Tập I: Arkham

Chương 32: "Ngài" không quan tâm tới lũ kiến dưới chân mình

2023-09-19

13

Translator: Kouji

Nếu Lann có thể nhìn thấy bình luận, cậu chắc chắn sẽ khẳng định suy đoán của khán giả phòng livestream.

Người đàn ông hoà nhã kia thực sự có vấn đề.

Amos Dour chính là người đã thực hiện Phép Khởi Thi trong bữa tiệc thế giới ngầm. Một kẻ vô đạo đức, mưu mô đã giết hại vô số NPC. Một nhân vật phản diện bị ghét nhiều nhất trong trò chơi.

Ở kiếp trước, mỗi lần Amos xuất hiện đồng nghĩa với việc một sự kiện lớn do hắn thúc đẩy sắp bắt đầu. 

Thành thật mà nói, Lann bắt đầu có suy nghĩ lùi bước.

Cậu biết vấn đề của Archie không phải là chuyện có thể giải quyết một cách dễ dàng. Thế nhưng, sự tình đã trở nên nghiêm trọng hơn khi dính líu tới Amos.

Đúng lúc này, Amos lại nhìn về phía Lann. Nhận thấy sự cảnh giác như ẩn như hiện trong cặp mắt màu xanh ngọc bích, anh cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Cậu ta để tâm, cậu ta phát hiện.

Người trồng hoa nhếch môi.

Amos rất tự tin vào ngoại hình của bản thân. Cùng khả năng ngụy trang từ Khởi Nguyên, anh luôn tạo ra ấn tượng tốt với người khác ngay từ lần gặp đầu tiên. Họ dễ dàng tin tưởng và mở lòng với anh. Lann thì khác. Ánh mắt ấy, thái độ ấy như muốn nói rằng cậu đã phát hiện anh chính là người đàn ông mặc áo choàng đen trong bữa tiệc vài ngày trước.

Có lẽ cậu đã phát hiện ra đây là một cái bẫy nhằm vào mình.

Nếu không, cậu sẽ không đề phòng và cho phép tín đồ thực hiện hành vi điều tra càn rỡ như vậy.

Amos bắt đầu cảm thấy hưng phấn. Cơ thể anh run rẩy. Anh phải dùng hết sức bình sinh để ngăn cản tiếng cười thoát ra khỏi cổ họng.

Không được. Vở kịch không thể bắt đầu nếu vị khách quan trọng nhất không lên sân khấu. Anh cần tăng thêm mồi nhử để dụ con mồi vào tròng.

“Vậy à? Tôi cứ tưởng anh là người thường xuyên ghé qua nơi này chứ.” Amos ngượng nghịu rút tay về, “Xin lỗi vì sự hiểu lầm này. Tôi đang bận chút việc. Nếu có việc gì thì cứ gọi tôi nhé. Tôi hay ở nhà lắm.”

“Đợi đã.” Archie mở lời, “Có người thường xuyên đến nơi này?”

“Đúng vậy. Tôi để ý hàng xóm mà. Đại khái là hai đến ba ngày lại tới một lần đi.” Amos đáp.

Cứ hai đến ba ngày lại tới một lần? Archie hỏi: “Người đó có chìa khoá sao?”

“Ít nhất thì tôi không nghe thấy tiếng cạy khóa.” Amos nhẹ nhàng trả lời.

Archie cẩn thận quan sát vẻ mặt Amos, anh không phát hiện dấu vết dối trá nào.

Người chơi nhìn thẳng vào anh ta. Thậm chí họ còn không thèm che giấu.

【 Bạn không phát hiện dấu vết nào. 】Thanh âm báo hiệu vang lên trong đầu hai người chơi không phát triển kỹ năng 【 Tâm Lý Học. 】 

Lann chần chừ. Cậu có thể ném xúc xắc. Nhưng cậu không muốn lãng phí cơ hội quý giá ấy vào việc này: “Anh gặp người đó bao giờ chưa?”

Amos suy nghĩ một lát rồi nói: “Tôi chưa gặp trực tiếp… Mỗi lần anh ta đến thì tôi đều bận làm việc trong nhà. Tôi chỉ thoáng thấy bóng lưng của anh ta thôi. Anh ta cao tầm một mét tám và có mái tóc vàng óng.”

Archie không khỏi run rẩy. Những đặc điểm ấy tương đồng với ngoại hình Albert.

“Là người quen của anh sao?” Amos tò mò hỏi. Đôi mắt tươi cười lướt qua đóa phong lan cao quý trước khi quay sang Lann.

Người trồng hoa vẫn không thể nhìn thấy linh hồn Lann. Ký ức về bông hoa đẹp tuyệt trần khiến sự khát khao loé lên trong đáy mắt. Amos mở miệng cười, đầu lưỡi đỏ tươi hơi ngọ nguậy như một con rắn độc đang săn mồi. Anh nói một cách đầy ẩn ý: “Tôi không biết anh ta đến đây để làm gì. Có lẽ là anh ta muốn tìm kiếm một thứ gì đó.”

Mồi câu đã hạ xuống.

Cậu sẽ làm gì?

Tuy người hợp tác với anh đã nói rằng không được xúc phạm tới Archie. Thế nhưng nếu anh ta chủ động chui đầu vào lưới thì đâu thể trách anh được.

【 Chà, không ổn, cực kỳ không ổn, tôi cảm giác người này có vấn đề. 】

【 Chậc chậc. Khi nhìn về phía Lann, ánh mắt của NPC thật xấu xa. 】

【 CP mới đã xuất hiện! Giong thuyền ra khơi nào tôi ơi! 】

Lann có vẻ trầm tư. Người đàn ông tóc vàng… Người đàn ông có mái tóc vàng duy nhất mà cậu biết là Albert. 

Chưa kể, biểu lộ trên mặt Archie đã khẳng định suy nghĩ của Lann.

Albert đến đây làm gì? Nơi này đâu có manh mối nào? Phải chăng manh mối quan trọng vẫn đang được cất giấu ở nơi này nhưng họ chưa tìm ra?

Archie cũng có suy nghĩ tương tự. Với sắc mặt tối sầm, anh xoay người bước về phòng.

Amos mỉm cười dõi theo bóng lưng Archie trước khi quay sang Lann như tò mò về lựa chọn của cậu.

Xét tới tần suất Archie xuất hiện ở phòng khám trong mấy ngày qua, Amos có thể khẳng định vị chuyên gia tâm lý học này chính là một trong những tín đồ được Lann lựa chọn.

