Trans: Kirito_chan~~
------------------------------------------
[note79607]
Đã một ngày rưỡi trôi qua kể từ khi cả nhóm bắt đầu cuộc hành trình băng qua thảo nguyên dưới sự dẫn dắt của Malong và các chiến binh. Mia lắc lư theo từng cú xóc của cỗ xe ngựa, mắt lim dim dõi theo cảnh vật bên ngoài. Bầu trời thì trong xanh, thời tiết thật dễ chịu. Một ngày hoàn hảo để cưỡi ngựa—nhưng cô nàng lại bị cấm ra ngoài. Mấy trò nghịch dại hôm trước đã quay lại cắn cô nàng rồi.
Bây giờ mà được cưỡi ngựa giải khuây thì sẽ tuyệt lắm... Đáng tiếc quá đi mất.
Đang chìm trong nỗi buồn nhẹ nhàng, thì cảnh tượng trước mắt khiến Mia reo lên đầy thích thú: “Ôi trời... Cảnh tượng này... thật tuyệt diệu!”
Trước mắt cô nàng là một tấm thảm xanh mướt, trải dài đến tận đường chân trời. Mỗi cơn gió lướt qua mang theo âm thanh xào xạc của lá cỏ đung đưa. Bên trên là một đàn động vật lười biếng đang gặm cỏ... Là cừu! Những chú cừu trắng muốt, lông xù như những đám mây! Mia không thể không mỉm cười trước khung cảnh thanh bình đầy chất đồng quê ấy.
“Vậy ra đó là những chú cừu của Vương quốc Kỵ Sĩ sao... Trông thật là ngon—à không... trông thật tuyệt vời!”
Lông của chúng phồng lên như những quả bóng trắng xinh xắn, khiến Mia khẽ liếm môi. Trong mắt cô nàng, chúng giống hệt như những cục kem tươi đánh bông khổng lồ!
“Chúng trông dễ thương quá, chị Mia!” Bel reo lên. “A, Rina ơi, có một con cừu non ở đằng kia kìa!”
“Phải rồi. Đây là lần đầu tiên Rina nhìn thấy cừu đó,” Citrina vừa cười vừa đáp.
“Thật sao? Ôi! Rina thông minh thế mà cũng có cái chưa biết hả? Bất ngờ ghê nha!”
Hai thành viên nhỏ tuổi nhất trong nhóm đã hoàn toàn bước vào chế độ kỳ nghỉ vui vẻ. Mia vừa ngắm họ qua khóe mắt, vừa tiếp tục khảo sát đàn cừu với tinh thần vô cùng hăng hái. “Ô hô, có quá trời cừu luôn đó! Giá mà có thể mang vài ba con về nhà thì tuyệt biết mấy... Hửm?” Một con cừu vừa lọt vào tầm nhìn của Mia—và ngay lập tức chiếm trọn toàn bộ sự chú ý của cô nàng. “Sao vậy nhỉ, con cừu này có màu khác... Nó dường như đang phát ra ánh sáng vàng…”
Dưới những tia nắng dịu dàng, chú cừu to hơn đôi chút so với những con khác quả thực đang phát ra ánh vàng nhàn nhạt. Quả là một vẻ đẹp lộng lẫy.
Như thể nghe thấy Mia, Malong thúc ngựa tiến sát đến cỗ xe nơi cô nàng đang ngồi. “Ha ha ha! Anh biết ngay là em có đôi mắt tinh tường mà. Đó là cừu sarpir đấy. Sữa của chúng thuộc vào loại ngon nhất!”
“Loại ngon nhất...?” Mắt Mia trợn to, vừa nuốt khan một cái. “Vậy là... không phải loại cừu bình thường sao... Đó chắc chắn là bí quyết giúp Vương quốc Kỵ Sĩ làm ra loại bơ tuyệt hảo nhất, đúng không?”
Malong nhíu mày trước câu hỏi của Mia.
