Chương 11 - Có khi ngoại truyện cũng rắc rối ngang ngửa với chính truyện ấy nhỉ.

Chap 150 (2)

2025-08-29

7

Đó quả thực là một tiếng sét giữa trời quang.

Ngọn núi Tatara, một trong những dãy núi bao quanh kinh đô xứ Phù Tang. Trên đỉnh núi, có toạ lạc biệt phủ cũ của gia tộc Yakushiji. Toà dinh thự bị bỏ hoang nhiều năm ấy, phần kiến trúc trên mặt đất vốn bị phá dỡ chỉ là lớp vỏ trang trí mà thôi. Trọng tâm của công năng với tư cách là biệt phủ của một gia tộc trừ ma, thực chất lại nằm dưới lòng đất. Nơi cất giữ và thí nghiệm những bí dược, bí thư thất truyền, cùng các kết quả nghiên cứu bí truyền của gia tộc Yakushiji…

Trong nguyên tác trò chơi, đây từng là một hầm ngục phụ, có thể xâm nhập như một nhiệm vụ ngoài. Còn ở thế giới này, trong quá trình tái thiết, nơi đó đã được một nhóm trừ yêu sư do gia tộc Tachibana mời đến quét dọn gần như sạch sẽ.

Sau khi vụ việc ở Sekimachi được dàn xếp, tôi thượng lộ tiến kinh. Ngày hôm sau khi đến đô thành, tôi đã đến dinh thự ấy. Trước đó từng được tiểu thư Tachibana nhờ vả, đến để khảo sát dinh thự, xác nhận hệ thống phòng vệ. Lấy cớ ấy để được chỉ dẫn đi khắp dinh, tận hưởng sự tiếp đãi… Tưởng đâu việc xin phép sẽ còn dây dưa thêm chút nữa, nhưng phê chuẩn lại được thông qua suôn sẻ. Vừa bước qua cổng, liền đón lấy ánh nhìn nghi hoặc từ đám gia binh gác cổng, tôi dấn chân vào khuôn viên, tiếp tục đi mãi, leo thẳng lên đường núi.

Trên đường, vừa xác nhận vài cơ quan phòng hộ, vừa ghi chép lại tình hình và những điểm cần cải thiện, rốt cục cũng đến được chính điện của dinh thự. Và ngay khi vừa đặt chân tới, lập tức bị cuốn vào một hồi náo loạn.

Trước hết, tôi hạ gọn một con yêu quái Tarakasa, chỉ là tiểu yêu đội nón lá, vốn từ dưới đất bò lên mặt đất khiến kẻ hầu người hạ trong dinh thất kinh. Sau đó nghe chuyện từ một nữ tì bị con quái đó truy đuổi đến tận trên này, tôi lập tức dấn thân xuống tầng hầm. Đi xuống rồi, tôi liền dặn người ta phong tỏa lối ra vào.

Cắt đứt đường lui là để ngăn không cho những loài yêu quái khác tràn ra, và tôi không chờ gia binh hay người trợ lực tới cũng bởi cần phải cứu lấy những người lạc dưới ấy càng nhanh càng tốt.

Dĩ nhiên, tôi đã chuẩn bị phương kế thoát thân. Quy củ thường thấy trong những mê cung kiểu này, chính là 「sợi chỉ của Ariadne」. Tôi đem theo một cuộn dây, vừa đi vừa thả xuống làm dấu mốc. Người mất tích cần tìm có năm. May mắn thay, tất cả đều được tìm thấy nguyên vẹn, sống sót đầy đủ. Và khi đang chuẩn bị lần theo đường cũ trở ra…

「Đúng như dự đoán, ha.」

Tôi lẩm bẩm khi men theo đường sợi dây dẫn lối quay lại. Trước mắt, là một đoạn chỉ bị đứt. Không, chính xác hơn, là tàn tro còn sót lại của sợi chỉ đã bị thiêu huỷ. Hẳn là một dạng kết giới phòng ngự trừ kẻ xâm nhập…

「Làm việc cẩu thả thế. Ít nhất cũng nên giải trừ hộ tôi chứ.」

Nghĩ đến các trừ yêu sư từng quét sạch ngọn núi này, cả những cơ quan, trận pháp và lũ yêu quái được cải tạo, triệu thức khắp nơi, tôi khẽ thở dài, lẩm bẩm phàn nàn. Mà đúng ra, nghĩ lại thì cái sai vốn ở việc tự tiện xâm nhập sau khi nơi này đã được phong ấn rồi…

Quả thật, kết giới phong tỏa cửa hầm vô cùng nghiêm ngặt. Dù đại yêu từ trong lao ra cũng không dễ phá được. Chính vì thế, việc xử lý phần bên trong mới sơ sài… Tiếc thay, xem ra họ không tính tới việc có kẻ phá phong ấn từ bên ngoài. Bởi phong ấn vốn hiển hiện rõ ràng, ai cũng tưởng chẳng ai dại dột tự tay tháo gỡ.

「Mấy nhóc xem thường yêu quái… phải vậy không?」

「……」

Tôi liếc nhìn những thiếu nữ đứng nép bên. Nhỏ thì chưa chắc đủ mười tuổi, lớn cũng chẳng đến mười lăm. Đứa thì cúi đầu, đứa thì né tránh ánh mắt, đứa lại run rẩy nức nở. Rõ ràng, đó là lời trúng tim đen.

