Nhiệm vụ mở đường đối với tôi mà nói thật nặng nề. Quá sức nặng nề. Thế nhưng, để giang tay cứu lấy Hina thì chỉ còn cách đó, nên tôi đã lựa chọn nó.
Tôi tiến hành yêu hóa cục bộ, giới hạn đến mức tối thiểu có thể. Những phần được yêu hóa là các cơ quan cảm giác có thể che giấu được bằng mặt nạ và mũ trùm. Tức là thị giác, thính giác, khứu giác, vị giác và xúc giác.
Trong bóng tối, thứ siêu cảm giác vượt qua cả loài người, thậm chí cả đại yêu, lại trở thành thứ hữu hiệu hơn bất cứ gì khác.
Đám tiểu yêu tấn công ồ ạt thì giao cho những thuộc hạ tạm thời được điều đến xử lý. Còn tôi, khi cảm nhận được kẻ nào vượt quá khả năng của họ thì lập tức lao tới ứng phó. Dẫu vậy, cho đến giờ tôi mới chỉ phải đối đầu với trung yêu hoặc bầy tiểu yêu hợp sức tấn công.
(Bọn tengu… không có dấu hiệu ra tay sao…?)
Những giác quan nhạy bén giúp tôi xác định được vị trí của chúng. Xa. Có vẻ như chúng đang quan sát từ một khoảng cách rất xa. Với ngũ quan hiện tại của tôi, chẳng thể nào bỏ sót được gì…
「Đỡ này……!!」
Vừa cảnh giác bọn tengu, tôi vừa vung thương chém phăng con tiểu yêu trước mặt. Loài yêu thú nhanh nhẹn ấy, giờ đây đối với tôi cũng dễ dàng đối phó. Một phần là nhờ cây thương tiểu thư Tachibana ban cho sau chuyến về biệt thự, chất lượng quả thật tuyệt hảo. Nhưng quan trọng hơn cả, nhờ vào thị lực được tăng cường. Dẫu vậy…
(Ưgh…!! May mà đang đeo mặt nạ!!?)
Cảm giác ngọ nguậy dưới lớp mặt nạ khiến tôi nhăn mặt. Nếu giờ mà gỡ mặt nạ xuống, chắc chắn gương mặt sẽ giống hệt một con quái vật trong phim kinh dị rẻ tiền. Nếu tình trạng này kéo dài, e rằng tôi sẽ chẳng còn đường quay lại nữa.
Chính vì thế…
『(*≧∇≦)ノ ĐẾN LƯỢT CON NỔI BẬT ĐÂY, PAPA!!』
「Ồn ào quá đi!」
Tôi quát lại cái cơn đau nhói ở ngực. Cùng lúc đó, cảm giác khó chịu trên mặt cũng dần lùi xuống.
Con nhện ngốc nghếch vốn bị vợ chồng Onizuki tịch thu, nay tôi đã tạm thời xin trả lại. Tất nhiên không phải vô điều kiện. Dưới danh nghĩa「biện pháp đối phó khi bạo phát」, con nhện trắng bị trói buộc, bị yểm chú nguyền. Chú nguyền đang bao phủ nó. Nếu không hoàn trả trong thời hạn nhất định, đầu con nhện sẽ bị「siết chặt」. Dĩ nhiên, nếu cố cưỡng ép tháo bỏ thì kết cục cũng tương tự.
Và vì sinh mệnh của nó được ràng buộc với tôi, đồng nghĩa cả tính mạng của tôi cũng nằm gọn trong lòng bàn tay hai người đó…
『(^ω^) Papa ơi, lòng bàn tay con giờ to đến mức tràn cả ra ngoài rồi đó nha!』
Đừng có mà chêm mấy câu ví von ngớ ngẩn ấy! Nói đúng hơn, im đi mà tập trung làm việc cho đàng hoàng!!
『(´・ω・`) Nhưng mà dù to hơn thì con vẫn muốn lì xì nha…』
「Ta–không–quan-tâm!!」
Tôi chen ngang hỗ trợ, chém phăng đầu một con trung yêu mà các đầy tớ đang chật vật đối đầu, nhắm trúng điểm yếu cấu tạo cơ thể để kết liễu chỉ trong một đòn.
