Âm Thầm Nhìn Lén (52-88)

Chương 83: Gặp các bạn cùng phòng

2026-02-05

3

Chương 83: Gặp các bạn cùng phòng

Bạch Trà đi tới trường.

Trước khi tới đây, cô đã điều tra khu chung cư xuất hiện trong giấc mơ.

Trước đó, các bạn cùng phòng đã cung cấp cho cô rất nhiều thông tin hữu ích, chẳng hạn như khu chung cư nằm gần con đường nào, và tổng cộng cũng chỉ có vài khu như vậy.

Cho nên trên thực tế cô đã xác định được vị trí của khu chung cư, nhưng vẫn tới trường.

Cô muốn gặp các bạn cùng phòng của Cố Bách Tuyết.

Bởi vì cô còn những chuyện khác muốn hỏi.

Bạch Trà nhìn số điện thoại của Vương Tư Dao trên màn hình, rồi lại liếc nhìn xung quanh.

Cô cố ý đến sớm, vì không quen biết Vương Tư Dao.

Phải để Vương Tư Dao tìm được cô.

Bạch Trà gọi điện cho Vương Tư Dao.

“Alo, Tiểu Tuyết, cậu tới rồi phải không?” Giọng Vương Tư Dao lập tức vang lên.

“Ừ, tớ đang đứng ở cổng Nam.”

“Được, cậu đợi tớ nhé, chắc khoảng mười phút nữa.” Vương Tư Dao đáp.

Lúc này Bạch Trà mới cúp máy, rồi bắt đầu lướt điện thoại.

Như vậy khi Vương Tư Dao tới, cô ấy sẽ đi thẳng đến chỗ Bạch Trà, không cần lo lúc đứng chờ thấy người mà lại không quen, dễ khiến người ta sinh nghi.

【Wow… mấy người bạn cùng phòng cũng tốt ghê, hiếm khi gặp được NPC chịu cung cấp thông tin thế này.】

【Giờ mới để ý, pho tượng Phật trong bức ảnh trước đó, sao tôi cảm giác hình như mình đã từng thấy ở phó bản khác rồi nhỉ?】

【Vậy à? Tôi chưa từng thấy.】

【Có lẽ mấy thứ cùng loại thì cũng chẳng khác nhau mấy đâu.】

【Nhưng nếu mà bị phát hiện không phải là Cố Bách Tuyết thì chết chắc luôn đấy, streamer này gan cũng to thật.】

【Hơn nữa, đã lấy được nhiều thông tin trong mơ rồi, tôi thấy streamer chắc cũng đã biết đại khái địa chỉ của bạn trai cũ ở đâu, thật ra đâu cần phải làm thêm mấy chuyện thừa thãi như vậy.】

【Đây là phòng livestream im lìm nhất mà tôi từng thấy, trước kia streamer ít nhất còn tương tác vài câu.】

Diễn biến hiện tại khá yên ổn, dù sao thì người xem cũng không nhìn thấy những chuyện xảy ra trong giấc mơ, nên ai nấy đều phàn nàn vì chán.

Bạch Trà thì chú ý hơn đến dòng bình luận nói rằng người đó đã từng nhìn thấy tượng Phật.

Nhưng thật đáng tiếc, phòng livestream này không thể tương tác.

Đáng lẽ ra hôm nay cô phải đi làm.

Nhưng nghĩ lại thì đúng là nực cười, ba ruột mình mất rồi, ai mà còn tâm trạng đi làm chứ?

Thế nên Bạch Trà lại xin nghỉ phép.

Vương Tư Dao đã tới.

Đúng như Bạch Trà dự đoán, khi thấy cô đang cúi đầu lướt điện thoại không ngừng với vẻ mặt lo lắng, Vương Tư Dao liền đi thẳng tới, vỗ nhẹ lên người cô.

“Tiểu Tuyết!”

Vương Tư Dao là một cô gái rất dễ thương, vóc dáng khá nhỏ nhắn, cười lên trông rất đáng yêu. Lúc này trong mắt cô ấy ánh lên vẻ quan tâm và thân thiết.