「Người khởi xướng là nhóc, phải không? Thật nực cười. Chắc hẳn đến giờ cô nhóc còn chưa từng thấy một con ấu yêu nào mà? Liều lĩnh quá đấy.」

Tôi buông lời trách móc với cô bé trông có vẻ lớn tuổi hơn, dường như xuất thân dòng dõi quý tộc. Nghe đâu cả bọn này đều là người kinh đô. Khác với các vùng khác, nơi này đa phần yêu quái đã bị quét sạch từ lâu, đến mức có người cả đời chưa từng chạm mặt yêu quái lấy một lần.

「X… xin, lỗi…」

Với giọng nói tưởng như tan biến, cô gái tên Kuzu khẽ thì thầm. Là lời xin lỗi. Giọng run run, không phải vì miễn cưỡng mà là do sợ hãi. Vài người bạn đồng hành ôm chầm lấy cô ấy, sát lại bên cạnh, lo lắng ngẩng nhìn tôi.

…Xem ra cô bé này, bất ngờ thay, lại khá được lòng người.

「Xin lỗi thì nên nói với chủ nhân của các cô. Anh chỉ tới đây làm việc thôi. Rồi, coi đây!!」

「Eh… kyaa!?」

「Kyahh!?」

Chẳng buồn báo trước, tôi bật nhảy, lao tới. Ngay sau đó, mấy con yêu quái từ trong bóng tối xông ra liền bị ngọn thương trong tay tôi gạt phăng. Một nhát quét ngang. Tất cả đều là tiểu yêu, lũ nhãi nhép. Mấy cô bé thét lên chẳng phải vì bất ngờ mà phần lớn vì hình thù ghê tởm kia. Toàn bộ đều là trùng yêu, ngay cả khi ngã xuống đất, tứ chi vẫn co giật, run rẩy. Tôi vung mạnh thương, hất sạch dịch nhầy vấy dính.

「Đ… đây là…」

「Mồi nhử thì dã thú tất sẽ kéo đến. Trái lại, anh phải khen mấy nhóc còn sống tới giờ… Này.」

Trong giọng gọi mang sát khí, tất cả ngẩng bắn nhìn tôi. Vừa run rẩy ôm chặt lấy nhau, vừa dán ánh mắt lên người tôi. Đúng như tôi mong muốn. Bởi vì, với bọn trẻ này, cần phải khiến chúng khắc cốt ghi tâm.

「Không được rời nhau. Phải nắm chặt tay nhau. Giữ yên lặng. Lũ ở đây không đáng ngại, nhưng một mình anh không chắc đảm bảo đưa các em toàn mạng trở về đâu… Rõ chưa?」

Tôi nghiêm khắc, lặp đi lặp lại lời cảnh cáo. Cả đám mặt mày tái nhợt, gật đầu liên hồi. Dù chẳng thể tin chắc, bởi khi lâm nguy rất có thể lại rối loạn. Nhưng… tôi muốn tin rằng lời nói này ít nhất cũng có tác dụng hơn là không nói gì.

Dù có gây ra tai hoạ, bọn chúng cũng chỉ là trẻ con. Dại dột ngu ngốc, nhưng chẳng phải kẻ ác.

「Được rồi, đi thôi… Hửm? Sao vậy?」

Tôi định dẫn đầu tiến bước trong màn đêm, thì cánh tay áo bị níu lại. Quay đầu, thấy thiếu nữ nhỏ tuổi nhất trong bọn, ngước nhìn tôi với vẻ bất an. Vừa nhìn vừa kéo tay áo, vừa mấp máy môi.

「A… anh… tên gì ạ?」

Một câu hỏi lắp bắp, chưa rõ lời. Những đứa xung quanh vội hoảng hốt định ngăn, nhưng tôi đã kịp ngăn chúng lại. Khi ấy, tôi mới sực nhận ra. Rằng từ nãy đến giờ, tôi vẫn chưa hề báo danh.

(Đúng là vấn đề thật.)

Tôi thừa nhận sự thất lễ ấy, đồng thời cũng thấy cần phải làm. Thế là tôi đáp lại câu hỏi ngây thơ kia.

「Gia nhân đầy tớ. Tên là Tomobe. Cứ gọi thẳng cũng được… Chỉ một quãng ngắn thôi, nhưng mong mấy nhóc hãy trông cậy vào anh.」

Chỉ vỏn vẹn mấy lời, tôi tuyên báo danh tính giả của mình.

-

Hành lang ẩm ướt nồng mùi mốc meo, từ tận cùng bóng tối, từ trên mái ngói, từ dưới nền gỗ dưới chân, từ vách đất và cửa kéo giấy hai bên… lũ yêu quái cải tạo ùn ùn tràn ra. Theo tiêu chuẩn của trừ yêu sư thì toàn là bọn tép riu chẳng đáng bận tâm. Nếu có chút rèn luyện thì ngay cả một đầy tớ cũng có thể đối phó được. Thực ra, tôi chỉ xem việc quét sạch mấy cuộc phục kích đó như công việc thường ngày, vung thương quét sạch mà thôi. Vừa chém quét, tôi vừa lẳng lặng tiến sâu vào hành lang.

