xung quanh.

“Khoảnh khắc giải trừ 〖Long gương〗, ta sẽ dùng 〖Trường không gian〗 để nghiền nát ngươi, rồi bồi thêm một chuỗi liên hoàn cước vào đó! Thế mới gọi là chiếu tướng! Hahahaha! Uổng công ngươi kiên trì đến thế này!”

〖Trường không gian〗... Tôi nhớ đã từng trải qua nó một lần rồi. Kỹ năng cấp cao nhất hệ trọng lực, có khả năng phá hủy một phạm vi rộng lớn bằng sự vặn xoắn của chiều không gian. (chap 695)

Vị trí sẽ không thay đổi khi tôi hóa giải 〖Long gương〗.

Vì nhất thời muốn né tránh đòn chí mạng nên tôi mới sử dụng nó trong vô thức, nhưng đây lại là một sai lầm. Trong hoàn cảnh này, tất cả những gì tôi có thể làm là chờ đợi đến lúc bản thân phải hiện ra trong trạng thái không chút phòng thủ.

Còn trước đó thì tôi không thể gây ra bất kỳ tác động nào đến thế giới thực. Dù chưa kiểm chứng kỹ càng, nhưng tôi có thể hiểu điều đó bằng trực giác. Dù có cố gắng thi triển chiêu thức gì đi nữa, tôi cũng chẳng cảm thấy có sự phản hồi nào.

Kết thúc ở đây thật sao? Sau khi đã được dọn sẵn đường, sau khi đã được ban nhiều phép màu để cuối cùng mới đứng được trên sàn đấu này, vậy mà tôi chỉ đi được đến đây?

“Nhanh từ bỏ ý định đi chứ. Duy trì càng lâu thì MP càng bị mài mòn nhanh chóng mà thôi. Nó chỉ càng dồn ngươi vào đường cùng. Dĩ nhiên, ngay khi ngươi lộ diện thì mọi thứ cũng chấm hết. Chọn cách trốn chạy rẻ tiền này chính là tận số của ngươi rồi. Mà không, thực sự ngươi đã rất kiên trì cho đến tận lúc này. Nhờ đó mà ta có thể xóa sổ thế giới hư cấu này sớm hơn dự tính và phục hưng Thế giới không tưởng. Hãy thấy vinh dự khi được trở thành bàn đạp cho điều đó!”

Nghe những lời của Ainos, lòng tôi trào dâng cảm giác uất nghẹn. Cay đắng quá. Rốt cuộc tôi vẫn bị kẻ như hắn xoay như chong chóng rồi bỏ mạng thế này ư.

…………………….

……………………, …………………….

Khoan đã... 

Trong trạng thái này, lẽ ra tôi không thể can thiệp được bất cứ điều gì vào thế giới... nhưng tôi vẫn nghe thấy lời của Ainos mà đúng không? Nếu hắn có thể dùng 〖Thần giao cách cảm〗 từ phía bên kia thì theo cùng một nguyên lý, tôi cũng phải làm được từ phía bên này chứ. Tưởng là vô ích, nhưng có lẽ tôi vẫn có thể trò chuyện thông qua 〖Thần giao cách cảm〗 chứ nhỉ?

Tuy nhiên chỉ nhờ mỗi nó mà vượt qua được cơn bĩ cực này thì đúng là quá sức kinh ngạc. Nhưng điều đó tôi thừa hiểu. Ngay từ đầu, tôi đã luôn phải đánh cược một mất một còn, liên tục đi trên dây rồi.

Còn cách nào không nhỉ? Một câu nói có thể làm lung lay ý chí của Ainos. Hắn là một kẻ tàn nhẫn và ấu trĩ, nhưng đáng tiếc là không dễ gì mắc bẫy bởi những lời khích tướng tầm thường.

