Chương 11 - Có khi ngoại truyện cũng rắc rối ngang ngửa với chính truyện ấy nhỉ.

Chap 151 (2)

2025-08-30

2

「Tengu, hả……」

Được lệnh chuẩn bị cho chuyến đi, nhân danh ra ngoài để thu thập những vật dụng cần thiết, tôi đã gặp cô ấy. Ở khu vườn trước dinh thự của gia tộc Aimi, tôi chạm mặt Hotoya Tamaki đang luyện tập. Cô gọi tôi lại, rồi phản ứng với câu nói vu vơ mà tôi buột miệng trong lúc trò chuyện.

「……Có chuyện gì sao?」

「Ahaha, cũng có chút ấy mà……」

Câu chuyện xoay quanh đề tài tengu, và khi tôi gợi hỏi thì Tamaki trả lời với chút ngượng ngùng.

「Nói tới Tengu, tôi chỉ nhớ đến chuyện thường nghe trong truyện cổ tích thôi… mấy chuyện dân gian về Tengu ấy… không biết anh có nghe qua chưa?」

「Tôi có nghe qua rồi」

Những bài hát thiếu nhi hay truyện cổ tích ở Phù Tang quốc, hay nói đúng hơn là ở thế giới này, phần lớn đều có yêu quái xuất hiện. Bởi lẽ nếu không gieo rắc sự cảnh giác và giáo dục ngay từ nhỏ, trẻ con có thể dễ dàng chết yểu.

「Tôi biết nhiều chuyện ma quái, nhưng trong làng thì chưa từng thấy yêu quái bao giờ. Thế là trong đầu cứ tha hồ tưởng tượng. Và trong số đó, đáng sợ nhất chính là tengu」

Kẻ lười biếng thì bị lột da ống chân. Đứa hay nghịch ngợm thì bị bắt cóc, không bao giờ được trở về với cha mẹ. Đứa ngu dốt thì bị mang đi mất… Đó là những hành vi của tengu được miêu tả trong vô số câu chuyện cổ tích. Tất cả đều nhằm răn dạy phải nghiêm túc, tránh lười biếng, chăm chỉ nỗ lực.

「Nói thật, hồi nhỏ tôi sợ lắm… chỉ cần làm bẩn quần áo, hay lén ăn mấy cái bánh bao giấu đi, là lại lo sợ bị tengu bắt mất. Thế là khóc lóc ầm ĩ như một đứa trẻ con đúng nghĩa……」

Tamaki gãi đầu, cười gượng như muốn che giấu. Cô tự kể ra phần trẻ con của bản thân. Chẳng lẽ đây là……

「Cô muốn tôi làm cầu nối sao?」

「Gi–Giật mình!!?」

「Trúng tim đen rồi nhỉ」

Phản ứng dễ đoán của Tamaki khiến tôi có chút bất lực. Đã dám tự vạch áo cho người xem lưng, thì lý do cũng chẳng còn gì khó đoán. Số người được phép tham gia là ba. Một chỗ đã kín. Còn lại hai…

「Sao tiểu thư không trực tiếp nói thẳng ra?」

「Chuyện đó thì… ahaha, hơi khó ấy mà」

Tamaki trả lời lấp lửng, có lẽ là không muốn nói ra.

(Cô ấy có chút e dè với Sumire, sao…?)

Tôi chưa từng nghe chuyện gì cụ thể về việc quan hệ giữa họ rạn nứt. Có lẽ không phải do một sự kiện trực tiếp, mà là áp lực và bầu không khí xung quanh tạo ra.

Chính tôi cũng vậy thôi, nếu có thể thì chẳng muốn lại gần bà ta, cũng chẳng muốn mở miệng với bà. Cái cảm giác lúc nào cũng như có lưỡi dao kề cổ, chẳng thể nào quen được. Biết đâu, thực sự trong khoảnh khắc tiếp theo, cái đầu tôi đã lăn xuống đất rồi.

「Không được, sao…?」

「Suy cho cùng tôi cũng chỉ là hạng đầy tớ. Không phải người trong gia tộc Onizuki, cũng chẳng phải gia nhân chính thức. Tôi sẽ báo lại sau… nhưng đừng kỳ vọng quá」

Tôi thẳng thắn nói ra sự thật. Bản thân tôi cũng không biết nên phán đoán thế nào. Giữ cô ở trong tầm mắt, hay để cô lùi lại vào vùng an toàn? Dù thế nào thì tôi cũng không có quyền chọn lựa.

