Chương 11 - Có khi ngoại truyện cũng rắc rối ngang ngửa với chính truyện ấy nhỉ.

Chap 153 (1)

2025-08-30

2

Sứ đoàn đã khởi hành. Người dẫn đầu là Trung nạp ngôn, Chính tam vị hạ, Tokigara Masamichi, đi cùng ba công khanh, chừng mười quan lại. Thêm vào đó, để bảo vệ và chăm lo là hai trăm samurai, hai mươi bốn trừ yêu sư, tám mươi đầy tớ và ẩn hành chúng, cùng hơn ba trăm tạp dịch, phu khuân vác.

Tổng cộng hơn sáu trăm người, nhưng hầu hết lại không phải nhân sự trực thuộc triều đình, một sự sắp đặt mang đầy tính chính trị. Vừa là vấn đề thể diện, vừa là cân nhắc về tính hợp lý quân sự.

Đối với triều đình, cho dù có thể đàm phán được với thiên cẩu, thì chúng cũng chỉ là yêu quái. Không bao giờ có chuyện coi chúng ngang hàng. Vì vậy, việc cử Trung nạp ngôn đi làm đại sứ đã là một sự “ban ân” rồi, càng không thể để toàn bộ hộ vệ và nhân lực đều do triều đình trực tiếp phái ra.

Một nguyên nhân khác là do dưới áp lực lệnh “thượng kinh” đầy cao ngạo, từ khắp bốn phương có vô số võ gia, trừ yêu sư vào kinh. Nhiều công khanh tỏ rõ bất mãn khi phải điều động quân đoàn quanh kinh thành trong lúc đang lo ngại phản loạn. Thế nên, dùng chính đám “nhà quê” mới lên kinh để làm hộ vệ lại thành một cách phô trương mối quan hệ trên dưới giữa triều đình và các thế gia.

Nhưng lý do lớn nhất chính là hiệu quả chiến lực. Quân đoàn do Binh bộ tỉnh biên chế vốn được huấn luyện để đối phó với nhân loại và chiến tranh quân đội. Mà lần này, bọn họ sẽ tiến thẳng vào sào huyệt yêu quái, rõ ràng là không phù hợp.

Trừ yêu sư thì dĩ nhiên, nhưng ngay cả samurai ở Phù Tang cũng có nguồn gốc từ nông dân tự vệ nơi biên cương, mang giáp nặng và cầm vũ khí để chống yêu quái. Samurai vùng hẻo lánh đến nay vẫn coi việc săn giết yêu quái thay cho trừ yêu sư thiếu thốn là nghề sinh sống. Chính vì vậy, lựa chọn đưa họ theo lần này quả thật là quyết định chính xác.

Đặc biệt, võ sĩ đoàn được điều động lần này được rút ra từ các phiên Nam thổ. Samurai Nam thổ nổi danh tính khí thô bạo, dũng mãnh quả cảm. Trong khi samurai vùng Tây thổ hay các nơi khác đã lâu bị coi là nhu nhược, thì Nam thổ quả thật được kỳ vọng như một lực lượng chủ chốt.

Đúng vậy, với tư cách là chiến lực thì…

「Ni chính là gian phòng của gia tộc Onizuki ở Bắc thổ được phân cho, rứa hầy?」

(Đây chính là gian phòng của gia tộc Onizuki ở Bắc thổ được phân cho, phải không?)

Giọng nói đặc sệt phương ngữ, thậm chí còn cố ý làm nặng thêm chất giọng, mang theo vẻ khinh miệt và chế nhạo.

Trung Thổ Phù Tang quốc, trên đường hành hương dãy núi Anma, tại một lữ quán thị trấn. Trong một gian phòng của lữ điếm mà sứ đoàn đang nghỉ, được phân cho gia tộc Onizuki. Ở đó xuất hiện ba samurai xa lạ…

「Ồ, các samurai-sama? Chuyện gì thế này…」

「Đúng vậy. Có chuyện gì?」

Tôi ngăn lấy Magoroku định lao ra phía trước, rồi đứng dậy. Và so với thường ngày, tôi đáp lại có phần cao ngạo hơn. Địa vị hộ vệ do gia tộc Onizuki cử đến buộc tôi phải làm vậy.

……Hoặc có lẽ là vì tôi đã để ý thấy một tên trong bọn chúng đã đặt tay lên chuôi kiếm.

