Loranciel đang nhẩm tính xem có nên lấy một ít Thuốc Hoạt Huyết ra bán hay không. Bởi lẽ quá trình điều chế loại thuốc này không hề đòi hỏi năng lực siêu phàm nào, đối với cô mà nói thì vô cùng đơn giản.
“Chỗ các anh có thu mua thuốc không?” Loranciel vừa hỏi vừa lấy ra một ống thủy tinh màu đỏ sẫm, thứ chất lỏng mang sắc đỏ tinh khiết bên trong đang khẽ sóng sánh.
【Thuốc Hoạt Huyết】(Cấp Đồng Đỏ – Hoàn mỹ)
Nghe thấy lời này, sắc mặt của gã nhân viên lập tức thay đổi một cách đầy vi diệu. Cứ tưởng đón được một vị khách sộp, ai dè hóa ra lại là một kẻ tay ngang đi chào bán ma dược dạo.
Thông thường, các xưởng giả kim sẽ không bao giờ thu mua ma dược trôi nổi. Bởi lẽ nguồn gốc của chúng quá mập mờ, ngộ nhỡ người dùng xảy ra sự cố gì thì danh tiếng của xưởng sẽ bị ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng.
“Không biết vị tiểu thư đây có chứng chỉ hành nghề Giả kim thuật sư không?”
“Ưm… không có.” Cô khẽ lắc đầu.
“Vậy thì vô cùng xin lỗi cô, chỗ chúng tôi không thu mua những món đồ không rõ nguồn gốc.”
Sắc mặt của gã nhân viên thoáng chốc lộ ra vài phần kiêu ngạo, hống hách.
“Đành vậy.”
Cô cúi đầu, cất lọ thuốc trên tay đi. Thực ra trên người cô lúc này vẫn còn mang theo vài loại thuốc khác, trong đó không thiếu những món đạt đến cấp Bạch Ngân hay Hoàng Kim. Nhưng quá trình điều chế chúng đều phải sử dụng đến sức mạnh siêu phàm, nên không thể đem ra để làm nhiệm vụ được.
Người bình thường muốn kiếm tiền đúng là chẳng dễ dàng gì, cô thầm cảm thán một câu trong lòng, sau đó rời khỏi xưởng giả kim này.
Thôi thì đến Virgar xem sao vậy. Thương mại bên đó phát triển hơn, người giàu cũng nhiều. Cứ kiếm một khoản vốn ban đầu cái đã, mọi chuyện sau đó sẽ dễ tính hơn.
Sau cuộc trò chuyện với Angus hôm nay, Loranciel đã hiểu rõ vô số vấn đề còn tồn đọng của Vương quốc Tây Phong. Cô chẳng còn nuôi chút hy vọng nào đối với một quốc gia chỉ biết chìm đắm trong thói xa hoa hưởng lạc này nữa.
Ba ngày sau, cô bước lên cỗ xe ngựa xuôi về phương Nam, hướng thẳng đến Liên minh Thương mại Virgar. Nhìn ra ngoài khung cửa sổ, ven đường là từng mảng ruộng đồng xơ xác, hoang vu. Thi thoảng mới thấy bóng dáng vài người nông dân, nhưng ai nấy đều mang vẻ mặt rệu rã tê dại, ánh mắt đục ngầu vô hồn, đang chậm chạp cày xới từng mảng đất khô cằn.
Thỉnh thoảng lại có vài gã cưỡi ngựa vung roi da đi tới đi lui để đốc thúc, giám sát, thậm chí còn ra tay quất roi một cách đầy ác ý.
Chứng kiến những cảnh tượng đầy ảm đạm ấy, Loranciel khẽ lắc đầu, thu lại tầm mắt, chẳng buồn nhìn ra ngoài khung cửa sổ xe ngựa thêm nữa.
“Thê thảm lắm phải không?” Trong cỗ xe ngựa lữ hành chở khoảng bảy tám hành khách này, một thanh niên ngồi đối diện cô bất chợt lên tiếng.
“Trước kia, tôi cũng từng sống một cuộc đời như vậy.” Anh ta nói, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nét mặt thoáng hiện vẻ hoài niệm về những chuyện đã qua.
“Ở phía Nam vương quốc, năm nào cũng có không ít người lén lút vượt biên giới để trốn sang Virgar.”
“Số nông dân trụ lại chẳng còn là bao, dẫn đến vô số ruộng đồng đất đai cũng đành phải bỏ hoang.”
“Nhưng đám quý tộc sống trong thành kia thì đâu thèm quan tâm đến chuyện đó. Lương thực và tô thuế phải thu hàng năm, tuyệt đối không được thiếu lấy một đồng.”
