1-50

Chương 2: Man di mọi rợ (2)

2026-01-16

1

Chương 2: Man di mọi rợ (2)

"Ivar, Ivar! Quăng cho ta cây chùy! Ta sẽ đập nát khiên của lũ thỏ đế đó chỉ bằng một cú!!"

"Cổng thành mở rồi, hỡi các chiến binh Ishkar! Thần Chiến Tranh đang vẫy gọi chúng ta!!"

"Vì vinh quang của Doom Helm!!!"

Trận chiến diễn ra khốc liệt. Máu và thịt, đất đá và dầu sôi bay tứ tung. Chỉ một giây lơ là cũng đủ để cái mạng nhỏ này bay về trời.

Dẫn đầu mũi nhọn tấn công, tôi kích hoạt Sức mạnh Tổ Tiên, lần lượt đốn ngã từng tên trong Đội Kỵ Sĩ Giáp Trắng. Theo ngay sau tôi qua cánh cổng vừa mở ra, Harald cũng cướp được một con chiến mã, điên cuồng cày xới bên trong tòa thành, tả xung hữu đột giữa vòng vây quân thù.

Ngay khi cây chùy khổng lồ làm từ xương ống chân ma thú của gã đập móp một tấm khiên sắt, tiếng trống trận từ phía Quân đội Đế Quốc vang lên dồn dập.

Đó là lệnh rút lui.

Chúng tôi cố tình thả cho chúng chạy thoát cùng đám thương binh. Nếu cứ dây dưa đánh tiếp thì phiền lắm, Đội Cướp Bóc của chúng tôi còn cần thời gian để vào thành vơ vét nhu yếu phẩm nữa.

"Dễ hơn ta tưởng đấy người anh em nhỉ?"

"Đừng có chủ quan. Chúng ta mới qua được lớp tường thành đầu tiên thôi."

Những bức tường thành được xây dựng nương theo dãy núi trùng điệp. Khi tuyết trắng phủ lên đá xám, trông nó chẳng khác nào một vạn lý trường thành tự nhiên.

Sáu, hay là bảy lớp nhỉ? Cho dù có chọc thủng được điểm yếu nhất, chúng tôi vẫn còn phải vượt qua ít nhất bấy nhiêu tuyến phòng thủ nữa.

Tôi đảo mắt nhìn quanh. Bất ngờ là quân địch bỏ lại khá nhiều đồ đạc.

Kho lương và kho vũ khí đều đầy ắp. Thông thường, lũ "người văn minh" chỉ tích trữ tối thiểu để đề phòng bị chúng tôi cướp bóc.

Chúng đã phạm sai lầm. Nếu chỉnh đốn đội hình tại đây rồi tấn công tiếp, chúng tôi dư sức đánh thêm nửa tháng nữa.

Giữa lúc mọi người đang hân hoan vì chiến thắng dễ dàng, tôi thấy Grak, thủ lĩnh Đội Chiến Binh đang lau máu trên kiếm, miệng lẩm bẩm điều gì đó.

"Sao thế Grak? Có gì không ổn à?"

"Ngọn núi đang... trôi đi..."

"Ngọn núi ư?"

Grak là chiến binh sở hữu Tứ Ấn. Chỉ bằng da thịt trần trụi, ông ta có thể dễ dàng gạt giáo mác ra, thậm chí nếu bị thương, vết thương cũng không bao giờ hoại tử.

Grak, người mang danh hiệu "Da Đá", kẻ luôn dẫn dắt chúng tôi bằng cái đầu lạnh, giờ đây đang tỏ ra cực kỳ kích động.

"Tổ Tiên đang cảnh báo. Khi Gió Thảo Nguyên không còn đẩy sau lưng chúng ta nữa, đó là lúc phải cẩn trọng."

Bắt đầu cảm nhận được sự rung chuyển dưới chân, tôi cũng sớm nhận ra thứ gì đó đang ập đến.

"Nó đến rồi, Ivar."

"Cái gì đến? Đừng bảo là..."

"Mụ Phù Thủy Mùa Đông...!!"

"Tất cả, leo lên mặt tường thành ngay!!!"

Tiếng hét của tôi vừa dứt thì tầm nhìn đã bị phủ trắng xóa, kèm theo đó là một cơn địa chấn kinh hoàng. Là lở tuyết.

Những khối băng tuyết khổng lồ đổ ập xuống cùng cơn bão sương giá, trong nháy mắt nuốt chửng nơi chúng tôi đứng. Những chiến binh đang chiến đấu trên Hồ Băng Thảo Nguyên thậm chí còn chết cứng trước khi kịp cử động ngón tay.