「Hừm. Nghe nói trong cái sứ đoàn ni có đứa vốn chỉ là đầy tớ nhà Onizuki, chừ lại được coi như gia nhân. Có khi mô, chính là mi không đó hỉ?」(Hừm. Nghe nói trong sứ đoàn này có kẻ vốn chỉ là đầy tớ của Onizuki, nay lại được coi như gia nhân. Có khi nào, chính là ngươi không?)

「……Đúng vậy. Chính là tôi」

Chúng hẳn đã đoán được từ cách ăn mặc, nhưng vẫn cố tình hỏi, lại còn đặc biệt nhấn mạnh chữ “đầy tớ” kia. Thái độ ban đầu đã chẳng chút thiện ý.

Nghĩ đến đây…

「Mấy tên đầy tớ thay ca trực ngoài kia đâu rồi?」

「Chỉ cần khẽ chạm một phát vô cằm là ngất ngư liền chừ! Lính tráng lừng danh của Onizuki mà yếu xìu rứa à? Chẳng có chút tinh thần lúc mô cũng sẵn sàng ngoài chiến trường! Rứa thì bảo vệ cái chi được mà bảo vệ hầy!」(Chỉ cần nhẹ nhàng điểm một cái vào cằm là đã bất tỉnh rồi! Binh sĩ trứ danh của Onizuki mà lại nhu nhược đến thế ư? Chẳng có chút tinh thần luôn sẵn sàng trên chiến trường! Như vậy thì bảo vệ thế nào cho được!)

Nói cách khác là chúng đã đánh gục lính gác. A… thật sao. Ngoài sân, quả thật có mấy tên đang nằm lăn ra bất tỉnh. May mà chắc không gãy xương. Nhưng thế này thì…

「Các người đến cũng thật thô bạo」

「Samurai Nam thổ vốn ít học, lễ nghi thì chẳng quen, mong tha lỗi cho… Nhưng mà, cái ni cũng là trách nhiệm của tụi mi thôi chớ, phải không? Tình trạng ri thì giữ răng nổi sứ thần?」(Samurai Nam thổ vốn ít học, chẳng quen lễ nghi, mong thứ lỗi… Nhưng, đây cũng là trách nhiệm của các ngươi thôi, đúng chứ? Với tình trạng như vậy thì làm sao bảo vệ nổi sứ thần?)

Chúng cố tình lôi lỗi lầm trong việc để xảy ra sơ suất ngay gần phòng sứ đoàn ra chỉ trích.

「À mà, chưa giới thiệu hỉ. Tau tên là Ukon. Phen ni vinh dự được theo hầu hộ vệ cái sứ đoàn do triều đình phái đi! Có chuyện muốn hỏi mi đây!」(À mà, chưa xưng danh nhỉ. Ta tên là Ukon. Lần này vinh dự được theo hộ vệ sứ đoàn do triều đình phái đi! Có chuyện muốn hỏi ngươi!!)

Hắn lớn tiếng tuyên bố, đến mức khoa trương. Có lẽ là cố ý cho người ngoài nghe thấy. Nhìn ra sau tấm cửa giấy, đã thấy có mấy người bị tiếng hét thu hút kéo đến.

「Mấy hôm trước, tau nghe đồn có chuyện lùm xùm! Ở Sekimachi phía Bắc, chỗ tập trung cả đống trừ yêu sư, tự nhiên xảy ra cái vụ loạn to!」(Mấy hôm trước, nghe tin đồn có vụ việc! Ở Sekimachi phía Bắc, nơi tập trung vô số trừ yêu sư, đã xảy ra đại loạn!)

Điều Ukon vừa nhắc đến hẳn chính là vụ yêu quái tập kích mà đoàn thượng lạc đã gặp phải.

「Nghe nói Onizuki, đại diện cho đoàn thượng kinh, đã lập công to trong vụ ni! Thiệt đúng là niềm hãnh diện của triều thần đất Bắc! …Mà cũng còn nhiều chỗ đáng ngờ lắm đa!」(Nghe rằng gia tộc Onizuki, đại diện của đoàn thượng kinh, đã lập công lớn trong vụ này! Quả đúng là niềm kiêu hãnh của triều thần Bắc thổ! …Nhưng, cũng có điều đáng ngờ lắm!)

