Cảm giác trôi nổi. Tựa như đang cố với lấy một áng mây. Mọi thứ, xúc giác, nhiệt độ, âm thanh, thậm chí cả cảm giác thăng bằng,đều trở nên mơ hồ, rồi bất chợt ùa về.
「……!?」
Cảm nhận rõ rệt sàn nhà dưới chân. Toàn thân nặng trĩu như vừa nhớ ra trọng lượng của chính mình. Suýt nữa thì ngã dúi dụi, may mà kịp chống đỡ. Tấm vải che mắt lỏng ra. Đôi mắt khẽ nheo lại vì ánh sáng, tưởng như đã lâu lắm rồi mới thấy.
Khi tầm nhìn rõ ràng trở lại, tôi đã đứng giữa một hiệu sách. Đảo mắt nhìn quanh. Kệ sách, kệ sách, kệ sách… và phía sau là một luồng yêu khí khổng lồ.
「……yo, cũng lâu rồi nhỉ, gấu?」
『Gururururu!』
Hình như lần cuối gặp nó là lúc nó bắn rocket punch hay phun phản lực từ… chỗ khó nói nào đó. Nhưng thôi, chuyện đó bỏ qua. Tôi cất tiếng gọi con hùng yêu đứng sau lưng. Nó vẫn chẳng nói tiếng người, vậy mà tôi lại hiểu được ý nó. Con yêu quái này đúng là mang đầy vẻ con người.
Dù sao thì…
「……con kia là gì vậy?」
『Waf!!』
Tôi hỏi khi nhìn thấy một con cún nhỏ đang ngồi chễm chệ trên đầu con gấu. Một nhóc chó lông trắng như tuyết, hay có lẽ ánh bạc, xù lông mềm mượt, dễ thương đến mức lố bịch. Nhưng thứ khí tức nó toát ra lại…
「Thần khí?」
「Đứa cháu ta mang về đó. Ngươi cứ coi như là động vật thí nghiệm đi」
Một giọng khàn khàn vang lên đâu đó, đúng lúc tôi đang nhíu mày vì nhận thấy khí tức tương tự con nhện ngu xuẩn nọ. Tôi quay sang nhìn, từ một góc kệ sách bước ra một ông lão lưng còng, chống gậy, da nhăn nheo. Chính là lão tội phạm bị truy nã gắt gao, ông già Matsushige.
「……chẳng lẽ, là vụ liên quan đến công chúa xứ Emishi?」
「Đúng vậy」
「Sao lại thành ra thế… gì đấy, nhìn cái gì?」
Tôi hỏi con cún vẫn ngồi trên đầu gấu, cứ chăm chăm nhìn tôi. Đôi mắt lơ đãng, rồi đột nhiên nó làm vẻ mặt vênh váo (ít nhất tôi thấy như thế).
……Tôi có cảm giác mình vừa bị nó tự tiện đánh giá xếp hạng. Đùa hả!?
「Xem ra chưa được dạy dỗ đàng hoàng nhỉ?」
「Đúng là phiền toái. Đứa mang nó về thì chẳng chịu nuôi nấng gì cả. Ta đã bảo nuôi sinh vật thì phải có trách nhiệm đến cùng, vậy mà…」
「Có khi là kiểu người thích mèo chăng? Thế ai chăm nó vậy?」
『Gurururu!』
「Khoan, không phải ngươi mới là đứa được nuôi à?」
Tôi nhớ lại con mèo hai đuôi mà ông ta lúc nào cũng giữ bên mình, rồi ngỡ ngàng trước sự thật bất ngờ, bật thốt. Nói xong, tôi cũng đồng thời khẳng định bản thân không bị thôi miên hay tẩy não.
Tôi hiểu rõ những cuộc trò chuyện tầm phào của ông già này thật ra là để kiểm tra sự linh hoạt trong suy nghĩ của tôi.
「……Ừm, thế là được rồi. Ít nhất thì xem ra ngươi không bị cài lệnh gì nhằm hại bọn ta. Tốt lắm」
「Cả vụ bịt mắt nữa, quả thật ông rất cẩn trọng nhỉ?」
「Nếu không cẩn trọng thì giờ ta đã vào tù rồi」
Nghe lời ông ta, tôi gần như gật gù đồng ý. Vậy thì việc ẩn náu ngay dưới chân triều đình… là kiểu dưới chân đèn là chỗ tối sao?
「……Mà này, còn Botan-sama thì sao?」
Tôi nhắc đến người còn vắng mặt ở đây. Lần cuối gặp mặt, tôi cứ ngỡ như mới hôm qua, mọi chuyện đã rắc rối đến mức nào. Không biết cô ấy còn bình an không.
「Đừng lo cho nó. Chỉ là tạm thời không có mặt thôi. Ừ thì, vẫn còn sống」
「Cách nói thật bất an……」
Tôi cau mặt. Trong thế giới này,「vẫn sống」không đơn giản là ẩn dụ hay lời hình dung. Hoàn toàn có thể hiểu theo nghĩa đen rằng cô ấy bị giữ trong tình trạng「không hiểu sao còn sống được」.
