Dạ Tinh Tú (1-137)

Chương 27: Ma thú của dãy Tisilan

2026-01-18

2

Chương 27: Ma thú của dãy Tisilan

“Tuy vị đại nhân đây chính là nhân loại, nhưng Người lại mang một tư tưởng bình đẳng cao cả, vượt trên mọi ranh giới chủng tộc. Người tôn trọng phong tục và văn hóa của chúng ta, lại còn dang rộng vòng tay che chở cho một bộ tộc yếu ớt như chúng ta nữa.”

“Đứng trước một ân huệ to lớn đến thế, một phẩm đức cao quý đến thế, và một đấng tối cao hùng mạnh đến thế.”

Đôi mắt sáng rực của lão thỏ chậm rãi quét qua mọi người. Ông gằn từng chữ, dõng dạc tuyên bố.

“Câu trả lời của chúng ta, chỉ có một mà thôi.”

“Đó chính là dâng lên Người lòng trung thành tuyệt đối.”

Từng người, từng người tộc Thố Nhân đồng loạt giơ cao nắm đấm, gương mặt tràn đầy kích động. Hàng ngàn hàng vạn giọng nói cùng hòa làm một, vang lên lời thề sắt son.

“Chúng tôi nguyện thề sống chết đi theo Điện hạ Lorraine Hill!”

Những tiếng hô tuyên thệ trầm bổng đan xen, cuộn trào tựa như sóng cả đại dương, không ngừng vang vọng giữa núi rừng thâm u, lan truyền đi thật xa, thật xa…

Những cái bóng khổng lồ ẩn nấp sâu trong núi cũng bắt đầu chao đảo, một vài kẻ trong số đó đang rục rịch muốn lao ra.

Và ngay tại đây, trên khoảng không bên trên đài đá cao vút, vô số ngọn đèn gió lần lượt sáng bừng lên. Từng ngọn, từng ngọn đèn lửa màu vàng cam được những luồng khí vô hình nâng bổng, soi sáng rực rỡ cả một góc trời.

Một bóng hình huyền ảo tựa như giấc mộng dần lộ diện từ nơi góc khuất của bầu trời đêm, rồi bắt đầu chậm rãi đáp xuống.

Thứ đầu tiên hiện ra trước mắt là một bàn chân nhỏ nhắn, tinh xảo, đang xỏ trong chiếc giày trắng muốt.

Tiếp theo là gấu váy viền ren trắng, những nếp gấp màu đỏ nhạt, rồi đến tà váy dài đỏ rực. Bên sườn váy, bảy đóa tường vi đỏ thắm được đính kết lần lượt thành hàng.

Sau đó là mái tóc dài màu bạc. Những sợi tóc tung bay trong gió đêm, lấp lánh tỏa sáng dưới ánh lửa bập bùng.

Tiếp đó là dung nhan chẳng tựa chốn nhân gian, đẹp ví như vầng trăng sáng xé toạc tầng tầng lớp lớp mây đen. Khoảnh khắc gương mặt ấy vừa lộ diện, tâm trí của tất thảy những người có mặt đều bị chấn động dữ dội.

Cuối cùng là đôi mắt đỏ thắm tĩnh lặng, trong veo và thuần khiết tựa như pha lê giữa bầu trời, đang dõi nhìn tất cả mọi người. Trong ánh mắt ấy chẳng hề vẩn đục chút toan tính, dối lừa hay bụi bặm trần gian, mà chỉ khơi dậy trong lòng người ta một cảm giác chân thành, thánh thiện và bình yên đến lạ.

Khi đôi chân nàng một trước một sau nhẹ nhàng chạm đất, tà váy bồng bềnh cũng từ từ rủ xuống, lúc này đám đông có mặt tại đó mới dần dần hoàn hồn lại.

Các vị đại diện của từng làng trên đài cao khi nãy liền chia làm hai hàng, đứng dẹp sang hai bên đài đá, rồi cùng kính cẩn cúi đầu hành lễ trước Lorraine.

“Ta chấp nhận để các ngươi đi theo ta. Nhưng tôn nghiêm không phải là thứ để ban phát, mà vẫn phải dựa vào chính bản thân các ngươi giành lấy. Chỉ có hành động thực tế mới có thể gột rửa được những nỗi nhục nhã năm xưa.”

Đôi mắt đỏ thắm của Lorraine chậm rãi lướt nhìn qua tất cả mọi người. Cùng với ánh nhìn ấy, trong không trung bỗng nổi lên vô vàn những đốm sáng màu đỏ lung linh.

Những đốm sáng ấy tựa như bầy chim mỏi cánh tìm về tổ ấm, không ngừng tụ lại trước mặt cô. Cuối cùng, một thanh trường kiếm tinh xảo, được kết tinh hoàn toàn từ ma lực, lơ lửng hiện ra trước mắt mọi người.