「Tomobebe-dono!!」
「Không có thương vong chứ!?」
「Dạ, dạ không ạ……!!」
「Tốt lắm……!!」
Nhận báo cáo từ đội trưởng, tôi lập tức lao tới mục tiêu kế tiếp. Nếu những nhân lực được cho mượn trở nên vô dụng thì sau này sẽ sinh rắc rối. Điều đó tuyệt đối phải tránh.
「Cho đến lúc này thì, mọi việc vẫn ổn… nhưng mà……!!?」
『( ´゚д゚) Ô hô!?』
Đúng lúc hạ gục ba con tiểu yêu lẻn tới từ hướng mà đầy tớ không kịp ứng phó bằng đá, đấm, chét giết, tôi chợt dừng bước. Cái khí tức kia khiến tôi khẽ co giật gương mặt dưới lớp mặt nạ.
「……Nghiêm túc đấy à. Ít nhất thì cũng phải là bọn tengu chứ!!」
Cảm nhận rõ ràng bản chất của luồng khí tức ở ngàn bước phía trước, tôi bực bội lẩm bẩm.
Tuy vẫn thuộc loại hạ cấp, nhưng không thể nghi ngờ gì nữa, đó chính là yêu khí của một đại yêu…
-
「……Khí tức này là……」
Trong đại lều sâu nhất của doanh trại, bọn quý tộc viện cớ lo âu mất ngủ, vừa ăn khuya vừa uống rượu, thậm chí còn ca hát cho khuây khỏa. Đứng chực ở đó làm hộ vệ, Onizuki Hina liền cảm nhận được luồng khí tức ấy.
「……」
Nàng hướng ánh mắt về phía xa. Nheo mắt. Nhíu mày. Bồn chồn. Khi liếc nhìn ra sau, thấy mấy trừ yêu sư cùng làm hộ vệ cũng đồng loạt nhận ra như mình.
Song, đó lại là một chuyện chẳng thuận lợi gì đối với Hina. Bởi lẽ……
「Fukizaki-dono……」
「Chẳng có gì đáng lo đâu. Hắn là người được chính Onizuki tiến cử, lại còn tự nguyện xung phong nữa. Vào giúp lúc này thì quá thừa thãi… Thôi thì cứ chờ xem bản lĩnh đến đâu nào?」
Trước trận giao chiến với đại yêu đang diễn ra ở xa kia, những trừ yêu sư hiện diện tuyệt nhiên không định tham chiến. Công việc của họ là bảo vệ quý tộc, và cũng chẳng thấy tình thế tồi tệ đến mức phải chen ngang.
Thông thường, ngoại trừ kẻ hành nghề chui hay lạc loài, thì trừ yêu sư, tức những pháp sư được Phù Tang quốc chính thức công nhận, không có chuẩn mực rạch ròi nào. Vẫn có vô số ngoại lệ. Nhưng nhìn chung, một nguyên tắc bất thành văn được xem là thước đo,「có thể đơn thương độc mã tiêu diệt một con đại yêu.」
Hung yêu hiếm khi xuất hiện, mà nếu cần, ngay cả gia tộc nhỏ cũng có thể hợp lực đánh hội đồng mà diệt trừ. Với trung yêu trở xuống, chỉ cần người, tiền, tài năng và thời gian thì ngay cả người thường cũng không phải là không thể giết được. Chính đại yêu mới là mối đe dọa thực sự, vừa có khả năng chạm mặt vừa mang hiểm họa lớn đến mức phải cần đến chuyên gia đối phó.
Gia nhân trong các gia tộc cũng thế. Họ không được quốc gia công nhận chính thức, nhưng được các gia tộc thu nạp dưới trướng, danh nghĩa là thành viên, nên mới gọi là「gia nhân」. Vì vậy, họ cũng bị cân đo theo chuẩn mực giống hệt chủ gia. Có giết nổi đại yêu hay không… việc thu nhận họ đồng nghĩa công nhận thực lực ấy.
Bởi vậy, ai nấy đều bình thản đứng nhìn. Đã mang danh gia nhân, lại có thuộc hạ hỗ trợ thì chuyện này phải tự xử lý được. Đối thủ chỉ là một con đại yêu đơn độc. Nếu hắn chết, đó cũng chỉ là trách nhiệm của gia tộc Onizuki. Không ai ra cứu viện cũng chẳng sợ bị chỉ trích.