「Yên tâm. Tay chân đầy đủ, ngũ tạng cũng còn nguyên」
「Cái cách nói kìa!!」
Nghe thế chỉ càng thêm lo. Ý ông là ngoài ra thì không còn gì khác à!?
『Gururururu!!』
「Hả!? Ý là không sao hết á?」
『Gu!』
Con gấu gầm lên như muốn trấn an tôi. Thân thiết quá mức thì đúng hơn, khoảng cách này… gì vậy? Chẳng lẽ vì tôi ngày càng giống quái vật nên nó xem tôi như đồng loại rồi hả!?
「Thôi nào, bình tĩnh đi. Uống trà chứ?」
「……Tôi mà từ chối thì ông vẫn bắt uống thôi nhỉ?」
Ông già chìa ra chén trà, chẳng biết trong đó có gì. Tôi vốn cũng chẳng có quyền khước từ.
「Phải kiểm tra xem trong bụng ngươi có bị cài thứ gì không. Nơi này đã bị cắt đứt với bên ngoài. Mấy thức thần tụ tập quanh đây ta đã quét sạch. Cuộc trò chuyện này sẽ không bị nghe lén, cũng không thể bị lần ngược dấu vết. Ta còn bày cả mồi nhử. Nói ngắn gọn, chẳng ai biết ngươi đang ở đâu hay làm gì」
「Chỉ là trong một thời gian thôi, đúng chứ?」
Ông gật đầu xác nhận. Dù từng là phó thủ lĩnh Âm Dương Liêu, ông cũng có giới hạn. Vốn dĩ ông chẳng giỏi việc chém giết. Nếu lũ cuồng đao kiếm manh động lao vào, hẳn ông chẳng chống nổi.
Chính vì vậy, thời gian tôi có thể nán lại đây là hữu hạn. Và nếu trong người tôi thực sự có thứ gì bị gài vào, đó sẽ là mối đe dọa chết người, cả với ông lão và cả với tôi. Khi bị bắt, sẽ không chỉ tôi hay ông cháu nhà Matsushige chịu liên lụy, mà còn bao nhiêu người khác sẽ bị xử theo liên đới.
Nên, đây là một nghĩa vụ tất yếu.
「……」
「Còn đứng đó làm gì. Mau lên. Thời gian có hạn」
「Vâng」
「À, càng để nguội hiệu quả càng mạnh đấy」
「Ông đúng là ác quỷ!!」
Tôi gắt lên, rồi nốc cạn chén trà. Mùi vị thật kinh khủng. Đắng có, chua có, mặn cũng có. Tôi cố ép bản thân nuốt xuống, trôi tuột vào dạ dày. Và rồi……
「……nhà vệ sinh ở đâu?」
「Đằng kia」
Ngay lập tức, tôi lao hết tốc lực về phía ông lão chỉ.
……Xin nói thêm, thứ được tống ra là bằng đường miệng. Chẳng thấy nhẹ nhõm gì cả. Ọe.
-
「Nước đây. Uống không?」
「……Có bỏ gì vào không thế?」
「Không cần thiết thì ai lại phí phạm bỏ thêm gì chứ. Bọn ta cũng có dư dả tiền bạc gì đâu」
Một chén trà được đưa ra trước mặt tôi, kẻ vừa mới nôn sạch sẽ ruột gan ra ngoài theo đúng nghĩa đen. Tôi dè chừng, lo sợ cú đánh bồi thứ hai, nhưng lời lẽ của ông lão chỉ toàn là lý lẽ hợp tình hợp lý. Cuối cùng, tôi nâng chén lên uống, cũng coi như rửa miệng.
「Ực, ực……phù」
「Thêm một chén nữa không?」
「Đủ rồi.……Tôi ngồi xuống được chứ?」
「Tự nhiên đi」
Nhận được sự cho phép của ông lão, tôi ngồi phịch xuống chiếc ghế gần đó, đối diện với ông ta. Hít thở điều hòa lại, trấn tĩnh cả tâm lẫn thân, cuối cùng cũng đi thẳng vào vấn đề.
「Tôi đã được chỉ định làm một thành viên trong đội hộ vệ của Thiên Cẩu trên núi Anma」
Dù gì thì tin tức qua gió cũng đã đến tai lão đôi phần, nên ta nói thẳng tình hình hiện tại.
「Ồ? Nói chuyện đó trước à? Ta tưởng ngươi đến để bàn cách thoát khỏi cái hệ thống giám sát hiện giờ cơ?」
「Bị nhìn chằm chằm suốt quả thật chẳng dễ chịu gì…nhưng chẳng phải ngài cũng đâu có ý định giúp tôi chuyện đó?」
Từ sau khi gia chủ gia tộc Onizuki hồi sinh, sự giám sát nhắm vào tôi càng thêm chặt chẽ. Nhưng cũng chỉ có thế thôi. Chẳng qua chỉ là mức độ mà thôi. Từ khi gặp ông lão này, tôi đã bị đặt dưới sự giám sát nghiêm ngặt, đề phòng phản loạn hay bỏ trốn. Nếu chạy trốn, tôi sẽ bị nguyền rủa mà chết. Giờ có khắt khe thêm chút nữa thì cũng chẳng thay đổi gì. Tôi mà đi cầu viện, lão Matsushige cũng chẳng đời nào đáp lại.
