Chương 11 - Có khi ngoại truyện cũng rắc rối ngang ngửa với chính truyện ấy nhỉ.

Chap 155 (2)

2025-08-31

8

「…Tỉnh dậy thì thấy trần lều.」

Đó là quang cảnh đầu tiên đập vào mắt tôi sau khi tỉnh lại, đồng thời cũng là câu nói đầu tiên bật ra khỏi miệng.

Tôi lần theo ký ức. Điều cuối cùng còn nhớ được chính là chuyện đã xảy ra ở cấm địa. Khoảnh khắc tôi bằng cách nào đó đã hạ sát được con đại yêu vừa xuất hiện.

Vào khoảnh khắc trúng đòn phản kích cuối cùng của nó và bị đánh cho trọng thương…

「Đau quá…… Mình được đưa về, sao……?」

Tôi nhìn khắp cơ thể. Gần như trần truồng, toàn thân ê ẩm như bị nhừ tử vì nhức mỏi cơ bắp, nhưng chẳng thấy vết thương mới, chỉ còn lại những vết sẹo cũ. Cơ thể đã hồi phục. Như thế cũng tốt.

Vấn đề là, sau khi tôi mất ý thức. Ai đã mang thân thể nửa quái vật của tôi về đây? Nếu bí mật của cơ thể này bị người khác phát hiện thì coi như xong đời.

「Nói mới nhớ……」

Nghĩ đến đó, tôi bỗng nảy sinh thêm một nghi ngờ. Vô thức liếc mắt nhìn quanh. May thay, ngay lập tức phát hiện ra.

『ヽ(д`ヽ彡ノ´д)ノ Kaa–na–shii–sekai~♪』

「Này. Ngươi nhảy cái gì vậy hả」

Trong chiếc lồng treo, con nhện tám chân kia từ nãy đến giờ cứ khéo léo nhảy múa. Một vũ điệu mồ hôi nhễ nhại như để khuyên răn ai đó. Trên đầu còn đội mũ giấy màu bí ngô, càng khiến nó trông lố bịch. Nói trước nhé, mấy trò đó xưa rồi! Giờ người ta đang bàn về Cosmic đấy? Hay lẽ nào ngươi là phần tử cực đoan không công nhận Another Century?

……Tiện thể nói thêm, cái mũ giấy đó vừa là chú cụ vừa là nguyền cụ. Phu nhân đã tỉ mỉ gấp cho, điều kiện để mang nhện ra ngoài chính là nó. Chỉ cần tôi có hành động thất lễ thì cái mũ kia sẽ siết nát đầu con nhện ngay. Quá tàn nhẫn. Không có chút lòng người nào sao?

「À, anh. Tỉnh rồi à?」

Trong lúc tôi đang châm chọc con nhện ngốc thì một giọng nói đặc trưng vang lên từ phía sau. Giọng nói trong trẻo, chưa hề vỡ giọng, khó mà phân biệt là nam hay nữ, tôi đã quá quen thuộc với nó rồi. Đồng thời, lòng cũng được an ổn. Bởi lẽ tôi đã biết ai là người đưa mình về.

「Shirawakamaru-sama? Chẳng lẽ, người đã……?」

Câu hỏi vừa thốt ra khi quay lại liền dừng ngang chừng. Nguyên do chính là dáng vẻ của người trước mặt.

Có lẽ vừa tắm rửa xong. Bộ đồ khoác ngoài đã cởi bỏ, để lộ mái tóc màu nâu sẫm còn nhỏ nước. Trang phục mỏng nhẹ ôm lấy đường nét thanh mảnh. Từ gáy xuống cổ, đến tận xương quai xanh và gần ngực, làn da trắng mịn lộ ra… Một cảm giác khó nói trào dâng khiến tôi phải vội vàng quay đi.

「Người vừa đi tắm…… phải không?」

『(-∀・) TẮM SUỐI LÀ SỞ THÍCH CỦA CON GÁI NHÉ!』

Nhận ra bản thân không mang mặt nạ, tôi gắng gượng lấy lại vẻ mặt bình tĩnh. Giọng có chút run, chứng tỏ tâm trí đang xao động. Thằng nhóc này, sao lại mang khí chất gợi cảm lạ lùng thế chứ.

「Ừ. Để nguyên mùi thế này thì chịu sao nổi, đúng không?」

「Mùi…?」

『(。・`з・)ノ Papa thiệt chẳng có tí tế nhị nào hết á!』

Nghe Shirawakamaru vừa vuốt tóc vừa nói thế, cách diễn đạt ấy khiến tôi cảm thấy lạ lẫm, bất giác nghiêng đầu.

「Anh không nhớ sao?」

「Nhớ…… gì?」

『(´・ω・`) Ký ức vụn vỡ sao……』

Câu hỏi của Shirawakamaru phảng phất chút u buồn. Tôi lục lại trí nhớ. Phải rồi? Mình đã làm gì? Tôi…

「Hình như, đang hộ tống người ta dọn đường núi, thì đại yêu xuất hiện, rồi…?」

Kể từ đó trí nhớ trở nên mơ hồ lạ thường. Dù cố nhớ đến đâu cũng chẳng ra gì thêm. Việc tôi không bị xích trói, thậm chí vẫn còn  sống, chứng tỏ chưa rơi vào tình cảnh tồi tệ nhất… 『(*≧∇≦)ノ Con chính là người đã tung chiêu kết liễu quyết định đó!!』 Này! Đừng bịa đặt ký ức không tồn tại. Ngươi lúc đó chỉ biết cắn cắn hút hút thôi mà!

「Ừ. Đại yêu thì không sao đâu. Anh đã hạ gục nó rồi. Mọi người đều nhìn anh bằng con mắt khác hẳn」

「Đúng thế, tôi quả thực……」

Cây thương thì tan nát, nhưng tôi đã gia tăng tỷ lệ yêu hóa để bằng mọi cách tiêu diệt được con đại yêu. Vấn đề là sau đó. Tôi đã liều mạng không ít, lại thêm con nhện ăn no bụng khiến tôi không thể kìm hãm yêu hóa……

「Trước khi bị người ngoài phát hiện, chính em đã đưa anh về. Sau đó tiến hành xử lý để trấn áp lại. Đây là lều của em」

「Vậy ra…」

Có lẽ cậu thiếu niên này, với tư cách là người thay mặt cho cố vấn, đã đứng ra dọn dẹp hậu quả cho tôi. Chắc chắn chẳng phải chỉ vì lòng tốt. Còn có cả nguyên nhân là lo ngại việc bí mật lộ ra sẽ dẫn đến truy cứu gia tộc Onizuki. Chuyện này chắc đã được báo cáo với cặp phu thê đó rồi.