“Cậu ổn chứ? Trời ơi, sao sắc mặt cậu lại tệ thế này?” Vương Tư Dao không nhịn được mà đưa tay chạm nhẹ lên mặt Cố Bách Tuyết.

“Có phải dạo này cậu không nghỉ ngơi tử tế không?”

Bạch Trà gật đầu, trong giọng nói không giấu được vẻ mệt mỏi, hơn nữa cổ họng đến giờ vẫn chưa hồi phục, khiến giọng cô nghe càng thêm tiều tụy.

“Hắn ta cứ bám lấy tớ mãi… nhưng tối qua, trong mơ hình như tớ đã nhìn thấy địa chỉ của hắn rồi. Chỉ là có mỗi địa chỉ thì cũng vô ích, chỗ đó chắc khá nguy hiểm.”

Bạch Trà nắm lấy tay Vương Tư Dao với vẻ mặt lo lắng, bất an.

“Thật ra hôm nay tớ có vài câu hỏi muốn hỏi cậu. Cậu biết ký ức của tớ đang có vấn đề mà, mọi người cũng không nhớ hắn ta tên gì, vậy khi tớ còn hẹn hò với hắn, tớ có từng kể cho các cậu nghe chuyện gì về hắn ta không?”

Bạch Trà vừa mở miệng đã nói thẳng một mạch, để tránh có những tiếp xúc quá thân mật với đối phương.

Trông thấy ánh mắt cầu cứu của cô, Vương Tư Dao lại đưa tay vỗ nhẹ lên vai cô.

“Bình tĩnh đã, mình vào trong trước đi. Tớ đã nói chuyện với thầy cố vấn rồi, hôm nay thầy ấy cũng sẽ tới. Thầy đã đồng ý hẹn bọn mình ở khu phòng học.”

Vương Tư Dao kéo tay Bạch Trà cùng bước vào trường, vừa đi vừa trò chuyện.

Hay lắm, cô không cần phải giả vờ quen đường trong ngôi trường này nữa.

Bạch Trà vành mắt ửng đỏ, khẽ nói: “Sau khi phát hiện mình không nhớ nổi tên hắn, tớ mới nhận ra rằng mình hoàn toàn không có bất kỳ ấn tượng nào về hắn ta. Tớ chỉ biết rằng mình từng có bạn trai, sau đó hắn ta ngoại tình rồi chia tay, nhưng tớ thậm chí còn không nhớ vì sao mình lại yêu hắn.”

Sắc mặt Vương Tư Dao dần trở nên nghiêm trọng.

“Nghe cậu nói vậy…”

Cô ấy cố gắng nhớ lại.

“Đúng là tớ chẳng nhớ gì cả. Hình như hồi cậu quen hắn ta, cậu cũng chẳng mấy khi nhắc đến với bọn tớ. Cậu không thích phô trương tình cảm nhưng mọi người cũng đã từng ăn chung vài bữa rồi… ừm…”

Vương Tư Dao vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng lôi ra được vài ký ức hữu ích từ trong đầu.

“Tớ nhớ ra rồi, quả cầu pha lê đó có phải là quà sinh nhật hắn ta tặng cậu hồi năm ba không?”

Nếu tớ không nhầm thì hôm đó sinh nhật cậu, mọi người cùng nhau đi ăn, bạn trai cậu cũng có mặt. Lúc hắn tặng quà cho cậu, bọn tớ còn trêu chọc cậu mấy câu, nhưng cậu nói là về nhà rồi mới mở.

“Tớ còn nhớ lúc đó hắn nói một câu: ‘Mong em có thể mãi mãi ở bên anh’. À! Hình như chính là câu này. Khi ấy tớ còn thấy hơi… kiểu gì ấy, dù sao thì dựa vào đâu mà lại là cậu ở bên hắn, chứ không phải hắn ở bên cậu… Bây giờ trong hoàn cảnh này nghĩ lại thì câu nói đó… Ui!”

Vương Tư Dao xoa xoa cánh tay, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, toàn thân nổi da gà.

