Bạch Trà lại nấu một bát mì.
Vì cái này là đơn giản nhất.
Hơn nữa, với một người dạ dày không tốt như cô thì món này khá dễ chịu.
Ăn xong, Bạch Trà cầm điện thoại lên thì pin đã lại hết sạch, vì từ đầu đến cuối cô chưa kịp sạc lần nào.
Cũng đành chịu thôi, ai mà còn nhớ đến việc sạc điện thoại khi đang mất kiểm soát chứ?
Bạch Trà cắm sạc rồi bật máy lên.
Trong điện thoại có mấy cuộc gọi nhỡ, đều là từ nhóm chat của mấy người bạn cùng phòng, còn liên tục ping cô.
[Trương Lệ Ninh 6.7: Đm, cậu còn sống không vậy? Sao không nghe điện thoại? Tin nhắn cũng không trả lời, bọn tớ sắp báo cảnh sát rồi!]
[Hoàng Tĩnh Di 1.15: Báo cảnh sát chắc cũng không có tác dụng, cậu ấy gặp ma mà. Hay là mình thử tìm thầy xem sao?]
[Trương Lệ Ninh 6.7: Tìm thầy cũng không kịp nữa đâu, người chị em ơi, còn đó không vậy?]
[Trương Lệ Ninh 6.7: Đm, hay là đi tìm cậu ấy luôn? Tớ nhớ địa chỉ của cậu ấy hình như ở chung cư Vinh An phải không?]
[Hoàng Tĩnh Di 1.15: Bình tĩnh đã, bây giờ vẫn là ban ngày.]
[Hoàng Tĩnh Di 1.15: Hơn nữa ba của Bách Tuyết vừa mới qua đời, cũng có thể là cậu ấy đang lo xử lý mọi việc. Quan trọng nhất bây giờ là giải quyết chuyện thằng bạn trai cũ kia.]
[Hoàng Tĩnh Di 1.15: Tư Dao đâu rồi?]
[Vương Tư Dao 9.1: Đang điều tra thằng bạn trai cũ của cậu ấy đây, hỏi khắp nơi mà không ai biết hắn tên gì, lạ thật sự.]
[Vương Tư Dao 9.1: Nhưng tớ hỏi ra được là hắn hình như là người thành phố A, học đại học ở đây.]
[Hoàng Tĩnh Di 1.15: Cảm giác cũng đúng, nhưng vấn đề là thành phố A rộng lớn thế này, biết đi đâu mà tìm bây giờ?]
[Hoàng Tĩnh Di 1.15: Chỉ cần tìm được một cái địa chỉ là được, hoặc ít nhất là khu vực lân cận để đi hỏi thăm. Đm, nhưng mà thật sự không nhớ nổi mặt hắn trông ra sao.]
[Vương Tư Dao 9.1: Đừng vội, tớ nhờ một anh khóa trên liên hệ được với một người nói là từng ở chung phòng với thằng bạn trai cũ của cậu ấy, giờ đang hỏi thăm đây.]
[Trương Lệ Ninh 6.7: Tớ vừa gọi cho Bách Tuyết nhưng cậu ấy vẫn không bắt máy, lo thật sự. Tớ muốn qua chỗ cậu ấy xem thử, nhưng không nhớ số tòa nhà cụ thể.]
[Trương Lệ Ninh 6.7: Hai cậu có biết không?]
[Hoàng Tĩnh Di 1.15: Tớ cũng không biết nữa… tớ nhớ là trước đây từng đến chỗ cậu ấy rồi, nhưng giờ không nhớ ra được.]
[Trương Lệ Ninh 6.7: Aaa! Phiền chết đi được! Cái thằng người yêu cũ ngu học kia chết rồi còn không yên, đm tìm được mộ là tao rải tro hắn luôn!]
[Hoàng Tĩnh Di 1.15: Ý hay đấy, đm nó!]
[Vương Tư Dao 9.1: Mọi người ơi, tớ hỏi được rồi, thằng bạn cùng phòng nói là nhớ mang máng hắn hình như ở đường Diệp Mậu, khu Đông, nhưng cụ thể thì không nhớ ra.]
[Vương Tư Dao 9.1: [ảnh] [ảnh] [ảnh]]
Bạch Trà mở ảnh ra, tấm đầu tiên là ảnh chụp màn hình một đoạn chat.
[www: Xin chào, mình là Vương Tư Dao, cậu là bạn cùng phòng của bạn trai cũ Cố Bách Tuyết đúng không?]
[Lâm Ngũ: Đúng rồi.]
[Lâm Ngũ: Cậu muốn hỏi địa chỉ của bạn trai cũ cô ấy đúng không?]
[www: Nếu được thì cho mình biết cả tên của anh ta luôn nhé, cảm ơn.]
[Lâm Ngũ: Cái đó… kể ra cũng lạ, không hiểu vì sao tôi chẳng thể nhớ nổi. Tôi đã lục lại lịch sử chat trong nhóm, cả biệt danh tôi từng đặt cho cậu ta nữa, nhưng kết quả đều không có tên. Trong ấn tượng của tôi thì rõ ràng là trước đây tôi có lưu tên mà.]
[Lâm Ngũ: [ảnh] [ảnh]]
Ảnh Lâm Ngũ gửi chính là tấm thứ hai và thứ ba mà Vương Tư Dao đã gửi.
Cũng là ảnh chụp màn hình, là hình ảnh của hai tài khoản, một cái là QQ, một cái là WeChat.
Ảnh đại diện của cả hai tài khoản đều là màu đen, tên tài khoản giống hệt nhau, là viết tắt.
glpw.