Hắn hô to như muốn ca ngợi, nhưng ánh mắt lại khinh miệt nhìn sang phía tôi.

「Nghe nói chuyện một đứa ở mà được cất lên làm gia nhân là hiếm lắm, mấy chục năm mới có một lần, thiệt là vinh hạnh lớn. Rứa mà trong cái vụ rối ren khi mấy cô Onizuki còn xông pha hết mình vì triều đình, thì mi lại mất tăm mất tích. Thiệt tình, thiệt tình là chuyện chi lạ rứa, phải không hè?」(Nghe nói việc một tên đầy tớ được thăng làm gia nhân là chuyện hiếm hoi, vài chục năm mới có một lần, quả thật là vinh dự lớn. Thế nhưng, trong vụ hỗn loạn ấy, khi ngay cả các tiểu thư Onizuki cũng xông pha tận trung vì triều đình, thì ngươi lại hoàn toàn không thấy bóng dáng. Thật sự, thật sự là chuyện kỳ quái, có phải không?)

Lời lẽ của hắn chẳng khác nào đang mắng tôi là kẻ hèn nhát.

「……Ngươi rốt cuộc muốn nói gì?」

「Như tau vừa nói đó, đứa ở mà được phong lên làm gia nhân là vinh hạnh hiếm có lắm nghe. Nghe đâu mấy cô Onizuki còn khen mi hết lời về cái tài võ dũng nữa tề.」(Như ta vừa nói, đầy tớ được phong gia nhân là một vinh dự hiếm có. Nghe rằng các tiểu thư Onizuki còn hết lời ca tụng võ dũng của ngươi)

「Rứa nên tau muốn nghe tận tai coi mi làm ăn ra răng ở trận Sekimachi… Chớ cứ ru rú trong buồng, để đám tạp dịch hầu hạ ri hoài, chắc buồn thúi ruột lắm hỉ?」(Thế nên, ta muốn tận tai nghe những chiến tích của ngươi tại Sekimachi… Chứ cứ ru rú trong phòng, để bọn tạp dịch hầu hạ thế này thì hẳn là chán lắm nhỉ?)

Liếc sang Magoroku và Mari đang chờ lệnh trong phòng, Ukon cười nhếch mép, hai tên sau lưng cũng cười phụ họa. Còn tôi thì nhớ lại rắc rối hôm qua, lập tức hiểu ra.

À, ra là vậy. Phiền phức thật.

「Tomobe-sama……」

「Danna……」

「Không sao. Lui lại đi」

Ba gã samurai mang theo vũ khí, giọng điệu rõ ràng chẳng chút thân thiện, lại còn lớn tiếng gây sự. Mari và Magoroku lo sợ cảnh giác cũng là lẽ thường. Nhất là Mari, thậm chí còn chẳng nhìn thấy hình dáng đối phương. Tôi trấn an họ, rồi bước lên đứng chắn phía trước.

「Vụ hỗn loạn ở Sekmachi… đã được giải quyết rồi. Chỉ vậy thôi. Chuyện chẳng có gì đáng nói, hơn nữa còn có yếu tố cơ mật. Xin miễn cho tôi khỏi phải trả lời」

Tôi đáp gọn gàng, cũng là lời cảnh cáo bảo chúng biến đi cho sớm.

(Nhắc mới nhớ… lần thượng kinh trước cũng từng ầm ĩ vì đám này)

Sự khác biệt về văn hóa, tập tục, thường thức, cho dù chuẩn bị thế nào cũng chẳng bao giờ đủ. Samurai Nam thổ mỗi lần vào kinh đô đều gây chuyện, lần trước cũng đã trở thành đề tài đàm tiếu xấu xa khắp nơi. Theo lời cô út nhà Akou, vốn cũng xuất thân võ gia, Ako phải thường xuyên đứng ra giảng hòa mấy vụ loạn này. Đám thú đội lốt samurai, làm ô nhục võ đạo, chẳng chút giác ngộ nào về võ sĩ đạo… chính là những lời mắng nhiếc của cô.

Khí hậu, môi trường, hay phong khí chăng. Samurai phương Nam được xem là dũng mãnh và quả cảm, nhưng cũng là loài thú hoang nóng nảy, nông cạn, hung bạo, bị coi như bọn nhà quê nơi kinh đô. Thường dân nhìn họ vừa bằng ánh mắt sợ hãi, vừa bằng sự khinh miệt. Trái lại, samurai Tây Thổ thanh nhã, hay samurai Bắc Thổ đứng đắn, thì vì tác phong đoan chính mà thường được chào đón… tôi nhớ là vậy.

