Đoàn xe ngựa chở khách đang lăn bánh trên con đường sỏi đá xóc nẩy. Tuyến đường huyết mạch nối liền Vương quốc Tây Phong và Virgar này nhìn chung khá bằng phẳng, song những chuyến xe qua lại suốt bao năm tháng đã hằn lên mặt đất những rãnh bánh xe sâu hoắm.
Xe ngựa thời này vốn có hệ thống giảm xóc chẳng mấy tốt lành gì, lại thêm mặt đường gồ ghề không bằng phẳng, nên suốt cả dọc đường, hành khách ngồi trong xe cứ bị lắc lư, nghiêng ngả không thôi.
Sau khi cảm giác mới lạ ban đầu qua đi, hành khách trên xe cũng bắt đầu lờ đờ buồn ngủ. Người thì nhắm mắt nghỉ ngơi, kẻ lại chẳng ngần ngại tựa hẳn vào lưng ghế mà ngáy khò khò.
Loranciel cúi thấp đầu, chăm chú đọc lá thư dài trong tay. Đây là thư do lũ thỏ ở dãy núi Tisilan gửi đến thông qua Ngân Cánh Oanh, báo cáo về tình hình sinh hoạt hằng ngày trong vùng núi dạo gần đây.
Ngân Cánh Oanh là một loài ma thú thuộc Chuỗi Nguyên Sơ cấp 2. Kích thước của chúng không lớn, khoác trên mình lớp lông vũ màu xám, riêng phần rìa cánh chuyển dần sang sắc bạc sáng loáng như kim loại. Loài chim này sở hữu tốc độ bay cực nhanh, lại nhờ vóc dáng nhỏ bé nên rất khó bị phát hiện, quả là một sự lựa chọn không thể tuyệt vời hơn để làm đưa thư.
Trước khi rời đi, cô đã truyền dạy cho Kanda một số trận pháp và kiến thức thao lược, với hy vọng có thể đào tạo ra được một đội ngũ sĩ quan nòng cốt. Kể từ đó, cứ vào mùa nông nhàn, cô lại để lũ thỏ tổ chức huấn luyện quân sự, hễ là người tộc Thố Nhân đã trưởng thành thì đều phải luân phiên tham gia.
Để mỗi một người tộc Thố Nhân đều trang bị được cho mình những tố chất quân sự cơ bản, không còn cái cảnh cứ hễ gặp nguy hiểm là lại cuống cuồng chạy loạn lên nữa, Loranciel thực sự đã phải dồn vào đó rất nhiều tâm huyết.
Thỉnh thoảng, cô còn tìm vài con Khôi Cốt Bạo Viên chuỗi 3 về làm đối thủ cho bọn họ. Loài ma thú này nổi tiếng với lớp da thô thịt dày, đao kiếm khó lòng chém thủng, lại sở hữu sức mạnh kinh người, quả thực là đối tượng hoàn hảo nhất để diễn tập thực chiến.
Đọc xong tiến độ của hàng loạt kế hoạch dạo gần đây, Loranciel cẩn thận gấp lá thư lại rồi cất gọn vào chiếc túi nằm ở lớp lót bên trong áo choàng.
Hiện tại, bầu không khí huấn luyện của mọi người đang rất sôi nổi. Có lẽ nhờ nguồn thức ăn dồi dào và cuộc sống được cải thiện, lá gan của tộc Thố Nhân cũng đã lớn hơn trước rất nhiều. Một số người bắt đầu chủ động tham gia huấn luyện, thậm chí còn bày tỏ mong muốn được gia nhập quân đoàn.
Lực lượng quân sự của dãy núi Tisilan lúc này vẫn chỉ dừng lại ở đội hộ vệ của các thành phố và một lượng nhỏ ma thú, còn việc thành lập một đại quân đoàn thực chất vẫn đang trong giai đoạn trù bị và cân nhắc.
Ngay lúc Loranciel vẫn còn đang miên man suy nghĩ xem nên thành lập một quân đoàn theo phong cách nào, thì cỗ xe ngựa đột ngột dừng lại. Từ phía trước lập tức vọng lại tiếng kêu la kinh hãi lẫn trong những âm thanh ồn ào.
“Nguy to rồi, phía trước xảy ra chuyện, chết nhiều người lắm!” Một gã to con từ chiếc xe đi đầu chạy tới, mở toang cửa toa xe rồi lớn tiếng hô.