「Không ngờ, số lượng cũng kha khá đấy nhỉ」

So với bọn từng đến lần trước, hẳn do phong ấn cửa ra vào còn kiên cố nên chúng đã bỏ mặc, để lại sau này quét dọn cũng được. Hoặc giả như, việc thu giữ dược liệu và thư tịch dưới hầm mới là ưu tiên. Cũng chẳng phải hạng con buôn đê tiện gì… nhưng tôi vẫn mong họ làm việc siêng năng hơn một chút.

「Đứng im đó!!」

「Eh……!!?」

Ngay khi cảm nhận được khí tức, tôi liền cảnh báo đứa nhóc ở cuối hàng. Phi ra một cây kunai. Lưỡi thép lướt sát gò má đứa trẻ, không hề phạm vào da thịt, mà thay vào đó nghiền nát sọ của con yêu quái đang lao đến từ phía sau. Đám yêu quái vẫn luôn theo nguyên tắc, tấn công kẻ yếu nhất trước tiên.

「……」

「……Được. Chỗ này coi như đã dọn xong. Đi thôi」

Tôi cất tiếng gọi cô bé đang bàng hoàng, có lẽ vừa hiểu ra mình suýt nữa là đã thành mồi. Được đồng bọn thúc giục, cô bé mới lảo đảo cất bước. Trong bóng tối, tiếng bước chân khẽ vang lên từng nhịp…

(Bảo chúng lén lút di chuyển thì cũng vô ích thôi…)

Một đứa trẻ chưa hề trải qua huấn luyện thì sao có thể che giấu tiếng bước chân, sao có thể nén lại hơi thở, càng không thể triệt tiêu khí tức của bản thân. Huống chi lại là một bé gái, ngoài chút linh lực thì toàn bộ đều là bất lợi. Việc chúng vẫn chưa bị ăn thịt trước khi tôi kịp tới, đã là điều kì tích rồi.

Bởi vậy tôi đành buông xuôi, cố tình phơi bày linh lực bản thân ra để làm mồi nhử. Chỉ tiếc là, ngay cả thế vẫn chẳng ít yêu quái chọn tấn công bọn nhóc trước tiên…

「……」

「Gì thế? Có chuyện gì à?」

Cứ qua hết cửa kéo này đến hành lang nọ, rẽ hết khúc quanh co rồi tiến bước, thì cô tiểu thư công gia đi đầu bỗng khẽ kéo tay áo tôi làm ám hiệu. Tôi quay lại hỏi, cô cũng quay đầu ra hiệu cho người đi sau. Hóa ra tiếng gọi phát ra từ người thứ hai.

「Ờm… Cái đó… Liệu đi đường này có ổn không ạ? Dây tơ cũng đã bị đứt rồi… có thật là sẽ có lối ra chứ…?」

Giọng thì thầm mang theo mỏi mệt cùng lo sợ. Những người còn lại cũng nhìn tôi, ánh mắt tỏ rõ đồng tình. Có vẻ chúng nghi ngờ rằng tôi chỉ đi bừa trong mê cung này. Nhìn tình trạng, cũng rõ chúng muốn dừng lại nghỉ ngơi.

「Lối ra sao. Chuyện đó thì yên tâm đi. Không thể quay lại cửa vào, nhưng anh đã đoán được lối ra ở đâu rồi. Còn lại là Dậu với Tỵ thôi」

「Dậu… với Tỵ……?」

Nghe lời tôi, lũ nhóc nghiêng đầu bối rối. Rõ ràng chúng chưa từng hiểu tôi đã dựa vào cái gì để tiến bước tới giờ.

「Chuyện đó thì… khoan, im lặng」

Cảm nhận được khí tức, tôi lập tức ra hiệu. Lũ nhóc cũng im bặt, chỉ còn tôi căng tai lắng nghe. Đề phòng tà khí ẩn mình trong bóng tối…

「……」

Lặng im.

Lặng im.

Lặng im… Từ phía trước, có thứ gì đang đến…?

「Một… hai… ba… năm, sáu con. Còn cả……」

Liếc nhanh ra sau. Ở phía này có tám đứa. Rõ ràng là đã bị kẹp hai đầu. Định đánh lạc hướng mặt chính diện rồi tập kích từ sau lưng chăng? Với riêng tôi thì không hề gì, nhưng……

「Hả? Sao lạ……!?」

『Tay, áo, đưa…』

Ngay khoảnh khắc đang suy nghĩ, cánh tay áo bị nắm lấy. Tôi lập tức xoay người, xé phăng tay áo trước khi thứ kia kịp nói hết câu.

Thứ bám lấy không phải bọn nhóc. Cũng chẳng phải người. Đó là Địa Tạng biết cười. Chính là Địa Tạng xé tay áo.

「Tránh ra, tên khốn!!」

『Áo, ta, áo, tay áo…… ah… guh!!?』

Ngay chỗ nó đang tham lam nhai nuốt vải áo, tôi lao ngọn thương đã cường hóa hết mức đâm thẳng vào mặt. Đầu nó vỡ tung, thân hình bị hất văng rồi biến mất trong bóng tối.

「Cái… cái gì vừa rồi thế……!?」

「Là Địa Tạng Xé Tay Áo đấy!!」

Đáp lại tiếng thét đầy kinh hoàng, tôi cất lời. 「Địa Tạng Xé Tay Áo」, loài yêu quái mang đặc tính như linh quái, bản chất tấn công khái niệm gắn với tay áo.