Vì một nguyên nhân nào đó, Amos rất hiếu kỳ về cách đối xử với tín đồ của thực thể đáng sợ chưa thức tỉnh.

“Ngài” sẽ vứt bỏ tín đồ và xoay gót, sẽ tiếp tục lợi dụng Archie, hay sẽ giả vờ quan tâm?

Một khi “Ngài” lựa chọn, một hình tượng đại khái sẽ dần dần được phác hoạ trong đầu Amos, tạo điều kiện để anh lên kế hoạch thích hợp trong lần đụng độ tiếp theo.

Thế nhưng, một lần nữa, thái độ của Lann nằm ngoài dự liệu của Amos.

Cậu lẳng lặng quan sát anh bằng ánh mắt bằng phẳng, không cảm xúc, như thể chẳng đoái nhìn bất kỳ ai. 

Lann hờ hững xoay người, đôi chân thon dài quay về phòng 301.

Amos như bị giội gáo nước lạnh. Anh sững sờ một lát mới định thần, rồi tự giễu mình.

“Ngài” biết nhưng không thèm để ý.

Đúng vậy. “Ngài” đâu quan tâm tới suy nghĩ của lũ kiến dưới chân mình.

Chẳng phải sẽ thật tuyệt sao, nếu vị thần linh cao vời vợi ấy rơi xuống bẫy của một con kiến?

.

Mặc dù Lann muốn rời khỏi nơi này ngay lập tức, nhưng cậu không thể bỏ mặc những người đồng hành. Trở về một mình là hành động vô đạo đức. Vì thế, cậu quay về căn hộ, không quên đóng cửa lại. Trước khi cánh cửa khép chặt, cậu dường như nghe thấy tiếng cười của Amos.

Tên điên đó đang cười gì vậy?

Matcha.Greentea lặng lẽ kéo ống tay áo Lann và thì thầm: “Aaron nói đúng. Chúng tôi thực sự đã nghe thấy tiếng động lạ ở nhà bên.”

Thấy Aaron và Matcha.Greentea có vẻ háo hức, Lann suy nghĩ một chút, nói: “Hai người không có khả năng trực tiếp đối đầu với hắn ta đâu. Đó không phải là ý kiến hay.”

Amos đủ khả năng xử lý hai người chơi trong nháy mắt. Matcha và Aaron thậm chí còn không biết phép thuật là gì. Họ không có sức mạnh để phản kháng.

“Có điều…” Lann nói tiếp bằng giọng ẩn ý, “Người quản lý chung cư cũng có vấn đề. Lão cố tình phá bĩnh các người. Điều đó rất giống một nhắc nhở. Không phải sao?”

Aaron và Matcha nhanh chóng hiểu được ý Lann. Mắt họ sáng rực. Cậu mỉm cười: “Đi thôi.”

Matcha.Greentea gật mạnh, kéo Aaron xuống dưới lầu. 

Lann nhìn thân ảnh bận rộn của Archie, tự hỏi có nên nhắc nhở anh rời khỏi đây càng sớm càng tốt hay không.

Cuộc đời luôn phải đối mặt với những hiểm nguy mà ta không kịp trở tay. Amos là một trong số đó. Căn cứ vào những kiến thức về “nhân vật phụ” này, Lann biết rằng sự xuất hiện của hắn sẽ đem tới gió tanh mưa máu. Nếu được, cậu chỉ muốn tránh xa hắn ta.

Không biết là vô tình hay cố ý. Amos đã tiết lộ thông tin mà Archie không thể bỏ qua.

Chuyên gia tâm lý học này rất muốn lấy lại những ký ức đã mất và tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với Albert. Ngay cả Lann cũng tò mò lý do khiến Albert gia nhập Người Tha Hương cũng như nguyên nhân anh ta lén lút ghé thăm nơi này. Phải chăng căn phòng này cất giấu một thứ gì đó đáng giá, đủ để anh ta phải quay lại nhiều lần? Liệu nó có liên quan mật thiết với cái chết của cha Archie không?

Archie chắc chắn sẽ không rời khỏi căn hộ khi chưa giải quyết được những câu hỏi đó. Vì thế, Lann đành giúp người chuyên gia tìm tòi các dấu vết. Một thời gian đã trôi qua, họ vẫn chưa tìm được manh mối hữu ích nào. Điều đó rất dễ hiểu. Nếu không thì Albert sẽ không mất nhiều thời gian để tìm kiếm như vậy.

Đột nhiên, Lann ngẩng đầu và quan sát căn hộ một cách kỹ lưỡng. Cậu tiến lên, kéo những tấm vải trắng phủ trên đồ đạc xuống đất. Những món đồ không dính bụi nhưng đều có vết mốc meo. So với chúng, đống sách trên giá vẫn còn rất mới.

Cậu vốn cho rằng tấm vải chỉ có tác dụng che bụi, nhưng nếu nó được sử dụng để che đậy một thứ gì đó khác thì sao? Lann quay về phía tủ sách, cẩn thận quan sát từng chi tiết. Quả nhiên, cậu tìm thấy vài vết xước bất thường trên tủ. Chúng rất nhỏ và khó phát hiện.

Nó có phải là ám hiệu của tổ chức Người Tha Hương không?

Cậu cảm thấy điều đó không hợp logic. Giả sử Albert phát hiện ám hiệu. Tại sao anh ta không chuyển giá sách về cứ điểm của Người Tha Hương?

Lann chợt nhớ ra điều gì đó. Cậu nhắm mắt, tạm thời tiến vào trạng thái mơ mộng. Khi bước vào không gian sương xám, cậu túm lấy quả cầu ánh sáng đang nhảy nhót.

Cảnh tượng vừa lạ vừa quen xuất hiện. Sở Cảnh Sát Arkham, nơi Lann từng ghé thăm. Edmund dường như đang ở trong một văn phòng nào đó. Anh ngồi trong góc, lặng lẽ làm việc riêng, có vẻ xa cách với những người còn lại.

Do dự một lát, Lann thử kêu gọi trong đầu: “Edmund.”

Edmund đứng phắt dậy, lạnh lùng bước ra ngoài trong ánh mắt kinh ngạc từ những người xung quanh.

Sự im lặng bao phủ văn phòng. Khi Edmund đóng cửa lại, người đội trưởng mang gương mặt bất đắc dĩ nói với các thành viên khác: “Edmund mới ngồi được một lúc thôi. Cậu ấy cũng giải thích với mọi người rồi còn gì. Việc đột phá tầng thứ nhất của Khe Hở đã khiến cậu ấy trở nên mẫn cảm. Vì thế đừng tỏ ra lãnh đạm như vậy.”

