Giá Trị Nhan Sắc Tối Cao (93-111)

Chương 108: Đồ cùng kiến chủy

2026-03-03

1

Chương 108: Đồ cùng kiến chủy

Bạch Trà lấy điện thoại ra, gửi cho ‘Trịnh Việt’ một tin nhắn.

[Ra nói chuyện chút?]

‘Trịnh Việt’ gửi lại một vị trí.

Bạch Trà nhìn vị trí, phát hiện chỗ đó cách đây cũng không quá xa.

Vừa thấy cô định đi, Lưu Soái Tài lập tức kéo cô lại.

Anh ta lấy điện thoại gõ một dòng chữ.

[Cô đi đâu vậy?]

“Đi dạo chút thôi. Chẳng lẽ anh muốn quay lại bãi rác ngủ à?”

Lưu Soái Tài do dự, mùi ở bãi rác đúng là hơi khó ngửi thật.

Rất nhanh anh ta đã quyết định đi theo Bạch Trà.

Chị gái này rõ ràng là một cao thủ.

Anh ta chưa từng thấy ai dám uy hiếp NPC để gắn cho mình cái đầu thứ hai như vậy.

Bạch Trà không ngăn cản anh ta.

Vài người chơi khác nhìn nhau rồi cũng đi theo.

Chủ yếu là họ chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, mà Lưu Soái Tài lại không nói được.

“Cái đó… rốt cuộc là chuyện gì vậy?” Có người không nhịn được, lo lắng hỏi.

“Ý anh nói cái đầu mọc ra ấy hả? Không sao đâu, ai cũng có. Vượt ải xong thì sẽ không còn cái đầu thứ hai nữa.”

Rõ ràng lời an ủi của Bạch Trà chẳng có tác dụng gì.

Người chơi kia nhìn dáng vẻ dịu dàng, đoan trang của cô, sắc mặt thay đổi mấy lần, cuối cùng vẫn không thốt nổi câu nào.

“Nhưng làm sao mới có thể vượt ải?” Lưu Soái Tài không biết kiếm đâu ra một phần mềm, sau khi gõ chữ thì có thể dùng AI đọc thành tiếng.

Bạch Trà: “…”

Mất cằm rồi thì thôi đừng nói nữa có được không?

“Cái đầu này có phải sẽ hoàn toàn dung nhập vào đầu chúng ta không? Đến lúc đó là chúng ta chết rồi đúng không?”

Lưu Soái Tài gõ chữ rất nhanh, khiến người ta khó mà không nghi ngờ ngoài hiện thực anh ta cũng là anh hùng bàn phím.

Những người chơi khác cũng lo lắng như vậy.

Hiện tại thì chưa có chuyện gì, nhưng ai mà mọc thêm một cái đầu lại không sao chứ?

“Ừm… Vậy đi gặp một người hỏi thử xem, cần bao lâu để nó hoàn toàn dung hợp với đầu của mọi người. Trước thời điểm đó vượt ải là được.”

“Cô nói thì dễ lắm!” Một người chơi nam không nhịn được than phiền. “Vượt ải kiểu gì? Mới ngày đầu đã thành ra thế này rồi, phó bản này khó đến mức vậy sao?”

Câu đó vừa dứt, mọi người đồng loạt gật đầu.

“Đúng đó, sao có thể khó như vậy được? Mới ngày đầu đã là chế độ địa ngục rồi!”

Bạch Trà cũng nghiêm túc gật đầu theo.

“Phải đấy, tại sao lại thế?”

Có người suy đoán: “Tôi nghi là vì chúng ta đều đã lấy được manh mối then chốt, chính là cuốn nhật ký trong tay mỗi người. Thông thường, một khi có manh mối quan trọng, phó bản có thể bị đẩy nhanh tiến độ lên rất nhiều.”

“Nhưng chuyện đó không phải chỉ xảy ra trong phó bản cốt truyện thôi sao?”