Bạch Trà nhíu mày, trông như cũng có chút ấn tượng.

“Tớ nhớ câu nói đó, nhưng còn món quà kia thì… sau khi về tớ có cho mọi người xem không? Tớ hình như không nhớ mình từng có thứ đó.”

Vương Tư Dao suy nghĩ một chút rồi lắc đầu.

“Hay là hỏi hai người kia đi. Khoảng thời gian đó tớ không ở ký túc xá mấy, lúc ấy chẳng phải nhà tớ có chuyện sao?”

Vương Tư Dao vừa nói vừa tiện tay gọi vào nhóm chat.

Hoàng Tĩnh Di bắt máy rất nhanh, còn Trương Lệ Ninh thì nói đợi đi vệ sinh xong rồi mới nghe, hai phút sau mới vào.

“Sao vậy? Có chuyện gì thế? Tiểu Tuyết không sao chứ?”

Các bạn cùng phòng đều rất quan tâm đến Cố Bách Tuyết.

Trên gương mặt Bạch Trà cũng lộ ra vẻ vui mừng.

“Hiện giờ thì tớ vẫn ổn…”

“Vậy là tốt rồi, thằng cặn bã khốn kiếp đó đúng là quá đáng!”

“Mọi người khoan chen ngang đã, tớ hỏi các cậu một chuyện. Các cậu còn nhớ quả cầu pha lê mà bạn trai cũ từng tặng Tiểu Tuyết không? Hồi còn học đại học ấy.”

Vương Tư Dao nhìn ra được vẻ nôn nóng ẩn dưới nụ cười của Bạch Trà, móng tay cũng sắp bị cô cắn tới bật máu rồi, nên hỏi thẳng luôn.

“À… tớ có ấn tượng… nhưng mà chưa từng thấy tận mắt. Tớ nhớ lúc đó Tiểu Tuyết mở quà xong thì khá vui, còn nói với bọn mình là nhận được một quả cầu pha lê hộp nhạc, bảo bản nhạc đó do bạn trai sáng tác, nói là tan học sẽ cho bọn mình xem.”

“Đúng vậy, nhưng hình như hôm đó khá bận. Lúc ấy sắp nghỉ lễ, ai cũng đang chạy thiết kế, đến khi rảnh ra thì lại quên mất chuyện này.”

Bạch Trà trầm ngâm suy nghĩ.

Nếu đúng là như vậy, thì rất có thể Cố Bách Tuyết đã bị nhắm tới từ thời điểm đó.

Nhưng tại sao phải đến mấy năm sau mới xảy ra chuyện?

“Tớ chợt nhớ ra một chuyện.” Trương Lệ Ninh bỗng hạ thấp giọng.

“Tiểu Tuyết, cậu còn nhớ hồi năm tư đi thực tập không? Có một dạo cậu hay nói với bọn tớ là cậu toàn gặp ác mộng, cậu bảo lúc nào cũng mơ thấy mình đi thắp hương, mà còn thắp tận bốn nén.”

“Hồi đó tớ còn khuyên cậu đi chùa lễ bái một chuyến, tớ nhớ cậu có xin một lá bùa hộ mệnh mà, bùa của cậu đâu rồi?”

Bạch Trà khựng lại một chút, theo phản xạ đưa tay sờ lên người.

“Hình như… mất rồi…”

Cô đã đặc biệt quan sát chỗ ở của Cố Bách Tuyết, quả thật không thấy bùa hộ mệnh đâu.

Nhưng chuyện này cũng không phải vấn đề lớn.

“Mấy năm nay tớ không còn gặp ác mộng nữa nên cũng quên mất chuyện đó. Cậu nhắc tớ mới nhớ ra, bùa hộ mệnh của tớ hình như mấy ngày nay không thấy đâu, nhưng dạo này bận quá nên cũng chẳng để ý.”

“Vậy hay là cậu đi xin lại một cái đi? Trước đây cậu xin ở chùa nào?”

Hỏi hay lắm.

Cô cũng muốn biết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!