Hoặc là… không, giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện đó. Không cần thiết phải xác nhận ngay tại đây.

「……Thật đã làm phiền người rồi」

『(;^o^) Mau khen con đi chứ!』

Tôi chân thành nói lời cảm tạ. Bởi xử lý một thân thể đã hóa thành quái vật hẳn rất gian nan… Còn ngươi, con nhện ngốc, nên biết tự hối lỗi đi nhé?

「Đừng bận tâm. Vì anh thì chút chuyện này… nói sao nhỉ, còn thấy hơi hụt hẫng nữa.」

「Người lại nói những lời…… thật khó tin」

『(^Д^) Phahahaha! Lời dối trá nghe hay phết nhỉ!』

Trước điệu cười gượng gạo nhún vai của cậu, tôi cũng bật cười khổ. Còn con nhện thì ngửa mặt cười to… Dù sao cũng thấy ngạc nhiên, chẳng hiểu từ khi nào nó lại biết mạnh miệng thế. Nhưng đồng thời, tôi cũng vui mừng trước sự trưởng thành ấy. Sự trưởng thành này không chỉ giúp tăng cường lực lượng để ngăn cản Bad End của nguyên tác, mà còn củng cố địa vị của chính cậu. Không cần phải lặp lại số phận bi thảm bị kéo vào Sabbath rồi biến thành công cụ sinh sản như trong nguyên tác nữa.

「À. Lần tới cứ quậy phá hơn cũng được đấy? ……Với lại, nãy giờ em cũng muốn nói, ít ra trong tình huống này anh đừng dùng kính ngữ nữa. Được không?」

「Nhưng dù nói thế… chẳng phải vẫn không nên sao?」

『( ´・_ゝ・) Người hầu mà lại dám!』

Tôi là đầy tớ gia nhân, còn Shirawakamaru là gia nhân chính thức. Trật tự tuổi tác chỉ xếp sau thân phận. Giờ tôi vẫn ở dưới cậu. Nếu chỉ trong nội bộ thì còn được, chứ ngoài mặt mà buông lời suồng sã thì chẳng hợp lễ nghĩa. Nhỡ ai nghe thấy thì……

「Anh cứ yên tâm. Lều này đã được dựng kết giới. Vừa cách âm vừa xua phù chú. Cuộc nói chuyện này không ai nghe thấy đâu」

Trước nỗi lo của tôi, Shirawakamaru lên tiếng trấn an. Thật chu toàn… không, nghĩ đến lý do cậu được cử đi thì cũng phải thôi. Quả đúng là học trò của Cố vấn.

「Thế thì, ư!? Trước hết cho tôi xin bộ quần áo mặc vào đã……」

Cơn run rẩy vì lạnh. Nhớ ra bản thân đang trần như nhộng, tôi liền lên tiếng xin quần áo. Ngay lập tức, như thể đã chờ đợi từ trước, thiếu niên gia nhân bước tới một góc trong lều. Trên chiếc bàn gấp đặt sẵn bộ y phục, cậu ôm lấy nó mang lại cho tôi.

「Nhận từ tay Magoroku sao?」

「Ừ. Em đã sai thức thần đi báo tin. Đã kiểm tra rồi, không có vấn đề gì đâu」

「Haha, tất nhiên rồi」

『(-∀・) Hắn chính là trung thần của Papa chỉ sau ta thôi!』

「Tự tin thái quá rồi đó」

Có lẽ cậu đã đề phòng y phục bị tẩm độc hay làm gì đó. Quả đúng là suy nghĩ của học trò cố vấn. Dù Magoroku chẳng đời nào làm chuyện đó, nhưng khả năng kẻ thứ ba xen vào toan tính thì cũng không hẳn là không có.

「……Gì thế? Nhìn kiểu đó làm tôi khó xử quá đấy?」

「Hả? À, không có gì……」

Tôi nhận lấy y phục…… hơi ẩm ướt thì phải…… rồi mặc vào, nhưng cảm giác ánh mắt như xuyên thấu. Shirawakamaru đang nhìn chằm chằm. Có lẽ là thói quen còn sót lại từ thời còn làm tiểu đồng chăng? Nếu vậy thì tốt nhất nên mặc nhanh cho xong.

(Thậm chí, có lẽ nên ra ngoài sớm thì hơn)

Dù là để phong ấn yêu tố của Yêu Mẫu, nhưng việc một gã đàn ông cứ nhởn nhơ trong lều của cậu hẳn cũng chẳng dễ chịu gì. Mặc xong, cuối cùng đội thêm mặt nạ, tôi khom người cảm tạ.

「Đa tạ. Thật sự đã giúp tôi rồi… Người có nghe nói về kế hoạch sắp tới không?」

「Nghe bảo trưa nay sẽ tiến vào cấm địa. Sau sẽ có người đến báo, nhưng anh cũng được chỉ định làm hộ vệ đấy… Mở đường thành công, có vẻ như anh được đánh giá khá cao. Nghe nói tất cả người tham gia đều sẽ được ban thưởng」

「Thật là… phóng khoáng đấy」

『(*>∇<)ノ Tất cả là nhờ con đó nha!』

(……Điều đáng hận là mình cũng không thể phủ nhận được)

Trong lòng tôi thoáng ngạc nhiên. Triều đình vốn nổi tiếng keo kiệt trong việc ban ân dù yêu cầu cống hiến cao, nay lại rộng rãi thế này. Nhưng nghĩ kỹ thì cũng đúng thôi, vì vốn liếng đều từ thuế của dân, bọn quý tộc chẳng hề mất mát gì.

(Hoặc cũng có dụng ý chính trị chăng)

Đãi ngộ hậu hĩnh cho một gia nhân mới được bổ nhiệm có thể là nhằm khơi dậy sự ganh đua và ý thức sĩ diện của những kẻ khác. Vì tôi đã lập công, thì các gia tộc khác cũng buộc phải thể hiện xứng đáng, nếu không sẽ mất mặt. Đúng là trò thủ đoạn dai dẳng kiểu quý tộc.