「……」
…Onizuki Hina đang lặng lẽ sục sôi lửa giận. Giận vì điều gì? Giận tất cả. Giận bọn quý tộc vô tư cụng ly mà chẳng hay biết gì. Giận những trừ yêu sư khác không buồn động tay. Giận chính bản thân mình bị để ý mà chẳng thể hành động……
Nếu một trừ yêu sư gia tộc Onizuki lại đi cứu gia nhân mà mình thừa nhận là không đủ sức, thì chẳng khác gì tự rước nhục. Không, bị cười nhạo thôi thì cũng mặc. Nhưng điều đáng sợ là khi trận chiến kết thúc, chàng ấy sẽ phải hứng chịu lời dè bỉu gì, sẽ bị trừng phạt ra sao.
Đã là kẻ chịu ơn mà còn để vấy bẩn danh dự của gia tộc, thì sẽ phải chuốc lấy hình phạt thế nào…… chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra.
(Hay là, cứ thiêu rụi toàn bộ ngoại trừ chàng ấy?)
Không chút biểu cảm, khép mi mắt, Hina thầm nghĩ. Miễn không còn nhân chứng thì chẳng sao cả. Chỉ cần dựng cớ, bọn họ rời lều theo lệnh, doanh trại bị yêu quái tập kích, có thể là cái bẫy của tengu. Đáng tiếc, lúc quay lại thì đã muộn, chẳng một ai sống sót. Một bi kịch. Không còn cách nào khác, bọn họ chỉ đành quay về báo cáo… nàng vẽ ra một kịch bản ngẫu hứng. Khóe môi khẽ cong lên.
「Không tệ chút nào」
Thậm chí là còn hay. Miễn sao có thể nhanh chóng cứu chàng thì mọi chuyện đều xứng đáng. Nếu cần, ngay cả đám tengu đang dòm ngó kia cũng thiêu luôn. Người chết thì chẳng thể hé môi. Sau đó dù có toàn diện khai chiến với tengu cũng mặc. Bao nhiêu người chết cũng chẳng liên quan gì đến nàng.
Chỉ cần chàng còn ở bên cạnh. Chỉ cần nguyện vọng ấy thành hiện thực, thì những thứ khác…
「……」
Gần như vô thức, nàng đã vận dụng ẩn hành thuật. Che giấu khí tức. Không một ai phát hiện khi nàng bước ra khỏi lều. Nhanh chóng lướt đi, né khỏi ánh mắt, tránh khỏi tầm chú ý, nữ kiếm sĩ chẳng mấy chốc đã tới tận vòng ngoài của doanh trại.
Nàng đứng đó. Một mình, lặng lẽ.
Nàng đặt tay lên chuôi kiếm.
Rồi nàng dồn vào. Sức mạnh dị năng của mình.
「Hah!」
Một tiếng cười lạnh khẽ bật ra. Thanh kiếm được chế tạo đặc biệt, nhờ vỏ kiếm mà dồn nén, ngưng tụ, ép chặt hết thảy dị năng thành dòng linh khí cực đặc. Ngay khi rút ra, toàn bộ sẽ giải phóng vào không khí, bùng nổ phình to. Dị năng『Diệt Khước』sẽ nuốt chửng cả khu vực. Không sót một ai, tất cả đều bị thiêu hủy.
Rồi mọi chuyện sẽ kết thúc. Dù có vài đồng nghiệp chạy thoát, việc thủ tiêu chúng cũng dễ dàng. Trước khi chết lần thứ ba, nàng có thể bịt miệng tất cả. Chắc thắng.
Vì thế…
「Nếu định cản đường, thì để ta thiêu ngươi trước, nhãi ranh」
Quay người lại, Hina thản nhiên cảnh cáo. Trước kẻ đứng sau lưng, một đứa nhóc mặc đồ miko. Không, chính xác hơn, là một thằng bé đã từng là tiểu đồng.
「Ngươi mới là kẻ không được phép cản anh ấy đấy」
Không hề lùi bước, cựu tiểu đồng thốt lên từng lời. Từng câu chữ chan chứa đầy khinh miệt, miệt thị, chế nhạo, mỉa mai.
「……Mồm mép chẳng ra gì. Chẳng lẽ không được Cố vấn dạy cho cách cư xử sao? Đúng là cựu tiểu đồng. Xuất thân thế nào thì bộc lộ rõ ràng」
Ánh mắt Hina nhìn Shirawakamaru như thể đang dõi xuống thứ cặn bã đọng lại ở đáy cống xí. Song, đối phương lại dửng dưng như gió thoảng mây trôi.