Có những phó bản yêu cầu người chơi khám phá cốt truyện, tiến độ càng cao thì càng gần với việc vượt ải.

“Không có nghĩa là phó bản khác không thể như vậy, chỉ là hiếm hơn thôi.”

Người chơi đó nói xong thì liếc nhìn Bạch Trà.

Dù sao thì manh mối cũng là do cô chia sẻ, nhưng cũng không thể trách cô được. Bình thường người ta có manh mối quan trọng đều giấu kín, mấy ai chịu công khai chia sẻ ra đâu?

Bạch Trà nở một nụ cười dịu dàng, vô hại rồi liếc nhìn bản đồ.

“Hình như tới rồi.”

Điểm đến là một tòa cao ốc lộng lẫy, toát lên vẻ xa hoa.

Trên cao còn treo mấy chữ vàng rực.

Ngân Hàng Sắc Đẹp.

Cửa lớn tòa nhà lúc này đang đóng chặt. Trước cửa là bậc thềm cao, và trên bậc cao nhất có một người đang ngồi.

Chính là ‘Trịnh Việt’.

Anh ta giơ tay vẫy vẫy với bọn họ.

Lưu Soái Tài cũng nhận ra ngay, lập tức gõ một dòng chữ.

“Sao cậu lại ở đây?”

‘Trịnh Việt’ cười như không cười nhìn Lưu Soái Tài một cái, rồi nhìn sang Bạch Trà.

“Cô chưa nói với họ à?”

“Quên mất.” Bạch Trà vô tội nói. “Giới thiệu với mọi người một chút, đây chính là Trịnh Việt đã bị dung hợp hoàn toàn.”

Người chơi: “?”

Phải mất một lúc họ mới hiểu ra câu đó có nghĩa gì. Vẻ mặt tất cả từ ngơ ngác chuyển sang hoảng sợ.

Bạch Trà đã bước tới, bắt đầu trò chuyện.

“Anh vốn là con gái phải không?”

‘Trịnh Việt’ kinh ngạc nhìn cô.

“Tôi đã xem cuốn nhật ký trong tay Trịnh Việt. Trong đó viết về một cô gái, vì thích ăn mặc như con trai, ngoại hình cũng giống con trai, nên từ nhỏ đã bị cha mẹ, thầy cô và bạn bè chế giễu.”

Bạch Trà quan sát ‘Trịnh Việt’.

Chủ nhân cuốn nhật ký trong tay Trịnh Việt và chủ nhân trong cuốn nhật ký của một người chơi khác hoàn toàn trái ngược nhau. Điểm giống duy nhất của họ là đều có những đặc điểm bị cho là không phù hợp với giới tính của mình.

Vì thế nên không được chấp nhận.

Mỗi cuốn nhật ký đều ghi lại một dạng lo âu về ngoại hình.

Cuốn của Bạch Trà nói về màu da và cân nặng, nhưng thực ra, sức khỏe mới là quan trọng nhất.

Cái đầu từng gõ cửa cô sau khi bị cô chém đi thì không xuất hiện nữa. Nếu giống như ‘Trịnh Việt’, vẫn giữ được ý thức của mình, thì có lẽ thật sự là đã buông bỏ rồi.

Hơn nữa, nếu để ý kỹ sẽ thấy những người chơi được nhật ký chọn cũng rất có chủ đích.

Có người đàn ông thấp bé, bị cười nhạo là không ra dáng đàn ông, thì người chơi được chọn lại là người cao lớn.

Có cô gái cao tới một mét tám, bị trêu chọc là giống gấu, thì cuốn nhật ký của cô lại xuất hiện trong tay một nữ người chơi nhỏ nhắn.

‘Trịnh Việt’ nhún vai, rồi lại mỉm cười với những người chơi đứng dưới bậc thềm, khiến không ít người tái mặt.

“Đúng vậy. Tôi đã từng nghĩ, giá như mình có thể trở thành con trai thì tốt. Như thế, những điều tôi thích sẽ trở nên đương nhiên.”