…Vốn dĩ, chẳng có lý do gì để họ tháo cái vòng cổ của một con quái vật có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
「……Ừm. Miễn là ngươi hiểu được thân phận của mình thì tốt. À, yên tâm đi. Ta cũng đã tính sẵn vài trò che giấu khi ngươi quay về rồi」
「Ngược lại, chẳng phải nếu không có phương án xử lý hậu quả, người đã chẳng dám tiếp xúc với tôi sao?」
「Nói thế cũng đúng」
Lão bật cười khàn khàn, giả dối đến lộ liễu. Tôi chỉ nhún vai, uống thêm ngụm nước còn sót lại trong chén, rồi chuyển hẳn sang trọng tâm.
「Ngài có biết gì về đám Thiên Cẩu trên núi đó không?」
Những gì tôi biết về Thiên Cẩu chẳng nhiều. Không rõ chúng có giống như bản gốc hay không, nhưng ít nhất trong nguyên tác「Yamiyo no Hotaru」 và những tác phẩm phái sinh, Thiên Cẩu chưa từng là điểm nhấn quan trọng.
Những gì chính thức được xác định chỉ là, từng có Thiên Cẩu đi theo một người phò trợ vị Thiên Hoàng đầu tiên; sau đó không lâu thì bị quốc gia Phù Tang ruồng bỏ; chúng là giống loài yêu quái thông minh bậc nhất, lắm mưu mô; về cuối truyện, tùy theo route mà có khi chúng đứng về phía Cứu Yêu Chúng, tấn công Phù Tang quốc; lông vũ của chúng được dệt thành vải vóc quý hiếm…chỉ vậy thôi. Trong cả chính truyện lẫn ngoại truyện, chúng chưa từng trực tiếp xuất hiện, số Thiên Cẩu có tên tuổi cũng chỉ đếm trên một ngón tay.
「Thiên Cẩu à. Ta cũng chẳng biết nhiều hơn đâu. Những gì ta biết cũng chỉ y hệt sách vở thôi」
Ôngl ão kể lại. Nội dung chẳng khác gì so với những gì tôi biết từ khi đặt chân vào thế giới này.
…Thiên Cẩu sống tận sâu trong núi, nơi rừng già, tụ tập thành xã hội riêng. Hình dạng chúng là quái vật mọc cánh sau lưng, toàn thân đầy lông, mang gương mặt thú hoặc mặt chim. Chúng biết nói, biết dùng chữ viết riêng, biết cả tà thuật, từng nhiều lần lừa người để buôn bán gian xảo.
「Tuy vậy, so với các loài yêu quái khác, chúng ít khi tấn công con người hơn. Thay vào đó, chúng thường săn những thần cách thấp kém hay yêu quái khác làm mồi…Trong thư tịch của Đồ Thư liêu, còn ghi chép rằng triều đình thuở đầu từng ký hiệp ước bất khả xâm phạm với một số phe Thiên Cẩu, thậm chí còn buôn bán trao đổi nữa. Đám Thiên Cẩu trên núi Anma là một trong số đó」
Vừa vuốt chòm râu trắng, lão vừa nói với ngụ ý khó đoán.
「……Rồi sao nữa?」
「Ấy là vào thời của vị Thiên Hoàng thứ mười hai, Keikaku. Đến thời ngài ấy thì hầu hết mối giao lưu với Thiên Cẩu đều chấm dứt」
Trong lịch sử các đời vương giả của Phù Tang, có minh quân, cũng có hôn quân, kẻ bình thường, kẻ bạo chúa. Có người hiếu chiến, cũng có kẻ chủ hòa, chẳng thiếu những bù nhìn. Tốt ác đẹp xấu, lai lịch đa dạng vô cùng. Trong số đó, Keikaku được tính là một võ tướng lạnh lùng. Sáu mươi năm trị vì, ông ta chinh phạt vô số man tộc phương Nam, phương Đông, quét sạch nhiều loài yêu quái, mở rộng lãnh thổ……hay ít nhất đó là điều được ghi chép. Cái chết của một hoàng tử từng được lấy làm cớ để triều đình phái quân đi diệt Thiên Cẩu núi Anma, rồi sau đó rút về.
「Khởi nguồn của khu cấm địa Anma, đúng chứ」
「Ừ. Từ đó về sau, nơi ấy gần như bất khả xâm phạm. Dù các vùng khác thì Thiên Cẩu đã bị tiêu diệt sạch từ rất lâu rồi」
Giọng lão chan chứa nghi ngờ. Rồi ông ta thêm vào.
「Khi còn phục vụ ở Âm Dương Liêu, ta từng đến đó một lần. Do một nhiệm vụ nhỏ thôi. Lúc ấy bọn ta định lột da chúng……tiếc là không thành」
「Ngài, người từng giữ chức Phó thủ lĩnh của Âm Dương Liêu ư?」
「Chuyện hồi ta còn trẻ trâu đó」
Lão đáp với chút giọng biện hộ. Im lặng thoáng chốc. Rồi ông ta phân tích.