Một lần, nếu không đáp lại lời gọi mà đưa tay áo ra thì đối phương sẽ bị quật ngã. Hai lần, nếu vẫn không đưa tay áo thì đối phương sẽ bị co giật, và đến lần thứ ba thì đối phương sẽ bị ngất lịm. Chỉ cần có một pho tượng Địa Tạng cùng với vật hiến tế là có thể dễ dàng tạo ra nghi thức chế tác, vì sự tiện lợi đó mà trong các gia tộc trừ yêu thường nuôi dưỡng ít nhất một vị thần bên đường nhân tạo như thế này.

…Dẫu vậy, thứ này cũng có một ràng buộc là với kẻ đã ra tay một lần thì không thể ra tay lần thứ hai. Thế nhưng, tôi có đối tượng cần phải bảo vệ, vì thế đã triệt hạ luôn. Suy cho cùng cũng chỉ là hàng nuôi trồng đặc hóa về một loại quyền năng duy nhất, gần giống với tsukumogami, nên cũng chẳng cần lo đến chuyện bị oán linh ám hại. Tiêu diệt chỉ trong chớp mắt.

Dẫu thế thì…

「Quả nhiên là đầu mũi gãy mất rồi…!!」

Tôi khẽ tặc lưỡi nhìn vào đầu mũi giáo đã bị mẻ nát hoàn toàn. Dù gì nó cũng là tượng Địa Tạng, vật liệu chế tác vốn là đá, cứng rắn vô cùng. Xem ra, ngay cả một cây giáo hảo hạng cũng khó mà chịu đựng nổi.

「Chạy thôi!!」

「Ể!? Kyaa…!!?」

Tôi nắm chặt cánh tay của cô gái đi đầu. Nắm lấy rồi kéo chạy. Cứ thế kéo cả bọn phía sau lao đi như bị lôi xềnh xệch.

「Cầm lấy mà ăn đi!!」

Giáo trong tay tôi vung mạnh về phía trước khi đang chạy. Ngọn giáo xuyên thủng con khỉ vừa xuất hiện từ cuối hành lang, găm chặt nó vào tường. Khi lướt ngang qua, tôi liền dùng kunai cắt phăng cổ nó để kết liễu.

Tên đi đầu trông phiền toái nhất đã bị hạ. Còn lại chỉ toàn lũ tép riu. Tôi đá chết, đấm chết, sau đó lại đâm kunai rồi rút ra ném tiếp. Bởi vì bọn chúng không thèm để ý tới tôi, chỉ hùng hổ lao về phía lũ trẻ.

「Rốt cuộc cũng chỉ có thể đột phá chính diện thôi à!!」

Vừa quay ngoắt người lại, tôi dùng thủ đao hất văng con cuối cùng. Đôi chân lại bắt đầu vận động. Chạy. Chạy. Chạy nữa…!!

「Hộc, hộc!? Hộc…!!? Đợi, đợi đã!!?」

「Chịu đựng đi!! Chạy!! Phải chạy!!!! Chậc!!」

Lũ trẻ theo tôi chạy cũng chỉ có thể đi được một đoạn có hạn. Thể lực và sức thở của phổi đã đến cực hạn. Tôi quăng ra sau lưng nào là bom khói, nào là bom sáng mà bản thân lúc nào cũng thủ sẵn. Tiếng gào thét vọng lên từ phía sau. Câu giờ được chút ít.

「Đúng là một mê cung!!?」

Rẽ phải ở hành lang, rồi lại rẽ trái, lách sang con đường ngang, mở cửa kéo để tiến vào. Không gian như thể bị nới rộng bởi 「Mayoiga」 hay một loại nguyền chú nào đó… hình như, đám dọn dẹp từng phải mất ba ngày mới tìm được đường quay về thì phải?

…Đáng tiếc, tôi thì chẳng mất nhiều thời gian như vậy đâu.

「Chính nó rồi!!」

「Kya…!?」

「Đừng có dừng lại đột ngột chứ!!?」

Tôi bất ngờ dừng lại trước một cánh cửa kéo ở giữa hành lang khi đã tìm thấy điều cần tìm. Lũ trẻ kêu ca nhưng tôi không bận tâm. Vì chuyện này còn quan trọng hơn nhiều.

Ngẩng đầu nhìn. Trên cánh cửa kéo, ở phần trên gọi là ranma, khung trang trí, chính những hoa văn phủ bụi ở đó mới là chỉ dẫn trong mê cung này.

Trên ranma được chạm khắc hình các loài vật tinh xảo. Sau khi đã cứu đủ năm người, tôi luôn để tâm đến chúng. Đầu tiên tôi tìm thấy là Tý, sau đó là Sửu, thứ ba là Mùi… Chỉ chọn những con vật trong mười hai địa chi, không trùng lặp, tượng trưng cho võ thần hộ vệ của Yakushiji mà mở cửa kéo đi qua. Và đây chính là con vật thứ mười một. Ranma khắc hình Dậu!!

「Vào thôi!!」

Tôi mạnh tay mở cửa kéo. Bên trong không có gì cả. Cho lũ trẻ vào trước, tôi là người chốt sau rồi kéo cửa lại. Ngay khoảnh khắc ấy, trước mắt tôi là một con yêu quái cải tạo, có lẽ thuộc loại trung yêu, đang gầm vang lao thẳng đến.