“Okay, đội trưởng.” Người phụ nữ tóc ngắn có tên Elsa nhún vai, “Chẳng qua chúng tôi không biết phải nói chuyện gì thôi.”

“Tốt nhất là vậy.” Gföhl nói.

Edmund đi đến một nơi vắng người và do dự hỏi: “Đức Chúa?”

“Tôi đây.” Lann trả lời, “Xin lỗi vì đột ngột kêu gọi anh như vậy. Tôi có chuyện muốn hỏi anh.”

“Không, không. Xin ngài đừng nói lời xin lỗi. Nếu con hữu ích với ngài…” Edmund thảng thốt. Cảm xúc xấu hổ ngập trong đôi mắt nai, “Nó làm con rất vui.”

“Được rồi, tôi sẽ nói ngắn gọn, Cục Điều Tra có dạy ám hiệu cho các điều tra viên không? Điều tra viên thường sử dụng ám hiệu nào để truyền lại tình báo vậy?”

“Có ạ. Con nhớ chúng rất rõ.” Edmund đi vào nhà vệ sinh, mở vòi, nhúng ngón tay vào nước và vẽ trên gương, “Cục Điều Tra có hai loại ám hiệu. Một loại được gọi là ám hiệu thông dụng, tức những ám hiệu mà tất cả các điều tra viên đều biết. Một loại được gọi là ám hiệu đặc biệt, dành riêng cho các đội ngũ hoặc cá nhân thực hiện nhiệm vụ bảo mật cao. Con chỉ biết một vài ám hiệu thông dụng.”

Đạt được tình báo từ Edmund, Lann mở mắt nhìn vào góc tủ sách.

Hai vệt dài, một vệt ngắn. Giống hệt những gì Edmund đã nói.

Căn cứ vào ám hiệu, Lann cầm lấy một cuốn sách, nhưng không có cách nào giải mã được. Cậu nhìn chằm chằm vào những trang sách rồi quay đầu: “Archie, anh từng sắp xếp lại thứ tự của các cuốn sách trên giá à?” 

Archie bối rối đáp: “Đúng vậy. Tôi từng ném chúng vào thùng rác tái chế. Sau này mới nhặt về. Có vài cuốn đã bị thất lạc. Số còn lại đều được xếp trên tủ.”

Quả nhiên mọi chuyện sẽ không dễ dàng như vậy.

Lann thở dài, đưa mắt về phía giá sách. Thứ tự bị thay đổi, ám hiệu cũng mất ý nghĩa. Các ám hiệu của Cục Điều Tra khá phức tạp, yêu cầu giải nghĩa theo từng mắt xích. Nếu không tìm thấy ám hiệu tương ứng và cuốn sách cất giấu manh mối thì mắt xích tiếp theo sẽ đứt đoạn.

Đây là vận mệnh sao?

Chưa kể đến Amos ở nhà bên, một mối đe dọa đang rình rập họ.

Những điều đó khiến Lann thực sự không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Cậu chuẩn bị mở miệng khuyên bảo Archie thì nghe thấy tiếng bước chân dừng bên ngoài cánh cửa. Lann ngẩng đầu theo bản năng. 

Lúc này, Archie vừa sắp xếp xong đồ đạc trong phòng, chuẩn bị đi đến bên thiếu niên. Nhận thấy ánh mắt từ Lann, anh cũng nhìn về phía cửa.

Matcha.Greentea và Aaron xuất hiện trước mặt hai người. Aaron trong bộ váy trắng bồng bềnh làm Lann nghẹn ngào hỏi: “Anh đang làm gì vậy?”

Nhân vật mà Aaron đang chơi có giới tính nam, sở hữu đầy đủ linh kiện cần thiết của nam giới. Thế nhưng, nhờ thân hình mảnh khảnh cùng chiều cao khiêm tốn, anh vẫn có thể hoá trang thành phụ nữ. Miễn là không mở miệng và tiết lộ giọng vịt đực của mình.

Lúc này, Aaron còn đang chìm đắm trong sự hào hứng khi đạt được những manh mối mới. Ánh mắt từ Lann đã đánh thức anh. Anh cúi xuống nhìn bản thân và lúng túng xua tay: “Chờ đã, xin hãy nghe tôi giải thích!”

【 Ha ha ha ha ha ha ha. Tôi luôn muốn nhìn thấy cảnh này! 】

【 Ngay cả NPC cũng choáng váng. Tôi sắp cười bể bụng rồi. 】

【 Tôi cười chết mất. Nhớ cái hồi anh nhất quyết tăng điểm cho kỹ năng Quyến Rũ không? Giờ thì anh bắt buộc phải mặc váy mới mê hoặc được NPC. 】

【 Đáng tiếc là Lann không được tận mắt chứng kiến cảnh người chơi giả vờ làm phụ nữ để thu hút sự chú ý từ NPC. Cảnh tượng đó thực sự đặc sắc. 】

【 Aaron rất để ý mặt mũi của mình. Mọi người hãy chụp ảnh lại đi. 】

Aaron xấu hổ đến mức không dám đọc bình luận. Anh cố gắng nháy mắt ra hiệu với Matcha.Greentea: “Này, bồ cũng nói gì đi chứ? Chúng ta là đồng đội mà?”

Matcha.Greentea im lặng lùi lại vài bước và lẩm bẩm: “Tôi không quen biết kẻ biến thái mặc váy này.”

Aaron ước mình có thể tìm thấy cái lỗ nẻ nào đó để chui vào. Anh cũng tự hỏi tại sao mình sẽ nghe theo những lời khuyên vớ vẩn và nâng kỹ năng Quyến Rũ đến hạn mức cao nhất. Kỹ năng đàm phán bình thường không tốt hơn sao? Tuy rằng điều này thực sự có thể khiến chương trình trở nên sôi động hơn đi chăng nữa… 

Aaron không phải chịu đựng ánh mắt khác thường quá lâu. Lann và Archie nhanh chóng chuyển hướng sự chú ý đến người quản lý chung cư đang bị trói đằng sau lưng người chơi. Thậm chí hai người chơi còn cẩn thận dùng khăn bịt miệng lão tửu quỷ để ngăn lão phát ra âm thanh.

Lann sửng sốt hỏi: “Chuyện gì vậy?”