「Bẫy giăng, cả tà thuật lẫn cơ quan vật lý, tất cả đều bị chúng tháo gỡ sạch sẽ. Bọn ta đã hợp sức kiên trì suốt bảy ngày đêm mà vẫn chẳng tóm được lấy một đứa. Đến khi chuẩn bị rút lui thì còn bị khiêu khích nữa. Hừm……kukuku. Lũ khốn ấy dám làm nhục bọn ta đến thế đấy」
Lão cười rùng rợn. Tiếng cười ấy đặc quánh, không phải đơn thuần là phẫn nộ. Giống hận thù thì đúng hơn. Nhưng…
「Nói rằng Thiên Cẩu mà ngài nhắm vào đặc biệt gian xảo……có lẽ quá lạc quan rồi」
「Ta đã nghiên cứu tàn dư tà thuật chúng để lại. Khác hẳn với yêu thuật thông thường」
「Phiền toái thật……」
Ngay cả trong nguyên tác, chúng cũng chẳng được miêu tả bao nhiêu, khiến tôi khó mà chuẩn bị đối sách. Giờ thì càng phiền phức hơn nữa. Rốt cuộc phải làm thế nào đây?
「Nhiệm vụ lần này vốn là thương thuyết, chứ không phải diệt trừ…」
「Đàm phán với yêu quái sao, đúng là chuyện nực cười. Mà đã là loài yêu quái khôn ngoan xảo quyệt, thì lại càng vô nghĩa. Phải không?」
『Grrr?』
Câu hỏi hướng sang con hùng yêu đang đứng cạnh. Nó không hiểu ẩn ý, chỉ nghiêng đầu ngơ ngác. Nói thẳng ra, gấu à, ngươi bị thuần hóa nên bị gọi là ngu đấy.
「……là người từng trực tiếp đối mặt, người có lời khuyên nào không?」
「Chớ để bản thân bị mê hoặc. Bọn chúng xảo quyệt, lúc nào cũng rình rập để đánh lừa chúng ta. Hãy nhìn thấu mục tiêu thật sự của chúng mới được」
「Đó là… lời khuyên khá mơ hồ thì phải?」
Nói「hãy cẩn thận」nghe thì dễ, nhưng nếu chỉ cần cẩn thận mà tránh được hiểm nguy thì đã chẳng ai phải khổ sở. Bảo phải nhìn thấu mục tiêu, nhưng khi chẳng hiểu rõ giá trị quan và cách nhận thức của đối phương, thì làm sao có thể đoán đúng đến đâu được…
「Ngươi đang mỉa ta đấy à?」
「K… không ạ……」
Ánh mắt sắc lạnh chiếu tới, tôi vội lảng đi chỗ khác để tránh. Giờ tôi là người đang cầu viện, mà lại gây ác cảm ngay lúc này thì chỉ có ngu xuẩn.
「……Vậy, xin hỏi… lần này, có thể hỗ trợ được chứ?」
「Trực tiếp thì không. Nhưng có cách. Ta sẽ quan sát từ xa. Cứ giao cho ta. …Đã định ra ám hiệu gì đó rồi chứ?」
「Vâng… Xin cho giấy và bút」
Con gấu ục ịch tiến lại gần, đưa ra giấy bút bằng bàn tay to quá khổ. Tôi nhận lấy với một vẻ mặt khó tả, rồi nhúng bút vào mực, đưa ngòi bút chạy trên giấy. Sau khi viết xong, tôi trao tờ giấy đã khô mực cho lão nhân trước mặt.
「Hừm hừm…… ra vậy. Được rồi. Hãy chuẩn bị theo đúng thế này」
「Xin nhờ cả vào ông」
Đọc qua nội dung viết trên giấy, lão gật đầu, như đang nghiền ngẫm đơn đặt hàng.
「Không không, yêu cầu mức này so với công lao ngươi lập được thì chỉ là chuyện nhỏ. …Nào, cũng đến giờ rồi nhỉ?」
Đọc lại thêm lần nữa, lão gấp tờ giấy bỏ vào ngực áo, chống gậy đứng dậy. Tự nhiên như không, lão lướt ngang qua tôi.
「Những dụng cụ ngươi định chuẩn bị cũng hợp lý. Không có gì đặc biệt cần bổ sung. Thật ra ngươi cũng chẳng cần phải hỏi ý ta làm gì đâu?」
「Không đâu. Vì tôi không chắc lắm nên mới xin xác nhận. Nếu có thể coi như đạt yêu cầu thì tôi thấy yên tâm hơn nhiều」
Thật sự, thật sự là như vậy. Ý kiến của người từng trải là vô giá. Trong thế giới này, hành động dựa trên sự ngu dốt và sai lầm chỉ mang lại kết cục bi thảm.
「……À phải. Nhân tiện, để ta tặng cho ngươi một món quà tiễn chân nhé?」
「Quà tiễn? Là gì vậy?」
「Chẳng có gì đâu, rồi ngươi sẽ hiểu thôi. ……Vậy nhé?」
Tiếng thì thầm đầy ác ý vang lên từ sau lưng. Ngay tức khắc, một cú va chạm dữ dội giáng thẳng vào đầu tôi.