「Đừng có giở mấy trò khiêu khích rẻ tiền nữa. Hết kiên nhẫn rồi à? Ả đàn bà nôn nóng thì chỉ khiến người ta thấy phiền và chán ghét thôi đấy」
「Ngươi còn dám nói à? Thứ nhơ nhuốc. Cho dù có tô vẽ bao nhiêu, rốt cuộc cũng chỉ là một món hàng đã qua tay mà thôi」
Khi lời lẽ châm chọc vang lên từ bộ lễ phục miko, thì tiếng mắng nhiếc cay nghiệt cất ra từ người khoác giáp võ giả. Lời lẽ sắc bén, buộc tội không chút khoan nhượng.
「Hứ」
Một tiếng hừ mũi bật ra. Shirawakamaru không hề nổi giận. Y hiểu rõ đó là sự thật, và cũng chẳng có ý định che giấu. Việc giả mạo phẩm chất chính là phản bội lại anh ấy.
Cũng chính vì thế mà『nàng』đã được tái sinh. Nàng đã thanh tẩy tấm thân mình, tất cả là vì anh. Là để dâng hiến, là để trở thành vật tế hiến cho anh.
Vì vậy, việc phán quyết nàng là trong sạch hay ô uế không thuộc về những kẻ trước mặt. Chính vì thế mà nàng chẳng hề bị tổn thương bởi những câu từ ấy. Đâu phải lời của người đó thì sao có thể chạm đến lòng nàng?
「Thật nực cười, ngươi lại không tin tưởng được anh ấy bằng món hàng qua tay ấy à? À phải rồi, vì ngươi chẳng thể tin tưởng được, nên mới ra nông nỗi này chứ gì?」
Một lời chỉ trích sắc bén, tàn nhẫn. Ngay sau đó, lưỡi kiếm lóe sáng trước cổ Shirawakamaru. Thanh kiếm thật bao phủ bởi ngọn lửa xanh mờ nhạt, chỉ còn cách da thịt nàng một lớp mỏng. Chỉ cần Hina ấn nhẹ, cựu tiểu đồng trước mắt sẽ bị thiêu tận cùng trong ngọn lửa vĩnh hằng.
Cựu tiểu đồng không hề nhúc nhích mảy may, chỉ cất tiếng cười lạnh lẽo.
「Hah. Trúng tim đen rồi à? Nhục nhã thật… Ngươi sẽ mất đi một công cụ để cứu anh ấy đấy nhé?」
Y khoe khoang giá trị của bản thân như một miko, đầy ngạo mạn. Trước sự khiêu khích trắng trợn ấy, gương mặt Hina chỉ càng thêm u ám khó chịu.
「Một kẻ ô uế như ngươi mà cũng tự cho là có thể hữu dụng vì chàng sao? Ngạo mạn thật」
「Cảm xúc của ngươi thì có nghĩa lý gì? Ta chỉ đang nói sự thật thôi. Được chứ? Bây giờ ngươi vốn không có cách căn bản nào để cứu được anh ấy cả. Thế ngươi định hành động chỉ theo cảm xúc à? Lại muốn kéo chân anh ấy thêm lần nữa sao?」
Shirawakamaru nhếch mép cười khẩy vào mặt Hina.
「Ngươi lại định làm nhục anh ấy thêm một lần nữa sao?」
Vụt! Vài sợi tóc nâu rơi xuống đất. Lưỡi kiếm của Hina, đã giải trừ dị năng, lướt sát bên tai, cắt phăng vài sợi tóc của Shirawakamaru. Một dòng máu đỏ chậm rãi chảy xuống từ gò má.
Thế nhưng cựu tiểu đồng vẫn chẳng hề dao động, dù chỉ một chút.
「Đáng ghét…!?」
「Quả không hổ là anh ấy」
Cả hai đồng loạt quay về phía sau. Tiếng gào thét vang rền từ khu rừng xa. Tiếng hét thất thanh. Tiếng rú trong cơn hấp hối. Liền sau đó là âm vang chấn động, bụi mù tung lên, âm thanh của thứ gì đó sụp đổ. Yêu khí khổng lồ ban nãy đã hoàn toàn biến mất.