「Phải rồi nhỉ… Ừ, cũng được thôi. Không sao hết. V–Vậy thì!」

Tamaki gật gù, cố gắng tự thuyết phục bản thân. Cô nuốt xuống hiện thực khắc nghiệt, rồi ngước mắt nhìn tôi.

「Nếu… lỡ như được đi cùng, thì anh sẽ giúp đỡ cho tôi chứ?」

Một lời khẩn cầu yếu ớt, thiếu tự tin, nhưng vẫn đầy mong chờ. Đó là lời thỉnh cầu giản dị, dễ thương của một thiếu nữ mang dáng vẻ thiếu niên.

「……Tôi sẽ cố gắng hết sức」

Tôi đáp gọn. Cố ý né ánh mắt ấy đi, bởi đối diện với nó khiến tôi thấy ngượng ngùng.

Đôi mắt trong veo, quá khác biệt so với một kẻ tâm hồn đã bị vấy bẩn như tôi… Nó gợi lên mặc cảm, đồng thời cả tội lỗi.

「C–Cảm ơn…?」

Nhận ra phản ứng của tôi, Tamaki vừa bày tỏ sự cảm kích vừa nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu. Tôi định lái câu chuyện sang hướng khác, và đúng lúc đó, hình bóng một người hiện ra trong tầm mắt. Hay đúng hơn là…

「……Cái đó, là sao vậy?」

Cô út nhà Ako đang ngồi phịch xuống, mất hết sinh khí. Trên bậc hiên ngoài vườn, cô ngồi bó gối, mắt vô hồn. Sau lưng, chẳng hiểu sao lại thấy cả bầu trời đầy sao huyền ảo. Tôi còn có cảm giác như nghe thấy nhạc nền hoành tráng nữa. À, mà cả cái cọng ahoge cũng cụp xuống ỉu xìu.

「À… cái đó thì……」

Với một biểu cảm khó tả, Tamaki giải thích.

Nguyên nhân của bộ dạng ấy là do tin tức từ Fumi. Cuộc rối loạn ở Sekimachi, vùng Tây thổ. Vì chuyện đó mà chuyến thượng kinh của gia tộc Ako bị hủy bỏ. Không chỉ cha cô với cương vị gia chủ, mà cả ông nội đã về hưu lẫn các anh trai đều từ bỏ việc lên kinh. Đó là cú sốc tinh thần không nhỏ.

「Dọc đường đi kinh đô, cô ấy cứ nói mãi. Rằng bây giờ bản thân đã mạnh gấp đôi so với lúc còn ở nhà. Rằng sẽ cho mọi người thấy rõ.」

「Ra vậy」

Tôi chợt nhớ lại, trong nguyên tác hay thiết lập, đây vốn là nhân vật có tốc độ trưởng thành cao. Bởi vậy người chơi lần đầu luôn chọn cô vào đội hình… và rồi, hầu hết lại chết lãng xẹt ở những tình huống chẳng liên quan gì đến chiến đấu. Ai mà ngờ được trên đường cùng nhân vật chính đi mua lễ phục ở kinh đô, cô lại bị thủng bụng chết đâu. Mà lỡ mua cả cây lược thì còn mất luôn cả cái đầu nữa. Đây, điểm này chắc chắn sẽ xuất hiện trong đề thi đó nhé?

「Nhưng mà… ở Sekimachi, Tây thổ sao」

Có lẽ Tamaki hay Sumire không biết, nhưng tôi đã được nghe chuyện nội bộ từ vợ chồng gia chủ và Kayo. Thậm chí ngay cả trong nguyên tác tôi cũng biết. Thực tế thì ở Sekimachi vùng Đông thổ và Nam thổ cũng từng xảy ra sự cố tương tự. Đặc biệt ở Nam thổ, tình hình trở nên vô cùng rắc rối…

(Cứu Yêu Chúng, sao)

Một sự kiện từng được nhắc đến trong nguyên tác và tiểu thuyết. Đó là bước chuẩn bị trước khi bắn pháo hoa ở kinh đô. Trong nguyên tác, nội tình không rõ ràng, và nhóm nhân vật chính cũng chẳng thể can dự. Nhưng ngoài đời thật, trong vụ việc ở Bắc thổ, gia tộc Onizuki và nhân vật chính đã can thiệp thành công. Không rõ là vì bọn chúng hành động sớm hơn, hay vì lịch trình phía chúng tôi bị xê dịch.