Hành khách trên xe bắt đầu hoảng loạn, xô đẩy nhau bước xuống xe.
Đoàn xe gồm năm chiếc xe ngựa chở khách đang đỗ lại bên vệ đường. Khá nhiều hành khách đã xuống xe, tụ tập thành một đám đông vây kín ở phía trước.
Loranciel tò mò bước tới và nghe thấy những tiếng ồn ào cãi vã không ngớt.
“Mọi người nghe tôi này, chúng ta tốt nhất là mau chóng quay lại thôi, đợi vài ngày nữa rồi đi cùng một đoàn buôn lớn, chứ cứ đi tiếp thế này thì nguy hiểm quá!”
“Chắc không nghiêm trọng vậy đâu, đám người chết đằng kia có lẽ là do tư thù thôi, chứ không phải bị sơn tặc cướp đường. Mọi người nhìn đám hộ vệ kia xem, toàn mặc giáp sắt cả đấy, bọn cướp bình thường làm sao mà đánh lại được.”
Trên con đường phía trước, bảy chiếc xe ngựa nằm ngổn ngang đang bốc cháy, thân xe cắm chi chít mũi tên trông chẳng khác nào những con nhím. Nằm la liệt bên vệ đường là thi thể của hơn hai mươi gã hộ vệ. Đa số bọn họ đều mất mạng vì trúng tên, một số ít thì bị đao kiếm kết liễu sau một phen chống trả ác liệt. Không một ai sống sót.
Ngọn lửa trên mấy cỗ xe ngựa vẫn chưa tắt hẳn, từng luồng khói xanh lờ mờ bốc lên. Vài khung gỗ cháy rụi đã than hóa thành màu đen sì, thỉnh thoảng lại đổ sụp xuống, phát ra những tiếng nổ lách tách. Trong không khí cũng thoang thoảng mùi khét lẹt.
“Quả thực không giống bọn sơn tặc ra tay. Chẳng những giết sạch không chừa một ai, mà còn đốt xe để phi tang chứng cứ, bọn cướp tuyệt đối sẽ không lãng phí như vậy. Hơn nữa, làm ra cái trò đốt xe thế này rất dễ gây chú ý. Phải biết con đường này là tuyến giao thương huyết mạch giữa hai quốc gia, quân đội vẫn thường xuyên tuần tra để càn quét nạn thổ phỉ quanh vùng cơ mà.”
Chàng thanh niên tóc đen ngồi đối diện Loranciel lúc trước đang đứng một bên, điềm tĩnh phân tích tình hình. Tuy giọng anh ta không lớn, nhưng vẫn lọt trọn vào đôi tai nhạy bén của cô.
Quả thực không phải là bọn cướp đường. Cô đưa mắt nhìn những thi thể hộ vệ phía trước, nhận ra trong số đó có vài người là cao thủ Chuỗi 2, sơn tặc bình thường tuyệt đối không thể nào đánh bại được bọn họ.
“Mọi người nhìn này, ở đây thế mà lại có huy hiệu của thương hội Charites!”
Một người đàn ông trung niên hét lớn. Đám đông lập tức xúm lại xem, lúc này mới phát hiện ra bên dưới một cỗ xe ngựa bị lật nghiêng, ở mặt thùng xe chưa bị ngọn lửa bén tới có in một bức họa tiết hình hoa Tất Dạ.
Thương hội Charites là một thương hội lớn nổi tiếng ở Virgar. Tuy mới nổi lên chừng mười mấy năm nay, nhưng tốc độ bành trướng trong những năm gần đây lại vô cùng khủng khiếp. Bọn họ chủ yếu thâu tóm các mảng kinh doanh như bông sợi, cam quýt, da thú, gỗ và cả công nghiệp đóng tàu. Còn đóa hoa Tất Dạ kia chính là biểu tượng độc quyền của thương hội Charites này.
“Chậc chậc, thế mà lại dám tập kích cả người của thương hội Charites, bọn chúng không sợ bị trả thù sao? Tôi nghe nói thương hội Charites sở hữu đến mấy hạm đội, trên tàu còn được trang bị cả hỏa pháo nữa cơ đấy.”
“Ai mà biết được chứ! Nói không chừng người đứng đầu của Charites đã bỏ mạng ngay tại đây rồi ấy, sau vụ này thương hội Charites có còn trụ lại được hay không vẫn là chuyện khó nói lắm.”