Bạch Trà suy nghĩ một chút, đoán rằng nó có nghĩa là đến đây với tôi.[note87768]
Ừm…
Lẽ nào mấy con quỷ này, sau khi chết rồi, vẫn còn có thể sửa thông tin tài khoản của mình sao?
Giống như việc ba Cố có thể tạo ra một tài khoản từ hư không để trò chuyện với cô, dù tài khoản đó sau này đã biến mất nên rõ ràng chỉ là thủ thuật che mắt.
Nội dung của ảnh chụp màn hình đoạn chat đó vẫn chưa hết.
[Lâm Ngũ: Không biết viết tắt này có ý nghĩa gì, nhưng chắc chắn đây là tài khoản của cậu ta, tôi đã xem đi xem lại mấy lần để xác nhận rồi.]
[Lâm Ngũ: Thật ra bọn tôi cũng đã mấy năm rồi không liên lạc, trong nhóm chỉ có mình cậu ta là không xuất hiện, trước đây bọn tôi cũng từng tò mò không biết cậu ta đã đi đâu.]
[Lâm Ngũ: Vậy rốt cuộc các cậu tìm người là có chuyện gì? Sao đột nhiên lại không nhớ nổi tên của cậu ta nữa, kỳ lạ thật.]
[www: Tốt nhất là cậu đừng nên biết thì hơn.]
[www: Vậy cậu có thể vào tài khoản của anh ta xem thử trong đó có đăng gì không, cả hai bên đều kiểm tra giúp mình nhé.]
[Lâm Ngũ: Được, đợi tôi một chút.]
[www: Oke.]
[Lâm Ngũ: [ảnh] [ảnh] [ảnh] [ảnh]]
[Lâm Ngũ: Má, không hiểu sao trong đó toàn là mấy thứ này, đáng sợ vãi!]
[www: !!!]
[www: Cảm ơn cậu rất nhiều. Tiện thể, cậu gửi link tài khoản đó cho mình nhé, cảm ơn.]
[Lâm Ngũ: Được thôi, nhưng cứ kỳ lạ thế nào ấy… chẳng lẽ là…]
[www: Suỵt!]
Ảnh chụp màn hình đến đây là hết.
[Vương Tư Dao 9.1: Tớ đã gửi link tài khoản của hắn cho các cậu rồi, nhưng tớ không dám kết bạn, mấy tấm ảnh này đáng sợ quá.]
[Vương Tư Dao 9.1: [ảnh] [ảnh] [ảnh] [ảnh]]
Quả thực rất đáng sợ.
Cả bốn tấm ảnh đều là ảnh chụp màn hình kéo dài.
Bên trong cho thấy, từ ngày 1 tháng 12 năm 2019 trở đi, chủ tài khoản cứ mỗi tháng lại đăng một tấm ảnh ma.
Hơn nữa, không có tấm ảnh nào là giống nhau.
Đều là những tấm ảnh khiến người ta rất khó mà quan sát kỹ.
Đã vậy ảnh quá tối, lại là ảnh chụp kéo dài, người kia cũng không mở ảnh gốc để chụp lại, nên rất khó nhìn rõ bên trong có những chi tiết gì.
Bạch Trà đọc nốt chỗ tin nhắn còn lại, rồi gửi một tin nhắn vào nhóm.
[gbx: Tớ vừa mới dậy, mấy ngày nay mệt quá, tối qua lại bị hắn ám nữa. Tạm thời thì chưa sao, nhưng sau này thì khó nói lắm.]
[Trương Lệ Ninh 6.7: !!! Cậu còn sống là tốt rồi!]
[Vương Tư Dao 9.1: Cậu xem mấy ảnh chụp màn hình tớ gửi trong nhóm chưa? Hay để tớ gửi lại cho cậu nhé?]
[gbx: Tớ xem rồi, thông tin rất hữu ích. Tài khoản của hắn để tớ tự đi xem, các cậu đừng làm liều, tớ không muốn các cậu bị liên lụy.]
[gbx: Các cậu chỉ cần đi hỏi thăm tin tức là được, không cần tới tìm tớ đâu. Giải quyết xong là tớ sẽ báo cho các cậu ngay.]
[Hoàng Tĩnh Di 1.15: Vậy nếu cậu không giải quyết được thì sao?]
[gbx: …Vậy thì có lẽ tớ sẽ phải nhờ các cậu đến lo hậu sự giúp tớ. Tro cốt của ba tớ vẫn chưa được an táng, lúc đó chắc phải làm phiền các cậu cùng giúp.]
[gbx: Các cậu cứ yên tâm, ba tớ có để lại cho tớ một khoản thừa kế…]
Khi gõ dòng tin nhắn này, Bạch Trà không kìm được mà ngoái đầu nhìn về phía sau.
Không có ai xuất hiện.
Nhưng nét mặt cô trông có vẻ an tâm hơn rất nhiều.
[gbx: Các cậu cũng đừng lo cho tớ quá, cũng không phải là tớ hoàn toàn không có khả năng tự bảo vệ mình.]
Cô không kể cho mấy người bạn nghe về chuyện của ba mình.
Dù có nói ra thì họ cũng không thể hoàn toàn yên tâm được.
Chuyện này cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài.
[Hoàng Tĩnh Di 1.15: Haizz… tớ cũng chẳng biết nói gì nữa. Nói chung là cậu nhất định phải cẩn thận, có nguy hiểm thì nói cho bọn tớ biết, hoặc là cùng nhau đối mặt. Đông người thế này, dù sao cũng phải có ích chứ?]
[Vương Tư Dao 9.1: Cậu định làm thế nào?]