「Kukuku……」

Mấy tên samurai bật cười khẩy trước lời tôi. Khẽ lắc đầu. Rồi phủ nhận.

「Không mô. Tau muốn biết cho rõ. Răng mà được đãi ngộ vinh hạnh rứa, tới lúc cần mi dốc sức vô thì lại mất biệt tăm? Chẳng lẽ mấy lời đồn ngoài phố nớ là thiệt hay răng?」(Không đâu. Muốn biết lắm. Tại sao được đãi ngộ vinh dự đặc biệt đến thế, mà lúc cần phải dốc sức một chỗ thì lại chẳng thấy mặt? Chẳng lẽ, lời đồn truyền ngoài phố kia lại đúng ư?)

「Lời đồn…?」

Nghe câu nói của gã tên Ukon, tôi thoáng có linh cảm chẳng lành, cau mày lại. Samurai Nam Thổ kia càng cong môi ra vẻ cười nhạo.

「À thì, cũng chỉ là lời đồn tầm bậy tầm bạ thôi. Họ nói mi tuy được đãi ngộ như gia nhân cao sang, chớ thiệt ra cũng chỉ là phường hạ nhân nhờ thân xác mà bò lên thôi đó.」(À thì, chỉ là lời đồn nhảm thôi. Rằng ngươi tuy được đối xử như gia nhân danh giá, nhưng thực chất chỉ là kẻ hạ nhân dựa thân xác mà leo lên…)

Những lời gã thốt ra vốn dĩ chẳng nên nói trong tình huống thế này. Thật quá đỗi tục tĩu. Sau lưng tôi, Magoroku bất giác nín thở. Ánh mắt hắn hướng về phía Ukon và đồng bọn đầy hiểm ý.

「……Ngươi hiểu rằng lời lẽ ấy là vô lễ chứ? Định coi gia tộc Onizuki này là kẻ thù sao?」

「Thì cũng chỉ là tin đồn thôi mà, đừng có nổi nóng… Nhưng mà cái chuyện tau nghe ngóng được thì thiệt là thú vị à. Mi có biết là chuyện chi không?」(Cũng chỉ là tin đồn thôi mà. Đừng nổi giận… Nhưng chuyện ta nghe ngóng được thì thật thú vị. Ngươi có biết đó là chuyện gì không?)

「……Không」

Khi tôi phủ nhận, Ukon cười càng khoái trá. Rồi cất tiếng sang sảng như hát.

「Kahahaha! Rứa thì để tau kể cho mi nghe hí!! Người ta đồn mi có tới ba cái gối, hồi còn hầu hạ nhị tiểu thư thì làm bầu bạn trên giường, khiến cô mê mệt, không rời ra được. Đêm mô cũng hòa ca tiếng dâm dục, rằng thì là… ối cha hè!!?」(Kahahaha! Vậy thì để ta kể cho ngươi nghe!! Người ta đồn rằng ngươi có đến ba cái gối, hồi còn hầu hạ nhị tiểu thư thì làm kẻ bầu bạn trên giường, khiến nàng mê mẩn chẳng rời. Đêm nào cũng cùng hòa ca tiếng dâm dục, rằng thì là…… Ối!!?)

Một tiếng động khô khốc vang lên. Chính tôi đã tạo ra nó. Với cường hóa thân thể và ẩn hành, tôi tự nhiên áp sát ngay trước mặt Ukon. Và vuốt cằm hắn. Vuốt như thế, nhưng thực ra là đấm thẳng vào.

Khi nhận ra thì tay tôi đã ra đòn rồi.

「Nu… ah…?」

Cú chấn động dồn vào hàm với chút linh lực làm vang hộp sọ, rối loạn thăng bằng, trong khoảnh khắc khiến hắn mất phương hướng.

「Bịch」, samurai Nam Thổ ngã ngồi xuống đất.

「T-to-ten……?」

Kẻ bị đánh không hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra với mình, chỉ ngây dại ra đó. Còn tôi thì khẽ nhìn hắn bằng ánh mắt đầy khinh bỉ, ngay sau đó liền nguyền rủa sự khinh suất của bản thân.