Dùng một cơ thể hoàn toàn mới để ôm lấy thế giới này, cảm giác thật sự khác hẳn trước kia.

“Vậy anh có thích không?” Bạch Trà tò mò hỏi.

‘Trịnh Việt’ nghiêng đầu nhìn cô.

Cô đang nửa ngồi xổm, mái tóc đen dài xõa xuống một bên do cơ thể nghiêng về một phía.

‘Trịnh Việt’ đưa tay, vén một lọn tóc của cô.

“Trước đây tôi từng thích một cậu con trai. Cậu ta rất sốc, hỏi tôi là ‘cậu thế mà lại thích con trai?’ Cậu ta còn nói mình muốn tìm một cô gái có mái tóc dài.”

“Tôi từng do dự có nên để tóc dài không. Nhưng tôi vốn trông đã giống con trai, ngay cả ngoại hình cũng vậy. Khi tôi để tóc dài, họ lại gọi tôi là đồ ẻo lả. Trong khi tôi vốn là con gái.”

Bạch Trà đưa tay kéo lại lọn tóc của mình.

“Mặc dù nói những lời này cũng đã muộn rồi, nhưng anh nên đi thích một người có thể trân trọng mình. Đừng lãng phí thời gian vào những kẻ không biết trân trọng.”

Dù sao thì ‘Trịnh Việt’ cũng đã chết.

‘Trịnh Việt’ khẽ cười.

“Đúng vậy. Sau khi đến thế giới này, tôi cũng đã tự hỏi là rốt cuộc tôi muốn gì?”

“Vậy nên tôi không thích.” Anh ta chính thức trả lời câu hỏi đầu tiên của Bạch Trà.

“Bởi vì đó không phải là anh.” Bạch Trà nói.

‘Trịnh Việt’ khựng lại một thoáng rồi cười.

“Đúng… cô nói đúng. Vì đó không phải là tôi…”

Anh ta che mặt rồi khóc.

“Đã quá muộn rồi…”

Anh ta đã đánh mất chính mình.

“Nhưng anh vẫn có thể hủy diệt thế giới này, chỉ cần trả lời tôi một vài câu hỏi.”

Cuối cùng, Bạch Trà cũng mở hết tấm bản đồ nước Yên, để lộ ra con dao găm của mình.[note91162]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Cuối thời Chiến Quốc, Thái tử Đan của nước Yên đã giao nhiệm vụ ám sát Tần vương Doanh Chính (sau này là Tần Thủy Hoàng) cho Kinh Kha và Tần Vũ Dương. Để có thể tiếp cận Tần Thủy Hoàng, Kinh Kha đã mang theo hai thứ mà Tần vương đang rất khao khát muốn có là thủ cấp của tướng Tần Phàn Ư Kỳ và tấm bản đồ nước Yên. Khi tấm bản đồ được mở hết, con dao găm sắc nhọn giấu trong đó liền lộ ra (đồ cùng kiến chủy). Kinh Kha ngay lập tức nắm lấy đâm tới tấp về phía trước, nhưng không trúng Tần vương.
Cuối thời Chiến Quốc, Thái tử Đan của nước Yên đã giao nhiệm vụ ám sát Tần vương Doanh Chính (sau này là Tần Thủy Hoàng) cho Kinh Kha và Tần Vũ Dương. Để có thể tiếp cận Tần Thủy Hoàng, Kinh Kha đã mang theo hai thứ mà Tần vương đang rất khao khát muốn có là thủ cấp của tướng Tần Phàn Ư Kỳ và tấm bản đồ nước Yên. Khi tấm bản đồ được mở hết, con dao găm sắc nhọn giấu trong đó liền lộ ra (đồ cùng kiến chủy). Kinh Kha ngay lập tức nắm lấy đâm tới tấp về phía trước, nhưng không trúng Tần vương.