Đói khát. Đói khát. Đói khát. Từ tận đáy dạ dày gào thét cơn đói. Thèm khát máu thịt. Thèm khát con mồi.
Sôi trào. Sôi trào. Sôi trào. Bản năng đang cuồng loạn. Tìm kiếm tế phẩm. Tìm kiếm lễ vật phải được dâng hiến.
Việc mất kiểm soát là lẽ đương nhiên. Để tránh gây ra thương vong, tôi một mình đối đầu với đại yêu. Vừa khơi dậy bản năng quái vật, vừa dâng máu lên thần nhện để vẫn giữ mình chưa vượt qua ranh giới đánh mất nhân tính.
Nói thế nào cũng khó mà hình dung được sự khó khăn ấy. Vừa giữ lý trí vừa hóa điên, vừa quay sang phải lại vừa quay sang trái, như thể vừa sống vừa chết. Mọi thứ đều là mâu thuẫn. Mâu thuẫn mà vẫn phải tiến lên. Gánh nặng đè lên não bộ thật không thể diễn tả.
Hạ được nó. Chỉ trong đường tơ kẽ tóc, cuối cùng đã diệt trừ được. Tả tơi, nát bươm, dưới lớp mặt nạ đã chẳng còn là con người nữa… không rõ nữa. Tâm trí mờ mịt, cái tôi rệu rã. Khi nhận ra thì bản thân đã ở đó. Trong một căn phòng ấm áp. Trong không gian yên tĩnh. Được đặt nằm trên tấm futon mềm mại. Trong bóng tối lờ mờ, chỉ có vài ngọn nến chiếu sáng xung quanh…
『A…ah…?』
Có tiếng hát vang lên. Là một khúc ca ngọt ngào. Ngọt như đường, mãi chẳng bao giờ thấy chán. Có gì đó đang đè lên bụng tôi. Tròng mắt dường như nhân lên, ánh nhìn mơ hồ ngước tự nhiên về phía trên.
Một vật hiến tế, trong trang phục miko xộc xệch, cực kỳ dâm mị, đang ngồi cưỡi trên người.
『……!』
Tôi nín thở. Ánh mắt chạm nhau. Má ửng hồng, nàng nghiêng đầu khẽ như mời gọi.
「Ehehe」
Ngây thơ mà truỵ lạc, miko hiến tế mỉm cười.
『!!!!!』
Tôi dồn sức lật ngược tình thế, đè nàng xuống dưới. Không chút chống cự. Ba cánh tay, bốn cánh tay, năm cánh tay… rồi vô số cánh tay, hơn thế nữa, vô vàn xúc tu trườn tới thân thể quá mảnh mai của nàng. Ghì chặt lấy đầu. Giữ chặt lấy tay. Siết chặt lấy cổ. Quấn chặt lấy đùi, vải vóc rách toạc.
Khoan, móng vuốt của tôi vốn dài đến thế này sao? Cánh tay của tôi vốn to đến thế này sao? Tôi vốn có nhiều đến mức này sao? Da thịt tôi vốn đỏ sậm thế này sao? Xúc tu… từ đâu mà có? Những nghi vấn ấy tan biến khi tấm da thịt trắng mịn trong suốt hiện ra từ dưới lớp vải rách.
Tôi ngấu nghiến. Cắn mút. Nhai nát. Chỉ cần cắn khẽ, chỉ cần liếm những giọt mồ hôi rịn ra, là đã thấy thỏa mãn. Tôi cạ hàm đầy răng nhám như dũa lên gò ngực còn non nớt, vờn vẽ hàng trăm lần. Phủ lên đó dịch thể, bôi lên đó chất nhầy, để chứng tỏ đây là vật sở hữu của tôi.
Tế phẩm run rẩy. Uốn cong người như con tôm. Ngọt. Ngọt. Ngọt. Khoái lạc. Lố bịch! Thế thôi cũng đủ khiến nghi ngờ về cái lưỡi dày và dài bất thường của tôi biến mất. Tôi trói chặt hai tay nàng, dồn hết sức nặng, ghì xuống, khống chế. Như thể đây là quyền đương nhiên của tôi.
「Ha…uh…」
Đôi mắt ướt át nhìn tôi. Gương mặt của giống cái rập rờn gợi dục. Ánh nhìn cầu hoan. Một liều độc mạnh. Con quỷ cái này…!!