“Ồ đúng rồi! Tôi vừa lẻn vào phòng quản lý và phát hiện bí mật của lão ta. Lão thường xuyên ăn trộm đồ đạc trong nhà các hộ dân. Chúng ta hãy gọi cảnh sát và đưa lão ta vào đồn đi.” Matcha.Greentea trả lời Lann. 

Người quản lý chung cư dường như muốn nói điều gì đó. Không âm thanh thoát ra khỏi miếng vải. Cuối cùng, lão nhìn Archie với ánh mắt cầu xin.

Archie nhíu mày, bước ra ngoài và lôi miếng vải ra khỏi miệng lão. Frank vội vã cầu xin họ: “Xin hãy tha cho tôi. Tôi chỉ nhất thời nổi máu tham thôi. Đừng đưa tôi đến đồn cảnh sát. Tôi không muốn mất việc!” 

“Tên trộm nào cũng nói thế!” Aaron mỉa mai. 

Matcha.Greentea thì đảo mắt, “Không gọi cảnh sát cũng được. Chỉ cần ông khai thật thôi. Ông có phải là kẻ dị giáo không. Chúng tôi tìm thấy rất nhiều sách cổ liên quan tới tôn giáo và thần bí trong phòng ông.”

Frank sửng sốt một lát rồi nở nụ cười khẩy: “Té ra bọn mày đến đây là bởi cái này? Để tao nói cho mày biết… Arkham là một thành phố ủng hộ tự do tôn giáo. Tao khuyên chúng mày nghĩ kỹ hẵng mở miệng. Vả lại, mày hỏi tao làm gì? Hãy hỏi thằng Hayes kia kìa.”

Lão tiếp tục mỉa mai, “Dù sao cha nó cũng là ‘tín đồ cuồng tín’ nổi tiếng ở chỗ chúng tao, một tên cặn bã sẵn sàng bỏ vợ bỏ con vì đức tin của mình.”

Hai người chơi sững sờ trước khi đưa mắt về phía Archie có gương mặt lạnh lùng. Nhiệm vụ mà Lann tuyên bố không hề đề cập tới người cha của Archie. Họ đã nghĩ rằng đây chỉ là một nhiệm vụ điều tra thông thường.

【 Chuyện này là sao? Cha của Archie là một tín đồ tà giáo? 】

【 Tôi vẫn chưa nắm được vấn đề. Nhiệm vụ mà Aaron nhận được hình như là hỗ trợ Lann điều tra manh mối của một thế lực bí ẩn nào đó, phải không? 】

【 Mấy người không phát hiện thái độ kỳ quặc của Archie trước khi tiến vào phòng sao? Rõ ràng, nơi này có mối quan hệ nào đó với anh ta. 】

Archie nhắm mắt lại, im lặng trước cái nhìn từ những người khác. Frank bỗng trở nên kiêu ngạo: “Thả tao ra! Bằng không tao sẽ kiện chúng mày ra tòa vì tội đánh người vô tội.”

“Còn ông cũng sẽ vào tù bởi tội trộm cắp.” Aaron lạnh lùng nói.

“Im đi đồ biến thái!” Frank trừng mắt nhìn Aaron và làm vẻ nôn mửa, “Hừ, bọn mày cứ thử xem tao có bị bắt hay không!”

【 Tại sao lão ta đột nhiên trở nên kiêu ngạo như vậy? 】

【 Nếu tôi không nhầm, lão bắt đầu thay đổi thái độ khi nghe thấy từ “dị giáo”.】

Matcha.Greentea và Aaron nhìn nhau. Họ cũng phát hiện vấn đề trong thái độ của Frank. Dáng điệu không còn hùng hổ như ban đầu. Nhận thấy phản ứng này, Frank hưng phấn nói: “Nếu bọn mày dám gọi cảnh sát bắt tao thì đừng trách tao lắm mồm. Nghe nói bác sĩ Archie đang làm việc ở Sở Cảnh Sát đúng không? Khà khà. Đám đồng nghiệp của mày có biết những gì cha mày đã làm không?”

Frank không thể nói thêm được một câu nào nữa. 

Archie luôn đang nhìn chằm chằm vào lão già nát rượu bỗng tiến thêm một bước. Anh bóp cổ Frank rồi nhấc bổng lão lên bằng một tay.

Hành động ấy khiến Lann và người chơi đều ngạc nhiên. Frank cũng bất ngờ. Mặt lão đỏ bừng vì thiếu oxy: “Khụ, khụ, mày, buông, buông tay!”

【 Tuyệt vời. Có điều, tại sao anh ta lại đột nhiên ra tay vậy? 】

【 Tôi cứ tưởng Archie là nhân tố ổn định và bình tĩnh nhất ở đây. Hoá ra anh ta lại là người nóng nảy như vậy. 】

Hai người chơi không biết nên làm gì. Archie tựa hồ không có ý định buông tay. Anh nhìn chằm chằm vào Frank qua đôi mắt đỏ bừng, cảm nhận sự giãy giụa yếu ớt của lão.

Sự tàn bạo cùng điên cuồng bắt đầu ăn mòn Archie. Một sinh mệnh sắp kết thúc trong tay anh. Chỉ sau một vài giây nữa.

Đúng lúc này, Lann mở miệng: “Archie.”

Thấy Archie không phản ứng, Lann nhíu mày, túm lấy cánh tay người đàn ông, bắt anh ta phải quay mặt về phía cậu: “Giết người ở đây, anh định vào tù hay sao?”

Archie ngẩn ngơ nhìn Lann. Một lát sau, những tơ máu dần biến mất khỏi đôi mắt người chuyên gia tâm lý học. Lúc này, anh mới nhận ra mình đang làm gì, bèn buông tay.

Frank nằm trên mặt đất, cố gắng ho khan, đầu óc choáng váng. Nỗi sợ hãi vô tận choán hết suy nghĩ trong đầu lão già nát rượu. Mình sẽ chết, mình sẽ bị giết mất thôi, tên điên này thực sự sẽ giết người!

Thấy Archie nhìn sang, Frank sợ hãi đến mức trườn trên sàn và hô hào bằng giọng khàn khàn: “Đừng, đừng giết tôi, đừng giết tôi, tôi sẽ nói hết, tôi không cố ý, bọn họ bắt tôi làm như vậy!”

“Họ bắt ông làm gì?” Aaron nhanh chóng bắt được manh mối. Tận dụng lúc Frank sợ đến mất trí, anh cúi xuống nhìn lão và giả vờ hung dữ. “Nói mau!”