「Tạm biệt」

Shoji  khép lại. Tiếng gầm im bặt. Tĩnh lặng bao phủ xung quanh. Không còn chút khí tức nào phía sau cánh cửa nữa. Bình yên. Nếu mở lại thì sẽ trở về điểm xuất phát do trùng lặp, nên tôi không mở ra nữa, nhưng chắc hẳn lần tới mở ra sẽ dẫn tới một hành lang khác.

「Ra thế, nếu tìm theo cách chính diện thì sẽ cứ mãi lạc lối mà thôi.」

Tôi nhún vai lẩm bẩm. Chỉ là một cái bẫy nhỏ câu giờ. Cứ ba người thì cũng phải có một kẻ sau một ngày lang thang mới nhận ra mánh khóe ấy. So với bị nhốt trong 「Mayoiga」 hiểm độc thì mê cung này vẫn còn dễ dàng hơn nhiều.

「Giờ thì, còn lại là Tỵ… ổn chứ? Vẫn đi tiếp được không?」

「~~~!!」

Tôi hỏi mấy cô bé đang thở hổn hển, vai phập phồng kịch liệt. Những gương mặt đỏ bừng vì hụt hơi đồng loạt lắc đầu mạnh. Quả là thành thật. Có lẽ cần nghỉ một lát…

「Tạm nghỉ đi… Ờ, chỉ có bấy nhiêu thôi nhưng ráng mà chịu nhé?」

Tôi đưa cho chúng ống nước tre cùng chiếc túi vải. Trong túi có kẹo, loại kẹo trộn lẫn dược thảo để bổ sung dưỡng chất. Đó là khẩu phần dự trữ, thứ trang bị mà tôi luôn mang theo bên mình.

「Uống lần lượt thôi, đừng có đứa nào uống nhiều hơn. Kẹo thì để sau khi uống nước hãy ăn. Ăn trước dễ nghẹn đấy.」

「…Nii-san thì sao?」

Một cô bé nhỏ tuổi nhất hỏi vậy. Nii-san? Nii-san cái gì chứ. Tôi đâu có làm anh của cô bao giờ. Đừng tự tiện thêm người vào gia đình tôi.

「Chút chuyện này chẳng hề hấn gì với tôi cả…Thôi, uống đi.」

Nuốt lại câu phản bác vào lòng, tôi qua loa đáp lại. Sau khi chắc chắn tất cả đã chia nhau uống xong và ổn định lại, tôi tiếp tục dẫn đường tìm lối thoát.

Tìm. Tìm. Phải tìm ra Tỵ.

「Không phải con này. Cũng chẳng phải con kia…」

「Thế cái đó thì sao?」

「Không phải. Đó là giun đất.」

「Thế còn cái kia…?」

「Nhìn kĩ đi. Có tay chân nhỏ đó. Không phải rắn thì chính là thằn lằn.」

Những gì tôi tìm thấy toàn là những bức chạm khắc kiểu đánh đố. Rõ ràng là có chủ ý. Các ranma khắc hình thú trước đó vốn phải dễ nhận ra hơn nhiều.

「Nếu vậy thì…」

Tôi phớt lờ toàn bộ cửa kéo hai bên hành lang. Cứ thế xông thẳng. Và rồi…

「Á!」

「Quả nhiên.」

Tôi đã tìm thấy. Cánh cửa kéo tận cùng cuối hành lang. Và cũng tìm thấy. Ranma khắc hình Tỵ tuyệt mỹ.

「…Hử?」

Ngay khi ấy, tôi nhận ra sự khác biệt so với trước. Lập tức dừng bước, kéo giãn khoảng cách. Kiểm tra. Có gì đó… được gắn lên sao? Thứ này là…

「!!? Rắn bị thương ư!? Thủ đoạn đê tiện quá đấy!?」

Khi tôi nhận ra thì đã muộn. Trên cửa kéo, treo một xác rắn bị xiên qua thành khối gỗ khô quắt. Tôi bật tiếng tặc lưỡi. Cái cổ xác ướp đó gãy kêu rắc một tiếng, quay ngoắt về phía tôi. Nó phát ra âm thanh khô khốc rồi lột xác, để lộ ra cơ thể tươi mới, khổng lồ không sao chứa nổi trong lớp da khô kia, hồi sinh ngay trước mắt.

「ShyaaaaAAAaa!!」

Cái lưỡi dài mảnh thè ra, con rắn rú lên đầy hằn học rồi lao bổ tới. Chú nguyền rắn bị thương. Lấy nỗi sợ làm lương thực, lao đến cắn xé những kẻ khiếp hãi nó. Khốn kiếp thật!?

「Khốn nạn!! Muốn đánh thì đánh!! Ta sẽ chơi tới cùng!!」

Tôi rút ra đoản đao. Thanh linh đao nhuộm đen, Ác Quy Thủ Hoàn. Thế thủ dựng lên. Nhắm chuẩn đường lao tới của cái hàm khổng lồ. Rồi tôi lao đi. Chỉ thế là đủ.