Tôi vắt kiệt từng chút Sức mạnh Tổ Tiên cuối cùng để chống chọi với cơn bão tuyết. Cơ bắp và mạch máu toàn thân đông cứng, ngón tay tê dại mất hết cảm giác.

Nhưng tôi vẫn còn đủ sức để nâng cánh tay phải đang nắm chặt rìu lên. Ngay khi tôi đang tìm đường thoát thân, một giọng nói vô cảm vang lên bên tai, đôi tai tôi lúc này đau buốt như sắp bị xé toạc.

"Năm nay lũ bọ lại kéo đến đông thật."

Đó là một người phụ nữ cao ráo với mái tóc trắng. Cô ta không mặc giáp sắt như binh lính thường, mà khoác lên mình bộ quân phục đầy phong cách.

Trông nó lạc quẻ hoàn toàn giữa chiến trường đẫm máu và tiếng la hét này. Nhưng vì ở đây chẳng ai động được vào cô ta, nên điều đó cũng chẳng thành vấn đề.

"Không ngờ lại không chặn nổi đám sâu bọ này mà dâng cả tòa thành. Thật khiến người ta phải thở dài."

"Thành thật xin lỗi, thưa Tổng Tư Lệnh."

"Ta không trách sự bất tài của các ngươi. Hẳn là do sai lầm của tên chỉ huy mà ngài Hầu Tước phái đến."

Phù Thủy Mùa Đông. Nỗi khiếp sợ của các bộ lạc thảo nguyên đã chính thức lộ diện nơi tiền tuyến.

Trong lúc xem xét đám thương binh, ánh mắt cô ta dừng lại nơi cây rìu tôi đang cầm. Cô ta nhận ra vũ khí của thuộc cấp mình ngay lập tức.

"Cây rìu đó là..."

"Ta là Ivar, con trai của Đầu Sói, chiến binh kiêu hãnh của bộ tộc Stonegar."

Tôi cố sức mở đôi mi nặng trĩu băng giá. Tầm nhìn nhuốm một màu đỏ quạch.

Giờ đây trên chiến trường này, chỉ còn mình tôi đứng vững. Nếu là để cứu những đồng đội còn đang thoi thóp, tôi tuyệt đối không được lùi bước.

"Tuân theo ý chí của Thần Chiến Tranh Ishkar, ta định sẽ giành lấy vinh quang tiến vào Vùng Đất Chiến Trận Vĩnh Hằng ngay tại đây. Vậy nên hãy xưng tên đi, Phù Thủy Mùa Đông."

"Hừ."

Cô ta cười khẩy khi thấy tôi vung cây rìu đang nhỏ những giọt máu đông cứng. Một ngọn giáo trong suốt ngưng tụ từ hư không hiện ra trên tay cô ta.

"Ta không có cái tên nào để bố thí cho một gã man di cả. Chết đi."

"Vì Doom Helm!!!"

Đúng lúc đó, Grak, người mà tôi tưởng đã bị chôn vùi trong tuyết, bất ngờ lao ra. Thanh kiếm của ông gãy vụn khi va chạm với ngọn giáo của mụ phù thủy, và ngọn giáo xuyên thủng ngực ông. Cũng chính lúc ấy, tiếng tù và vang lên từ phía sau.

Nhận được tin báo, quân viện trợ của Liên Minh Bộ Lạc bắt đầu tấn công tường thành để giải cứu Đội Chiến Binh chúng tôi.

Nhận thấy việc chiến đấu khi tiền tuyến đã vỡ trận là hạ sách, cô ta thu hồi luồng khí lạnh đang bao trùm khu vực. Ngay khi cơ thể vừa rã đông, tôi ném cây rìu không chút do dự.

Keng!

Cây rìu bay đi, phun ra một vệt máu, rồi bị chặn đứng bởi một bức tường băng dựng đứng trước mặt người phụ nữ.

"Ngươi may mắn đấy, tên man di."

Liếc nhìn tình thế, Phù Thủy Mùa Đông cùng thuộc hạ rút lui về phía bức tường thành thứ hai.

Mùa đông năm đó, chúng tôi sống khá sung túc nhờ số lương thực đông lạnh cướp được, nhưng lòng tôi chẳng vui vẻ chút nào.

Grak sống sót. Nhưng dù có làn da mình đồng da sắt, ông cũng không thể đỡ trọn đòn tấn công của Phù Thủy Mùa Đông. Vết thương quá nặng khiến ông khó có thể tiếp tục cầm vũ khí ra trận.

Một chiến binh già dù giải nghệ vẫn phải truyền lại kiến thức và kinh nghiệm, thế nên Grak hiển nhiên trở thành Trưởng Lão của bộ lạc. Dù sao thì ông ấy cũng đã già rồi.