「Uo……!!?」
「Minamoto…… nọ…… mang đi…… dango… tuần……」
Thế giới xoay cuồng rồi chìm vào bóng tối. Cơn buồn nôn. Kí ức lộn xộn. Trong tầm mắt mờ đi, tôi vẫn thấy cánh tay lão vung lên… cầm theo cái búa đồ chơi phát sáng như đồ hàng chợ?
「……Cái quái gì vậy trời」
Ít nhất thì, so với vẻ ngoài lòe loẹt kia, cú đánh ấy đau một cách quá đáng. Tôi chỉ kịp dồn chút hờn oán vào tiếng lầm bầm, rồi. Rồi. Rồi…………
-
「……Hả?」
Tôi đứng chôn chân giữa con phố hỗn tạp của tân thành. Ngẩng nhìn trời. Mặt trời đã hơi ngả xuống. Tôi bối rối quan sát xung quanh. Con phố vẫn nhộn nhịp vô số người qua lại. Lần ngược lại ký ức. Sau khi ăn xong xiên bánh dango, tôi còn đang dạo khắp cửa hàng này đến cửa hiệu khác, xem xét cái này, lựa chọn cái kia.
Cảm giác khác lạ mơ hồ kia là do vị giác. Vị đắng còn sót lại ở đầu lưỡi. Cái bụng trống rỗng. Cơn đau âm ỉ trên đầu…… À. Ra vậy. Đây là……
「Thật là một cách pha trà điêu luyện……」
Lời thì thầm nhỏ bé, kèm theo chút châm chọc. Nhìn xuống tay, không biết từ khi nào tôi đã cầm trong tay một xiên dango ba màu. Có điều thứ tự lại không giống thường lệ. Trắng, xanh, hồng…… Đó là câu trả lời cho câu hỏi hẳn đã được chuẩn bị sẵn từ trước, có lẽ còn được ghi ra giấy. Một dạng ám hiệu……
「……Đói quá rồi」
Để lấp đầy cái bụng trống rỗng, tôi cắn lấy viên dango. Ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, tôi bước đi.
Chăm chú nhìn về phía trước, vừa khẽ xác nhận cảm giác của thứ giấu trong ngực áo, tôi tiến bước dọc theo con đường……
-
「Hoho. Chỉ cứng lại đúng lúc va chạm thôi sao. Đây là lần đầu ta dùng thử… nhưng mà kẻ chế tạo ra nó cũng quái ác thật」
Ông lão vừa thay đổi góc độ vừa quan sát cây búa đồ chơi mua lại từ một đồng nghiệp chuyên buôn bán loại chú cụ có chú nguyền, trong tay kia ông nắm chặt một khối gỗ. Khối gỗ ký ức.
「Mộng Lạc Trùy」, một chú cụ gắn liền với trò Daruma-otoshi, vốn dĩ trước đây được dùng để tra tấn tại Phù Tang. Con người được ví như Daruma, từng khối gỗ tượng trưng cho ký ức, mỗi cú đánh sẽ kết tinh ký ức thành vật chất rồi tách rời ra.
Không thể nhìn thấy được thứ đã kết tinh, cảm giác khó chịu sau khi sử dụng cũng cố tình để lại. Bằng việc liên tục tách ký ức, nó tạo ra hiệu ứng phụ làm tinh thần bất ổn. Có lẽ việc nó chỉ cứng lại ngay khoảnh khắc va chạm cũng là một dạng hành hạ. Khi nạn nhân sắp rơi vào trạng thái tinh thần sụp đổ, việc trả lại ký ức sẽ dẫn dụ hắn khai ra sự thật… Chính vì tính phi nhân đạo đó, nó đã bị Tả Đại thần khi ấy ra lệnh đình chỉ và tiêu hủy, song một phần lại trôi dạt ra chợ đen và vẫn bị mua bán.
「Ký ức ấy à, nếu nắm rõ thì cũng có cách đối phó thôi」
Vuốt chòm râu với vẻ gian tà, ông lão khẽ cười khẩy.
Chú thuật đã tồn tại lâu ắt hẳn cũng có nhiều cách chống lại. Thuật thức nhìn trộm ký ức cũng thế. Nếu biết bị nhìn, chỉ cần phong ấn hay tách ký ức đó trước là được. Thậm chí còn có thể nhét vào ký ức giả thay thế. Thêm vào nữa, có cả thủ đoạn nhồi sẵn thông tin giả cho đối phương đọc, hoặc cài bẫy tác động ngược lên tinh thần kẻ thâm nhập.
……Dù đúng là cách sau hơi khó và tốn nhiều thời gian.
「……Tên đó đã đi rồi chứ?」
Giọng một thiếu nữ vang lên như sực nhớ ra. Ông lão quay sang, trả lời.
「Ừ, hắn đi rồi. Còn cháu thì sao? Ổn cả chưa?」
「Vâng.… Không. Cần thêm chút thời gian nữa. Thêm một chút thôi. Khốn kiếp, đáng nguyền rủa…!!」
Tiếng rủa xả xen lẫn rên rỉ.
