Chương 10 - Ký ức về quá khứ vốn dĩ sẽ luôn được tô điểm đẹp đẽ hơn.

Kết Chương (3)

2025-08-28

1

Âm thanh ốc tù và vang vọng khắp phố. Một đội quân khoác giáp trụ, tay cầm súng hỏa mai cùng trường thương, đang hành quân trên đại lộ. Đó là quân tiếp viện được phái đến từ các quận lân cận để giữ gìn trị an.

Đội quân quan phủ, được cử đến để bảo vệ Shiraki no Sekimachi.

「……」

Tại gian phòng thượng hạng của lữ quán sang trọng nhất thành, tọa lạc ngay nơi đất vàng của Sekimachi, tôi, kẻ chỉ là tên đầy tớ hầu hạ, ngồi bên khung cửa sổ, khẽ vén tấm shoji, lặng lẽ nhìn xuống đại lộ. Trước mắt, chen chúc đầy đầu người, rợp cả một vùng náo nhiệt.

Đoàn quân hùng tráng hành khúc giữa phố, tuy vẫn có tiếng oán thán “giờ mới đến thì ích gì” sau thảm họa yêu quái, nhưng phần nhiều dân chúng lại vỗ tay hoan hô, reo mừng.

Có lẽ bởi bọn chúng đã truy diệt được vài tên yêu quái bỏ chạy khỏi Sekimachi, còn treo xác chúng lên ngọn thương rồi rước đi. Giữa đám dân chúng đang thương tích, mất mát người thân, có kẻ ném đá vào những tử thi đó, có kẻ tung chân đá, có kẻ phun ra lời nguyền rủa… thậm chí còn hả hê trút hận theo nhiều cách khác.

……Tính từ trận huyên náo tại Sekimachi Bắc Thổ, đến nay vừa tròn hai ngày trôi qua.

Biến cố rung chuyển toàn thành, tuy trách nhiệm vẫn chưa phân định rõ ràng, song cũng đang dần lắng xuống. Ấy là bởi so với quy mô hỗn loạn, thiệt hại của Sekimachi lại quá nhỏ.

Những đại yêu quái xuất hiện ở ba hướng thành chưa kịp gây ra tổn hại gì lớn đã bị tru diệt. Đám yêu nhỏ thì càng khỏi cần nói, bị hàng chục trừ yêu sư xứ Bắc Thổ càn quét sạch sẽ. Các bậc quý nhân cũng không ai sứt mẻ.

Dẫu hơn trăm căn nhà đã cháy rụi, sụp đổ, binh sĩ cùng dân thường cũng phải đếm đến hàng trăm mạng bỏ thân…… song, xét cho cùng, chỉ dừng lại ở mức ấy.

Bi kịch riêng lẻ, trên bình diện quốc gia, chỉ là con số trong thống kê, chẳng đáng kể gì. Nhất là trong cõi đời này, mạng người vốn nhẹ tựa cỏ hoa. Một vụ cháy nhỏ chẳng đủ lay động cả quận chứ đừng nói cả nước… Đối với Phù Tang quốc, mưu đồ phía sau thì hãy còn đáng bàn, song thiệt hại mà Sekimachi gánh chịu, rốt cuộc cũng chỉ được xem như thế mà thôi.

「……Mà, mình cũng đâu có tư cách để bày đặt cao giọng phán xét gì cho cam」

Người thì mất nhà cửa, kẻ thì tay trắng, có người còn mất cả gia đình, bạn bè. Vậy mà tôi lại đang ở tầng trên của lữ quán sang trọng, ăn no, tắm nóng, ngủ chăn ấm… nếu còn mở miệng than vãn, quả là lố bịch đến buồn cười.

「……Đã thế, còn có cả nữ tỳ hầu hạ nữa cơ」

「……? Toobe-sama?」

Tôi thu ánh mắt khỏi cửa sổ, ngoảnh lại bên cạnh. Từ dưới chân, vang lên thanh âm trong trẻo của thiếu nữ ngước nhìn mình…

Mari, người vừa gảy đàn koto bên cạnh, khẽ dừng tay. Cô ấy nhắm mắt, gương mặt phảng phất nét bất an mà ngẩng lên nhìn tôi.

「Ngài… không vừa ý ư……?」

「Không, không phải vậy đâu… Chỉ là, ta thấy mình đang vờ vĩnh ra dáng cao sang thôi」

Gia nhân các gia tộc trừ yêu trú tại Sekimachi, cùng cá lính tráng của võ gia, đều đã bị điều đi giữ gìn trật tự cùng với quân đội. Vốn dĩ, tôi cũng phải bị phân phó như vậy mới phải.