「…Lỡ tay rồi」

Xem ra tôi vừa gây ra một rắc rối thừa thãi… tôi lẩm bẩm, nghiến răng, lập tức thủ thế, chuẩn bị ứng phó với phản ứng tiếp theo.

「Ukon-dono?」

「……Này, Ukon-dono, có tỉnh táo không?」

「 Bị cánh tay ốm nhom của thằng nông dân phương Bắc quẹt nhẹ phát mà ngã chỏng mông xuống đất rứa hả!?」(Bị cái cánh tay mảnh khảnh của gã nông dân phương Bắc quét nhẹ mà ngã chổng mông xuống đất rồi sao!?)

Trong khi Ukon còn ngồi phệt, hai đồng liêu đi cùng hắn thì vừa bối rối nhìn, vừa bất giác phá ra cười. Không phải tiếng cười chế nhạo, mà là cười thật sự trước một cảnh tượng quá đỗi lố bịch.

…Nhưng với kẻ bị cười vào mặt thì, thế nào cũng chẳng còn nghĩa lý gì nữa.

「Này này, Ukon-dono! Mau tỉnh lại đi!」

「Mi đang mơ ngủ đó hả!?」

「AaaaAAAAaaaAAAA!!」

Tiếng gào thét xé toạc cả lời gọi xen tiếng cười. Cả đồng bọn gã lẫn tôi đều lùi lại vì kinh hãi. Ngay sau đó hắn giật phăng áo ngoài, để lộ bụng với gương mặt giận dữ. Khoan đã. Đến đây rồi thì chẳng lẽ……

「Tau nhục quá rồi!! Sống răng được nữa chơ!!」(Ta nhục nhã quá rồi!! Không thể sống tiếp nữa!!)

「Ukon-dono!!」

「Khoan, dừng lại!」

Cảm giác quen thuộc đến lạ, tôi vội tung cước đá văng thanh đoản đao gã vừa rút ra. Nguy hiểm thật. Suýt thì toi đời.

…Khoan đã. Sao lại định mổ bụng tự sát ngay trong phòng tôi vậy? Tính bỏ mạng ở đây sao? Vong linh à? Lại còn năm ngoái một lần rồi, giờ làm tiếp ván hai nữa hả?

「Xin nhận cái đầu của ngài!!」

「Khoan đã. Còn chưa rạch bụng cơ mà!?」

Tên kia vừa định bổ xuống trước khi kẻ đồng bọn kịp mổ bụng. Tôi lại phải tung cước đá văng kiếm hắn. Đừng có làm bẩn phòng tôi chứ. Định chặt đầu à? Lại là trò hồn lìa xác à?

「Xin nhận cái đầu của ngài!」

「Ngươi không thấy vừa rồi thế nào à!? 」

Lại thêm một tên nữa cũng định bổ xuống, tôi tiếp tục xử trí như trước. Thế là cả ba thanh vũ khí, một wakizashi, hai thanh katana, đồng loạt văng xuống đất kêu leng keng. Không phải một lần, mà lặp lại tới ba lần

「「「……」」」

Ba kẻ giờ tay trắng, im lặng nhìn xuống chỗ tay trống không… rồi cùng ngẩng lên nhìn tôi.

「「「Không cần nói thêm chi nữa!」」」

「Cái mạch truyện gì đây hả!!??」

Cả ba đồng loạt rút wakizashi dự phòng, xông vào tôi. Tôi buột miệng chửi, nhưng vẫn ứng phó. Động tác thô bạo đầy sơ hở vì quá khích, tôi dùng thủ đao để khống chế. Tôi né tránh chúng, quét chân, đá văng chúng, rồi dùng sống kiếm đánh ngất chúng.

Sự huyên náo vừa rồi lập tức lắng xuống, tĩnh lặng như chưa từng có chuyện gì.

「Ờ, ờm…… đại ca?」

「Tomobe-sama?」

Nhìn ba gã samurai ngã lăn ra bất tỉnh, tôi quay lại khi nghe tiếng gọi dè dặt sau lưng. Anh em họ đứng đó với gương mặt đầy khó tả… Um, thôi thì, đúng phép tắc nên nói một câu như thế này nhỉ?

