【Ngày 16 tháng 10 năm 2015.
Thứ Năm, trời âm u.
Hôm nay mình nhìn thấy cô gái đang theo đuổi cậu ấy đi cùng cậu.
Hóa ra cô ấy cũng học ở trường này.
Cô ấy lại càng xinh hơn.
Cao, gầy.
Mình đã rất cố gắng giảm cân.
Suốt một tuần không ăn tối, chỉ uống nước.
Vậy mà vẫn tăng thêm ba cân.
Bạn nam ngồi bàn trên cứ cười nhạo mình đen như than.
Bạn cùng bàn của cậu ta nói đừng cười mình mãi, nhỡ sau này sinh ra một đứa con gái đen như vậy thì sao?
Mình ghét họ chết đi được!!
Rõ ràng họ cũng đen như thế!!
Hôm nay về nhà, mẹ nói với mình rằng, con xem mặt con kìa, toàn dầu là dầu, con không biết rửa mặt cho sạch à?
Mình buồn lắm.
Mình đã rửa mặt rất kỹ.
Mình không biết vì sao da lại đổ dầu.
Không phải mình bẩn.
Mình thật sự không bẩn!!
Hôm nay nhìn mình trong gương…
Xấu quá.
Sao lại có người khó coi đến thế?
Mình từng muốn cầm dao rạch nát mặt mình.
Như vậy thì sẽ không cần phải nhìn nữa.
Nhưng mình lại không có can đảm…
Nếu… nếu mình có thể trở nên xinh đẹp thì tốt biết bao.
Khi đó…
Liệu cậu ấy có nhìn mình không?】
【Ngày 31 tháng 12 năm 2015.
Thứ Năm, trời âm u.
Vì sao?
Mẹ luôn nói mình đã 58kg rồi, bắt buộc phải giảm cân, phải khống chế cân nặng, nếu không sau này sẽ hối hận.
Ba thì luôn nói giảm cái gì mà giảm, nó có béo đâu.
Mình vẫn luôn nghĩ ba rất yêu mình.
Nhưng hôm qua khi mình đang ngâm chân, ông nhìn thấy mình rồi cười một cách phóng túng, gọi mẹ lại, nói sao cổ chân của con gái bà lại to như vậy?
Mẹ bảo, nên tôi mới bảo nó phải giảm cân.
Họ nói xong rồi bỏ đi.
Mình ngồi đó một mình, cúi đầu nhìn mặt nước.
Mình cũng không muốn béo như vậy.
Mình đã rất cố gắng giảm cân rồi.
Nhưng cân nặng cứ tăng lên mãi.
Quá đáng nhất là hôm nay, trước mặt bao nhiêu họ hàng, khi mình đặt tay lên tay vịn sofa, ba đột nhiên bóp lớp thịt trên mu bàn tay mình, nhấc cả tay lên.
Ông nói, nhìn cái đống thịt này đi!
Tất cả mọi người đều cười ầm lên.
Có gì đáng cười chứ?
Giá mà có thể dùng dao cắt hết đống thịt thừa này đi thì tốt biết bao!!!
Mình muốn xinh đẹp.
Mình muốn gầy.
Mình muốn trắng.
Mình không cần cái bộ dạng quỷ quái này nữa!!!】
Bạch Trà khẽ mím môi.
Xem ra cuốn nhật ký này có liên quan đến nguồn gốc của thế giới này.
Một thế giới méo mó bởi sự thẩm mỹ quá độ, hẳn phải có nguồn gốc.
Có lẽ chính là chủ nhân của cuốn nhật ký.
Nhưng… cuốn nhật ký lại ở trong tay cô sao?
Hay mỗi người chơi đều có một cuốn?
Nếu là vậy…
Có phải là Lý Thiến Dao không?
Một người chưa từng xuất hiện ngoài đời thật, nhưng lại được cả thế giới tôn thờ như nữ thần.
Cô ấy sở hữu toàn bộ sự yêu thích và chú ý của thế giới này.
Cho đến hiện tại, những manh mối của phó bản này đã quá rõ ràng.
Bạch Trà lật thêm vài trang.
【Ngày 9 tháng 6 năm 2016.
Thứ Năm, trời âm u.
Kỳ thi đại học đã kết thúc, mình nằm lì ở đây cả ngày.
Chắc chắn mình thi hỏng.
Vì suy dinh dưỡng, nên mình cuối cùng cũng đã gầy đi.
Nhưng kỳ thi của mình cũng coi như bỏ.
Cậu ấy chắc thi rất tốt nhỉ.
Cậu ấy lúc nào cũng nằm trong top 20 của trường.
Mình càng không xứng với cậu ấy nữa.
Có lẽ mình nên chết đi.
Phải rồi.
Sống có ý nghĩa gì đâu?
Loại người như mình không nên lãng phí không khí.
Người như mình đáng lẽ nên chết từ lâu.
Mình vốn không nên được sinh ra!!!】
【Ngày 21 tháng 7 năm 2017.
Thứ Năm, trời âm u.
Hôm nay mình lại tự làm mình bị thương.
Đau quá.
Hình như vết thương không sâu.
Mình không đủ can đảm làm mạnh hơn nữa.
Mỗi lần đều nhẹ hơn lần trước.
Có lẽ mình nên nghĩ cách khác.
Mình cũng từng nghĩ đến việc sống tiếp.
Nhưng mình thật sự chịu đủ rồi.
Không biết ai đã đăng ảnh thời cấp ba của mình lên.
Một đám người cười nhạo mình.
Hôm nay ra ngoài, có một đứa trẻ chừng mười tuổi va vào mình.
Bà nó mắng nó, bảo nó xin lỗi cô đi.
Nhưng mình mới có 19 tuổi thôi mà.】
【Ngày 29 tháng 3 năm 2018.