Ấy vậy mà lại được lệnh ở lại, an nhàn chờ lệnh trong một gian phòng sang trọng, còn được nghe tiếng đàn làm vui tai. Không phải tôi ghét bỏ gì, nhưng lòng lại canh cánh chút tội lỗi.

「Ngài cũng có thân phận riêng…… hơn nữa, Tomobe-sama hẳn đã hoàn thành nghĩa vụ trong vụ biến loạn vừa rồi rồi phải không? Nếu vậy thì, không cần bận tâm quá đâu ạ…」

Mari dè dặt đáp lời. Không phải nàng muốn phản bác chủ nhân, mà là e sợ vì lỡ lời chệch ý. Song, điều khiến tôi để tâm lại chẳng nằm ở đó. Ngược lại thì đúng hơn……

「Khoan đã. Hoàn thành nghĩa vụ? …Cô nghe chuyện đó từ đâu ra?」

Chuyện hôm nọ tôi liều mình xông vào bọn tà thần cùng đám phản loạn người Emishi, tôi chưa từng hé răng nửa lời với Mari hay những kẻ quanh cô, kể cả bóng gió.

「Eh!? Cái đó…… từ phu nhân ạ?」

Mari lúng túng cúi đầu đáp, hệt như mang tội. Hiển nhiên, “phu nhân” cô ấy nhắc đến chẳng phải vợ tôi, tôi nào có ký ức hay mối tình phu thê gì bất chợt ùa về như thế. Ý cô ấy chính là chỉ đương kim chính thất của gia chủ Onizuki.

「…Ra là vậy」

Lời tôi khẽ buông trầm hơn hẳn hơn ngày thường. Bởi tôi đã hiểu rõ hàm ý trong câu nói của cô ấy.

Việc người đàn bà kia lại bước tới gần Mari để cất lời…… chính sự thật đó đã khiến tôi khó chịu khôn tả.

「Ah…ah, vậy…… Ngài, có điều gì không hài lòng ư?」

「Không, không phải… Chẳng có gì cả」

Mari cuống quýt hỏi dồn, tôi chỉ thẳng thừng lắc đầu. Đó không phải là dối trá. Tôi không hề có bất mãn hay tức giận, ít nhất là chẳng phải với Mari. Với bản thân cô ấy, tôi chẳng hề trách cứ.

……Song, cô ấy sẽ hiểu lời tôi theo cách nào, ấy lại là chuyện khác.

「Th-thật vậy… sao!!?」

「!!?」

Hai cánh tay nhỏ bé bỗng siết chặt lấy chân tôi. Do khiếm khuyết, động tác ngả người về phía trước ấy tất yếu khiến toàn thân cô ấy đổ lên, ôm ghì lấy chân tôi.

「N-nếu ngài có điều chi không vừa ý, tôi sẽ sửa đổi!! Thật đó! Tuy ngu muội, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức! Vì vậy, vì vậy…… còn onii-sama thì sao!!?」

「Này, Mari! Mau dừng lại đi!!?」

Lời thỉnh cầu đẫm tuyệt vọng. Đúng lúc ấy, Magoroku bước vào phòng, bắt gặp cảnh tượng liền thất kinh, vội vàng kéo Mari ra khỏi người tôi. Tôi không thể mở miệng bảo anh ta dừng, bởi chính tôi cũng sững sờ chẳng kém trước hành động của nàng.

「Ngài, có khách…… Này!! Em làm gì thế hả!? Vô lễ với chủ nhân quá đấy!!?」

「...!!? D-dạ, em xin… thứ lỗi…」

Nghe tiếng quát nghiêm khắc của người anh, cùng lúc anh ta vội vã sấn tới kéo em gái ra. Thân thể Mari khẽ run rẩy, cúi đầu nhận lỗi, thì thào xin tha. Còn tôi, chỉ có thể ngỡ ngàng mà thôi.

「Xin thứ tội, onii-sama. Em đã vô lễ……」

「Không, không sao…. Nhưng, vì sao lại làm thế?」

Chứng kiến cô ấy khác hẳn thường ngày, tôi buột miệng hỏi. Vốn rụt rè như vậy, sao cô lại hành động bất thường đến thế?

「Chuyện đó, là……」

「Là sao?」

「Thì…… lần trước cũng vậy, nhưng từ khi ngài trở về, tôi cảm thấy…… Tomobe-sama, lại…… lại trở nên đáng sợ hơn……」

Hơi ngập ngừng, rồi như đã hạ quyết tâm, cô gái mù ấy đáp lời.

「Mari……!!」

「Magoroku. Thôi được rồi… Ra là sợ hãi sao」

Cảm giác ấy là lẽ thường. Nếu bên cạnh có một kẻ giết người, phản ứng đó vô cùng hiển nhiên. Với một thiếu nữ mù lòa, tật nguyền, yếu đuối thì lại càng phải thế.