「Bữa sáng sẽ dùng ở lều bản doanh. Trang phục thì như thường, nhưng khi ăn phải tháo mặt nạ ra」

「Thật sao?… Được rồi. Tôi sẽ nhớ」

『(*゚∀゚) Lần debut xã giao của ta tới rồi đây!?』

「Không phải」

Ở quốc gia phù Tang vẫn còn phân biệt giai cấp nặng nề này, khiêm nhường quả là đức hạnh, nhưng nếu thái quá thì lại thành vô lễ và bị chê bai. Cách ứng xử tương xứng với thân phận cũng được yêu cầu. Vậy nên việc được nghe báo trước chuyện thưởng phạt và bữa ăn thế này thật là hữu ích. Dù phiền toái, nhưng tôi vẫn cảm ơn, rồi hướng về cửa lều.

「Anh ơi!」

「Hm? Ồ, gì thế……?」

Ngay trước khi bước ra, tiếng gọi từ sau lưng khiến tôi quay lại. Đồng thời, thấy Shirawakamaru đã đứng ngay trước mặt, tôi thoáng giật mình. Hoàn toàn không nghe thấy tiếng bước chân.

「À thì… đi đường bình an nhé!」

「…Giống vợ tiễn chồng đi làm thế.」

「……Hay là thiếp?」

「Thế thì tệ quá rồi」

『(;゜∀゜) Và chính ta mới là người kế thừa chính thống ý chí của Papa và Mama!!』

「Biết gì mà nói.」

Tôi vừa gõ nhẹ đầu một người một nhện, vừa đặt tay lên đầu thiếu niên trước mặt xoa xoa. Không phải là nụ hôn tiễn biệt của cặp vợ chồng son, chỉ là vì đầu của Shirawakamaru đang ở đúng tầm tay quá thuận tiện để vuốt ve. Dù chẳng phải hành động nên làm…

「Ehehe……」

(……Thôi kệ vậy)

Nhìn dáng vẻ thiếu niên cứ vui sướng ra mặt khi được xoa đầu, tôi thấy mọi nghi ngờ trong lòng đều tan biến. Bởi trong hình bóng ấy, tôi đã vô thức chồng lên hình ảnh những đứa em trai mà chắc chắn tôi sẽ không bao giờ gặp lại nữa.

……Rốt cuộc, thay vì lập tức bước ra khỏi lều, tôi đã ở lại thêm một lúc, chỉ để cưng chiều cậu đàn em vừa là bề trên này.

…Và rồi, đâu đó vang lên một âm thanh ục ục tanh tưởi, nhưng ít nhất vào thời điểm đó, tôi chẳng thể nào để tâm tới được…

-

「Danna, ngài bình an chứ!?」

『(^O^) Kẹo konpeito, ta đã trở về!』

Ngay khi tôi quay về lều của mình, người chạy đến chính là Magoroku. Anh ta nhìn tôi với vẻ cuống quýt, lo lắng chân thành. Ồ, con nhện ngốc, quả nhiên ngươi vẫn thuộc phái phủ định Another nhỉ?

「Ừ. Tạm thời ổn rồi. Đã khiến anh lo lắng… Quần áo thay thế giúp ích nhiều đấy. Bộ trước thì sao?」

「Dạ, đã hư hỏng nên phải xử lý rồi ạ. Đó là ý chỉ từ gia nhân.」

「…A, chắc phải xin thêm y phục nữa thôi.」

Việc này, nói với vợ chồng gia chủ cũng khó xử, mà đặt thẳng vấn đề với thủ lĩnh Ẩn hành chúng cũng chẳng dễ dàng gì. Dù sao cũng là khoản chi cần thiết, bảo tôi nhịn thì cũng chịu không nổi.

…Cái kiểu ngại ngùng ngay cả khi xin chi phí cần thiết này, đúng là một dạng công ty đen điển hình. Không, đúng hơn khi việc liều mạng đã trở thành thường nhật thì nó còn đen hơn cả đen ấy chứ.

「May mà chỉ có y phục thôi. Quần áo thì thay bao nhiêu cũng được. Thân thể mới là cái không thể thay thế đấy ạ.」

『(^ω^) Cơ thể là vốn liếng đó!』

「Ừ thì… cũng đúng.」

Magoroku nghiêm nghị nói, nhện ngốc cũng xen vào, tôi chỉ có thể đồng tình trong lòng với vẻ mặt khó xử. Lý do khó xử là bởi, với tình trạng hiện tại, cho dù có mất một cánh tay hay bị nội tạng nghiền nát, tôi vẫn còn cách xoay sở được.

…Cảm giác của tôi, rốt cuộc cũng đã bắt đầu lệch lạc rồi.

「Tomobe-sama…」

「Ừm, Mari à… Ta làm cô tỉnh giấc sao?」

Một giọng nói vang lên phía sau lưng Magoroku. Hướng mắt nhìn, tôi thấy cô bé đang ngồi trên chiếc nệm trải trong lều, thân thể như rũ xuống.

「Không ạ. Thực ra từ đầu tôi đã thức rồi… Haa, thật sự mừng vì ngài đã bình an.」

「Có vẻ từ nãy giờ con bé cứ mãi cầu nguyện cho ngài bình an… Tôi bảo để tôi thay ca vì sợ ảnh hưởng đến sức khỏe, nhưng…」

『(・`ω・´) Thức khuya là thói xấu đấy!』

Mari thở ra đầy nhẹ nhõm, Magoroku thì mặt mày khổ sở. Nhìn kỹ lại, trong tay Mari đang quấn một tràng hạt rẻ tiền. Chắc hẳn suốt đêm qua cô ấy đã lẩm nhẩm niệm kinh không ngừng. Khuôn mặt Mari lộ rõ sự mệt mỏi.

「Ta đã bảo cô đi ngủ rồi mà…」

「Xin lỗi ngài. Nếu là hình phạt, tôi xin nhận bất cứ điều gì…」

『(^ω^U) Ồ, bất cứ hình phạt nào sao?』

「Ồn ào quá.」

「Dạ?」

「… Chuyện bên này thôi.」

Tôi phớt lờ lời chen ngang của con nhện ngốc, rồi đến gần Mari. Nhẹ nhàng đẩy cô ấy ngả xuống, kéo chăn đắp lại.