“Tôi nói! Tôi sẽ nói mà. Họ muốn tôi mật báo… Tôi…”

Tiếng bước chân dồn dập vang lên. Một nhóm người đàn ông lực lưỡng xuất hiện ở cuối hành lang, giơ họng súng trước khi nhóm Lann kịp phản ứng.

Dựa theo vị trí hiện tại, người đứng mũi chịu sào sẽ là Lann và Archie. Vào thời điểm ngàn cân treo sợi tóc ấy, Archie vô thức tóm lấy Lann, kéo cậu về phía sau.

Giữa tiếng súng, tiếng la hét và những cảm xúc bàng hoàng, Lann trơ mắt bất lực nhìn viên đạn bắn trúng Archie. Vị chuyên gia tâm lý học tóc đen dường như cũng có chút kinh ngạc. Anh không ngờ bản thân sẽ có hành động như vậy.

“Này! Cứu tôi! Cứu tôi với!” Frank hét lên.

Mồ hôi lạnh toát ra từ trán Lann. Đầu óc cậu trống rỗng. Lann từng sống một cuộc đời yên bình. Cậu chưa bao giờ phải đối diện với súng đạn và suýt bị thương như thế này. Đúng lúc đó, dấu ấn tên hề xuất hiện trên cổ tay Lann. Thể lực được tăng cường trong nháy mắt. Mọi thứ bỗng trở nên chậm chạp trong mắt cậu.

Nháy mắt, Lann đã đưa ra quyết định hợp lý nhất. Cậu biến Frank thành tấm chắn. Đá hai người chơi vào trong một căn phòng gần đó. Hành lang rất ngắn. Những người đàn ông lực lưỡng chỉ mất vài giây để lao đến trước mặt Lann. Cậu bình tĩnh quan sát họ. Tất cả đều đeo kính nhìn đêm của lính.

Archie không có biện pháp cứu viện Lann. Cậu đành buông anh ra. Người chuyên gia lập tức nằm trên mặt đất. Cùng lúc đó, người đàn ông lực lưỡng đầu tiên vung nắm đấm. Lann ung dung né tránh đòn tấn công. Tiếp theo, cậu rơi vào tầm ngắm của một họng súng đã lên đạn.

Tim Lann đập mạnh như thể nó muốn nhảy ra ngoài lồng ngực cậu. Với vẻ mặt bình tĩnh, cậu nhẹ nhàng di chuyển giữa chiến trường hỗn loạn, tiến thêm một bước, đẩy nòng súng hơi nhích sang bên trái trước khi viên đạn rời nòng. Một người đàn ông khác chuẩn bị đánh lén lập tức trúng đạn, ngã xuống sàn. Tiếp theo, Lann cướp lấy khẩu súng và dùng báng đập mạnh vào cổ chủ nhân của nó.

Người bị đập vào cổ ngất xỉu. Lann xoay đầu, phát hiện những người tấn công cậu đã hóa thành tro bụi.

Phệ hồn Điệp bay lượn một vòng trong không khí trước khi hạ cánh xuống vai Lann và sử dụng đôi cánh sặc sỡ cọ xát gương mặt cậu.

Lann vươn tay vuốt ve con bướm, phát hiện những đường vân trên cánh trở nên tươi đẹp hơn rất nhiều.

Phệ hồn Điệp thường sử dụng sinh lực và linh hồn con người làm thức ăn. Những con bướm mới thoát khỏi kén luôn đói khát. Thế nhưng con bướm của cậu hiếm khi tỏ ý muốn tấn công con người. Nó lúc nào cũng bám trên quần áo của Lann và giả vờ bản thân là một vật trang trí. Đôi lúc Lann gần như quên mất sự tồn tại của nó.

Hôm nay, trước đống tro bụi trên mặt sàn, cậu không thể không cảnh tỉnh bản thân về sự đáng sợ của Phệ hồn Điệp.

Đúng rồi, Archie!

Lann cúi xuống kiểm tra tình trạng của Archie. Cậu ngạc nhiên khi phát hiện Archie chảy rất ít máu. Anh không bất tỉnh do vết thương nặng mà đang ngủ say.

Chẳng lẽ... là đạn gây mê à?

Bên trong căn phòng mà cậu ném hai người chơi vào vang lên tiếng kính vỡ cùng tiếng la hét thảm thiết.

Cậu đưa mắt nhìn vào trong. Cửa kính vỡ vụn. Một người đàn ông đeo mặt nạ đen bắt lấy Matcha.Greentea. Aaron cố gắng phản kháng bị đá bay. Tiếp theo, người đàn ông chĩa súng vào huyệt thái dương của Matcha.Greentea: “Đừng cử động.”

Matcha.Greentea: “...”

【 Ái chà? Người chơi đã bị bắt cóc. 】

【 Mấy người đã làm cộng đồng người chơi mất mặt đấy, biết không? (smile) 】

【 Tập tiếp theo, Ác Thần giải cứu điều tra viên. Hãy gọi đây là tình cảm được đáp trả. 】

【 Thôi nào. Lann sẽ không ra tay cứu vớt ai đâu. Ác Thần không bao giờ quan tâm tới mạng sống của người chơi. Hơn nữa Matcha cũng không phải người quen của cậu ta. 】

Bình luận càng ngày càng hài hước. Tình tiết này thực sự rất thú vị.

Người áo đen bắn một phát xuống sàn nhà, trên sàn gỗ lập tức xuất hiện lỗ thủng, anh ta tiếp tục chĩa súng vào đầu Matcha.Greentea và nói: “Ắt hẳn mi cũng không muốn đầu cô ta nở hoa đâu nhỉ.”

Lann nhìn người áo đen: “Anh muốn gì?”

“Một đổi một.” Người áo đen nói, “Bảo con bướm của mi bay ra xa một chút.”

Chi bằng anh hãy giết con tin đi. 

Lann rất muốn nói ra những lời như vậy. Dù sao người chơi cũng không thực sự chết. Họ thậm chí không để ý tới sự sống hay cái chết của bản thân.

Cậu bỗng khựng lại.

Có gì đó không ổn.

Tình hình hiện tại cho thấy Lann có thể dễ dàng vượt qua nguy cơ. Cậu chỉ cần phớt lờ sự an nguy của Matcha.Greentea và sử dụng Phệ hồn Điệp giết người áo đen.

Nhưng tại sao cậu vẫn có linh cảm chẳng lành?