Tiếc là chúng tôi không còn được kề vai sát cánh nơi tiền tuyến, nhưng việc Grak thăng chức cũng mang lại sự thay đổi cho tôi. Đó là danh tiếng của tôi trong bộ lạc bỗng chốc nổi như cồn.

"Chuyện là thế này. Ivar, người đã thề Lời Thề Chiến Binh, đã một mình thách đấu Phù Thủy Mùa Đông. Cánh tay cầm rìu của cậu ấy bị đòn đánh của mụ phù thủy ác độc chém đứt lìa, nhưng cậu ấy nhặt nó lên và lao vào lần nữa."

"Woa... thật á?"

"Nhưng chẳng phải anh Ivar vẫn còn đủ hai tay sao?"

"Đó là phước lành của ngài Ishkar. Chuyện đó không quan trọng. Lần này, cả hai chân cậu ấy bị chém cụt, nhưng cậu ấy tự lắp lại và ném rìu theo thế Vòng Xoay Tử Thần..."

Vốn là một tay kể chuyện dẻo mỏ, mỗi khi Grak ngồi bên đống lửa và chém gió về chiến tích, mắt lũ trẻ trong bộ lạc lại sáng rực như sao đêm thảo nguyên. Dù sự thật đã bị bóp méo chỗ này chỗ kia, nhưng câu chuyện về một chiến binh xuất chúng vẫn mê hoặc tất cả.

Chiến binh dũng cảm Ivar, kẻ dám đối đầu với Phù Thủy Mùa Đông. Tin đồn chắc hẳn đã lan sang các nơi khác, vì giờ đây người ta thậm chí còn nhường đường cho tôi khi gặp ở bãi săn.

"Hẻm núi này là nơi bộ tộc Bailish chúng tôi được phép tạm trú theo luật thảo nguyên."

"Nhưng nếu là Người anh em Ivar Dũng Cảm, người đã chiến đấu với Phù Thủy Mùa Đông, thì mời ngài cứ tự nhiên vào thách thức con 'Lửa Bò' đang hoành hành ở đây trước."

"Cảm ơn, nhưng tôi chỉ đến lấy ít nước gần đây thôi..."

"Mấy bà thầy cúng bảo nếu đi về phía tây, có cái hồ sâu và sạch lắm, đủ để dìm chết con rắn đó luôn!"

"Việc xử lý nó trông cậy cả vào Ivar! Hãy nhớ đến Người anh em Chân Rách này nhé!"

...Toàn là thông tin tôi không cần, nhưng có lẽ thế lực của bộ lạc lớn mạnh trên thảo nguyên cũng là điều tốt.

Thực ra, lý do tôi lang thang khắp nơi thế này là vì danh tiếng lan xa kéo theo bao nhiêu phiền toái không mong muốn. Mỗi lần tôi ra suối lấy nước, tôi đều cảm nhận được ánh mắt của đám phụ nữ trong bộ lạc nhìn mình chằm chằm.

Chắc là họ muốn kết hôn. Cha tôi, Kashrin, đã chết trong một cuộc săn ma thú khi Ivar còn nhỏ, nên theo phong tục, ai để ý tôi sẽ trực tiếp tặng quà hoặc nhờ các trưởng lão đánh tiếng.

"......"

Sáng ra cứ bước khỏi lều là y như rằng thấy một món đồ trang sức làm từ xương thú hay bộ đồ lót bằng da thỏ treo lủng lẳng trên xiên thịt trước cửa. Tôi cảm kích tấm lòng của họ, nhưng tôi chưa nghĩ đến chuyện vợ con.

Một phần vì chưa gặp ai ưng ý, phần khác vì tâm trí tôi lúc nào cũng để ở chỗ khác, trừ những lúc đi săn.

Phù Thủy Mùa Đông. Lúc ở chiến trường bão tuyết mịt mù tôi không nhận ra, nhưng giờ bình tĩnh ngẫm lại, tôi cứ có cảm giác đã gặp cô ta ở đâu đó rồi.

Duyên nợ từ kiếp trước ư? Nhưng nếu hồi ở Trái Đất mà có một người đẹp như thế quanh mình, chắc chắn tôi phải nhớ ngay chứ.

Tiếc là tôi chưa nghe được tên cô ta. Khi tôi nhắc đến chuyện này, Aiter vừa mài đá vừa nói:

"Lũ Chuột Tường Thành không bao giờ xưng tên với chúng ta đâu."

"Tại sao?"

"Vì chúng tin rằng nếu lộ danh tính, chúng sẽ bị nguyền rủa."

"Ha!"

Ngu ngốc thật. Sống ở thế giới có phép thuật mà còn mê tín hơn cả đám man di chúng tôi.