「Cơ thể cô vốn yếu ớt, nên phải đặt bản thân lên hàng đầu. Trước khi lo cho ta thì lo cho chính mình trước đi.」

「Nhưng mà…」

「Đúng như danna nói đó. Đây không phải trong phủ đâu nhé? Nếu em ngã bệnh thì sẽ thế nào đây?」

Lời của Magoroku lần này càng thêm nặng nề.

Bởi lần này, gia tộc Onizuki không dùng cỗ ngưu xa 「Mayoiga」 để di chuyển. Lý do là để tránh làm phật ý triều đình. Vốn dĩ đó đã là vật cấm chế tạo bằng cấm thuật, hơn nữa sứ thần triều đình, dẫu là xe lớn, vẫn chỉ dùng loại ngưu xa thường. Nếu Onizuki dùng thứ tốt hơn, sẽ thành ra vượt mặt.

Vậy nên, nếu Mari lỡ suy yếu, tôi cũng không thể dùng quyền hạn của mình để cho cô ấy nghỉ ngơi trong 「Mayoiga」. Tôi tuyệt đối không thể để cô ấy quá sức được.

「Thật sự… xin lỗi…」

Mari cúi đầu, thành khẩn xin lỗi. Nhìn cảnh ấy, ngay cả tôi lẫn Magoroku cũng không nỡ trách thêm.

Nhất là khi thấy quầng thâm hằn dưới mắt cô.

『(。・`з・)ノ Xin lỗi mà được thì cần gì cảnh sát nữa!?』

…Ngươi thì lúc nào cũng không nương tay.

「…Này, cô đã cầu nguyện cả đêm sao?」

「Vâng… tôi đã cầu nguyện cho ngài trở về bình an.」

「Haa… Đúng là một cô gái ngốc nghếch.」

『(*゚∀゚) Kukuku, thật là đứa trẻ ngoan!』

Tôi đưa tay xoa đầu cô ấy. Thật sự, cô đúng là một đứa cứng đầu. Yếu đuối thế này. Bất lực thế này… A, tôi nói vậy chẳng khác nào gậy ông đập lưng ông. Còn nhện ngốc, câm mồm lại đi.

「Cảm ơn nhé. Thế nên giờ ngủ đi… Trước giờ Ngọ hãy dậy. Thiếu ngủ sẽ hại da đấy.」

『(^ω^U) Da con thì lúc nào cũng mịn màng!』

Tôi khẽ cười đùa, rồi chuyển sự chú ý sang Magoroku.

「Giờ hãy còn sớm. Cho ta nghỉ một chút được chứ?」

「Thế còn bữa sáng?」

「…Ta nghe bảo phải lên đại bản doanh. Bữa của ta khỏi cần.」

「Rõ rồi ạ.」

『(´・ω・`) Còn phần con thì sao?』

Magoroku kính cẩn đáp, còn tôi thì chỉ thấy lòng dạ rối bời. Cơm ở đại bản doanh, chắc chắn chẳng có hương vị gì, lại chẳng được thoải mái. Ăn cơm Magoroku nấu ở đây chắc chắn thú vị hơn nhiều. Và này, nhện ngốc, hôm qua ngươi đã ăn rồi đấy thôi.

…Cái gọi là thăng chức chẳng phải điều gì hay ho cả, đúng than thở xa xỉ. Tôi từng biết thế nào là nỗi khổ của đói khát. So với nó, chuyện này vẫn còn chịu được.

… Nhớ lại chuyện xưa đúng là đau lòng. Thôi, đi ngủ đây.

「Vậy, tôi xin ra ngoài.」

「Ừ.」

『(^∀^) Ngủ ngon nhé!』

Magoroku rời lều để lo việc giặt giũ, chuẩn bị bữa sáng. Tôi cũng rời khỏi bên Mari, về phía chỗ nằm của mình. Nệm chiếu trải, đặt lên đó chiếc chăn đơn sơ… thế mà vẫn còn dễ chịu hơn nhiều so với thời làm đầy tớ.

「Ngủ được nửa khắc không nhỉ?」

『(* >ω<) Bị người ngoài hành tinh bắt cóc à!?』

Tôi lập tức nhét con nhện ngốc trở lại lồng côn trùng, chính xác là gửi gấp về đó. Nhốt vào chiếc mới, loại hảo hạng, để chặn mấy cái làn sóng suy nghĩ quái gở. Rồi tôi chui vào chăn. Khép mắt, thả mình cho cơn buồn ngủ cuốn lấy. Và rồi…

「…Hắt xì!」

「…」

「…Hắt xì!」

「…Mari?」

Liên tiếp những tiếng hắt hơi vang lên, tôi mở mắt quay đầu lại. Hỏi cô gái đang quấn mình trong chăn là Mari.

「Um, xin lỗi ạ. Có lẽ… cảm nắng mùa hạ… chăng? Ắt xì!」

Rồi lại một cái hắt hơi nữa, đầy áy náy.

「Ahaha. Xin lỗi…」

「……」

Tôi đứng dậy, mang theo chăn của mình. Đến bên chỗ nằm của Mari rồi đắp phủ lên cô ấy.

「Tomobe-sama……」

「Thật là, ta đã bảo phải giữ gìn thân thể cho tử tế rồi kia mà?」

Tôi đắp chăn thật chắc, bao lấy cơ thể cô ấy. Che kín cả vai lẫn chân, để cô được sưởi ấm.

「Còn Tomobe-sama thì sao?」

「Ta quen với việc ngủ ngoài trời rồi.」

Nói gì thì nói, tôi đã từng trải qua không biết bao lần ngủ không mái che, chẳng có giường chiếu chăn màn. So với thế thì, cái này…

「……Ah, lại đây ạ!」

Cô gái ấy vẫn nhắm mắt, ngước nhìn tôi một lúc, rồi mở chăn ra. Ra hiệu gọi tôi lại gần.

「Mari?」

「Khi mới tới đây, chẳng phải tôi đã được ngài chăm sóc rất nhiều sao? Vậy thì, xin hãy… như thuở ban đầu…」

Mari đang nhắc đến khoảng thời gian cô ấy và Magoroku mới được đưa tới làm người hầu. Nhất là khi mùa đông lạnh giá, cả hai từng quấn chung trong chăn, co ro chen chúc như bọn trẻ con để sưởi ấm.