…Kỳ lạ. Khoan đã. Kỳ lạ. Kỳ lạ. Đây là gì? Tôi đang làm gì? Tôi đã làm gì? Tôi định làm gì? Hãy quay lại. Vẫn còn kịp. Ngay bây giờ, quay lại ngay…!!
「Anh… thì được mà?」
『GUIIIII!!!』
Âm giọng mềm yếu ngọt ngào ấy nghiền nát mảnh lý trí còn sót lại. Tôi vùi mặt xuống. Thở hồng hộc như loài chó. Dùng nanh cắn xé. Đánh dấu, khắc in chứng tích tôi đã giày xéo. Tiếng rên rỉ của giống cái vang lên không dứt. Khoái lạc. Sung sướng. Vang bên tai tôi. Lời hát cầu ái của thiếu nữ. Vang bên tai.
Tiếng gọi của mẹ, hãy xuyên thấu, hãy làm đầy, hãy làm nàng mang thai thật nhanh… Một chút chần chừ. Nhưng…
「Ehehe… muốn xem cái này hông?」
Bằng giọng ngây thơ như trẻ con, tế phẩm khoe ra. Phần bụng trắng nhợt đến trong suốt, khắc lên một ấn ký.
Một phù chú dâm loạn, tượng trưng cho sự thần phục và phục tùng. Một dấu ấn… Dâm ấn.
『!!!』
Cơ thể phồng to. Chồm lên. Ép xuống. Xuyên thủng. Như thể được dẫn lối. Gom góp tà khí trong người, tích tụ, nén lại, nhắm để phun trào. Dục vọng sôi sục như dung nham. Chuẩn bị xuyên phá. Rồi thì…
『(>ω<。)ĐÂY LÀ NỘI DUNG R-18 ĐÓ PAPA ƠI!!』
「……」
…Trong đầu vang lên một giọng đầy phản đối muốn tsukkomi. Rồi tiếp theo là một giọng nhởn nhơ: 『Ồ thế à~? Vậy thì đành chịu thôi ha~? Nào, có muốn tiền lì xì không nè~?』. Chính cái giọng khi nãy còn đang xúi giục tôi.
『( ・`д・´) UOOOH! TÊN NGOẠI LAI! NỘP MẠNG ĐÂY!』
『I am your grandmotherrrrr ♪』
『ヽ(;▽;)ノ NOOOO!』
…Khoan, các ngươi đang bày cái trò tào lao gì thế hả.
「…? Anh…ơi?」
Trong cơn mê loạn, người kia, là thiếu niên, hay có lẽ là thiếu nữ, ngước nhìn lên, nước dãi còn vương trên khóe miệng. Đôi mắt long lanh, vừa hoang mang vừa như mời gọi. Sức hấp dẫn mãnh liệt khiến toàn thân tôi run lên, nhưng… sau khi bị dội một gáo nước lạnh, tâm trạng kia đã hoàn toàn tan biến.
「……」
「Ah…」
Trong ý thức lờ mờ, cơ thể ấy ôm chặt lấy tôi. Vòng tay quấn quanh. Dồn cả trọng lượng, nép vào như nũng nịu, như muốn được chiều chuộng. Hoàn toàn ngược lại với lúc trước, tôi ghì đầu nàng vào ngực mình. Không nhìn mặt, để khỏi đổi ý. Chỉ đơn thuần tìm kiếm hơi ấm của nhân loại.
「Anh… anh… không được, nữa đi… nhé?」
Âm thanh như vừa hờn dỗi, vừa vui sướng. Nhưng ý thức tôi đã bị kéo vào giấc ngủ, nên với tôi chỉ như tiếng ồn cản trở giấc mơ.
「Im đi…」
「Uh, ah… aa…」
Tôi ôm chặt hơn, mạnh một chút, khiến thân thể mảnh dẻ run lên rồi ngoan ngoãn im lặng. Chỉ vòng tay ôm lấy lưng tôi, chấp nhận tất cả.
「Như vậy… được rồi…」
Cuối cùng, tôi hài lòng vì sự yên tĩnh ấy, xoa đầu khen thưởng, rồi khép dần đôi mi, chậm rãi bước vào thế giới giấc mơ…
『(* >ω<) DẪN TỚI VƯƠNG QUỐC CHUỘT NHÉ, PAPA!』
Này, ta không biết đâu. Hừ…