Ngay cả việc giận dữ hay gào thét cũng mang lại cảm giác gì đó giả tạo và kinh tởm. Chắc vì sống quá lâu nên sự cảm thụ của hắn đã trở nên lạnh nhạt và hời hợt. Chính vì thế mà hắn có thể làm những trò tàn bạo đến cùng cực và không ngừng ám ảnh bởi những hành vi ngược đãi giúp lay động cảm xúc của chính mình. Sự hưng phấn từ trận tử chiến có vẻ đã khiến hắn mất nhịp một chút, nhưng như lúc nãy bạn thấy đấy, hắn đã lấy lại được sự bình tĩnh ngay lập tức.

Không được rồi. Vào lúc này, tôi chẳng nghĩ ra lời lẽ nào có thể khiến hắn dao động chỉ bằng một câu nói cả. Hắn có vẻ ôm hận sâu sắc với những Lục Đại hiền triết khác, nhưng dù tôi có nhắc đến chuyện đó đi nữa cũng chưa chắc thu hút được sự chú ý của hắn. Ainos dường như đã gạt bỏ những chuyện đó như là vấn đề của một quá khứ xa xăm đến mức vĩnh hằng.

Vậy thì còn thứ gì khác mà hắn cảm thấy có giá trị không? Trong lúc suy nghĩ tôi chợt nhớ ra một điều.

Thế giới không tưởng... thứ mà hắn khao khát và ám ảnh nhất. Nếu xoáy sâu vào điểm này, có lẽ đánh trúng tâm lý của hắn không phải là điều bất khả thi.

Khiến hắn mong chờ đến cuồng tín, khiến hắn sẵn sàng lật nhào cả thế giới và gieo rắc tai ương để đạt được, chính là việc phục dựng và ngày trở về của Thế giới không tưởng.

Có rất nhiều bí ẩn xoay quanh vùng đất ấy. Hình như Ainos đã lầm tưởng tôi đến từ nơi đó, nhưng đáng tiếc, tôi lại đến từ Trái đất trong Dải ngân hà, một thế giới chẳng có tý liên quan nào đến những thứ huy hoàng đó cả. Dù ký ức có chút mơ hồ, nhưng tôi dám chắc chắn một điều: tôi chưa từng hiện diện trong cái thế giới mà hắn kể.

Ngay khi nhận ra tôi không phải xuất thân cùng nơi, Ainos đã lập tức cắt ngang câu chuyện, từ bỏ việc thuyết phục và chọn cách giết chết tôi. Thế nhưng, nhớ lại lúc đó, biểu cảm của hắn có gì đó rất lạ. Nói sao nhỉ... từng cử chỉ và lời nói cứ như có sự mâu thuẫn ngầm.

Rõ ràng Thế giới không tưởng là thứ hắn ám ảnh nhất. Nhưng mà những lời hắn diễn tả về nơi đó lại cứ chệch choạc thế nào ấy. Nếu tập trung vào chủ đề này, có lẽ tôi sẽ làm hắn nao núng.

Có vô số những điểm bất thường nhỏ nhặt trong lời kể của Ainos về Thế giới không tưởng. Lớn nhất là việc hắn ngộ nhận tôi là người đồng hương, nhưng không chỉ có thế.

‘Nằm ngoài quy luật luân hồi của Laplace… ngươi có ký ức về thế giới ban đầu, hẳn biết rõ nơi này méo mó và tẻ nhạt đến dường nào phải không? Mặt đất rộng lớn, đại dương mênh mông, cuồng phong gào thét, sinh vật sống tại đây đều phi tự nhiên và giả tạo.’

‘Không có gì ở đây gắn liền với thực tại, sống với nó thì có ích gì?’