Ấy là khi Mari còn nhỏ bé hơn bây giờ rất nhiều, rất nhiều…

「Chuyện đó thì… ừm?」

「Quả thật tôi là kẻ hạ tiện, nhưng… chí ít cũng có thể làm thay túi chườm nóng cho ngài đấy!」

「Nhưng mà……」

「Xin ngài… hãy để tôi sưởi ấm cho ngài nhé?」

「…!?」

Lời cầu khẩn ấy, với cái nghiêng đầu ngây thơ, trong sáng, chẳng chút hiểu biết, lại càng thêm quyến rũ. Cùng với sự mệt mỏi và cơn buồn ngủ đang xâm chiếm, cuối cùng đã đẩy tôi đến ranh giới cuối cùng.

「……Đúng là cô gái phiền phức」

Và thế là, tôi lại đem toàn bộ trách nhiệm đổ lên vai một thiếu nữ chẳng biết gì. Buông xuôi. Trườn vào chăn. Vừa chui vào, liền chạm phải sự mềm mại. Cô gái kia lập tức ôm ghì lấy ngực tôi, chẳng hề hay biết chút gì về sự đổi thay của thân thể chính mình.

Ấy là một sự kề cận quá đỗi trần trụi và vô phòng bị…

「Nm. Fufu, ấm quá」

「……Àa」

Không phải là cám dỗ. Chỉ là một hành động ngây ngô, đơn thuần để tìm chút hơi ấm. Ấy vậy mà lại trở nên quá đỗi mê hoặc.

「……」

Tôi suýt chút nữa đã ôm siết lấy cô, nhưng rồi dừng lại. Vì tôi biết, nếu tiến thêm bước nữa, tâm trí sẽ chẳng còn giữ nổi cân bằng. Và chắc chắn khi ấy, tôi sẽ phản bội lại cô gái này.

「Ngủ ngon nhé, Tomobe-sama」

「…………」

「…Tomobe-sama? Ngài… đã ngủ rồi ư?」

Ta không trả lời. Tôi sợ phải đáp lại giọng nói ngọt ngào ấy.

「……」

Và rồi, suốt nửa khắc sau đó, tôi vừa được xoa dịu bởi hơi ấm ngọt ngào mềm mại kia, vừa phải gồng mình nhẫn nại, chỉ biết không ngừng niệm kinh trong lòng.

Rốt cuộc đó có được coi là nghỉ ngơi hay là giấc ngủ, ngay chính tôi cũng chẳng thể phân rõ…

-

「Hahaha. Ngươi đã tới rồi à. Nào nào, lại đây gần hơn đi. Bữa sáng đã được chuẩn bị xong cả rồi đấy?」

Sau khi chỉnh đốn y phục (và để con nhện ngu ngốc ồn ào kia ở lại trông coi), tôi cúi người bước vào căn lều lớn của bản doanh, tôi liền thấy Trung nạp ngôn đang ngồi sẵn trên chiếu tatami, vẫy tay gọi lại gần. Trước mặt ông ta là hai mâm cơm còn bốc hơi nóng. Và trên chiếu, đặt sẵn đệm ngồi…

「……」

Qua lớp mặt nạ, tôi lặng lẽ quan sát xung quanh. Điều khiến tôi bất ngờ là khác với dự đoán, là nơi đây không hề có mặt các gia tộc trừ yêu sư khác hay đám công khanh. Chỉ có vài người hầu trông địa vị thấp kém, lặng lẽ đứng hầu mà thôi.

「Nghe nói trận vừa rồi quả thật là một trận chiến vô cùng ngặt nghèo. Nếu tụ tập đông người quá, e là sẽ làm phiền đến vết thương của ngươi, đúng không?」

Có lẽ đã đọc được nghi hoặc trong lòng tôi, Trung nạp ngôn mỉm cười hoà nhã giải thích.

「…Cảm tạ ngài đã quan tâm.」

「Tốt, tốt, không cần phải cúi đầu khách sáo ở đó đâu… Thay vào đó, mau lại đây đi. Cơm thì phải ăn khi còn nóng mới ngon chứ?」

「Haha.」

Tôi cúi đầu bày tỏ lòng biết ơn, đáp lời. Tôi cố gắng giữ lễ nghi chỉnh tề nhất có thể mà bước đến bên Trung nạp ngôn. Vừa nhớ lại ký ức thời còn làm tạp nhân, vừa lục lại những gì phu nhân đã dạy dỗ gấp gáp trong mấy tháng qua mà bắt chước từng cử chỉ. Nếu là một công khanh có tính khí xấu xa thì chỉ cần một chút thất lễ cũng có thể bị bắt lỗi, nhưng… thật may, không xảy ra chuyện đó, tôi đã có thể an ổn quỳ seiza trước mâm cơm.

……Mới ngồi xuống thôi mà đã thấy mệt lử rồi.

「Trước hết, phải cảm tạ ngươi về công lao đêm qua. Giữa lúc mọi người còn do dự, ngươi đã là người đầu tiên dũng cảm đứng ra xưng danh, thể hiện lòng trung quân, đúng là tấm gương sáng của trừ yêu sư. Thật đáng khen ngợi」

「…… Thật lấy làm vinh hạnh」

Tôi cúi đầu thật thấp để biểu lộ lòng cảm kích. Nhưng tuyệt không hề thừa nhận. Trong lòng thì đã chán ngán lắm rồi. Ừm, rõ ràng đây là cách nói vòng vo để châm chọc những gia tộc còn đang toan tính, do dự lúc đó.

Nếu tôi sơ suất đáp lời, chẳng biết câu nói sẽ bị lợi dụng ra sao. Đám công khanh kia, vốn dĩ cái nghề của họ chính là vin cớ gán ghép để gây chuyện. Công khanh ư? Quả thật là loại địch nhân hiểm độc của lòng người.

「Hohoho. Ngươi chớ nên khiêm nhường quá. Có thêm một trừ yêu sư triển vọng là chuyện tốt lành… Gần đây có nhiều kẻ lơi là nhiệm vụ, lại bắt chước bọn nông dân, thương nhân. Những người trẻ như ngươi, ta mong rằng sẽ không học theo những tấm gương xấu đó.」

「Ha, ha…」

Tôi bất giác bật cười gượng gạo. Đây hoàn toàn là lời mỉa mai nhắm vào gia tộc Onizuki, nhất là Onizuki Uemon.

(「Sĩ nông công thương」, là ý đó sao?)