Tất nhiên, chắc bọn chúng cũng chẳng thấy cần thiết phải xưng danh, vì trong mắt chúng, chúng tôi đâu phải con người có trí tuệ. Tên chỉ huy ở bức tường thành thứ nhất cũng chết lãng xẹt vì trúng đạn máy bắn đá trong lúc đang đứng trên tháp canh diễn thuyết sùi bọt mép với lính tráng.

"Cùng lắm thì cũng chỉ là giẫm lên đất quê hương chúng và gán tên chúng vào một chòm sao để nguyền rủa thôi mà."

"......"

Hóa ra là làm được thật à. Trong một thoáng, tôi thấy hơi tội lỗi vì đã coi họ là lũ ngốc.

"T-Thế sao Ivar lại quan tâm đến tên của Phù Thủy Mùa Đông? Cậu để ý cô ta hả?"

Giọng Aiter chợt lạnh lẽo, nghe như vọng về từ hang động sâu thẳm. Ba cái lỗ tròn chỗ mắt và miệng trên mặt nạ cô ta dường như cũng to ra một cách kỳ dị.

Không thể nói chuyện kiếp trước, tôi đành viện một lý do khác. Mà thực ra, lý do này cũng đúng một nửa.

"Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng."

"R-Ra là vậy."

"Xét theo khía cạnh đó, cô ta đã phạm sai lầm lớn khi phớt lờ tôi ở tường thành."

"Tại sao?"

"Vì điều đó có nghĩa là cô ta đã đánh giá thấp Sức mạnh Tổ Tiên mà tôi sở hữu."

Sức mạnh Tổ Tiên có nhiều loại, và của tôi là một trong số đó. Tôi tự tin rằng lần tới gặp lại, tôi sẽ không bị đánh bại một cách bất lực như thế nữa.

"T-Thế này là được rồi đấy."

"Cảm ơn nhé."

Ngay khi ấn ký thứ hai được khắc xong, tôi chộp lấy cây rìu ngay lập tức. Tôi định đến hẻm núi mà mấy người anh em Chân Rách chỉ để săn con ma thú kia.

Lửa Bò à? Nếu bắt được nó, tôi sẽ không bị cơn bão tuyết kia làm đông cứng nữa.

Vừa định rời đi thì Aiter nhắc đến Harald.

"Trước khi đi quá biên giới, cậu nên ghé thăm con trai tộc trưởng một chút."

"Ý cô là Harald à?"

"Ừ, nghe nói cậu ta không được ổn lắm."

Bị thương sao? Tôi nhớ rõ ràng là cậu ta bị bão tuyết cuốn bay ra ngoài tường thành.

Không như Grak phải để tôi cõng về, cậu ta tự đi bộ về được, nên chắc không bị thương nặng. Nhưng nghe giọng Aiter thì vấn đề của Harald không nằm ở thể xác.

"Kể từ lúc tỉnh lại, cứ hễ gió lạnh thổi qua là cậu ta lại run cầm cập rồi lăn đùng ra ngất."

Một trường hợp điển hình của hội chứng PTSD. Tuy nhiên, với các bộ lạc thảo nguyên, đây chỉ là vấn đề của ý chí.

"Thuốc của Đại Mẫu làm không ăn thua, nên mấy bà chị của tôi đã đề xuất một giải pháp."

"Giải pháp gì?"

"Hình như định dìm cậu ta xuống Hồ Vĩnh Hằng bên kia dãy núi phía Bắc khoảng ba ngày. Họ bảo cơ thể phải lạnh hơn nữa mới trục xuất được tà ma mà Phù Thủy Mùa Đông ám vào."

"......"

Cậu ta sẽ chết vì trụy tim trước khi hết ma ám mất. Hoặc là chết đuối.

Mà lý do Aiter kể cho tôi nghe không phải vì cô ta lo lắng gì cho Harald đâu.

Cô ta di ngón tay xuống đất, lầm bầm đầy khó chịu.

"Đó là chỗ chúng tôi rửa dụng cụ tế lễ, Harald mà xuống đó thì bẩn hết hồ."

"Không như Ivar, Harald lười tắm lắm, người hôi rình, nhúng chân xuống sông là cá chết nổi lềnh phềnh..."

"......"

"T-Thay vào đó, nếu cậu ngăn được vụ dìm xuống hồ, tôi sẽ tặng Ivar một món bảo bối quý giá của tôi!"

"Haizz, được rồi. Để tôi qua xem cậu ta thế nào trước đã."

Dù sao thì dìm xuống hồ cũng chẳng giúp cậu ta khá hơn được.

Nhận lời Aiter xong, tôi đi thẳng đến lều của Harald.

— Hiek, đóng cửa lại! Phù Thủy Mùa Đông đang đến...!

Chưa kịp bước vào, tôi đã nghe thấy tiếng la hét thảm thiết vọng ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!