“Đám tay chân bên dưới thì chẳng chịu làm lụng gì, suốt ngày chỉ chầu chực giám sát nông dân làm việc, hễ thấy ai lơ là một chút là lại lôi ra đánh đập. Chỉ có như vậy thì mới miễn cưỡng duy trì được số lượng nộp lên trên.”
“Nếu cứ tiếp diễn như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày hệ thống này sụp đổ hoàn toàn đúng không? Những người ở lại sẽ càng lúc càng khốn đốn, rồi họ sẽ không ngừng bỏ trốn, hoặc là… vùng lên đấu tranh.” Cô lên tiếng hỏi, mang theo vài phần nghi hoặc.
“Đúng vậy, nhưng tình trạng này sẽ sớm thay đổi thôi.” Chàng thanh niên tóc đen khẳng định chắc nịch.
“Thay đổi bằng cách nào cơ? Đám quý tộc kia đâu có dễ gì chịu thay đổi cách làm việc như thế chứ?”
Loranciel thầm khó hiểu, không rõ tại sao chàng thanh niên trước mắt này lại có thể khẳng định chắc nịch đến vậy.
“Sớm thôi, cô sẽ hiểu.”
Chàng thanh niên kia nở một nụ cười đầy bí ẩn, sâu trong ánh mắt toát lên một vẻ cuồng nhiệt và sùng bái tột độ.
……
Phía Bắc Vương quốc Tây Phong, quận Nide, sáng sớm.
Trên khắp vùng hoang dã mênh mông vô tận mọc lên vô số tháp canh bằng gỗ. Trên mỗi ngọn tháp đều rực cháy những đống lửa khổng lồ, củi khô nổ lách tách. Phía dưới tháp canh là từng dãy lều trại màu xám được dựng san sát, ngay ngắn. Nhưng đó vẫn chưa phải là điểm đáng chú ý nhất.
Ngay chính giữa bãi hoang lúc này là chừng năm vạn chiến binh khoác giáp đen đang sừng sững đứng đó. Bọn họ xếp thành những phương trận chỉnh tề, đen kịt một mảng. Tất cả đều đứng thẳng người, vẻ mặt trang nghiêm, không một ai cất lời, tĩnh lặng chờ đợi quân lệnh. Những lá cờ rợp đủ sắc màu và huy hiệu khẽ tung bay trong làn sương mù dày đặc buổi sớm mai, đại diện cho vô số gia tộc cùng người dân nơi đây.
Phía trước giáo trường rộng lớn là một đài cao được dựng lên từ những khối đá khổng lồ. Hơn chục bóng người khoác áo giáp cũng đang đứng đó, lặng lẽ chờ đợi. Trong số họ, có người là tiểu quý tộc của quận Nide, có người từng là quân nhân của vương quốc, nhưng chiếm số đông hơn cả vẫn là những người dân thường sinh sống trên chính mảnh đất này.
Hôm nay bọn họ tụ tập tại đây tuyệt nhiên không phải để dạo chơi, mà là để tiến hành một đại sự liên quan đến chuyện sinh tử. Chuyện này không chỉ quyết định sự tồn vong của các gia tộc đang có mặt tại đây, mà thậm chí còn ảnh hưởng trực tiếp đến vận mệnh tương lai của gần chục triệu người dân quận Nide.
Đúng vậy, ngày hôm nay bọn họ sẽ giương cao ngọn cờ lớn, chính thức phát động cuộc khởi nghĩa và nổi dậy chống lại ách thống trị đã kéo dài suốt hàng trăm năm qua của vương quốc!
Không phải bọn họ lựa chọn vận mệnh, mà là hàng ngàn hàng vạn người dân quận Nide đã lựa chọn bọn họ. Những người miền núi sinh sống trên mảnh đất này từ thời xa xưa vốn mang bản tính hào sảng và không chịu gò bó. Thế nhưng, kể từ khi vương quốc chinh phục nơi này, mở mỏ quặng, khai thác đá, quận Nide đã cung cấp một lượng lớn sắt thép và kim loại quý giá cho sự trỗi dậy của vương quốc.
Vậy mà sau những tháng ngày lao động cực nhọc và cống hiến hết mình, người dân nơi đây lại chẳng nhận được sự đền đáp xứng đáng. Phần lớn lợi nhuận đều bị tầng lớp đại quý tộc của vương quốc xâu xé, trong khi chỉ tiêu bóc lột giáng xuống đầu quận Nide thì lại ngày một nhiều thêm.