Thuật ngữ ấy, ngay cả trong lịch sử thực cũng chẳng phản ánh chính xác tình trạng thực tế, ở Phù Tang quốc cũng chẳng phải là chế độ chính thức. Nhưng ý thức cố hữu phân tầng nghề nghiệp theo kiểu học trò, đồ đệ, khó xoay chuyển, vẫn tồn tại rất sâu sắc. Nhất là nhằm khống chế giai tầng 「sĩ」.

Võ sĩ, và trên hết là trừ yêu sư, được triều đình ban cho đặc quyền. Mà trên danh nghĩa đặc quyền ấy, lại kèm vô vàn quy chế. Thậm chí, nói đúng hơn thì đó mới là cốt lõi.

Đặc biệt, đối với các gia tộc trừ yêu, ngoài việc quản lý linh mạch, triều đình còn thi hành đủ loại quy định hữu hình vô hình về quản lý đất đai, buôn bán, cho vay bạc. Trên danh nghĩa là để họ chuyên tâm hành nhiệm. Điều đó không sai, nhưng đồng thời, đó cũng là âm mưu nhằm làm suy yếu, cuối cùng buộc họ trả lại đất đai và đặc quyền, hạ thấp thành một nhóm kỹ năng đơn thuần… chuyện này đều có ghi rõ trong tập thiết định.

Gia tộc Onizuki vốn là danh môn. Lãnh địa sở hữu vốn đã rộng. Nhưng phần lớn đều là những đất đai được giữ vững từ trước khi quy chế thắt chặt được áp đặt. Đã một thời gian dài, gia tộc Onizuki vì nội loạn và sự hoang phí của gia chủ mà thế lực bị trì trệ, thậm chí từng phải dựa dẫm vào gia tộc khác như Miyataka. Người giúp họ thoát khỏi tình cảnh đó, chính là thủ lĩnh Ẩn hành chúng.

Tuy với tư cách danh môn trừ yêu sư thì chỉ là hạng nhì, nhưng lão béo ấy lại vô cùng mẫn tiệp về kinh tế, am hiểu pháp chế Phù Tang quốc. Y khéo léo gây dựng mối quan hệ, tài tình trong thương lượng. Dùng những thủ đoạn xảo trá, gần như vi phạm, y đã mở ra con đường phát triển trang viên, mua đất, làm ăn buôn bán cho gia tộc Onizuki, khiến họ dần dần được triều đình mặc nhiên thừa nhận. Nhờ đó mà một gia tộc Onizuki từng hỗn loạn suy yếu đã thoát khỏi ảnh hưởng của gia tộc Miyataka.

…… Nhưng với triều đình, thì chẳng có lấy một phần vui vẻ nào trong chuyện đó cả.

「Nghe nói ngươi vốn là kẻ xuất thân đầy tớ, có phải không?」

「Vâng」

「Được nghe kể rằng Ẩn hành chúng kia đối đãi với ngươi không tệ. Họ đã tận tình dạy dỗ từng chút… hahaha, quả nhiên là được dạy dỗ rất khéo đó」

「…… Thật lấy làm vinh hạnh」

Đúng là bọn họ đã tra xét kỹ đến cả một kẻ chỉ từng là gia nhân. Thật sự khiến người ta lạnh gáy. Chẳng khác gì một cuộc phỏng vấn áp lực vậy… Chuyện nội bộ gia tộc, chắc không sao đâu, đúng không?

(Đúng hơn là, lão già này nhìn nhận mình và Onizuki thế nào mới là mấu chốt……)

Định lôi kéo sao? Hay là răn đe? Hay muốn chia rẽ? Lão có nắm rõ địa vị của tôi trong mắt đương gia không?

「Gia tộc Onizuki chính là trọng trấn bảo vệ phương Bắc khỏi lũ yêu ma quỷ mái. Mong rằng từ nay ngươi sẽ càng tinh tiến hành nhiệm… Thôi, dài dòng vậy đủ rồi. Trước khi cơm nguội, cùng ăn thôi nào」

「Vâng」

Trung nạp ngôn cầm đũa, bắt đầu gắp miếng cá nướng trong mâm. Tôi hành lễ, rồi lấy quyết tâm tháo mặt nạ xuống, để lộ khuôn mặt.

「Hừm. Quả như lời đồn, còn trẻ lắm.」

Vừa gắp cá nướng, lão già vừa buông một lời nhận xét. Đây là… tôi có cần đáp lại không?

「…… Tuy còn non nớt, nhưng được gia tộc Onizuki cưu mang, tôi đã được đối đãi tử tế」

「Ngay cả khi còn là đầy tớ ư?」

「Việc tôi sống sót và được cất nhắc đến ngày hôm nay đã nói lên tất cả.」

Tôi đáp lời sau khi đưa cơm trắng vào miệng. Thật sự, đúng là vị công khanh này luôn buộc người khác phải nói những điều khó xử. Có phải cố tình muốn tôi lỡ lời không?

「Không không, ta nghe nói chức phận đầy tớ quả thực khổ cực hơn cả lời nói. Ngươi chớ hạ thấp thực lực bản thân, nhé?」

「Haha.」

Giọng điệu tỏ ra đồng cảm đầy mùi giả tạo. Rõ ràng là đang thử thách tôi, hay là đang dò xét?

「Ừm ừm. Ồ, quả nhiên cá vẫn là cá ayu mới ngon. Dù đem phơi khô, ngược lại càng thêm đậm vị」

「…Hoàn toàn đúng ạ.」

Tôi thì chẳng quan tâm sở thích của ngài đâu.

「Thật sao? Ừ, ngay cả cá ở vùng không có linh mạch, chỉ cần sơ chế tốt thì cũng ngon không kém」

「…… Không có linh mạch?」

Tôi bất giác hỏi lại trước lời nói bất thường ấy. Chẳng lẽ đây không phải cá từ Trung Thổ?

「Ừm. Dạo này ta tuổi đã cao rồi. Cũng đang tính đến chuyện cáo lão về hưu, nên giảm bớt việc. Lần này có lẽ là chuyến công vụ xa cuối cùng của ta chăng?」

Trung Nạp Ngôn quả thực đã lớn tuổi. Là một người thường không sở hữu linh lực, ông ta hẳn không còn đủ sức để hoạt động ở tiền tuyến nữa. Ông ta kể rằng mình đang dần chuyển giao gia nghiệp lại cho con trai.