Dù thế nào thì, chắc chắn đối với chúng, vụ rối loạn ở tứ quan vừa rồi không phải là thất bại. Theo thông tin tôi biết, có thể khẳng định như vậy. Chúng đã thành công trong việc ngăn gia tộc Ako thượng kinh, đồng thời chặn được sự hợp tác với man tộc và các lãnh chúa.  Thế đã đủ để coi là thành quả lớn với chúng.

「Tomobe-kun……?」

「Không được gặp gia đình thì cũng buồn lắm. Tamaki-sama, nếu có thời gian xin hãy an ủi tiểu thư nhé. Lời từ một sư muội như người chắc chắn sẽ chạm đến trái tim của tiểu thư nhiều hơn so với tôi」

Trước lời gọi của Tamaki, tôi đưa ra đề nghị. Tôi không thể để Murasaki trở thành phế nhân. Dù thế nào đi nữa, thực lực của cô ấy là thật. Cho dù kém xa gia đình, thì vẫn là chiến lực quý giá.

「……Ừ. Tôi hiểu rồi」

Tamaki gật đầu khi nhìn vào Murasaki, ánh mắt tràn đầy lòng nhân ái.

……Đó là một dấu hiệu tốt, tôi nghĩ vậy. Trong nguyên tác, càng bị dồn ép thì đôi mắt ấy càng trở nên vẩn đục, dần dần chẳng còn có thể quan tâm đến người khác nữa. Trong bảng trạng thái của nguyên tác còn có cả mục 「kháng tinh thần」, và chính nó sẽ quyết định các lựa chọn thay đổi ra sao. Nếu kháng tinh thần thấp thì những lựa chọn có thể đưa ra sẽ thảm hại đến mức chẳng dám nhìn.

Xét theo điểm đó, tình hình hiện tại vẫn còn thư thả. Có lẽ là nhờ sự gượng gạo giữa Yukine và Iruka đã dịu đi từ sau vụ việc ở Sekimachi chăng? Hình như họ đã làm lành trong lúc tôi không biết. May mắn thật. Tinh thần cũng ổn định hơn rồi.

…Chỉ cần cô ấy không bị kẹt một mình với Tả Đại Thần là được.

「……Vậy thì, tôi xin phép.」

Gạt bỏ những lo lắng thoáng hiện trong đầu, tôi rời khỏi chỗ đó. Đối diện với nhân vật chính trong hình dạng đàn ông đã khốn khổ lắm rồi, nếu là thiếu nữ thì chẳng thể nào tưởng tượng nổi Tả Đại Thần sẽ trở nên rắc rối như thế nào. Nhưng dẫu sao hắn cũng là một đại thần, chắc hẳn không dễ gì mà gặp mặt. Sự kiện ấy vẫn chưa được kích hoạt. Sẽ ổn thôi mà!

「……」

 

Dẫu trong lòng vẫn có dự cảm chẳng lành, tôi vẫn bắt đầu hành động để sống sót qua công việc lần này…

-

「…Đi rồi à.」

Nhìn theo bóng dáng người ân nhân rời đi, Tamaki lẩm bẩm.

Với Hotoya Tamaki, chàng đầy tớ ấy thực sự là ân nhân. Ân nhân của nàng, của gia đình, của bạn bè và quê hương nàng. Một bậc tiền bối đáng kính, mang ơn sâu nặng mà cả đời này cũng chẳng thể báo đáp hết.

Và trong nghề trừ yêu sư, lòng kính trọng ấy càng thêm sâu đậm.

「Nếu là Tomobe-kun, liệu có làm tốt hơn không…?」

Đó là khi nàng nhớ lại kết cục của vụ náo loạn tại Sekimachi. Bản thân nàng đã cố hết sức. Thế nhưng cái giá phải trả vẫn có, nỗi đau buồn cũng nhiều, và trên hết là mọi nỗ lực của nàng đều tan thành mây khói. Chú cún trắng bị bắt đi, công chúa Emishi nhìn thấy xác con đại lang từ xa mà bật khóc nức nở. Vừa khóc, nàng vừa cảm ơn, thậm chí còn đứng ra bênh vực Suzune khỏi những nghi ngờ. Tamaki chỉ biết câm lặng.

Đối với Tamaki, đó là một kết cục quá mức bất mãn, không thể cam lòng, dở dang chẳng đâu vào đâu. Nàng đã thấm thía sự bất lực của bản thân, và lại càng thêm ngưỡng mộ người kia hơn nữa.