「Lũ điên Nam Thổ. Thứ vật chính là các ngươi」

Một nửa là thật lòng, tôi buông câu ấy…

-

「Ta đã gây ra một chuyện vô cùng đáng trách. Tất cả đều là do sự bất đức của ta. Ở đây, để thực hiện trách nhiệm giám sát, ta xin được mổ bụng tạ tội ngay tại chỗ…」

「Không, tôi nói rồi mà. Từ nãy đến giờ sao cứ toàn mùi máu me thế hả?」

Sau khi đã hạ gục ba tên samurai, cuộc trò chuyện diễn ra trong một căn phòng của lữ quán nơi sứ đoàn đang tạm trú. Đối diện, người đang cúi đầu xin lỗi với giọng điệu nghiêm trang, không hề pha tạp ngữ âm, chính là cấp trên của ba gã samurai vừa rồi.

Quản gia của gia tộc Inoue, người chịu trách nhiệm bảo hộ sứ đoàn, Inoue Yasutake. Lão samurai đã bước qua trung niên, dung mạo đậm nét, hiện giờ đang mang vẻ mặt trầm thống, không ngừng xin lỗi thay cho thuộc hạ thất lễ. Đến mức, nếu bị yêu cầu, ông ta thật sự sẽ mổ bụng ngay tại chỗ để tạ tội.

Mà… có mổ bụng ra thì cũng chỉ khiến mọi chuyện thêm phiền phức thôi.

「Danh dự cá nhân của tôi không quan trọng. Điều hệ trọng chính là danh dự của gia tộc Onizuki」

Trước lời xin lỗi của gia lão, tôi đáp lại. Rồi tôi đưa ánh mắt sang bên cạnh.

Ở đó, một thiếu nữ kiêu hãnh đang ngồi chắp tay, lưng thẳng, mắt nhắm, giữ nguyên tư thế chính tọa mà không nói một lời.

Đại tiểu thư trực hệ của gia tộc Onizuki, người bảo hộ của sứ đoàn, Onizuki Hina.

「Tiểu thư」

「…Tiểu tiết trước đại sự. Khi ta đang gánh trọng trách bảo hộ, không nên để mất đi binh lực quý giá chỉ vì một vụ rắc rối vớ vẩn thế này. Mổ bụng tạ tội là không cần thiết」

Không biết cô ấy đã giữ im lặng bao lâu, nhưng khi tôi lên tiếng gọi, Hina cuối cùng cũng mở miệng. Lời lẽ lạnh lùng, giọng điệu điềm tĩnh, cô ấy phủ nhận việc tự sát tạ tội bằng một lý do đầy tính hợp lý. Sau đó khẽ thở dài, nói tiếp.

「…Tuy nhiên. Nếu danh dự của gia tộc Onizuki bị nhạo báng, thì quả thực là khó chịu. Vì vậy, ta muốn tất cả những kẻ có liên quan đều phải viết thư xin lỗi. Và để tránh tái phạm, cũng cần có huyết ấn」

「Đương nhiên. Trong khi đang gánh trọng trách vẻ vang này mà lại xảy ra sự việc nhục nhã như vậy, tuyệt đối không thể để tái diễn」

「Còn nữa. Về vấn đề thứ bậc trong chỗ ngồi, ta muốn một lần nữa nhận được xác nhận rõ ràng. Được chứ?」

Giọng cô ấy nghiêm khắc, không chút khoan nhượng, nhưng yêu cầu đó là cần thiết.

Rốt cuộc, nguyên nhân vụ rắc rối này bắt nguồn từ sự bất đồng trong trật tự bảo hộ của sứ đoàn.

Trong sứ đoàn, các gia tộc samurai, trừ yêu sư được giao nhiệm vụ hộ vệ. Vị trí của họ trong lúc hành quân, cũng như chỗ ngồi trong các buổi tiệc… trong một đất nước Phù Tang nơi còn phân biệt giai cấp nặng nề, đó là vấn đề cực kỳ nhạy cảm.

Quan lại thì không nói, nhưng giữa các gia tộc trừ yêu sư và các gia tộc samurai, thứ bậc vốn mập mờ. Mập mờ là có chủ ý, để giữ thể diện cho cả hai bên, đồng thời nhằm chia rẽ, ngăn chặn sự đoàn kết.