Đến khi nhận ra, nơi góc tủ sách vang lên âm thanh ướt át dữ dội, như tiếng nước quẫy mạnh không ngừng. Thứ ló ra chỉ là chiếc đuôi như roi da, đang quất loạn xạ lên xuống, quẫy đạp không ngừng trong không khí. Như thiếu nữ đang run rẩy khoái lạc, thân hình ngã rạp lại bật dậy rên rỉ, làm hư hại giá sách, đục lỗ dưới sàn, xé toạc từng quyển sách khi va phải. Quả thực như một hung khí. Bên cạnh, con mèo hai đuôi kêu gừ gừ khoan khoái.
……Chuyện vặt vãnh vớ vẩn, nhưng con gấu thì đỏ bừng mặt, che mặt lại ngượng ngùng. Trên đầu nó, thần khuyển nằm ườn ra, nheo mắt kêu khe khẽ. Tiếng kêu đầy mỉa mai. Mèo hai đuôi gầm gừ phản đối, chó lại sủa đáp trả.
Một trận chiến không khoan nhượng giữa phe「Chỉ có thiếu nữ đồng trinh ngây thơ mới là đỉnh cao」và phe「Không hiểu được cái hay của loli dâm tà phẳng lì sao, thằng nhóc!」. Một cuộc tranh cãi vô nghĩa. Tự chúng cãi nhau. Cứ mặc kệ chúng cãi nhau.
「Khu… uhuh, haahaa…… hừm. Ổn rồi. Giờ không còn vấn đề gì nữa……」
Bỏ mặc cuộc cãi vã giữa chó và mèo, sau khi tiếng rên rỉ lẳng lơ kéo dài một lúc… cuối cùng, nàng xuất hiện từ sau tủ sách.
Cháu gái của Matsushige. Matsushige Botan. Y phục hơi xộc xệch, qua khe hở lộ ra sợi dây của chiếc gông xiềng đặc chế ánh đen. Đôi má đỏ bừng, hơi thở dồn dập đến mức nhìn thấy rõ làn khói trắng. Nhưng chỉ vậy thôi. Hoàn toàn, trọn vẹn, mang hình dạng con người…
Thật là một sự ngụy trang khéo léo. Lúc đầu, nàng hoàn toàn không giấu nổi sừng, cánh hay đuôi… nhưng giờ nếu không quan sát kỹ thì khó mà phá được ảo thuật. Việc pha trộn nhân tố của loài tà thần phương Nam quả thật là quyết định đúng đắn, ông lão tự mãn thầm khen mình.
…Nếu Botan nghe thấy, hẳn nàng sẽ dồn linh lực vào nắm đấm rồi giáng thẳng vào mặt ông nội mình.
「Ra vậy… Giờ thì, ta cũng nên hành động thôi」
Ông lão chống gậy đứng dậy, bước lộc cộc đến nhà xí. Mở cửa, mùi hôi thối chua nồng tỏa ra. Không những không nhăn mặt, ông còn cười nham nhở rồi dùng gậy thọc vào hố sâu. Thứ gì đó bật ra.
「Chà. Chẳng có gì thú vị」
Một con thủy xà bị chú nguyện, tỏa khí độc. Khi bị nôn ra, không ý thức được là vì nó đã co lại. Loài ký sinh sống trong dạ dày, ghi lại năm giác quan của vật chủ.
「Nếu là ta, hẳn ta đã cho nó hấp thụ nhân tố của vật chủ rồi cài giờ tự hủy… Hừm, Genbu」
Trước đường chạy của con rắn, bàn chân khổng lồ chặn lại. Ngẩng lên thấy thân hình cao lớn. Ánh mắt dã thú. Trước khi kịp quay đầu, đầu rắn đã bị đập nát. Cơ thể quẫy đạp bị vuốt gấu túm chặt.
『Grrr?』
「Ừm. Ăn cũng được」
『Grrr♪』
Con gấu yêu quái đang nuốt sống con rắn chú nguyền, vừa ăn vừa quẫy loạn xạ. Botan chỉ liếc qua với vẻ chán chường rồi mở miệng.
「Thất vọng thật. Một danh gia vọng tộc như Onizuki mà giấu trong bụng chỉ có loại chú nguyền cỡ này thôi sao?」
「Không phải đồ do Onizuki tự chế đâu. Đó là của phu nhân đấy. Chắc trong trà mời có bỏ trứng vào thôi. Nói đúng ra thì chỉ là trò nghịch ngợm vặt vãnh thôi」
Ông lão vừa dùng gậy khuấy trong hố, vừa nói, như thể vẫn còn mong chờ mũi tên thứ hai sẽ bay tới. Đáng tiếc, dường như không thể kỳ vọng có thêm gì nữa.
「Ako sao. Quả nhiên, gia tộc đó vẫn luôn cẩu thả ở mảng này」
Gia tộc ấy nổi tiếng ngoan ngoãn làm theo lệnh cấm thuật từ triều đình, phơi bày mọi lá bài, thậm chí còn tự nguyện phong ấn cả những gì vốn được phép sử dụng. Về kiếm thuật và kỹ năng tăng cường thể chất thì có thể đứng nhất nhì Phù Tang, nhưng ngoài ra thì hoàn toàn vô dụng.