Nếu kẻ ấy chỉ khoác lên lớp da người, bên trong là oán niệm trói buộc thành hình quái vật, thì lại càng không thể khác.

「Thưa ngài……」

「Để con bé đàn quá lâu rồi. Cho cô ấy nghỉ đi」

Đó là suy nghĩ từ tận đáy lòng. Chắc hẳn ở bên một kẻ như tôi mà vẫn phải đàn mãi, hẳn là khổ sở. Tôi không muốn đặt thêm gánh nặng nào lên vai cô gái mù nhút nhát này nữa.

Cô ấy khiến tôi nhớ đến một người vô cùng quan trọng, tôi không muốn cô ấy phải đau đớn thêm nữa……

「Tomobe-sama……」

「Mari, hãy yên lặng một chút. Ta hiểu rồi. Và……」

「Ah, xin thứ lỗi. Vừa nãy nói có khách sao? Ai vậy?」

「Vâng, là……」

Magoroku khuyên em gái yên lặng, rồi cúi người ghé sát tai tôi thì thầm. Tôi khẽ giật mình, gật đầu.

「Cho vào đi. Một mình là đủ. Còn anh, hãy ở cạnh Mari」

「Vâng, rõ rồi」

Tôi bảo Mari lui xuống, nhờ Magoroku trông chừng. Dẫu không tin anh ta có thể ứng phó một mình khi hữu sự, nhưng ít ra cũng không để Mari phải lẻ loi.

Rồi Magoroku cùng em gái rời phòng. Ngay lúc ấy, người kia bước vào.

「Xin lỗi đã quấy rầy… Ta vào được chứ?」(Chết rồi, đợi mãi không thấy, rụng trứng mất rồi.)

「Xin đa tạ đã chờ, tiểu thư Hina」

Tôi vội vàng cúi đầu thi lễ. Nàng tiểu thư, đồng thời là người bạn thuở ấu thơ đầy cương nghị, chỉ khẽ mỉm cười gượng gạo.

「Tớ đã nói bao lần rồi, đừng câu nệ. Bây giờ, chỉ có hai ta thôi mà?」(Hãy yên tâm. Sẽ không có con côn trùng nào rình trộm buổi hẹn hò của chúng ta đâu.)

「Ý người là, ngay cả các gia chủ cũng……?」

「Ý cậu nói đến các nghi thức ư? Chính tớ là người xin được lui chúng xuống rồi」(Thiếp sẽ không dung thứ cho những hành động thô lỗ vô duyên đâu.)

Hina dập tắt ngay lo lắng trong tôi. Điều đó đồng nghĩa cô ấy đã phần nào đoán được tình cảnh của tôi hiện giờ.

「Xin lỗi nhé… Lại để cậu vướng vào chuyện phiền phức vô ích lần này rồi」(Dịp vui hiếm có, chàng hãy quên hết những chuyện vô ích đi)

「K-không, đâu có……」

Thái độ của tôi khiến Hina thoáng chau mày, đưa tay lên môi trầm ngâm. Nhưng ngay sau đó, nụ cười tinh nghịch như trẻ con nở ra.

「Tớ đến đây là để bày tỏ lòng cảm tạ. Vậy thì… thế này được không?」(Chàng vì thiếp mà vất vả nhiều rồi nhỉ? Thiếp thật sự rất vui.)

Rồi cô ấy bước nhanh vào phòng, chỉ trong chốc lát đã đứng ngay trước mặt tôi. Bàn tay nhỏ bé nắm lấy cổ tay, kéo mạnh.

「Nhắm mắt lại đi. Tớ sẽ cho cậu gối đầu lên đùi… Hôm nay trời đẹp, thích hợp cho một giấc ngủ trưa đó?」(Chàng cứ việc làm nũng như một đứa trẻ cũng được mà?)

「Eh, khoan……!?」

Nói là làm, Hina lập tức ép tôi nằm xuống gối đùi mình. Rồi nhẹ nhàng đặt tay lên trán, ép tôi khép mắt lại, không cho phản đối.

Những ngón tay trắng mịn khẽ vẽ nên ám hiệu.

『Cậu sợ bị đọc ký ức, phải không?』, cô viết từng chữ bằng ngón tay lên trái tôi.

「……Thật chẳng còn cách nào nhỉ」

Tôi lẩm bẩm như buông xuôi, rồi úp mặt vào đùi cô. Trên lớp cơ mềm mại nhưng săn chắc ấy, tôi viết nên một chữ,『Phải』.

「Này này, người được chăm sóc mà khổ thế sao?」(Aahh đáng yêu quá. Aahh đáng ghét quá. Aahh đáng hận quá!!)