Một bên là trực hệ của gia tộc trừ yêu danh môn Bắc Thộ, lịch sử 800 năm, tuy nhiên mẹ lại xuất thân từ nông dân nghèo. Một bên là gia lão của một đại danh gia Nam Thổ, gia thế lẫy lừng. Thêm vào đó là chức tước, tuổi tác… tất cả chồng chéo. Và trong bữa tiệc ở lữ quán trọ mấy hôm trước, việc ai được ngồi vào thượng tọa trở thành mồi lửa bùng phát tranh cãi.

Không phải bản thân hai người muốn tranh, mà chính những kẻ xung quanh đã biến nó thành vấn đề.

Trong đoàn bảo hộ, gia tộc Onizuki có địa vị cao nhất bên phía trừ yêu sư. Còn bên samurai, là gia tộc Inoue. Thế ai sẽ ngồi cạnh sứ thần trong bữa tiệc? Ngay trước giờ khai tiệc, chuyện đó được đưa ra, rồi nhanh chóng vượt khỏi tay những người liên quan, biến thành cãi vã.

Vụ ồn ào lần này chính là hệ quả. Tay chân gia tộc Inoue, bị cuốn theo không khí xung quanh, đã hành động hồ đồ… và kết quả thì tệ hại vô cùng.

「…Không còn cách nào khác rồi. Ta sẽ nhường thượng tọa」

Với vẻ mặt khổ sở, mồ hôi rịn trên trán, gia lão lên tiếng. Vốn dĩ, sứ đoàn đã để Hina ngồi gần sứ thần, giờ ông ta chính thức xác nhận lại điều đó. Điều này đồng nghĩa với chiến thắng tuyệt đối cho Onizuki.

Tuy nhiên, vấn đề vẫn chưa được giải quyết.

「Không, chuyện đó không thành vấn đề… Ngược lại, Onizuki sẽ nhường thượng tọa trong yến tiệc cho gia tộc Inoue」

「Cái gì…!!?」

Đề xuất bất ngờ từ Hina khiến Inoe Yasutake mở to mắt, kinh ngạc. Ông cau mày, gương mặt lộ rõ sự khó chịu.

「Ý định của tiểu thư là gì vậy? Người thương hại gia tộc ta ư? Lại muốn chồng thêm nỗi nhục lên đầu ta sao…?」

Vừa gây rối, vừa xin lỗi, giờ lại được nhường chỗ… đó không còn là nhục nhã đơn thuần nữa. Gương mặt Yasutake cứng lại, vừa tức giận vừa hổ thẹn.

「…Ta nói chưa đủ rõ ràng. Chính xác thì ý ta là, trong suốt nhiệm vụ bảo hộ lần này, tức cho đến khi trở về kinh, gia tộc Onizuki sẽ nhường thượng tọa cho gia tộc Inoue」

Hina trịnh trọng tuyên bố. Gia lão thoáng nghi hoặc, rồi sau khi hiểu ra, nét mặt ông hiện lên sự ngỡ ngàng.

「…Còn Trung nạp ngôn-dono, ngài thấy thế nào?」

Lúc này, ánh mắt đổ dồn về phía một ông lão ngồi ở thượng tọa. Trang phục lộng lẫy, gương mặt hiền hòa, thậm chí có phần ung dung cẩu thả. Trung nạp ngôn, Tokigara Masamichi, đại diện của sứ đoàn. Trước câu hỏi, ông ta gật gù liên tục, đáp lại.

「Hừm. Đề xuất từ đại tiểu thư Onizuki quả thực là hợp lý… Nếu xét đến việc phải hoàn thành mệnh lệnh của Thiên Hoàng một cách trọn vẹn, thì từ chối e rằng cũng không hợp đạo lý」

Nhiệm vụ bảo hộ không chỉ là hộ tống, mà còn phải sẵn sàng trở thành thanh kiếm của sứ đoàn khi cần thiết.

Mà năng lực của Hina, cả về võ nghệ lẫn dị năng, đều vượt trội nhất trong nhóm hộ vệ. Nhưng đồng thời, cũng chính vì thế mà lại không thích hợp để ngồi sát bên sứ thần.

「Như ngài đã biết, dị năng của tôi rất mạnh, nhưng ta chưa thể hoàn toàn khống chế. Trung nạp ngôn-dono, nếu nó phát động khi đang ở bên cạnh ngài hay các vị khác, tôi không thể đảm bảo an toàn」

Hina thành thật nói về thực lực bản thân.