…Cười không nổi chính là vì chỉ cần thế thôi mà gia tộc ấy vẫn có thể xoay xở được mọi chuyện.
「……Ông thấy thế nào?」
Botan đổi hướng suy nghĩ, hỏi ý kiến của ông nội.
「Thế nào, là sao?」
「Xin ông đừng giả ngu nữa được không? …Đôi mắt ấy. Dù giả vờ điềm tĩnh rất khéo, nhưng ông cũng nhìn ra rồi chứ?」
Chính vì bản thân cũng giống vậy, Botan mới dám chắc chắn. Đôi mắt ấy. Một loại cuồng khí, sẵn sàng vứt bỏ cả sinh mạng chỉ để đạt được mục đích.
Ánh mắt của một kẻ báo thù, kẻ đã quyết ý chấp nhận tất cả…
「Onizuki Yuusei, Onizuki Sumire. Cả hai đều là những kẻ có địa vị trong giới trừ yêu. Ông không định cảnh cáo lấy một lời sao?」
Đó là câu hỏi, hay đúng hơn là chất vấn, hướng đến ông lão vẫn tiếp tục khuấy trong hố.
Gia chủ Onizuko, một trong Tam gia Bắc Thổ. Cùng với phu nhân, hậu duệ trực hệ của Thoái Ma Thất Sĩ đời đầu. Cả hai đều là những nhân vật có sức nặng trong thế giới trừ yêu sư này, so với chúng thì một tên đầy tớ nửa quái vật chẳng đáng là gì.
Nếu là con người ông nội mà nàng biết, lẽ ra ông đã giết tên đầy tớ ấy ngay trước khi có chuyện xảy ra. Hoặc chí ít cũng sẽ tẩy não hắn… cho dù phản ứng của Onizuki không thể lường trước được, thì việc không làm gì cả vẫn là chuyện vô lý. Ông vốn là người có thể vứt bỏ cả gia đình lẫn bản thân khi cần thiết.
「Vậy còn cháu thì sao?」
「Ý ông là sao?」
「Nếu giờ ta giết tên đầy tớ đó, thì đứa cháu đang bị ràng buộc bởi duyên với hắn sẽ thế nào?」
「…Khác với con nhện ngu ngốc kia, chắc chắn không phải ký sinh đâu?」
Botan đáp lại với vẻ khó chịu tột cùng. Ông lão gật gù, đổi cách hỏi.
「Đúng là sinh mạng cháu không ký sinh vào hắn. Nhưng cơ thể thì đã tối ưu hóa theo hắn rồi, đúng chứ?」
「……」
Cơ thể hiện tại của Botan đã nghiêng hẳn về phía yêu quái. Đó là giải pháp cuối cùng để thoát khỏi cái chết. Dùng máu của Yêu Mẫu, bao hàm mọi tính chất của quái vật, làm môi giới, rồi cố định hướng biến chất bằng nhân tố ác ma.
Một loại biến hóa gần giống với thứ mà Nam Man gọi là succubus, mộng ma, quỷ hút tinh khí… không hoàn toàn giống, nhưng cũng gần. Nhờ đó nàng có thể tiếp tục sống, đổi lại là bản năng và xung động dữ dội đến mức khủng khiếp.
「Những kẻ bình thường thì phải cần số lượng lớn mới đủ thỏa mãn. Nếu là trừ yêu sư thì có thể đủ, nhưng địa vị của cháu khiến việc tiếp cận hay đánh cắp đều khó khăn. Ngược lại, hắn lại là nguồn gốc nhân tố của cháu, tương hợp vô cùng. Thực tế, chỉ một chút thôi cũng đủ cho cháu cầm cự được mấy ngày, đúng không?」
「…Giờ ông mới nói lại mấy điều thừa thãi」
Botan bật ra lời cay độc. Việc ông nội lạnh nhạt nhắc lại điều mà nàng đã quá hiểu rõ chỉ khiến nàng căm tức hơn. Biết thì sao chứ?
「Chính vì vậy. Nếu hắn chết, cháu sẽ đói. Vậy thì cháu còn đưa ra đề nghị xử lý hắn để làm gì?」
「…Đúng là cơ thể con giờ đã nửa yêu. Nhưng trái tim con vẫn là một trừ yêu sư」
「Một kẻ đang định lao vào báo thù trong cơn tuyệt vọng dâng trào mà cũng dám nói vậy sao?」
「……」
Bị chặn họng bằng lời lẽ sắc bén, Botan chỉ có thể lặng im, trừng mắt nhìn ông với ánh nhìn lạnh lẽo.
「…Thôi được. Cứ để tự nhiên diễn tiến vậy đi」
Ông lão nhếch mép cười nhạt, rồi quay lại câu hỏi ban đầu và trả lời.
「Hiện tại thì mặc kệ tên đầy tớ đó. Dù sao, phu thê nhà Onizuki đâu dễ gì bị vấp ngã bởi chút mánh khóe cỏn con đó?」
Giả sử có bị quật ngã thì chúng cũng sẽ lập tức ứng phó. Trừ khi hắn mất kiểm soát và bạo phát sức mạnh, còn không thì… chuyện đó vẫn còn xa.