「Vì vậy ta mới dư ra nhiều thời gian rảnh rỗi. Thế nên ta mới đem lòng ham thích mỹ thực. Tìm đến những vùng đất xa lạ, gọi mua những nguyên liệu chưa từng biết rồi nếm thử đó」

「Ra là vậy……」

Trong bụng tôi mỉa mai rằng thì ra chỉ là quá rảnh, nhưng ngoài mặt vẫn gắp lấy một miếng cá ayu. Đắng cay thay, nó ngon thật. Nói đúng ra thì là dễ ăn. Cơm nếp, canh, món kho, tất cả đều có điểm chung ấy.

(Đậm vị muối, phong cách thôn dã. Với một lão công khanh già cả thế này mà lại chuộng khẩu vị ấy, đúng là kỳ lạ)

Vừa húp canh, tôi vừa nghĩ vậy thì Trung nạp ngôn lại tiếp tục câu chuyện. Đúng hơn là quay về chính sự.

「À phải rồi. Về công lao lần này, tất nhiên cũng phải ban thưởng chứ nhỉ. Tòng thất vị hạ. Ta cũng sẽ chuẩn bị chút kim ngân」

「Hả……?」

Tôi bất giác dừng cả động tác húp canh, ngẩng nhìn Trung nạp ngôn. Lão già vẫn giữ vẻ thản nhiên như thường.

「Quan… quan vị, thưa ngài…?」

「Đừng từ chối. Với triều đình thì đây chỉ là chút tuyên truyền mà thôi. Dạo này phiến quân lén lút hay đám bỏ ngũ khiến người ta đau đầu. Nếu một người có xuất thân như ngươi vẫn được trọng dụng, thì sẽ có thêm nhiều người chịu tìm đến cửa triều đình để được chính thức chiêu mộ hơn. Nói chung thì, cứ xem như bánh rơi từ trên trời xuống đi」

「Hohohoho」, ông ta vẫn vui vẻ cười. Nhưng trong tai tôi chỉ nghe như tiếng cười nhạo của ác quỷ.

Tòng thất vị hạ. Hạ đó. Rõ ràng là hạ. Lại còn「Tòng」. Một chức vụ chỉ mang cái danh hão, chẳng hơn gì thứ bã cặn trong hệ thống luật lệnh của Phù Tang quốc. Cũng chẳng có bổng lộc đi kèm.

Thế nhưng…… thế nhưng, nó vẫn là địa vị được triều đình chính thức công nhận. Và thực tế, hầu hết quan lại triều đình đều nằm trong một hệ thống phân cấp sắc nhọn như hình tam giác. So với bách tính tầm thường, rõ ràng là vượt trội. Có quan vị và không có quan vị, khoảng cách ấy sâu không thấy đáy.

Huống chi, chỉ mới một thời gian ngắn trước đây tôi còn mang thân phận ngang với súc vật. Nay lại được ban quan vị, ánh nhìn của thiên hạ dành cho tôi sẽ thế nào… Giống hệt khi tôi được phong làm đội trưởng, rồi đến Yunshoku, rồi trở thành gia nhân. Lại là cái cảm giác khó chịu ấy trỗi dậy.

「…… Tôi xin tuân mệnh. Thật là phúc phần to lớn」

Tôi cúi rạp đầu xuống, thật thấp, thật sâu. Không để ai thấy nét mặt. Chỉ mong kéo dài thêm chút thời gian để gượng gạo che giấu.

…Bụng tôi bắt đầu đau rồi.

「Ừm ừm. Tốt lắm, tốt lắm… Thôi đừng quá cung kính nữa. Ngẩng đầu lên đi. Không thì câu chuyện chẳng tiếp tục được」

「Vâng!」

Trung nạp ngôn nhấp một ngụm trà nóng rồi ra lệnh. Tôi vội vàng ngẩng mặt. May mà cũng giữ được nét mặt. Dù hơi hoe hoe nước mắt.

「Hm? Sao vậy? Mắt ngươi lại hoe đỏ thế? Vết thương nhức nhối ư? Nghe bảo là bị thương cũng khá nặng…… Chẳng lẽ ta đã để ngươi liều mạng quá rồi chăng?」

Không biết cố ý hay vô tình, Trung nạp ngôn buông ra những lời giả tạo ấy. Nếu có thể chất vấn ngay lúc này thì dễ chịu biết bao. Nếu có thể đấm ông ta một phát, chắc chắn sẽ sảng khoái vô cùng. Nhưng thực tế chẳng cho phép.

「Không, chỉ là con cá ayu này quả thật hương vị đậm đà, với người vừa mới xong nhiệm vụ thì lại càng thấm thía, khiến kẻ hèn này không khỏi xúc động…」

Tôi giấu lời bằng ba phần giả, hai phần thật. Dù sao thì cũng chắc chắn bị nhìn thấu là giả dối.

「Ra vậy. Thế thì tốt. Cứ ăn cho thoả thích đi. Chỉ khi còn trẻ mới có thể ăn no được thôi!」

Và ông ta lại nở nụ cười hoà nhã. Nhưng hành vi của ông thì hoàn toàn chẳng hoà nhã chút nào. Tôi uống trà để giữ tâm trí bình tĩnh, rồi tiếp tục bữa cơm.

Một lúc, cả hai lặng lẽ ăn…

「Phải rồi. Về cuộc hành quân tiến vào Cấm địa, ta muốn ngươi hầu cận bên xe của ta」

「? Quả là vinh hạnh tột bậc. Tuy nhiên, việc ấy……」

Khi bữa ăn đã gần xong tám phần, Trung nạp ngôn lại lên tiếng. Vừa khi tôi lấy lại được bình thản trong lòng, định góp ý về phương diện an ninh, thì lão già đã nói tiếp.

「Nhân tài thì phải đặt ở tiền tuyến. Một khi địch đã áp sát được đến xe ta, thì cũng coi như hộ vệ đã thất bại rồi, phải không? Hôm trước tiểu thư gia tộc Onizuki cũng từng nói đó thôi. Kẻ mạnh quá gần thì chỉ khiến đồng minh bị vạ lây. Đặt ra rìa thì có thể thoải mái chiến đấu hơn」

「…… Ra là vậy」

Không phải là tôi hoàn toàn tán thành. Nhưng với thân phận hiện tại, tôi nào dám phản đối trực diện. Đây không phải đề nghị, mà là thông báo quyết định từ trước. Không được quên điều đó.