Cô nắm chặt thanh kiếm trong tay phải, vung một đường quét ngang từ trái sang phải. Lưỡi kiếm vạch nên một vệt sáng dài dằng dặc, tựa như một bức màn ánh sáng đỏ rực buông xuống, rồi dần dần tan biến vào hư không.

Đám thỏ có mặt tại đó vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa diễn ra. Phải đến vài giây sau, từ những cánh rừng xung quanh mới liên tục vọng lại tiếng cây cối đổ rạp.

Hàng loạt những thân cây cổ thụ cao lớn đều bị xẻ một đường ngọt xớt, mặt cắt phẳng lì láng mịn. Thân cây đứt lìa từ từ trượt khỏi gốc rồi đổ rạp xuống, nối đuôi nhau ngã rầm rầm hệt như những quân bài domino vậy.

Khu rừng đen kịt rậm rạp khi nãy bỗng chốc trở nên quang đãng lạ thường. Hàng trăm hàng ngàn thân cây bị chém đứt lìa, phơi bày ra những vị khách không mời đang ẩn nấp bên trong.

Những ngọn đèn gió đang lơ lửng trên cao bắt đầu tản ra bốn phía, ánh sáng rực rỡ của chúng soi tỏ chân tướng của từng con ma thú đang lẩn trốn giữa những khe núi.

Tê Giác Đá Rêu chuỗi 4, Sẻ Trảm Thủ chuỗi 3, Thiên Ngưu Cự Kiềm chuỗi 4, một bầy Khôi Cốt Bạo Viên chuỗi 3… Trong số đó, nổi bật nhất là ba con ma thú chuỗi 5, lần lượt là Nòng Nọc Âm Chú thuộc Chuỗi Nguyên Sơ, Rùa Đá Dung Nham thuộc Chuỗi Long Tộc, và Tiên Nữ Dây Leo thuộc Chuỗi Tự Nhiên.

Ba con ma thú này chính là những bá chủ cai trị dãy núi Tisilan. Mặc dù Tisilan chỉ là một nhánh nhỏ của dãy núi Ai Thán, nhưng số lượng ma thú ẩn náu bên trong lại không hề ít, đủ để thấy hệ sinh thái tự nhiên nơi đây phong phú đến nhường nào.

Một con nòng nọc khổng lồ màu xám ánh xanh đang lơ lửng giữa không trung. Trên mình nó chằng chịt vô số những đường vân quỷ dị, khéo léo che giấu hai cặp mắt đen ti hí, khiến người ta khó lòng nhận ra.

Nó không phải hạng tôm tép như con Ngân Hoàn Vương Xà chuỗi 4 lúc trước. Một khi đã chạm đến chuỗi 5, sức mạnh của Siêu Phàm Giả sẽ có bước nhảy vọt về chất, vượt xa trí tưởng tượng của những kẻ chuỗi thấp.

Con ma thú nguy hiểm kia nhìn chằm chằm vào bóng hình sắc đỏ nơi xa, ánh mắt lộ rõ vẻ tham lam tột độ. Nó linh cảm rằng, chỉ cần nuốt chửng được thiếu nữ loài người này, nó sẽ có được cơ hội ngàn năm có một để tấn thăng lên chuỗi 6.

Những đường vân quỷ dị trên người nó bắt đầu rực lên ánh sáng trắng xanh. Ngay sau đó, một luồng sóng âm chói tai, điên loạn bùng phát lan rộng khắp nơi. Thứ âm thanh ấy giống hệt như một gã nghệ sĩ vĩ cầm vụng về đang dùng dây đàn cưa mạnh vào dây sắt thép, là một thứ tạp âm hỗn độn, lạc điệu khiến người nghe như muốn phát điên và mất sạch lý trí.

Đám ma thú xung quanh liền hoảng hốt tháo chạy tán loạn, đám thỏ trong núi cũng lảo đảo ngã nghiêng, ai nấy đều ôm chặt lấy đầu, bịt kín đôi tai, cắn răng chịu đựng sự tra tấn thống khổ này.

Mà Lorraine lại chính là trung tâm của đòn công kích sóng âm ấy. Những luồng âm thanh dữ dội oanh tạc, cuốn theo từng lớp sóng khí cuồn cuộn. Vậy mà thiếu nữ đứng trên đài cao vẫn điềm nhiên bất động, mặc kệ những luồng khí cuốn tung mái tóc dài, khiến từng sợi tóc bị quất bay phần phật trong gió.

Cô giơ tay phải lên chắn trước ngực, một lớp khiên ma lực bán trong suốt liền hiện ra giữa không trung. Tấm khiên được tạo nên từ ma lực thuộc Chuỗi Ác Ma này có kết cấu dạng tổ ong, được ghép lại từ vô vàn hình lục giác, tạo thành một vòm bán cầu bảo vệ trọn vẹn thân ảnh của Lorraine ở bên trong.