Dị năng『Diệt Khước』của cô ấy là「thiêu rụi khái niệm」. Không giống hỏa thuật thông thường, nó có thể lựa chọn mục tiêu ở mức độ chi tiết, thậm chí là cấp độ khái niệm.

Có thể thiêu cháy kẻ thù đến tận xương tủy, để lại thương tổn không thể chữa trị hay tái sinh. Có thể chỉ đốt cháy một phần cơ thể đối phương. Thậm chí, cô ấy có thể「thiêu rụi」cả vết thương hay số mệnh tử vong của chính mình. Dị năng ấy vừa vạn năng, vừa linh hoạt, nhưng lại quá sức với chủ nhân hiện tại.

「Khi cần, tôi có thể hạ sát kẻ địch. Nhưng… thật xấu hổ, tôi không thể đảm bảo kiểm soát được dư chấn. Với khả năng còn non kém, nếu phải chiến đấu ngay bên cạnh các vị quý nhân, e rằng sẽ khiến mọi người bị vạ lây」

Đó chính là lý do cô ấy nhường thượng tọa. Trong yến tiệc, trong hội đàm, nếu có tập kích thì sao? Cô ấy liệu có thể đưa ra quyết định đúng đắn ngay lập tức? Có thể khống chế dị năng một cách chuẩn xác? Liệu ngọn lửa của cô ấy có vô tình nuốt chửng cả đồng minh?

「Vậy thì nên tạm gác lại vấn đề thứ bậc. Trong suốt nhiệm vụ này, tức cho đến khi trở về kinh, ta sẽ để gia tộc Inoue ngồi cạnh ta. Tiểu thư Onizuki thì ngồi ở hạ tọa. Đương nhiên, lý do sẽ được thông báo rõ ràng… Các người thấy sao?」

Đề xuất của Trung nạp ngôn là cách “treo vấn đề” đúng như ông nói, không phải giải pháp triệt để. Nhưng để tránh việc gia tộc Inoue, tức võ gia, bị bẽ mặt liên tiếp dẫn đến bạo lực đổ máu, đây là điểm dừng hợp lý nhất cho triều đình.

「…Vâng. Tôi xin khiêm nhường chấp thuận」

Gia lão cúi đầu thật sâu, vô cùng sâu. Nhìn cảnh ấy, Hina chỉ liếc xuống với ánh mắt lạnh lùng, rồi thêm lời.

「Ta nhắc lại, xin hãy tránh việc bắt các samurai sĩ gây rối phải tự sát hay xử phạt nặng. Điều quan trọng nhất là không được giảm quân số bảo hộ. Ngài hiểu chứ?」

「Vâng. Ta sẽ căn dặn kỹ càng với mọi người」

Trong lòng tôi vẫn thấy bất an, liệu ông ta có thực sự kiềm chế được đám thuộc hạ hay không. Nhưng tôi không xen lời. Ở đây, tôi có địa vị thấp nhất, và người đại diện của Onizuka là Hina. Không thể có chuyện tôi phản đối lời cô ấy được.

「…Vậy, coi như vụ việc lần này được giải quyết ổn thỏa chứ?」

Đúng lúc, Trung nạp ngôn lên tiếng xác nhận bằng giọng điệu nhàn nhã. Người của Mizuki, Inoue, và cả tôi đều gật đầu đồng ý.

「Tốt, tốt. Vậy thì không nên để hiềm khích kéo dài nữa. …Nhân dịp này, để củng cố tình hữu hảo giữa hai gia tộc, ta sẽ tự tay pha trà đãi mọi người. Haha, dạo này ta vừa có được một loại danh trà tuyệt hảo đấy!!」

Trung nạp ngôn vui vẻ cất giọng, thật sự vô tư, dường như coi toàn bộ rắc rối vừa rồi chẳng hề liên quan đến mình. Ông hớn hở mở lời mời trà, và không ai trong phòng có thể từ chối.

…Tạo mồi lửa cho tranh chấp, giả vờ không biết, rồi lại bỏ mặc, ép buộc kẻ khác co cụm, khiến họ lộ yếu điểm, sau đó lại đứng ra xoa dịu, ban ơn.

Một cách hành xử thực sự, thực sự đúng chất quan lại. Thật khó chịu…