Khung cảnh này rõ ràng là một cái bẫy. Vậy thì, một người nữa đâu? Amos đâu?

Lann không tin Amos sẽ bỏ lỡ cơ hội như vậy. Thậm chí đây có thể là cạm bẫy do đối phương bày ra. Ngay cả những anti-fan lâu năm trên diễn đàn kiếp trước cũng phải thừa nhận khả năng mưu ma chước quỷ của hắn.

Nếu cậu là Amos, cậu sẽ tạo ra một cạm bẫy “đơn giản” như vậy sao?

Lann trầm ngâm, cố gắng nhìn cuộc tấn công từ góc độ đối phương. Những kẻ tấn công ban đầu có tác dụng thu hút sự chú ý của cậu và Phệ hồn Điệp. Con bướm mạnh mẽ nhưng có tốc độ chậm chạp. Điểm yếu đó đã tạo cơ hội cho kẻ địch đánh lén người chơi.

Khi có cơ hội, tại sao đối phương không trực tiếp bắn cậu? Tại sao anh ta chọn cách bắt con tin phiền phức như thế…

Lann chợt nhớ ra một điều. Với những người khác, cậu luôn là một thực thể thâm sâu khó dò.

Trong mắt thế lực này, Lann có khả năng kêu gọi và điều khiển rất nhiều người, chẳng hạn như những người chơi xuất hiện ở bữa tiệc đẫm máu và chinh phục cấp Dị Thường cấp A. Có lẽ những điều đó đã làm đối phương… sợ hãi?

Rất có thể, đối phương còn cho rằng cậu là Ác Thần. Rốt cuộc thì cậu đã thường xuyên bị hiểu lầm như vậy. Bất chấp những điều đó, bọn chúng vẫn tấn công cậu. Điều gì đã tiếp thêm dũng khí cho chúng? Súng đạn, thứ chẳng thể để lại một vết xước trên người “Ác Thần” sao?

Một suy nghĩ lóe lên. Lann điểm lại những điểm đáng ngờ đã xảy ra trong hôm nay. Tiếng phấn vẽ trên sàn. Frank mật báo. Cuộc tấn công.

Lann không rời mắt khỏi người áo đen. Không khí như đóng băng. Người áo đen dường như không có ý định thúc giục cậu. Hắn kiên nhẫn chờ đợi Lann đưa ra quyết định. Thái độ ấy chính là mảnh ghép cuối cùng trong bức tranh.

Cậu quyết định đặt cược!

Những người chơi trên diễn đàn kiếp trước từng tổng kết một biện pháp chuyên dùng để đối phó với Amos. Nó chính là đưa ra những quyết định bất ngờ để lật đổ kế hoạch của đối phương!

Lann vẫy tay. Phệ hồn Điệp đập cánh bay xa.

“Xem ra mi đã quyết định.” Người áo đen nói, “Lại đây.”

Nhưng Lann vẫn đứng nguyên tại chỗ. Người áo đen cau mày: “Mi cho rằng ta không dám nổ súng sao?”

“Vâng.” Lann cười khẽ, “Anh muốn bị cách chức vì tội bắn dân thường sao? Cảnh sát Albert.”

Sau một hồi im lặng, người áo đen xuỳ cười, cởi mặt nạ trong ánh mắt ngạc nhiên của hai người chơi.

Gương mặt điển trai lộ diện. Albert trông giống như một kẻ nham hiểm độc ác, trái ngược với hình ảnh tích cực thường ngày.

“Anh làm em thực sự ngạc nhiên đấy. Không ngờ anh sẽ xuất hiện ở chỗ này.” Lann thở dài.

“Trông mi chẳng ngạc nhiên chút nào.” Albert cười khẩy, “Ngay cả Kỳ Vật cũng không thể lừa được mi. Quả nhiên, mi là…”

Anh mím môi. Vẻ hốt hoảng nhanh chóng được thay thế bởi sự kiên định: “Mi không phải là Lann.”

Vô số bình luận xuất hiện trong livestream. Song Aaron không dám rời mắt khỏi Lann và Albert, sợ mình sẽ bỏ lỡ một chi tiết quan trọng nào đó.

“Ai biết được.” Lann vẫn luôn chú ý đến vẻ mặt Albert, song không hề quan tâm tới cảm xúc của đối phương. Cậu nhìn thẳng vào mắt Albert, chậm rãi nói: “Rốt cuộc sự thật luôn ẩn giấu trong sương mù, chỉ có người tỉnh táo mới bắt được cái đuôi của vận mệnh, không phải sao? Hay anh muốn em nói nhiều hơn nữa?”

Albert trở nên trầm lặng trong một thời gian dài. Cuối cùng, anh vừa nhìn Lann, vừa lùi về phía cửa sổ. Vào khoảnh khắc mọi người nghĩ rằng Albert sẽ giết con tin, anh đẩy mạnh Matcha.Greentea về phía trước và nhảy qua ban công.

Lúc này, Lann mới thở phào nhẹ nhõm.

Cậu đã thắng cược.

Tuy nhiên, khán giả và hai người chơi đều không hiểu chuyện gì đã diễn ra.

【 Vậy là sao? Kết thúc rồi sao? 】

【 Tôi cứ tưởng Lann sẽ đưa ra lựa chọn hoặc chiến đấu chứ? Kết cục đầu voi đuôi chuột vậy? 】

【 Rốt cuộc thì họ đã nói gì? 】

【 Hình như Lann đã nói chuyện gì đó rất quan trọng. Nhưng tôi không hiểu gì cả. Ai đó hãy giải thích cho tôi được không? 】

Lann không đuổi theo Albert. Cậu quay về hành lang, cẩn thận kiểm tra vết thương trên người Archie. Thấy anh chỉ bị thương nhẹ, cậu thở một hơi thật dài, xác định mình đã đoán đúng.

“Lann, Lann ơi!” Matcha.Greentea tò mò tiến lại gần cậu. “Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra vậy? Tại sao người đó lại bỏ chạy trước câu nói của cậu vậy?”

“Suỵt. Đừng vội.” Đôi mắt Lann cong lên như trăng khuyết. Cậu bình tĩnh đứng lên và vặn tay nắm cửa phòng bên cạnh.

Đúng như dự đoán, người hàng xóm thân thiện đã biến mất, chỉ để lại một vài dấu vết.

Họa tiết kỳ lạ và bí ẩn trải rộng khắp căn phòng. Nhiều biểu tượng bí ẩn được điểm tô bằng loại sơn đặc biệt có màu bạc. Mới thoáng qua, Matcha.Greentea đã cảm thấy chóng mặt.