「……Mình muốn mạnh hơn.」

Tamaki lại thì thầm.

「Nếu có thể mạnh hơn, mạnh hơn nữa… liệu mình đã có thể làm tốt hơn không?」

Rồi trong lồng ngực nàng xoáy cuộn một thứ gì đó. Thứ sức mạnh mà nàng đã sử dụng trong biến cố ấy, có lẽ chỉ là một phần nhỏ thôi. Người ta đồn rằng đó là một dạng dị năng nào đó… Tamaki cũng ý thức được điều đó, và khi chính mình vận dụng nó, nàng chỉ thấy đáng sợ. Đó là thứ bản thân tuyệt đối không thể hoàn toàn khống chế nổi.

Giống như Sukeshoku Hạ Nhân Chúng hiện tại, khi còn non nớt, không kiểm soát được dị năng của chính mình mà để nó bùng phát… Những trường hợp như thế xảy ra không ít. Đôi khi gây thương tích cho người xung quanh, thậm chí tước đoạt cả sinh mạng… Nếu nghĩ đến điều đó, rõ ràng nàng không thể dễ dãi luyện tập. Nàng muốn mạnh hơn, nhưng với sức mạnh này thì không thể. Và nếu không thể mạnh hơn… Tamaki trở nên u ám.

Phải rồi. Nếu không mạnh hơn, có lẽ nàng sẽ đánh mất ai đó. Có lẽ ai đó sẽ phải liều mạng. Và người có khả năng làm vậy nhất chính là……

「……!!」

Một cơn thắt nghẹt trong lồng ngực. Sợ hãi. Cảm giác mất mát. Bất lực. Nghĩ đến tương lai có thể xảy đến ngay ngày mai, gương mặt vốn trong sáng của nàng đã nhuốm thành một biểu cảm đau khổ thảm hại.

「Mình… phải làm sao đây…」

Đó không phải câu hỏi dành cho ai khác. Mà là một sự tra vấn, một lời kêu gào, một tiếng khóc xé lòng hướng thẳng vào chính bản thân nàng.

「À này, Tamaki-san. Con ở đây à?」

「Ể…?」

Tiếng nói ngọt lịm như mèo vờn khiến Tamaki bừng tỉnh. Nàng lập tức đưa tay áo lau khóe mắt, rồi quay lại. Và trong tầm nhìn hiện ra bóng dáng người ấy.

「Tamaki-san. Đi cùng ta chứ?」

「À, vâng…!」

Người ấy là vị cố vấn của Onizuka, vừa là sư phụ, vừa như người mẹ lo toan cho nàng mọi việc đời thường. Được bà cất tiếng gọi, Tamaki vội vã chạy đến. Với thân phận và ân nghĩa của mình, nàng tuyệt đối không thể để bà phải chờ.

「Thưa Cố vấn-sama! Và… Shirawakamaru-kun?」

Vị phu nhân của cựu gia chủ, trông trẻ trung đến mức khó tin là đã già. Bên cạnh bà là cậu sư huynh trẻ tuổi hơn, Tamaki nhìn thấy liền mở to mắt. Dễ hiểu thôi, bởi y phục lúc này của cậu chẳng khác gì một miko.

Trang điểm, bôi son đỏ, áo quần lộng lẫy, vẻ ngoài quá đỗi kiều diễm. Vốn dĩ cậu ta đã giống thiếu nữ hơn thiếu niên rồi. Trong dáng vẻ này, chẳng ai có thể nghĩ cậu là con trai ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngay cả đa số gia nhân đang lưu trú tại dinh thự Aimi nơi đoàn thượng kinh của gia tộc Onizuki nghỉ lại, cũng đều xem thiếu niên ấy là một cô gái. Chính bản thân cậu và sư phụ cũng không hề phủ nhận, nên sự hiểu lầm càng lan rộng, đó là những gì Tamaki cảm nhận được. Dẫu vậy, hễ bắt gặp, Tamaki vẫn cố gắng đi giải thích để xóa nhầm lẫn…

「Nhìn gì vậy?」

「À, không… không có gì cả…」

Bị ánh mắt sắc bén của Shirawakamaru nhận ra, Tamaki vội vàng lảng tránh. Tưởng chừng sau công việc ở Sekimachi, khoảng cách giữa hai người đã thu hẹp lại đôi chút… nhưng nghĩ lại chuyện nàng đã âm thầm định làm trong vụ đó, thì thái độ ấy cũng là lẽ tự nhiên.