Giết hắn cũng cần đúng cơ hội. Cơ hội chỉ có một, nên giờ chưa phải lúc hành động.
「Hắn vẫn còn hữu dụng. Việc xử lý để sau cũng được, đó là ý ta」
「…Thật chẳng giống ông chút nào」
Botan hờ hững thốt ra, rồi im lặng. Một khoảng không khí nặng nề bao trùm. Nỗi bất mãn khiến nàng nuốt trọn những cảm xúc phức tạp. Còn ông lão cũng chẳng nói thêm gì nữa.
Con đường cháu gái sẽ chọn, những quyết định sẽ đưa ra… đó không còn là điều ông cần can thiệp. Ông vốn chẳng có nghĩa vụ, trách nhiệm hay quyền ép buộc đứa cháu này.
「…À phải rồi. Gần đây kỹ thuật trích xuất cũng tiến bộ hơn rồi đấy」
「…Lại định nói gì nữa đây?」
Vừa mới tưởng như cuộc đối thoại đã khép lại, bỗng bị phá tan bởi câu nói bất chợt của ông lão. Botan nhíu mày, gay gắt đáp lại. Lão già này lại định giở trò gì nữa?
「Thì cháu cũng sắp cạn kho dự trữ thể dịch rồi chứ gì. Cho dù có tiết kiệm và sử dụng hiệu quả đến đâu, hữu hạn vẫn là hữu hạn thôi」
Chính vì thế mà trước đó, nàng đã phải chịu đựng cảnh đáng xấu hổ đến không thể chịu nổi trong bóng tối kia.
「…Rồi sao?」
「Này nhé. Dịch vị cũng là một loại thể dịch, đúng không? Với nồng độ này, nếu trích xuất khéo thì có thể kết tinh thành dạng viên thuốc đấy…」
「Xin ông dừng lại đi. Tuyệt đối, tuyệt đối phải dừng ngay!!」
Hiểu rõ ý ông nội khi thấy ông vui vẻ khuấy trộn bể nôn ói trong chum, Botan lập tức hét lên phủ nhận với toàn bộ sức lực và tinh thần.
Điều đó, với tư cách là một thiếu nữ, tuyệt đối không thể chấp nhận!
「Nhưng mà… thực tế thì cháu sắp hết dự trữ rồi. Với lại, cách cháu kiếm được từ trước tới nay cũng đâu khá hơn mấy?」
Đối với ông, biết rõ cháu mình đã sống sót bằng cách nào cho tới nay, thì việc đó chẳng có khác biệt gì lớn.
「Với con thì khác một trời một vực!! Xin ông hãy nghĩ đến cái gọi là tâm hồn thiếu nữ chứ!!」
「Tâm hồn thiếu nữ thì không giải quyết được vấn đề đâu. Cháu có phương án thay thế không?」
「Tạm thời thì cứ bỏ ngay cái lựa chọn đó đi đã!!」
Hợp lý không có nghĩa là cái gì cũng được. Cảm xúc rất quan trọng. Trái tim con người rất quan trọng. Ít nhất nếu ông chịu im lặng thì còn có thể「mắt không thấy thì tim không đau」… Không, có lẽ nếu sau khi uống xong mà biết được nguồn gốc thì chắc chắn nàng đã ngất lịm rồi. Dù thế nào đi nữa thì cũng là địa ngục cả.
「Hừm. Nếu đã nói đến mức ấy thì cũng chẳng còn cách nào…… Vậy thì, đúng lúc lắm. Cho ta nhờ một việc được không?」
「……Việc, sao?」
Botan giật nhẹ người. Nàng nhớ lại đoạn đối thoại vừa rồi. Đoán ra ngay.
「Cháu thì sẽ dễ hành động hơn lão già này nhiều, đúng không? Ta sẽ chuẩn bị sẵn mọi thứ cho… À, cái này nữa. Đừng để lại dấu vết gì đấy?」
Xác nhận cháu gái đã hiểu, ông ta nở nụ cười nham hiểm. Rồi ấn vào tay nàng một cây búa giấy.
「…Chẳng qua là ông không muốn tự mình mạo hiểm ở hiện trường thôi chứ gì」
Với giọng điệu đầy châm chọc, Botan thốt ra lời ấy. Dù nói vậy, nhưng vẫn nhận lấy cây búa. Dù ấm ức, song có lẽ vào lúc này, với nàng, đó lại là chiếc thuyền cứu rỗi giữa dòng chảy xiết.
「……Đã rõ. Vậy thì con đi và sẽ trở về」
Trong tận đáy lòng tràn đầy bất mãn, nhưng đâu đó sâu kín vẫn le lói chút hứng khởi và mong chờ, bán yêu của gia tộc Matsushige đã chấp nhận.
-
「……À đúng rồi, đúng rồi. Khi thu thập thì dùng cái này là vừa. Bằng cao su đấy. Sau khi dùng thì buộc lại, mang đi cũng tiện lắm đó?」
「Con không có đi lấy cái thứ dịch đó đâu nhé!!?」
Bị dúi cho một túi nhỏ chẳng khác gì đồ tặng kèm, cháu gái liền dốc toàn lực quát thẳng vào cái suy nghĩ kỳ quái của ông mình……