Con rắn phóng tới chính diện, lập tức bị lưỡi đao đang chờ sẵn ghim chặt vào hàm, lưỡi thép xẻ toạc bụng nó tựa như mổ lươn. Máu đỏ tung tóe, bắn tung khắp nơi. Nhưng kể cả khi thân đã bị chẻ đôi, nó vẫn dùng nửa thân còn lại quật thẳng về phía lũ trẻ phía sau!!

「Hi…!?」

「À, ra vậy, mục tiêu vốn là bọn trẻ à!!」

Khác với lũ trẻ ngây người sợ hãi, tôi lại thấy hợp lý. Ngay từ đầu, mục tiêu của nó vốn chẳng phải tôi. Con gái mà thích rắn à, chuyện đó nào có phổ biến đâu chứ!!?

「Phải kịp…!!」

Tôi quay ngoắt gót chân, bật nhảy. Dồn toàn bộ ý thức vào đôi chân. Tràn đầy yêu khí. Trong khoảnh khắc, chân biến dị khác thường… nhờ vậy tôi kịp đuổi theo.

Đoản đao vung lên. Cắt phăng đầu nó. Không đủ, tôi lại chém cả thân thể thành từng khúc. Như thế mới dứt điểm. Nhìn chẳng khác gì miếng thạch đông.

「Không ai… bị thương chứ?」

「D-…dạ…」

Tôi giẫm nát cái đầu rắn vẫn còn ngo ngoe muốn động đậy dù đã chỉ còn nửa cái cổ, rồi xác nhận. Khi quay lại thì, chẳng biết là lần thứ bao nhiêu, đám trẻ lại ôm chặt nhau run rẩy. Một giọng nói nhỏ xíu sắp tắt lịm đáp lại. Cái nhìn như thể hướng vào một kẻ chẳng phải người… đúng mà cũng sai.

…Đúng là nếu lột lớp da này ra, tôi chắc chắn là một con quái vật. Nhưng loại ứng biến thế này, một trừ yêu sư trung bình cũng làm được.

「…Ra vậy. Đi thôi. Hẳn là lối ra gần đây rồi.」

Tôi có phần cứng rắn mà thúc giục chúng di chuyển. Xét việc vừa phải vượt qua cái bẫy công phu mang tên chú nguyền rắn bị thương, suy đoán của tôi gần như chắc chắn.

Cẩn trọng, tôi nâng đoản đao thủ thế trước cửa kéo. Kiểm tra xem có cơ quan bẫy đơn giản nào không. Trông có vẻ không. Tuy nhiên…

「…Mở ra cái là có thể sẽ có thứ khủng khiếp xuất hiện đấy. Chuẩn bị tinh thần đi.」

Tôi quay lại cảnh báo. Đám nhóc đồng loạt gật đầu. Không biết chúng nghĩ xa tới đâu, nhưng thôi, tôn trọng cái ý chí đó vậy.

「…Được, đi thôi!」

Một thoáng do dự. Tôi hít sâu, quyết ý. Quyết tâm mở đường với tư cách kẻ tiên phong. Đưa tay. Rồi… mạnh mẽ kéo cánh cửa!!

「Cảnh giác!!」

Tôi bước vào. Đảo mắt nhìn quanh. Chỉ là hành lang. Một lối thẳng kéo dài. Yên tĩnh. Im lìm. Chẳng có gì. Chẳng có gì hết…

「…………」

「Này thôi đi. Đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó.」

Chắc hẳn chúng đã trông đợi một lối ra. Hoặc một thứ gì đó to lớn, vĩ đại đang chờ sẵn. Thế nhưng lại chỉ có thế này, nên chúng đồng loạt quay ánh mắt trống rỗng về phía tôi. Tôi vội biện minh. Này khoan đã, còn quá sớm để kết luận. Chưa kết thúc đâu.

「Tiếp tục đi. Rồi sẽ rõ thôi…」

Tôi tuyên bố hành trình nối tiếp, như để xua tan bầu không khí gượng gạo. Bọn nhỏ miễn cưỡng nghe theo.

Đi bao xa rồi nhỉ? Tới một đoạn, hai bên hành lang hiện ra kệ dài, chất đầy tượng Phật nhỏ… tượng Phật đói. Những tạo hình gương mặt thống khổ vì đói khát, xấu xa khó tả, hòa cùng mùi bụi bặm và ẩm mốc, khiến người đi qua chỉ thêm khó chịu. Quả thực bọn trẻ cũng tỏ rõ lo âu xen lẫn khó chịu.

Đi. Đi. Đi tiếp. …Khác với trước, hoàn toàn không có yêu quái nào. Chỉ có dưới chân vang lên tiếng sột soạt kỳ lạ, ngoài ra chẳng gì cả. Hành lang vẫn cứ kéo dài mãi… cho tới khi, cuối cùng, tôi đặt chân vào một đại sảnh.

「Cái này là…」

Tôi vô thức ngẩng đầu nhìn thứ hiện ra trong tầm mắt.

Bên trong trang trí hệt như Phật điện trang nghiêm, chính giữa ngự tọa là tượng Như Lai khổng lồ như một con voi. Bức tượng đồng đã tróc ra, hoen rỉ, cũ kĩ… Nhìn quanh, kể cả lối chúng tôi đi vào, trong đại sảnh có tất cả mười hai lối thông. Có vẻ như, bất kể chọn con giáp nào cuối cùng thì đều dẫn đến đây.