Thứ Năm, trời âm u.
Mình đến trường của cậu ấy.
Cậu còn mời mình ăn cơm.
Cậu vẫn dịu dàng và tỏa sáng như trước, đối xử với ai cũng như nhau.
Mình cố tình mặc chiếc áo khoác đỏ đó.
Còn đánh phấn nữa, có lẽ như vậy sẽ trông trắng hơn một chút.
Nói chung mọi thứ đều ổn.
Chỉ là không hiểu sao mình lại đau bụng, có lẽ vì quá căng thẳng.
Trên đường đi, mình gặp phải bạn cùng phòng của cậu ấy.
Bạn cùng phòng nhìn mình bằng ánh mắt kinh ngạc, rồi quay sang trêu cậu, hỏi đây là ai thế?
Cậu đáp, đây là bạn học cấp ba của mình.
Bạn cùng phòng cười lên một tiếng rồi nói, vậy cô ấy chắc là thích cậu lắm nhỉ?
Cậu hơi lúng túng rồi nói, bọn mình đi trước nhé.
Hai người bọn mình rời đi.
Nhưng mình vẫn nghe thấy phía sau họ cười nói, nói rằng mặt mình trét phấn như ma, xấu thật.
Bụng mình lại càng đau hơn.
Mình viện cớ với cậu là muốn đi vệ sinh.
Nhưng mình không mang theo giấy.
Trong khoảnh khắc đó, mình chỉ nghĩ…
Có lẽ mình thật sự nên chết đi.
Kỳ lạ là mình lại rất bình tĩnh.
Mình không thể bắt cậu tiếp tục đợi mình.
Chỉ có thể nhịn đi cơn buồn nôn, lục trong thùng rác bên cạnh tìm ít giấy còn sạch để lau tạm.
Mình cảm thấy mình càng lúc càng ghê tởm.
Như một thứ rác rưởi.
Lúc mình về, cậu vẫn cười tiễn mình, thậm chí còn nói rằng cậu nhìn thấy mình đăng trên trang cá nhân là ghét cái cao đẳng mình đang học, vậy thì hãy cố lên, thi liên thông rồi rời đi.
Về đến nhà, mình đã khóc rất lâu.
Cậu ấy tốt đến vậy.
Còn mình…
Quá ghê tởm quá ghê tởm quá ghê tởm—】
Mấy chữ cuối cùng bị ấn mạnh đến mức xuyên thủng cả trang giấy.
Cô lật sang trang sau, cũng là trang cuối cùng.
【Ngày 2 tháng 4 năm 2018.
Thứ Hai, trời đang nắng bỗng chuyển âm u.
Mình đã uống thuốc rồi, chắc sẽ chết nhanh thôi.
Chưa bao giờ mình thấy nhẹ nhõm như vậy.
Cuối cùng cũng không còn phải nhìn gương mặt đáng nguyền rủa này nữa.
Nhưng…
Dựa vào cái gì?
Dựa vào cái gì chứ?!
Xấu là lỗi của mình sao?
Da đen là lỗi của mình sao?
Vì sao mình sinh ra đã bị người ta cười nhạo?
Vì sao mình sinh ra đã bị người ta chỉ trỏ?
Mình cũng rất muốn được người ta yêu thích!!!
Vì sao chỉ có mình là không có?
Vì sao bất công như vậy?
Các! Người! Đều! Đi! Chết! Hết! Đi!】
Dòng chữ cuối cùng trông như bị thấm máu vậy.
【Tinh—— Chúc mừng bạn đã phát hiện ra manh mối quan trọng. Khi bạn đọc đến trang cuối cùng của cuốn nhật ký này thì nhớ phải cẩn thận đó~】
Bạch Trà trầm ngâm hai giây rồi mở điện thoại.
Không biết ai đã lập một nhóm chat chung cho những người chơi ở trong phó bản này.
Bạch Trà chụp lại trang cuối của cuốn nhật ký rồi gửi vào nhóm.
[Bạch Trà: Chào mọi người, tôi tìm thấy cuốn nhật ký này dưới đáy tủ quần áo. Không phải thuộc thiết lập nhân vật của tôi, có thể là manh mối quan trọng. Mọi người xem thử có không, nếu không có thì tôi chụp từng trang gửi cho.]
Cô thật tốt bụng, còn chủ động chia sẻ manh mối nữa cơ mà!
Trong nhóm có người nhanh chóng trả lời lại.
[Trịnh Việt: Wow, tôi cũng nhận được thông báo này, đúng là manh mối quan trọng, để tôi tìm ngay.]
[Lưu Soái Tài: <Hình ảnh>]
[Lưu Soái Tài: Tôi cũng tìm được rồi, đang đọc đây.]
[Bạch Trà: ^_^]
[Bạch Trà: Không tìm được cũng không sao, để tôi gửi cho mọi người.]
【Streamer tốt bụng đến vậy luôn á?】
Bạch Trà liếc mắt nhìn.
Sao có thể chứ, cô chỉ là không muốn mỗi một mình bị để ý mà thôi.
Tận 26 người cơ mà.
Có nạn thì cùng chịu.
Hơn nữa… nhìn qua cũng biết đây không phải là manh mối dành riêng cho cô.
Hoàn toàn không liên quan gì đến thiết lập nhân vật của cô, tuổi cũng không khớp.
Khi cô gái trong nhật ký 6 tuổi thì cô mới 2 tuổi.
Dù ở trong phó bản có nhảy cấp thì cũng chẳng nhảy nổi đến mức đó.
Chia sẻ ra ngoài, tiện thể xây dựng hình tượng thân thiện.
Nhưng cô không nói ra, mà chỉ dịu dàng mỉm cười với bình luận.
[Bạch Trà: Hì hì ^_^]