Chính chỗ này mới làm tôi nhột đấy. Cứ cho thế giới này là đồ giả được tạo ra từ phép thuật đi nữa, tôi vẫn chẳng cảm thấy nó thiếu hơi ấm hay không tự nhiên chút nào. Dĩ nhiên, hệ thống Chỉ số hay mấy thứ tương tự thì kỳ quặc thật, nhưng hắn lại khinh miệt chính sự tồn tại của nơi đây. Trong khi tôi chưa bao giờ thấy bầu trời, mặt đất hay đại dương này là giả tạo cả.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi. Những lời hắn kể về Thế giới không tưởng luôn tràn đầy nhiệt huyết. Nhưng liệu đó có thực sự là nỗi nhớ hồi hương không? Hắn hạ thấp vạn vật thế gian để lý tưởng hóa nơi ấy.

Đúng thế, đó không phải khao khát mà là vọng tưởng.

Tôi trấn tĩnh lại để suy nghĩ. MP đang cạn kiệt nhanh chóng, nếu lần này đoán trật là hết sạch. Từ lời giải đúc kết được, tôi phải chọn những từ ngữ có sức công kích mạnh nhất vào tâm lý hắn.

“Ahahaha! Hết cách nên không còn làm gì được nữa à? Sao còn mãi tiếp tục trò chơi trốn tìm thế?”

Tiếng cười của Ainos vang vọng. Tôi bình tâm đáp lại bằng 〖Thần giao cách cảm〗.

『Thế giới không tưởng là quê hương của ngươi cơ đấy? Giỏi nói sảng thật. Hoài niệm cái nỗi gì, ngay từ đầu chẳng phải ngươi được sinh ra trong chính cái nơi giả tạo này sao? Vì lẽ đó mà ngươi bị những kẻ khác bỏ lại phía sau, và nó đã trở thành một nỗi mặc cảm lớn đến vậy?』

Sự thật thế nào tôi không rõ. Tôi chỉ xâu chuỗi những suy luận từ lời nói và hành động của hắn bấy lâu nay, rồi chọn những ngôn từ mà hắn có vẻ sẽ bận tâm nhất.

Ainos dường như không hiểu rõ về Thế giới không tưởng đến mức đó. Những gì hắn kể chỉ dừng lại ở việc giải mã các bức bích họa hay những lời đồn đại mơ hồ. Hắn chỉ mô tả được khung cảnh mà hoàn toàn thiếu đi những kỷ niệm cá nhân. Thế đã chắc gì hắn được sinh ra ở thế giới kia?

Đó là lý do hắn phạm phải sai lầm chết người, hiểu lầm danh tính của tôi và mãi đến khi nói chuyện trực tiếp mới phát hiện ra. Hắn chỉ giải thích được những điều chung chung và vì sợ bị tôi đào sâu thêm nên đã sớm cắt ngang cuộc trò chuyện với đầy rẫy nghi vấn.

Khỏi cần nói, đây chỉ là một giả thuyết. Nhưng chỉ cần nó đúng dù chỉ một chút thôi, cũng đủ để thu hút sự chú ý của kẻ đang cuồng si Thế giới không tưởng như Ainos.

Đây là một biện pháp mạo hiểm trong cơn tuyệt vọng chỉ để chờ đợi một tia hy vọng nhỏ nhoi, nhưng hiệu quả lại ngoài mong đợi. Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, không gian xung quanh vặn xoắn, đứt gãy, mặt đất hình thành nên những khối hình thù dị hợm.

Nghe xong lời, Ainos đã mất kiểm soát mà kích hoạt 〖Trường không gian〗 dù tôi còn chưa hiện hình.

“Một hạt bụi rác rưởi chỉ vô tình lạc vào khe nứt không gian như ngươi... thì biết gì về TA CƠ CHỨ?”

Gương mặt Ainos giờ đây trống rỗng cảm xúc. Nhưng sâu trong đôi mắt đó, chỉ còn lại một ngọn lửa căm thù đang bị đốt nóng vượt mức giới hạn.

Chắc chắn đây chính là cơ hội lớn nhất. Cùng với việc giải trừ 〖Long gương〗, tôi dồn hết sức bình sinh đấm thẳng vào khuôn mặt đầy sơ hở của Ainos.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!