「Chuyện này… nghĩa là sao?」

Sau một thoáng im lặng, một trong những cô bé không nhịn được cất tiếng thì thào, đầy hoang mang.

「Lối ra đâu?」

「Có lẽ… phải đi sang lối khác chăng?」

Các thiếu nữ thì thầm bàn bạc với nhau. Tựa hồ như chẳng ai biết nên làm gì mới phải. Bọn họ vẫn còn đang hoang mang chẳng biết nên nhìn nhận căn phòng này thế nào. Nhưng tôi thì khác. Tôi đã hiểu rõ việc tiếp theo mình cần phải làm.

「……Chờ một lát đi」

Trước pho tượng ngồi, tôi cất lời cảnh báo, rồi chắp tay cung kính cúi chào. Sau đó… tôi bắt đầu leo lên.

「Ể……!?」

「Anh sẽ bị trời phạt đấy!?」

Đám nhóc kia hoảng hốt thật sự, cuống quýt quở trách và ngăn cản hành vi của tôi. Thật là thành tâm tín Phật, cực nhọc cho chúng rồi. Nhưng phản ứng này hẳn cũng nằm trong tính toán của kẻ đã bày trò. Tôi vốn đã hành lễ trước rồi, thế là coi như an toàn.

「Chính là như thế, anh sẽ leo lên đến cùng!」

Miệng chỉ khẽ nói lời tạ lỗi lấy lệ, nhưng tôi vẫn không chút do dự mà leo lên pho tượng ngồi. Leo lên tận đỉnh. Đứng trên đầu đức Phật. Đảo mắt nhìn quanh. Rồi ngẩng đầu nhìn trần nhà.

「……Cũng khá cao nhi?」

Tôi gắng sức vươn tay chạm tới trần. Thân thể giữ thế chống bằng chân và tay còn lại, cố gắng kéo giãn lưng trong tư thế khá miễn cưỡng để với lên sờ vào trần. Bàn tay lướt khắp, chạm thử, rồi đẩy thử. Cuối cùng tìm thấy được.

「Chính nó rồi!」

Một tấm gỗ trên trần lung lay. Ta mạnh tay đẩy bung nó ra. Tấm gỗ bật tung. Ánh sáng rọi xuống. Trúng rồi!!Ta bật người, trèo lên, nửa thân trên đã vượt sang phía ánh sáng.

「Tốt, không sao cả. Chắc chắn đây là bên ngoài」

Tôi thò đầu nhìn ra ngoài quan sát, xác nhận rằng phía sau lối thoát này không hề có bẫy nào. Nếu là một trừ yêu sư tính tình xấu xa, thì chẳng chừng sẽ đặt sẵn bẫy ở đó, nhưng… dù gì cũng chỉ là màn chơi nhiệm vụ phụ, sẽ không đến mức hiểm độc như thế. Cũng còn chút nhân từ. Tôi quay lại một lần nữa.

「Anh sẽ đưa từng người ra. Nhưng lên trên rồi cũng không được lơ là. Phải cảnh giác xung quanh」

Quang cảnh bên ngoài tôi thấy được là núi rừng. Nhìn qua thực vật thì có vẻ không phải bị dịch chuyển tới nơi nào xa lạ. Hẳn là vẫn ở đâu đó trên núi Tatara thôi… Dẫu vậy, cẩn trọng vẫn hơn.

「Được rồi, trước tiên là nhóc. Lại đây」

Từ tượng Như Lai ngồi xuống, tôi gọi một thiếu nữ tầm tuổi trung bình trong đám tiểu quỷ kia. Hình như tên là Mio… thì phải?Nghe gọi, cô bé ngập ngừng nhìn đồng bạn, rồi rón rén bước đến.

「Phải bám chắc đấy nhé?」

Nói rồi, tôi ôm lấy eo cô bé, nhấc lên. Một tay bế gọn. Ngẩng đầu nhìn lên.

「……Tựa như sợi tơ nhện vậy」

「Ể?」

「Chuyện của anh, đừng bận tâm」

Đối diện với ánh mắt nghi hoặc của tiểu quỷ, tôi buông lời qua loa. Trong gian phòng tối, giữa pho tượng ngồi, dưới vệt sáng duy nhất chiếu vào, tôi đã lỡ miệng thốt lên. Lời che giấu ấy vốn là từ một mối lo lắng nào đó…… không, chắc không đâu?

「Đi nào」

Tôi lại bắt đầu trèo lên tượng. Đến đỉnh đầu, đặt cô bé lên cánh tay. Rồi nâng tay lên khỏi trần. Đẩy cô ra ngoài. Cho dù có rướn hết cỡ thì vẫn chỉ vừa tầm, khiến cô gái phải bám lấy mà bò lên, nhưng rốt cuộc cũng thoát ra được bên ngoài.

「Rồi, tiếp theo. Mau chóng lên nào?」

Tôi quay về dưới chân tượng, lần lượt bế lấy cô bé thứ hai còn ngượng ngùng, rồi cô bé thứ ba trông nghiêm túc, và cô bé nhỏ tuổi nhất thứ tư hăng hái nhảy nhót, tôi bỏ ngoài tai, chỉ bế bổng lên rồi để những đứa đã lên trước kéo giúp. Sau cùng, đến người thứ năm……

「Này, cuối cùng rồi. Lại đây」

「Em cũng……?」

「Ngoài em ra còn ai nữa?」

Tôi buông lời thẳng với cô bé cầm đầu, cũng là đứa nhiều tuổi nhất trong đám. Ra hiệu thúc giục, bảo mau lại đây.