“Đây, đây là thứ gì?”

“Quả nhiên là nghi thức bắt giữ và phong ấn.” Lann ngồi xổm suốt, chạm ngón tay vào vết phấn trên sàn. “Chuẩn bị cái này ngốn nhiều thời gian lắm. Đáng tiếc, hắn đã thất bại trong gang tắc.”

Hai người chơi đưa mắt nhìn nhau. Những người không có kiến thức thần bí học như họ tất nhiên sẽ không hiểu Lann đang nói gì. Matcha.Greentea cố gắng nhìn kết giới vài lần rồi nhìn Lann.

Lann thở dài: “Nó là phép thuật mang khái niệm phong ấn, cần nhiều thời gian để chuẩn bị, yêu cầu tính mạng con người để khởi động. Người chết càng nhiều thì hiệu quả càng tốt.”

Sở dĩ Lann có kiến thức về kết giới này là bởi cậu từng tận mắt nhìn thấy đám tín đồ tà giáo sử dụng những cấm thuật đòi hỏi hy sinh vô số nhân mạng trong kiếp trước.

Hai người chơi vẫn bối rối. Những người xem thì nhanh chóng hiểu được ý Lann.

【 Đợi đã. Ý cậu ta là người áo đen cố ý bức cậu ta từ bỏ Matcha.Greentea? 】

【 Tại sao? 】

【 Vì thân phận của Lann!!! Sau bữa tiệc thế giới ngầm, chúng chắc chắn đã biết Lann thực sự là ai. Đe dọa hay bạo lực đều không thể uy hiếp được cậu ta. Mọi người không thấy rằng hành động bắt cóc là một hành động vô nghĩa sao? Chưa bàn tới việc Lann có nghe lời hay không. Nếu Lann nghe lời, người áo đen sẽ làm gì? Để cậu ta đến gần và bị xử gọn trong một đòn sao? Việc trao đổi con tin không hợp logic chút nào. Lann là Ác Thần. Cậu ta sẽ quan tâm tín đồ sao? Không, cậu ta chắc chắn sẽ vứt tính mạng của họ đi như vứt rác. Nó sẽ khiến cậu ta rơi vào cạm bẫy của kẻ địch. Cái chết của Matcha.Greentea sẽ khởi động pháp thuật và phong ấn Lann. 】

【 Tại sao kẻ chủ mưu không giết Aaron và Matcha ngay từ đầu để khởi động kết giới? 】

Aaron thuật lại câu hỏi của người xem.

“Bởi thời gian còn chưa đến.” Lann đưa mắt nhìn bầu trời hoàng hôn. Mặt trời vẫn còn đang lơ lửng nơi chân trời, “Để khởi động nghi thức phong ấn, ta cần phải đáp ứng được rất nhiều điều kiện khác nhau ngoài mạng người. Chẳng hạn như vị trí ngôi sao hay thời gian cụ thể.”

Albert không thúc giục Lann đưa ra lựa chọn, bởi thời gian triển khai nghi thức còn chưa đến.

Việc Frank tiết lộ chân tướng đã buộc những người này tấn công sớm hơn dự định.

Nếu Lann từ bỏ con tin, Matcha.Greentea chắc chắn sẽ bị giết. Ắt hẳn cái chết ấy sẽ thúc đẩy nghi thức khởi động. Mà cậu cũng không có đủ quyền năng để đánh bại cả Amos lẫn Albert. Biện pháp lật kèo duy nhất là buộc đối phương chủ động từ bỏ ván cờ.

【 Lựa chọn mà người áo đen đưa ra là một cái bẫy? Mục đích của người áo đen là kéo dài thời gian! 】

【 Hãy suy nghĩ xấu xa hơn nào! Nếu Lann lựa chọn một trong hai phương án thì chuyện gì sẽ diễn ra? Đặt giả định là cái bẫy sẽ thành công nhé. Lựa chọn một, Lann đồng ý với việc trao đổi con tin, Albert bị Lann giết chết, thỏa mãn điều kiện khởi động thuật phong ấn. Nếu vậy, Archie sẽ nghĩ gì về Lann? Lựa chọn hai, Lann vứt bỏ tín đồ của mình. Matcha.Greentea tử vong. Điều đó sẽ làm những tín đồ khác nghĩ thế nào? 】

【 Lann không những phải chịu phong ấn mà còn bị cô lập hoàn toàn. Người bày ra âm mưu này thật thâm độc. 】

【 Ác Thần sẽ quan tâm đến những điều như vậy sao? 】

【 Ác Thần không quan tâm. Có điều, tín đồ của Ngài chủ yếu là con người. 】

【 Chuyện này làm tôi nổi da gà. Kẻ chủ mưu là Amos, đúng không? Hắn ta đã biến mất. Không ngờ người hàng xóm thân thiện sẽ có trái tim độc ác như vậy. 】

【 Chưa bao giờ nghe thấy câu khẩu phật tâm xà à? 】

【 Mấy người bàn về Amos làm gì? Theo tôi, Lann mới là người thực sự đáng sợ. Chỉ bằng một vài câu nói, cậu ta đã buộc người áo đen phải chạy trốn và phá vỡ âm mưu thâm độc lần này. Tôi không hiểu Lann làm như thế nào. Tại sao người áo đen lại sợ lời của cậu ta như vậy? 】

Aaron tiếp tục thuật lại thắc mắc từ người xem.

Lann đáp: “À, cái đó hở? Nó là một điều răn. Chỉ những điều tra viên từng làm việc cho Cục Điều Tra mới biết những lời này.”

Bình luận: ???

“Chúng ta hãy đợi Archie tỉnh lại. Lúc đó tôi sẽ giải thích một thể.” Lann mỉm cười.

Một lát sau, Archie phát ra một tiếng kêu đau đớn. Anh ôm trán, cảm thấy đầu ngây ngất: “Tôi…”

“Chúng ta vừa bị tấn công.” Lann dùng ánh mắt ra hiệu cho người chơi tiết lộ không thông tin. Cậu hỏi: “Anh có kể chuyện hôm nay anh sẽ đến đây với ai không?”

Archie lắc đầu: “Đương nhiên là không… Có điều…”

Nhớ tới điều gì đó, sắc mặt Archie tái nhợt: “Tôi từng chạm mặt Albert trước khi rời khỏi Sở cảnh sát.”