“Không đâu. Loại sữa bán cho các quốc gia khác toàn là sữa cừu thường thôi. Cừu sarpir hiếm lắm, nên không vắt được nhiều.”
“Anh vừa nói... gì cơ...?” Mắt Mia mở to đầy vẻ bàng hoàng. “Thứ bơ đó... là loại bình thường sao?”
Hương vị của miếng bánh mì nướng bơ mà cô nàng đã ăn tại quán trọ cùng Rafina vẫn còn rất sống động trong trí nhớ của Mia. Vị béo ngậy của sữa cừu thấm dần vào đầu lưỡi, hương sữa đặc ngọt ngào quyện với mùi thơm mềm mại của lớp bánh giòn... Và hương thơm tuyệt diệu ấy, phần bơ thượng hạng ấy... lại chỉ là loại bình thường thôi ư?! Mia sững sờ tột độ. Và rồi, cô nàng quay sang nhìn Malong đầy hy vọng. “Nhân tiện, liệu em có cơ hội nào được thử sữa của cừu sarpir không?”
“Dĩ nhiên là được. Anh phải có cách để cảm ơn em vì đã lặn lội đến tận đây chứ. Cứ uống thỏa thích đi.” Lời của Malong vừa khích lệ vừa đầy sự đáng tin, khiến Mia nở một nụ cười phấn khích.
“Ô hô hô! Đến Vương quốc Kỵ Sĩ đúng là một quyết định sáng suốt!”
Và rồi, điều bất ngờ xảy ra—Mia nhìn thấy một nhóm kỵ sĩ đang tiến đến từ hướng đối diện. Chẳng lẽ nhóm cướp kia quay lại để giải cứu Aima?! Mia chuẩn bị sẵn tâm thế cho điều tệ nhất, nhưng Malong và các chiến binh đi cùng anh lại chẳng có chút căng thẳng nào. Ngược lại, Malong chỉ giơ tay chào một cách thản nhiên. “Không sao đâu. Họ là các chiến binh của Lâm Tộc. Có vẻ họ đến để tiếp đón chúng ta.”
Nhóm người dừng lại không xa xe ngựa. Qua khóe mắt, Mia thấy người đàn ông đứng đầu—hẳn là thủ lĩnh—đang chào Malong. Nhưng ánh mắt cô nàng lại chăm chăm vào những chú cừu. Đó là ánh nhìn của một thợ săn đã khóa chặt mục tiêu.
“Hừm, xét về kích thước, mình nghĩ có thể mang về ít nhất một con bằng xe ngựa. Không, mang một cặp có lẽ sẽ tốt hơn? Mình nên bảo Ludwig bắt đầu đàm phán luôn thôi...” Vừa lẩm bẩm, Mia thò đầu ra khỏi xe… và bỗng cảm thấy một luồng gió lùa qua sau gáy.
“Hửm…?”
Quay đầu về hướng mà cơn gió thổi đến, Mia nhận ra có một con ngựa đã tiếp cận từ lúc nào không hay. Nó từ đâu đến thì không rõ, nhưng nó đang nhìn Mia với ánh mắt đầy sự tò mò. Khuôn mặt của con ngựa đó… gợi cho Mia một cảm giác déjà vu.
“Hừm? Sao thế nhỉ… Mình cảm giác như đã gặp con ngựa này qua rồi…”
Nhưng đây không phải đơn thuần là déjà vu; Đây là điềm báo nguy hiểm—dangà vu! Và khi thấy con ngựa khẽ phập phồng mũi, Mia cuối cùng đã nhận ra lý do.
“À đúng rồi! Cái ánh mắt khó ưa kia y hệt như của Koula—Aaaaaaaaaaah!”
“Ker…choooooo!”
Tiếng hắt hơi vang trời khiến Mia chỉ có thể nghĩ rằng: Sao mà… nghe lại thấy thân quen đến lạ. Dạo này ngươi vẫn ổn chứ, Kuolan? Ánh mắt cô nàng lặng lẽ nhìn xa xăm vào khoảng không phía chân trời.