「Được thật chứ?」

「Thu gom đủ cả mới là nhiệm vụ của anh… Mau đến đây」

「……Ừm」

Vậy là cô bé ấy lật đật bước về phía tôi. Tôi vươn tay ra… rồi bất ngờ nhảy lên, tung nắm đấm!!

「Nằm xuống!!」

「Kyaa!!?」

Tôi ép buộc cúi gập đầu Kuzu xuống, đồng thời tung quyền đánh bay bóng đen vừa lao ra từ trong bóng tối.

『Gi, gi, ki……!!』

「Cái… cái gì thế……!!?」

Hình dáng nhỏ bé bị đánh văng rít gào thảm thiết. Ánh mắt vàng chóe lóe sáng tà dị trong màn đen. Tôi lập tức che chở Kuzu sau lưng, đề phòng.

「Vì ta cứ gọi các ngươi là quỷ đói, nên rốt cuộc hàng thật cũng mò ra……!!」

Đó chính là nghĩa đen của từ 「quỷ đói」. Loài obi đói khát, gaki. Tuy nhiên, đúng ra thì chúng chẳng phải oni thuần chủng, mà chỉ là thứ phỏng theo oni, loại ác linh tầm thường.

Xác sống được tạo nên từ những kẻ tử tội bị trừng phạt.

『Shaaaa!!』

「Cút đi!!」

Con gaki vừa nhào tới đã bị ta tung cước đá bay. Bởi cú đá có gia trì linh lực, nên nó bị hất văng thật xa. Biến mất vào trong bóng tối.

……Trong bóng đêm, vang vọng âm thanh thịt bị xé rách. Tiếng xương gãy. Tiếng thét rùng rợn. Rồi kế đó, mùi tử khí bắt đầu bốc lên từ bốn phương tám hướng. Vô số bóng hình ngọ nguậy trong đen đặc.

……Này này, khoan đã. Chẳng lẽ!!

「Aaa, ra cái tượng xấu xí kia là có ý nghĩa như vậy sao!?」

Tôi chợt nhớ đến những pho tượng gaki được xếp dọc theo các hành lang trong đại sảnh này.

Từ trong bóng tối, hàng trăm con gaki đồng loạt xuất hiện. Từ khắp 360 độ, có lẽ từ cả mười hai lối đi. Chúng phá vỡ lớp vỏ đất của những pho tượng quỷ đói kia, mà tràn ra!!

「Hii……!!?」

「Kuzu, bám chặt lấy anh!!」

Ôm chặt lấy Kuzu, tôi bắt đầu leo lên pho tượng. Sau lưng, tiếng gào thét của lũ ngạ quỷ đồng loạt vang lên.

「!? Nhanh quá!!?」

Trong đám quái vật mang đủ loại hình thù ghê tởm ấy, có vài con nhảy vọt nhanh nhẹn chẳng khác gì loài khỉ, chỉ trong chớp mắt đã lao đến chỗ chúng tôi. Hàm răng và móng vuốt nhe ra, lao thẳng tới. Tôi vung tay đánh bật chúng. Lại rút đoản đao chém ngã xuống. Tiếp tục leo. Tiếp tục leo. Nhưng mà……

「Không kịp rồi!!?」

Quá nhanh. Quá sức nhanh. Khi nhận ra thì chúng đã kịp bám lấy chân. Tôi đấm ngã lũ từ bên hông đang lao tới.

「Híi!!?」

「Đừng có thở cái hơi hôi hám đó vào mặt ta!!」

Một con ngạ quỷ chộp lấy cánh tay của Kuzu. Hàm nó mở ra, để lộ hàm răng bẩn thỉu đầy sâu răng. Hôi thối nồng nặc. Tôi đấm thẳng vào miệng nó. Tiếng răng gãy rộp rộp, con quái đau đớn quằn quại. Tôi đánh tiếp, hất nó rơi xuống dưới.

「Kuzu…!?」

Tiếng kêu thét từ trên trần vọng xuống. Ngẩng nhìn lên, thấy các tiểu thư nhỏ nhoi đang dõi xuống. Tôi đưa mắt nhìn quanh, trong lòng quyết định. Một lần đã thành công. Nhất định sẽ làm được……!!

「Kuzu, đừng có ngã nhé!!?」

「Anh định… kyaa!!?」

Trước khi cô ấy kịp nói hết câu, tôi đã thực hiện. Tôi ném Kuzu đi. Ném thẳng lên trên, dốc toàn lực. Tiếng hét thất thanh của thiếu nữ vang vọng. Thân hình cô lao vút về phía ánh sáng, rồi biến mất về phía bên kia.

「Được rồi, thành công rồi……!!」

『Kikiki!!』

『Kikki!!』

『Shaaa!!』

Trong khi lũ ngạ quỷ đồng loạt từ bốn phía tràn tới, tôi nở nụ cười bất cần. Không phải tuyệt vọng, mà là niềm tin chắc chắn vào chiến thắng.

「Vậy thì, từ giờ sẽ chẳng còn chuyện nương tay nữa……!!」