Kể từ khi biết người bạn thân của mình thực sự có dính líu với hội kín, Archie chẳng thể ngủ ngon. Sau khi hoàn thành công việc, anh lập tức rời khỏi Sở. Thậm chí còn cố ý tránh mặt Albert.

Tuy nhiên, họ vẫn chạm mặt nhau ở cửa Sở Cảnh Sát… Có lẽ Albert đã phát hiện ra thái độ kỳ lạ của Archie, nên anh ta mới chặn đường anh.

Là bạn thân của nhau, Albert tất nhiên sẽ biết địa chỉ này. 

Rõ ràng, cuộc tấn công lần này liên quan tới Albert và anh.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Archie trắng bệch như tờ giấy. Anh nhắm mắt, mím chặt môi.

“Đây là lỗi của tôi.”

“Họ nói đúng. Tôi quá kiêu ngạo. Thế nên tôi mới không phát hiện được tín đồ tà giáo đang ẩn núp bên cạnh mình.”

Nghe vậy, Lann sững sờ. Sự bi thương ngập tràn trong đôi mắt Archie.

Trong trò chơi kiếp trước, người đàn ông này chưa bao giờ tỏ ra yếu đuối. Anh ta luôn kiêu ngạo, lạnh lùng như một tảng băng. Đây là lần đầu tiên, anh bộc lộ sự yếu ớt, như thể tín niệm luôn chống đỡ anh đã vỡ vụn.

Anh cúi đầu: “Cuộc tấn công lần này hoàn toàn là do lỗi của tôi. Tôi sẵn sàng gánh chịu mọi hình phạt để cơn giận trong lòng ngài nguôi ngoai.”

【 Chuyện gì đã xảy ra vậy? Tại sao bầu không khí đột nhiên trở nên nghiêm trọng vậy? 】

【 Chà. Căn cứ vào đoạn hội thoại này, tôi cho rằng Archie là nguyên nhân khiến Lann bị tấn công. 】

【 Người tấn công họ là Albert. Albert chơi thân với Archie? Anh ta đã phản bội à? 】

【 Tôi hiểu rồi. Chúng ta hãy liệt kê nhé: Bản thân Lann là một Ác Thần. Những kẻ tập kích cậu ta là một giáo phái khác. Còn Albert là gián điệp của giáo phái này trong Sở Cảnh Sát? Làm thế nào Albert biết được hành tung của Lann đây? Tất nhiên là thông qua Archie rồi. Cho nên Archie hiểu rằng mình đã phạm sai lầm. Anh ta biết cơn giận của Ác Thần đáng sợ đến mức nào. Vì thế anh ta định hy sinh bản thân để xoa dịu Lann? 】

【 Than ôi. Tình tiết mở màn cho những câu chuyện hentai R21+ đây mà. Tôi muốn đọc! 】

Lann nhìn gương mặt buồn khổ của Archie. Cậu chợt nhớ đến cảnh anh đỡ đạn cho mình.

“Đừng lo. Những gì anh đã làm đủ để tôi nguôi giận rồi.”

Archie trông giống hệt một con mèo ướt nhẹp. Thấy thế, Lann duỗi tay vuốt mái tóc anh.

“Nhờ anh, tôi đã nắm được một số thông tin quan trọng.” Cậu nói. “Có lẽ Albert là một gián điệp hai mang.”

Archie bỗng ngẩng đầu vì ngạc nhiên.

#Lời người dịch:

Đến đây, mình khá lấn cấn về thời gian trong 31 và 32. Ở chương 31, tác giả nói rằng Archie đến đón Lann vào sáng sớm. Tuy nhiên, ở chương 32, tác giả lại nói Archie đã đến đồn cảnh sát làm việc. Anh còn gặp Albert trước khi rời khỏi Sở Cảnh Sát. 

Vấn đề ở đây là sáng sớm kéo dài từ 5 đến 8 giờ sáng. Cứ cho là Archie đã đến Sở vào khoảng 5 giờ và kết thúc công việc trước 8 giờ. Anh sẽ đón Lann vào khoảng 8 giờ đến 8 giờ rưỡi. Đi đến chung cư (mất một tiếng) là 9 giờ đến 9 giờ rưỡi. Xét đến việc Lann, Archie và đội người chơi đều là người trưởng thành, họ mất chừng 5 ~ 10 phút cho việc giao tiếp với quản lý chung cư, 10 phút cho việc đi lên căn hộ ở tầng 3 (nếu đi chậm), thêm 10 phút vào hồi tưởng (cộng dư). Vào khoảng 10 giờ, họ bắt tay vào việc điều tra. Vấn đề lại xuất hiện, họ đã điều tra trong bao lâu? Vụ tấn công kéo dài chỉ trong cỡ khoảng chục phút. Sau vụ tấn công, Lann nói rằng trời hoàng hôn, mặt trời chưa lặn hẳn. Tức là khoảng 17 giờ đến 18 giờ. 

Nói cách khác, thời gian điều tra kéo dài khoảng 7 tiếng, từ 10 giờ đến 17 giờ. Tác giả miêu tả diễn biến cuộc điều tra liền mạch và diễn ra khá nhanh, cho thấy họ không ngừng lại nghỉ ngơi. Archie và người chơi thì dễ hiểu. Archie sốt ruột tìm kiếm ký ức. Người chơi vội vàng tìm manh mối. Thế nhưng Lann không phải người có thể kiên trì như vậy. Thỉnh thoảng cậu sẽ cho thấy sự lười biếng của mình.

Hoặc là họ thực sự có dừng lại ăn trưa và nghỉ ngơi nhưng tác giả không đề cập đến. Hoặc, theo mình nghĩ, sự kiện trong 31 và 32 thực sự chỉ diễn ra trong một ngày. Thứ tự là: Archie đến chỗ Lann > đạt thỏa thuận với Lann > quay về Sở Cảnh Sát làm việc > chạm mặt Albert > đến đón Lann (tầm 12 giờ ~1 giờ chiều) > đến chung cư vào 2 giờ chiều > tìm kiếm trong căn hộ cũ của Archie chừng 3 tiếng đồng hồ (gặp Frank, Amos trong thời gian này) > vụ tấn công > hoàng hôn. 

Tuy nhiên, vì đây chỉ là ý kiến riêng của mình, nên mình vẫn dịch theo miêu tả của tác giả, tức đội điều tra đã tốn tầm 7 tiếng đồng hồ ở căn hộ của Archie. Nếu sau này tác giả có sửa lại thì mình sẽ cập nhập thêm.