Những người dân miền núi cần cù này đã bất chấp tính mạng, dầm dề đào bới trong những hầm mỏ tối tăm, cũng chỉ mong sao nuôi sống được vợ con ở nhà, mong cho người cha già mòn mỏi có được bữa ăn ngon hơn một chút. Thế nhưng, chút tâm nguyện nhỏ nhoi ấy giờ đây cũng bị đập nát một cách vô tình.
Vương thất Tây Phong lại một lần nữa tăng mức thuế, năm nay bắt buộc phải nộp lên lượng quặng mỏ và sắt thép nhiều hơn nữa để rèn áo giáp, trang bị cho quân đội hòng đàn áp bạo loạn trong nước. Nếu số lượng không đủ, bọn họ sẽ bị khép tội chém đầu. Và mệnh lệnh này chính là tảng đá khổng lồ cuối cùng đè gãy lưng con lạc đà.
Một người đàn ông khoác trên mình bộ giáp đen bằng thép sải bước lên đài cao. Anh ta tháo mũ giáp xuống, để lộ ra khuôn mặt với một vết sẹo dài hằn sâu bên má trái. Người đàn ông mang dáng vẻ trưởng thành và hung hãn này không ai khác chính là Pullman.
Pullman, chàng thiếu niên từng một thời ngây ngô, nay đã trở nên trầm tĩnh và mạnh mẽ. Anh tay nắm trọng kiếm, cắm phập mũi kiếm xuống đài đá, rồi chậm rãi lướt mắt nhìn qua những chiến binh đang mang vẻ mặt đầy kiên nghị. Bọn họ cũng giống như anh, đều sinh ra và lớn lên trên mảnh đất này, để rồi ngày hôm nay, tất cả sẽ vì nó mà đặt cược bằng chính sinh mạng của mình.
Pullman hít một hơi thật sâu, và rồi, giọng nói vang vọng oai hùng của anh truyền đi khắp cả vùng hoang dã mênh mông.
“Hỡi đồng bào quận Nide! Hôm nay, chúng ta đứng tại đây, chính là để báo cho cả thế giới này biết!”
“Những người con của rặng núi Nide vốn sinh ra đã tự do tự tại, từ nay sẽ không còn khom lưng khuất phục nữa. Họ sẽ đứng thẳng lưng tạc vào trời đất, dùng máu và sắt thép để rửa sạch ách áp bức đã kéo dài suốt hàng trăm năm qua!”
“Từ khi sinh ra, chúng ta đã bị ép phải cúi đầu phục tùng. Vương quốc đối xử với chúng ta chẳng khác nào cỏ rác, thấp hèn rẻ rúng tột cùng, dùng những luật lệ tàn khốc vô tình ấy đọa đày chúng ta cho đến tận ngày nay.”
“Bị gọi là những kẻ thấp hèn đê tiện, bị chế giễu là lũ ngu xuẩn lấm lem bụi than. Nếu đã vậy, chúng ta sẽ hóa thân thành dã thú trong bóng đêm, vươn móng vuốt đoạt lại những gì đã bị tước đoạt!”
“Giẫm nát mọi sự nhạo báng và nỗi nhục nhã này dưới gót chân!”
“Cho dù thứ nghênh đón chúng ta phía trước có là một cuộc đồ sát tàn khốc đi chăng nữa.”
“Chúng ta cũng sẽ quyết một trận tử chiến như mãnh thú cùng đường, dùng máu và răng nanh xé toạc lấy một con đường sống!”
Bức màn trên đài cao lúc này cũng được kéo ra, trên tấm biểu ngữ khổng lồ nền xanh lam là hình ảnh ba ngôi sao mai bằng vàng lấp lánh, phía dưới những ngôi sao là một cuốn sách, hai bên được bao bọc bởi họa tiết hai bông lúa mì. Ánh dương buổi sớm mai ló rạng, xuyên thấu làn sương mù và dát lên lá đại kỳ mới tinh ấy một lớp ánh kim rực rỡ.
Hơn mười vị thủ lĩnh trên đài cao đều là những người con sinh ra và lớn lên trên mảnh đất này. Ngay lúc này, họ đứng sừng sững sau lưng Pullman, chứng kiến khung cảnh trang nghiêm ấy, rồi đồng loạt giơ cao tay phải, cùng toàn thể đồng bào có mặt tại giáo trường cất lời tuyên thệ.
“Tôi xin thề tại đây, sẽ cùng toàn thể đồng bào có mặt kết thành huynh đệ đồng sinh cộng tử, giao phó mạng sống và tấm lưng mình cho đối phương, chiến đấu vì tương lai của rặng núi Nide cho đến hơi thở cuối cùng!”
Tiếng rút kiếm giòn giã vang lên khắp nơi, và những tiếng thề nguyện vang dội khắp cả bầu trời.