「Tôi đâu có yêu cầu. Với lại, hồi bé tiểu thư cũng bị tôi bắt làm trò chơi suốt rồi còn gì」

Nhắc lại chuyện cũ, cả hai bất giác bật cười. Cô ấy viết『Xin lỗi』, tôi đáp 『Tôi hiểu』.

「Thật tình…… lúc nào cũng khiến cậu phải khổ tâm」(Thiếp muốn được hòa vào làm một với chàng.)

「……Chỉ cần nghe lời đó thôi, đã là đủ rồi」

Cảm giác tội lỗi tôi giấu kín trong lòng, chỉ để đáp lại dòng chữ nơi ngón tay cô,『Tớ muốn cứu cậu』.

「Đừng nôn nóng. Vì cậu, tớ cũng sẽ ra sức」(Chỉ mới quan hệ xác thịt thôi thì chưa đủ đâu.)

「Nôn nóng gì chứ… tôi chẳng vội vã điều gì cả」

Tôi gọi lời trấn an, cũng là biện pháp che chắn ký ức. Nhưng ngay lập tức, trên trán tôi hiện ra chữ 『Nói dối』. Tôi liền viết trả lại 『Thật mà』.

「Thay vì lo cho Onizuki, hãy lo cho chính mình đi」(Ngoài mối gắn kết giữa đôi ta, thì còn điều gì quan trọng hơn nữa chứ?)

「……Tôi vốn cũng coi trọng mạng sống của mình mà」

Lại một chữ『Nói dối』xuất hiện. Tôi viết 『Thật mà』 trả lời. Đó là sự thật. Tôi hiểu rõ sinh mạng mình chất chồng trên bao hy sinh. Tôi nhớ rõ, một khi mất đi thì chẳng thể lấy lại. Và… có lẽ cơ hội, một khi vuột mất, sẽ chẳng bao giờ quay lại nữa.

Chính vì vậy, tôi không hề định đem mạng sống này vứt bỏ vô nghĩa…

「Với lại, tôi vẫn còn nợ Onizuki ân tình. Cái cần trả thì phải trả」

Tôi gắng tỏ ra vui vẻ, không biết Hina nghe với gương mặt thế nào. Nếu là Aoi, hẳn đã phá lên cười trước sự ngớ ngẩn trong lời tôi. Nhưng Hina thì……

「……」

Cô ấy lặng im. Không đáp lại. Tôi cũng nhắm mắt, chẳng nói thêm. Không ai mở miệng.

Tĩnh lặng, lặng yên, trong bóng tối……

「……Tớ, lúc nào cũng đứng về phía cậu mà」(Đôi ta vốn dĩ luôn có nhau mà.)

Không biết đã qua bao lâu. Cuối cùng Hina cũng cất lời, đồng thời khẽ đưa đôi tay lên, đặt vào hai má tôi. Nâng lấy, vuốt ve, bao bọc khuôn mặt. Cảm giác lành lạnh của lòng bàn tay khiến tôi bất giác run rẩy.

「Dù khi khỏe mạnh, hay khi bệnh tật」(Cho tới tận gốc rễ của linh hồn)

「……?」

Có gì đó đang tiến lại gần. Qua mi mắt khép, tôi cảm thấy bóng hình phủ xuống. Khí tức ở ngay trước mặt, mỗi lúc một gần kề.

「Tớ nguyện thề sẽ luôn ở bên cậu」(Cho đến tận cùng của định mệnh.)

Lọn tóc buông xuống cọ nhẹ vào mặt, hương thơm thoảng qua khứu giác. Sự gần gũi kề sát khiến tôi nhận rõ, cô ấy, chắc hẳn, luôn ở ngay bên cạnh.

「Mãi mãi… nhé?」(Tuyệt đối sẽ không để chàng rời xa thiếp.)

Tiếng thì thầm trầm thấp, phảng phất hơi ấm, lại khiến da thịt rờn lạnh. Một bầu khí bất an, khó diễn tả, lan tràn quanh tôi…

「Hina」

「Sao vậy, Tomobe?」(Muốn chàng. Muốn chàng. Muốn chàng.)

Tôi giật mình mở mắt. Trước mắt, nhan sắc của người bạn thuở nhỏ chỉ còn cách trong gang tấc. Đôi mắt đỏ thẫm, tựa hồng ngọc, xoáy sâu vào tôi.

Như thể muốn nhìn thấu tận linh hồn. Giữa chúng tôi, hơi thở nam và nữ hòa lẫn không chút ngăn cách.

「……Hi… na?」

「Sao vậy, ■■?」

Lời tôi gọi cô ấy lần nữa trong bối rối. Đáp lại, cô ấy khẽ hé môi, dung nhan tan chảy trong nét mê hoặc, khẽ thì thầm『cái tên』ấy.

Một giọng điệu ngọt ngào, ngọt đến lịm người, gợi tình, gợi thú tính……