「Ta đã bảo rồi, con đừng có cư xử gay gắt như thế nữa… Xin lỗi nhé, Tamaki-san. Ta vẫn thường nhắc nhở, nhưng…」

Vị cố vấn lộ vẻ khó xử, song giọng điệu vẫn rất dịu dàng. Từ sau vụ Sekimachi, chẳng rõ vì lý do gì mà bà luôn ở trong tâm trạng khá thoải mái, ít nhất thì đó là cảm nhận của Tamaki.

Ngược lại, điều đó khiến Tamaki càng thấy khó xử. Vì chuyện bản thân đã làm với thần khuyển hôm ấy. Vì sự trách mắng về chuyện kế vị lại quá nhẹ, thay vào đó là bà lo lắng cho thương tích của nàng còn hơn. Tamaki biết rõ lỗi lầm của mình, nên chẳng thể nào vui mừng nổi.

Tội lỗi phải đi kèm trừng phạt. Dù lý do có chính đáng đến đâu, nếu phớt lờ đạo lý ấy, sớm muộn gì nàng cũng sẽ vượt qua lằn ranh quý giá đáng lẽ phải giữ gìn…

「Tamaki-san……?」

「À, không có gì đâu… Mà, người tìm con có việc gì sao?」

Có lẽ bà đã nhận ra sự u ám trong khí sắc của nàng, nên mới hỏi han. Tamaki vội vã lái sang chuyện khác. Chính xác hơn là chuyển sang vấn đề chính.

「Ara? Phải rồi, xin lỗi nhé. Vậy thì, trước hết phải nói chuyện quan trọng nhất mới được.」

Bà khẽ hắng giọng, rồi chậm rãi hướng lời về phía Tamaki.

「Tamaki-san. Con có một bức thiệp mời. Từ gia tộc Miyataka, từ chính vị tiểu thư trực hệ của gia tộc… Con định thế nào đây?」

Đó là thiệp mời đến dự thi ca từ Miyataka Shinobu, Miko chính tộc của nhà Miyataka. Trước lời mời bất ngờ ấy, Hotoya Tamaki chỉ còn biết sững sờ lặng người……

-

Tôi len lỏi bước đi giữa những khe hở của dòng người. Kinh đô Trung Thổ của  Phù Tang quốc tràn ngập nhân loại. Các đoàn tị nạn từ bốn phương kéo đến… phần nhiều đã tràn sang Tân thành, nhưng thế cũng chẳng có nghĩa là Cựu thành, vốn được bao bọc bởi tường thành, lại không có vấn đề.

So với một năm trước, dân số hẳn đã tăng thêm chừng một phần mười. Ở Cựu thành, nơi vốn bị quản chế nghiêm ngặt mà đã thế, thì Tân thành chắc chắn còn hỗn loạn hơn nhiều. Người ngoài càng lúc càng đông, nếu chịu khó làm ăn thì còn tốt, nhưng thực tế lại chẳng mấy ai có việc. Họ dần biến thành kẻ trộm, con bạc, lừa đảo, thậm chí thành đạo tặc. Để đối phó, triều đình phải tăng cường thêm quân đoàn và Kebiishi tuần tra trong thành.

Chính diện Rajomon [note79535] [note79536] chen chúc người và xe. Quân lính gác cổng dường như chẳng thể kiểm soát nổi dòng hỗn loạn ấy.

「Thật là phiền phức. Khắp nơi, làng mạc đều loạn cả… ừm. Được, ngươi đi đi. Trước khi trời tối hãy trở về. Ban đêm cửa thành sẽ đóng lại.」

Nhận lệnh thông quan, tôi bước qua cổng. Từ Cựu thành được sắp xếp gọn gàng như bàn cờ, bước vào Tân thành hỗn tạp, bừa bãi, nhưng theo một nghĩa nào đó lại sôi động hơn hẳn.

「…Xem ra, lời hứa đó, e là chẳng thể thực hiện được nữa rồi.」

Tôi lẩm bẩm, nhớ về lần trước đặt chân tới nơi này. Khi ấy, tôi và Shiro còn bàn chuyện cùng nhau đến diện kiến Azuma Hibari… nhưng giờ thì khó rồi. Nhiều khả năng tôi sẽ bị nguyền rủa mà chết mất?