“Không thể nào! Thủ lĩnh của thương hội Charites chẳng phải là Angus sao? Một nhân vật như vậy làm sao có thể dễ dàng bỏ mạng tại đây được chứ?”
“Chưa chắc đâu, mấy ngày trước tôi còn tận mắt thấy ông ta xuất hiện ở Thành Hắc Mai kia mà.”
“Thật hay đùa vậy? Nếu ông ta mà thực sự bỏ mạng ở đây, thì phen này to chuyện thật rồi.”
Nghe những lời bàn tán đó, đám người có mặt tại hiện trường cũng bắt đầu cảm thấy hoảng sợ. Bọn họ thi nhau lật từng thi thể lên để kiểm tra và xác minh danh tính.
Sau một hồi lâu kiểm tra, họ xác định được rằng trong số những người chết ở đây, không hề có thi thể của Angus.
“Không có là tốt rồi, thật xúi quẩy. Nếu Angus mà thực sự chết ở đây, rồi hai nước nảy sinh mâu thuẫn, thì mấy người chúng ta kiểu gì cũng sẽ thành những con dê thế tội cho mà xem.”
Đám đông bắt đầu cảm thấy rợn người khi nghĩ lại, cuối cùng họ quyết định quay về, nhanh chóng báo cáo tình hình với Vương quốc Tây Phong. Thương hội Charites vốn có quan hệ rộng khắp nhờ nhiều năm giao thương giữa hai nước, chỉ cần báo tin này lên là xong, đến lúc đó tự khắc sẽ có những nhân vật tầm cỡ đứng ra lo liệu.
Nhìn đống đổ nát hoang tàn trước mắt, Loranciel chợt nhận ra trên những lá cỏ ven đường có vương vài giọt máu tươi, kéo dài mãi tận phía xa. Tuy nhiên, những giọt máu này cực kỳ nhỏ bé, lại nằm cách quãng khá xa nhau, nên ngoài cô ra chẳng có một ai hay biết.
Lợi dụng lúc mọi người không chú ý, cô lẳng lặng rời khỏi đoàn người. Chẳng bao lâu sau, những hành khách kia đã lên xe ngựa, quay trở về trên con đường cũ.
Men theo những giọt máu này, Loranciel đi được một đoạn thì dấu vết bỗng nhiên đứt đoạn, manh mối hoàn toàn biến mất.
Cô nhìn bãi cỏ với những dấu vết giẫm đạp rõ rệt, thầm đoán hẳn là người bị thương kia đã băng bó xong xuôi rồi bay đi.
Những người sở hữu năng lực bay lượn siêu phàm vốn chẳng có mấy ai, đa phần vẫn phải nhờ vào các loại đạo cụ mới có thể thực hiện được điều đó.
Thế nhưng, dù có băng bó kỹ càng đến đâu đi chăng nữa, chút tiểu xảo ấy cũng chẳng thể nào qua mắt được Loranciel.
Trước mặt một cao thủ thuộc Chuỗi Ác Ma, cái mùi máu tươi nhàn nhạt đang phảng phất trong không khí kia hiện lên rõ mồn một, chẳng khác nào một bảng chỉ đường.
Lúc này Loranciel cũng chẳng thèm che giấu nữa, cô lao vút đi giữa rừng sâu với tốc độ kinh người. Tà áo choàng đen tung bay phần phật trong gió, thế nhưng tuyệt nhiên không một tiếng động nào phát ra, cả người cô cứ thế lướt đi trong tĩnh lặng như một bóng ma nơi rừng thẳm.
Sau khi băng mình đi được chừng ba bốn cây số, bước chân cô bắt đầu chậm dần rồi dừng hẳn lại. Phía sau những tảng đá lớn trước mặt, lờ mờ vọng lại tiếng trò chuyện cực kỳ nhỏ bé.
“Ông chủ, ngài đã thấy khá hơn chút nào chưa?”
“E là không qua khỏi rồi. Ceres, đặt tôi xuống đi.”
Tiếp đó là những tiếng ho ra máu liên tục vang lên. Dẫu giọng nói ấy giờ đây đã trở nên khàn đặc, nhưng Loranciel tuyệt đối không thể lầm được, đó chính là Angus, người đã từng trò chuyện với cô vài ngày trước.