「Ngược lại, một người như ngươi lại vừa khéo thích hợp làm cận vệ. Thu mình gọn gàng, thì dẫu có xảy ra biến cố gần bên cũng không dễ bị cuốn vào」

「Thần tuân lệnh… Việc này đã được thông báo chưa, thưa ngài?」

Một đề xuất chẳng lấy gì làm vinh dự, cũng chẳng khiến tôi vui vẻ. Nhưng tôi vẫn tiếp nhận và xác nhận lại. Tôi không thể để mình nổi bật vì hiểu lầm.

「Chưa đâu, từ giờ mới là chuyện ấy… Hahaha, chớ lo. Sẽ không có chuyện hiểu lầm đâu. Ta chẳng bao giờ quên phổ biến mệnh lệnh cả」

Kẻ khiến người ta chẳng thể an tâm lại buông lời trấn an. Thật sự chẳng thể cười nổi.

「Nếu đó là ý nguyện của Trung nạp ngôn-sama……」

Dù thế nào đi nữa, tôi cũng chẳng có quyền từ chối. Từ một đứa con trai nghèo khó của tá điền mà được thăng tiến như hôm nay đã là vượt xa phận số. Nhưng chính vì thế mà càng thấy rõ khoảng cách thân phận. Tầng mây trên cao vẫn còn xa lắc. Quá xa. Sự bất công thì tàn nhẫn và chẳng cần lý do.

「……」

Tôi gắp lấy một hạt đậu uguisu. Tìm chút ngọt ngào để xoa dịu lòng mình. Nhưng sao có thể xoa dịu được. Uống thêm trà… Đắng cay thay, vẫn phải công nhận là ngon. Như đã nghĩ từ nãy, nguyên liệu không phải loại cực phẩm, nhưng cách nấu khiến nó dễ ăn lạ lùng. Nêm nếm đúng kiểu khẩu vị quen thuộc với lưỡi tôi.

「Hahaha, ăn ngon miệng thế kia. Có cần ta dọn thêm cho không?」

「Không, đủ rồi ạ. Sáng sớm chỉ nên ăn tám phần no thôi.」

Một nửa là thật lòng. Ai cũng biết ăn no căng bụng rồi vận động thì khó khăn… Nhưng thật ra tôi chỉ muốn kết thúc bữa ăn càng sớm càng tốt.

「Thế à. Vậy thì sau bữa sáng ta sẽ khoản đãi thêm chút trà và bánh ngọt. Rồi mới kết thúc. Được chứ?」

「Vâng」

Thực ra tôi muốn nói là không cần trà bánh, nhưng chẳng thể. Điều đó là không thể từ chối.

Và rồi, buổi trà đàm ấy kéo dài nửa canh giờ chỉ để khoe khoang ấm chén và trà lá. Khốn kiếp, tôi đã sơ hở rồi…

-

「Tomobe-dono」

「Hử?」

Vừa mới dùng bữa xong, tôi đang định quay trở về lều của mình thì có tiếng gọi giữ lại. Quay đầu nhìn, người đứng đó là tạp nhân dưới trướng Trung nạp ngôn…

Trong tay y cầm một thứ được gói ghém bằng lá cây hồng khô xếp gọn.

「……Có chuyện gì vậy?」

「Đây là lễ vật từ Trung nạp ngôn-sama. Xin ngài vui lòng nhận cho」

Rồi y cung kính đưa hai tay dâng lên. Tôi không có địa vị để từ chối, mà nếu có từ chối đi nữa thì e rằng cũng chẳng khác nào hành vi ngông cuồng đến cả thần linh cũng chẳng dám khinh nhờn.

Bởi thế, tôi đành cung kính tiếp nhận. Ngay khi vừa cầm lấy, một mùi vị đặc trưng liền thoảng qua khứu giác. Một chút tanh tanh thoảng qua trong không khí…

「Đây là……」

「Xin ngài hãy mở ra」

「……」

Tôi tháo nút dây, mở rộng lá hồng to bản. Thứ hiện ra trước mắt chính là cá khô. Cá sấy khô. Có tất cả năm con. Hai con trưởng thành, ba con nhỏ……

「Vừa rồi, ngài có vẻ rất ưa thích món cá ayu. Trung nạp ngôn-sama đã để tâm đến điều ấy」

「Ra vậy, sao」

Đúng là ngon thật, nhưng cái lý do khiến khóe mắt tôi ươn ướt lại chẳng phải vì vị cá kia. Hẳn ông phải hiểu điều đó chứ? Là đang mỉa mai tôi sao? Phải rồi, mỉa mai.

「Xin được cảm tạ, tôi xin nhận lấy」

……Thôi thì cá ayu chẳng có tội tình gì. Lát nữa đem chia cùng Magoroku mà ăn. Lần này sẽ ăn cho đàng hoàng, thật sự biết thưởng thức.

「……Vậy là cá ayu sông Higangawa, bang Somi, đã được trao đến tay ngài」

「Hiểu rồi… Hử? Ngươi vừa nói gì?」

Ta nghe lại lời hắn. Cái địa danh vừa thốt ra khiến suy nghĩ bỗng chốc khựng lại.

「Cá ayu từ Bắc Thổ, bang Somi, sông Higangawa. Có vấn đề gì sao?」

「Không, chỉ là…」

Đáp lại bằng giọng thản nhiên, tạp nhân khiến tôi nghẹn lời. Vì lẽ gì ư? Bởi câu chuyện này quá mức trùng khớp đến đáng sợ.

Nguồn gốc của mẻ cá ayu mà lão già kia mua vào, lại chính là……

「……」

Tôi im lặng, chỉ cúi nhìn mớ cá khô trong tay. Lặng lẽ dán mắt vào. Năm con cá ayu ấy rốt cuộc mang ý nghĩa gì, rốt cuộc đang là một lời「cảnh báo」điều gì…

「Khốn kiếp……」

Và rồi tôi vừa nghĩ, vừa nhận ra, vừa thấu hiểu, trong lòng chỉ còn gắng sức kìm nén cơn buồn nôn dâng trào tận đáy dạ dày.

Nếu biết ra nông nỗi này, thì thà có con nhện ngu xuẩn kia ở bên còn dễ khiến tâm trí tôi xao lãng đi đôi chút, tôi thật sự hối hận đến tận cùng…