「Không chừng… à mà, cũng chưa chắc.」

Dẫu với trẻ con thì cô ấy có hiền từ, nhưng từng là cựu thủ lĩnh Âm Dương Liêu, ắt sẽ khắt khe trong những việc này. Mà nghĩ lại, nếu thật sự hiền từ thì đã chẳng hạ chú nguyền tôi ngay từ đầu… Liệu có ổn thật không đây? Tôi kéo sụp chiếc áo choàng che lấp nhận thức xuống thật sâu, rồi cứ thế tiến bước giữa thành. Lách qua dãy phố la liệt cửa hàng, tránh người rao hàng, gạt phắt cánh tay tên móc túi đang thò vào ngực áo, rồi tiếp tục đi thẳng…

Tôi đã đi khá sâu vào bên trong. Trên đường, ghé vào một quán trông có vẻ sạch sẽ hơn so với xung quanh, mua vài xiên dango, ngồi gần đó ăn lót dạ. Tổng cộng ba xiên Mitarashi dango.

「……」

Tôi im lặng ăn hết một xiên. Nhai xiên thứ hai. Uống một ngụm nước trong ống tre giải khát cổ họng, rồi đưa tay lấy xiên thứ ba…

「Trông ngon nhỉ? Cho lão xin một cái xiên không?」

「…Tiền tôi sẽ đến nhà đòi sau, được chứ?」

Đột ngột, không báo trước, không một hơi thở, chẳng chút khí tức, một lão già đã đứng song song bên cạnh tôi từ khi nào. Tôi cất lời hỏi, cùng lúc một mảnh vải từ ngực áo lão phất tới, che khuất tầm nhìn tôi.

「Bịt mắt thôi. Với lại, trước khi đi, phải phủi sạch bọn côn trùng đã chứ? Không thì sách vở hỏng hết mất.」

Tiếng cười khanh khách, cay độc của lão già. Hẳn là vừa vuốt chòm râu vừa nhả lời chế giễu. Tôi không còn sợ hãi như trước, chỉ nhún vai đồng ý.

Ấy chính là cuộc tái ngộ, theo nghĩa trực tiếp nhất, với Matsushige Dougen [note79534], cựu Phó thủ lĩnh kiêm Viện trưởng Lý Cứu Chúng của Âm Dương Liêu…

Ghi chú

[Lên trên]
Bố già comeback rồi!!
Bố già comeback rồi!!
[Lên trên]
Rajōmon (羅城門), còn được gọi là Rashōmon (羅生門), là cổng được xây dựng ở đầu phía nam của Đại lộ Suzaku hoành tráng tại các thành phố cổ của Nhật Bản là Heijō-kyō (Nara) và Heian-kyō (Kyoto), theo mô hình lưới thành phố kiểu Trung Quốc.
Rajōmon (羅城門), còn được gọi là Rashōmon (羅生門), là cổng được xây dựng ở đầu phía nam của Đại lộ Suzaku hoành tráng tại các thành phố cổ của Nhật Bản là Heijō-kyō (Nara) và Heian-kyō (Kyoto), theo mô hình lưới thành phố kiểu Trung Quốc.
[Lên trên]
Đại lộ Suzaku (朱雀大路, Suzaku Ōji) là tên gọi của con đường trung tâm dẫn đến Hoàng cung từ phía nam trong các kinh đô Nhật Bản. Theo truyền thống, khu phức hợp Hoàng cung hướng về phía nam, trong khi Đại lộ Suzaku dẫn thẳng ra từ cổng chính. Các thành phố thường được xây dựng dựa trên mô hình lưới truyền thống của Trung Quốc. Đại lộ Suzaku thường là con đường trung tâm trong lưới thành phố, và do đó, là con đường rộng nhất. Fujiwara-kyō, Heijō-kyō và Heian-kyō đều có Đại lộ Suzaku riêng.
Đại lộ Suzaku (朱雀大路, Suzaku Ōji) là tên gọi của con đường trung tâm dẫn đến Hoàng cung từ phía nam trong các kinh đô Nhật Bản. Theo truyền thống, khu phức hợp Hoàng cung hướng về phía nam, trong khi Đại lộ Suzaku dẫn thẳng ra từ cổng chính. Các thành phố thường được xây dựng dựa trên mô hình lưới truyền thống của Trung Quốc. Đại lộ Suzaku thường là con đường trung tâm trong lưới thành phố, và do đó, là con đường rộng nhất. Fujiwara-kyō, Heijō-kyō và Heian-kyō đều có Đại lộ Suzaku riêng.