Ngay sau đó, một cây trường thương đỏ rực như máu tươi dần dần ngưng tụ thành hình ngay bên cạnh cô.

“Ma Thương Gungnir!”

Cùng với tiếng quát thanh thót, Lorraine dùng tay trái nắm chặt lấy cây trường thương, rồi vung tay phóng mạnh nó đi.

Cảm hứng cho chiêu thức này dĩ nhiên bắt nguồn từ những tác phẩm cô từng xem ở kiếp trước. Vốn dĩ trong hệ thống Siêu Phàm không hề có sẵn kỹ năng này, mà là do chính cô đã dày công mày mò nghiên cứu và tự mình sáng tạo ra.

Để phá giải ma thuật hay xuyên thủng giáp trụ, quả nhiên trường thương vẫn là thứ vũ khí tối ưu nhất. Thông thường, những Siêu Phàm Giả thuộc Chuỗi Ác Ma chỉ phủ ma lực lên vũ khí có sẵn để gia tăng uy lực. Nhưng Lorraine thì khác, với nguồn ma lực dồi dào đến mức gần như vô tận, cô có thể xa xỉ dùng ma lực thuần túy để tạo ra vũ khí, khiến sức mạnh của đòn đánh tăng lên theo cấp số nhân.

Ngọn trường thương đỏ thẫm vạch một đường thẳng tắp giữa không trung. Người ta còn chưa kịp nhìn rõ là thứ gì, nó đã lao đến ngay trước mặt con Nòng Nọc Âm Chú. Tựa như lớp da thịt cùng xương cốt cứng rắn kia chỉ là hư không, ngọn thương xuyên thủng qua người nó dễ như trở bàn tay, để lại một lỗ hổng to bằng cả người trưởng thành. Mũi thương đỏ máu sau khi xuyên thủng mục tiêu còn cày xới mặt đất, tạo thành một khe rãnh dài gần hai cây số rồi mới chịu dừng lại và tan biến.

Với thân hình khổng lồ và quỷ dị của con nòng nọc này, cái lỗ hổng kia nếu là bình thường thì chẳng có gì đáng ngại. Chỉ cần qua một lát, nó sẽ có thể từ từ tự lành lại.

Nhưng lần này, nó đã lầm to. Phần thịt xung quanh miệng vết thương cứ thế sẫm màu dần, rồi thối rữa bong tróc từng mảng. Nó cố gắng che miệng vết thương lại trong tuyệt vọng, nhưng chẳng có tác dụng gì. Từ hốc mắt, từ cái lỗ thủng kia, rồi từ khắp mọi nơi trên cơ thể, dòng máu độc màu tím đen cứ thế tuôn trào xối xả. Cuối cùng, nó đổ sập xuống, làm bụi đất bay mù mịt. Chẳng mấy chốc, trên mặt đất chỉ còn trơ lại một vũng máu loãng.

Từ xác của con quái vật, những luồng sáng đỏ li ti không ngừng nổi lên. Lõi Siêu Phàm của con Nòng Nọc Âm Chú được chắt lọc ra, kết tinh lại thành một viên bảo thạch, rồi tự động bay về phía lòng bàn tay cô.

Tuy bề ngoài cô vẫn giữ vẻ mặt tỉnh bơ, nhưng thực ra trong lòng cũng giật thót cả mình. Quả thực cái chết của con ma thú này quá thê thảm. Nó giống hệt như việc bạn cắt móng tay lỡ làm xước da một chút, thế rồi bị nhiễm trùng toàn thân, xe cấp cứu còn chưa kịp gọi thì đã lăn đùng ra chết.

Quá nhanh, quá nguy hiểm, đến mức chính bản thân Lorraine cũng cảm thấy rùng mình kinh hãi. Cô không kìm được mà nhớ lại, Đế quốc Chân Hồng năm xưa rốt cuộc phải tàn độc đến nhường nào thì mới có thể sáng tạo ra lối chiến đấu kinh hoàng đến thế.

Thứ kịch độc này không chỉ là ác mộng với kẻ thù, mà còn tạo ra áp lực tâm lý nặng nề cho chính người sử dụng. Chỉ cần một chút sơ sẩy, bản thân cô, hay những đồng đội, người thân bên cạnh cũng sẽ bị vạ lây. Thứ độc này chạm vào là chết, nhanh đến mức muốn cứu chữa cũng chẳng kịp. Chính vì thế, cô hạ quyết tâm từ nay về sau, trừ phi rơi vào tình thế vạn bất đắc dĩ, cô sẽ tuyệt đối không sử dụng loại kịch độc này nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!