「Dù không hẳn là hoàn toàn đơn độc, nhưng không cần nhờ đến tay các trừ yêu sư khác mà tự tay hạ gục đại yêu. Như vậy cũng đủ chứng minh anh ấy có tư cách hoàn thành bổn phận của một trừ yêu sư rồi」
「……」
Shirawakamaru rạng rỡ, cười đắc ý. Hina chỉ lặng im. Chắc hẳn bọn chúng đã sắp đặt đủ trò ngấm ngầm. Với Shirawakamaru cùng kẻ đứng sau nàng, kết quả này vốn đã nằm trong toan tính.
「Một chiến tích công khai giữa chốn đông người. Từ giờ sẽ chẳng ai còn dám gọi anh ấy chỉ là một kẻ phất lên nhờ may mắn nữa. À… chí ít, họ cũng buộc phải dành cho anh ấy sự kính trọng. Địa vị của anh rồi sẽ càng vững chắc」
「Chàng ấy hẳn đã phải liều mạng. Chỉ vì ánh mắt người đời, chỉ vì những thứ phù phiếm ấy, mà ngươi bắt chàng phải đánh đổi cả sinh mạng sao? Ngươi giỡn mặt ta đấy à!?」
Hina nghiến răng, phẫn nộ trước lời giải thích dung tục của tay sai bà già đó. Chàng ấy đâu cần những thứ ấy. Đừng tự tiện ép buộc chúng lên chàng. Đừng lấy mấy thứ đó mà cướp đi thời gian của chàng… Hina nhìn chằm chằm thứ nhơ bẩn trước mắt, tràn đầy căm ghét.
「Yên tâm đi. Mọi thứ sẽ được cân bằng.」
「Ngươi…! Ra là thế sao」
Bối rối trước lời của cựu tiểu đồng, rồi nhanh chóng hiểu ra qua bộ lễ phục trên người nàng. Lễ phục miko. Trang phục của những kẻ phụng sự thần linh, nó mang một ý nghĩa duy nhất…
「Ngay từ đầu… đó đã là mục đích của ngươi rồi ư!?」
「Làm gì có, ta chỉ là phương án dự phòng thôi. Giấy vụn, hay giẻ lau, có khi thế đấy」
Trước ánh nhìn ghê tởm của Hina, cựu tiểu đồng chỉ nhún vai nhàn nhã đáp. Chính nàng cũng tự nhận bản thân chỉ là vật để lau sạch bẩn nhơ. Một cách gọi, trên phương diện nào đó, quả thật không sai.
「Thôi được. Ta đi đây. Phải đưa anh ấy đi trước khi có ai nhìn thấy thôi」
Nói rồi cựu tiểu đồng ung dung bước vào rừng. Từng bước như nhảy múa, như đang dâng hiến điệu Kagura. Hư ảo, thần bí, như kẻ phụng sự đang dỗ dành, xoa dịu và quỳ mọp dưới chân thần linh.
「… Ghê tởm. Thật đồi bại, tên điếm đực」
Với gương mặt lạnh lùng như búp bê, đôi mắt tối tăm vô hồn, Hina gằn giọng khinh bỉ.
「Thật thất lễ. Đây là tình yêu thuần khiết đấy chứ」
Vẻ đẹp ngây ngất như bốc cháy bởi cơn cuồng nhiệt, đôi mắt tan chảy trong tình si, Shirawakamaru cất lời ca ngợi.
Hai kẻ đi chung một hướng, điên loạn cùng một mức độ, vậy mà chẳng thể thấu hiểu nhau. Hai kẻ điên kiềm hãm nhau. Lời cảnh báo. Lời tuyên chiến…
「Kusukusu… thế thì, cáo từ nhé ♪」
Với nụ cười vừa ngây thơ, vừa mong manh, vừa dâm loạn, nụ cười khiến đàn ông phát cuồng, khiến đàn bà ghê tởm,『thiếu nữ』ấy quay bước rời đi.
「……」
Hina chỉ biết trừng mắt nhìn, nhìn chằm chằm theo con giòi ghê tởm đang bò về phía người nàng yêu thương trong màn đêm.
Bằng đôi mắt u ám, không chút ánh sáng…
-
「……」
Trong khu rừng yêu ma hoành hành, có vài ánh nhìn đang dõi theo màn kịch đáng hổ thẹn giữa hai người đó.

