“Ba? Người…!”[note79568]
Sở Linh Vi hoàn toàn không thể tin nổi người cha trước mắt lại có thể thốt ra những lời như vậy, cả người cô sững sờ, như thể bị sét đánh ngang tai.
Sở Hà cũng hốt hoảng, vội níu chặt cánh tay Sở Thiên Khoát, cuống quýt khuyên nhủ:
“Ba! Chị cả không thể đi được, để Sở Nam đi thôi!”
“Chị cả… chị ấy chỉ sợ là bị Sở Nam mê hoặc nên mới nói ra những lời hồ đồ đó.”
「Lão già hồ đồ này điên rồi sao? Sao có thể đuổi cả Sở Linh Vi đi chứ?」
「Trong mấy chị em, chỉ có chị cả là còn một lòng một dạ vì tập đoàn. Không có chị ấy, Sở thị cầm cự được bao lâu? Ông tưởng dựa vào cái thân già của mình mà giữ nổi chắc?」
“Thế nào? Ngay cả con cũng cho rằng chị con nói đúng, rằng ta tuyệt tình?” Sở Thiên Khoát trừng mắt nhìn đứa con trai của mình.
Sở Hà lập tức co rúm lại, không dám hó hé nữa lời. Nhất là lúc này, cha hắn đang bừng bừng lửa giận, lỡ đâu bị liên lụy thì tiêu đời.
【Ôi trời, lão già này nói thật đấy à?】
【Nuôi con hơn hai mươi năm, vậy mà nói bỏ là bỏ được sao? Đầu óc ông ta hỏng rồi à? Cho dù là trong cơn tức giận thì cũng quá đáng lắm rồi.】
【Sở Linh Vi mới là thảm nhất. Bao năm nay cô ấy tận tụy vì Sở gia, chỉ vì nói giúp tôi vài câu mà lại bị đuổi ra khỏi cửa. Thôi, giúp cô ấy một lần vậy, dù sao cô ấy chỉ là bị Sở Hà lừa gạt, đầu óc có hơi ngốc, nhưng tâm địa không xấu.】
Nghe được tiếng lòng ấy, Sở Linh Vi bỗng thấy ngôi nhà này xa lạ vô cùng, xa lạ đến mức khiến cô muốn bỏ chạy ngay lập tức.
Người sắp bị đuổi đi lại là người muốn đứng ra bảo vệ cô, còn người em trai ruột thịt mà cô luôn cưng chiều thì chỉ lạnh lùng đứng nhìn.
「Mình đã từng đối xử tệ bạc với em ấy sao? Chỉ cần không chạm đến nguyên tắc, bất cứ thứ gì nó muốn mình đều mua, thậm chí gần như hết lòng hết dạ. Vậy mà…」
Khoảnh khắc đó, trái tim cô thực sự lạnh buốt, cô muốn rời khỏi nơi này, mãi mãi.
Sở Nam cất giọng ngăn cản:
“Sở Thiên Khoát, ông thật quá đáng rồi. Chị cả có gì sai? Chỉ nói giúp tôi vài câu mà ông cũng muốn đuổi đi?”
“Tôi thấy ông thật sự lẩm cẩm rồi đấy. Ông thử nghĩ xem, nếu mất đi Sở Linh Vi, tập đoàn Sở thị còn vận hành nổi sao?”
“Chẳng lẽ ông muốn nhìn Sở thị rơi vào tay nhà họ Cố?”
Nhà họ Cố — tập đoàn đứng đầu thành phố lân cận, từ ngày Sở thị thành lập đã là đối thủ kình địch. Mấy chục năm giằng co qua lại, vẫn chưa phân thắng bại.
Sở Linh Vi ngồi bệt xuống đất, vừa lau nước mắt vừa cảm thấy lòng mình dâng lên một tia an ủi.
Dù trước đây cô từng không tốt với em ấy, nhưng giờ phút này em ấy vẫn nghĩ cho mình. So với em trai ruột Sở Hà, đúng là khác một trời một vực.
Hôm nay, cô rốt cuộc cũng nhìn rõ bộ mặt thật của người em trai kia: độc ác, gian trá, háo sắc, lạnh lùng. Tất cả chỉ là lớp vỏ che đậy.
Cô hối hận vì sao không nhận ra sớm hơn, để có thể đối xử tốt với người em trai thực sự nghĩ cho mình.
Nhưng bây giờ thì muộn rồi. Sở Nam đã hoàn toàn thất vọng với Sở gia.
Huống hồ, em ấy thậm chí còn từng chết một lần, chắc chắn sẽ không quay lại nữa…
“Đồ nghịch tử! Mày là cái thá gì mà dám chỉ trỏ việc của tao?”
“Tao nói cho mày biết, cho dù không có nó Sở Linh Vi, tao vẫn còn Tiểu Hà!”
“Chỉ cần tao bồi dưỡng thêm một thời gian, nó nhất định sẽ phát huy Sở thị lớn mạnh, đưa giá trị thị trường vượt trăm tỷ!”
Sở Thiên Khoát vỗ vai Sở Hà, ngẩng cao đầu đầy tự tin, nói với cả Sở Linh Vi lẫn Sở Nam.
【Ồ? Thì ra lão già này vốn đã có tính toán sẵn…】
【Nhân cơ hội này đuổi Sở Linh Vi đi, để dọn đường cho Sở Hà lên thay, đúng không?】
Sở Nam càng nghe càng thấy bất công thay cho Sở Linh Vi.
Bỏ qua việc trước đây cô từng đối xử tệ bạc với cậu, chỉ riêng việc tận tụy cống hiến cho tập đoàn, giờ lại bị chính cha ruột đẩy ra ngoài cửa — cú sốc ấy đủ để hủy hoại cả lòng tự tôn của cô.
Lúc này, Sở Hà không còn che giấu nổi sự phấn khích.
Hắn vui mừng đến run rẩy, kéo tay Sở Thiên Khoát, hớn hở hỏi:
“Ba! Người nói thật sao? Người thực sự muốn giao tập đoàn cho con quản lý?”
Sở Thiên Khoát xoa đầu con trai, giọng tràn đầy kiêu hãnh:
“Tất nhiên rồi. Tiểu Hà, con là con trai ta, ta tin vào năng lực của con, tuyệt đối không thua kém gì Sở Linh Vi!”
Sở Linh Vi gần như sụp đổ.
Lời cha vừa nói, cộng thêm tiếng lòng của Sở Nam, đã xé toang lớp mặt nạ giả dối của Sở Thiên Khoát.
Cô đứng lên, lau khô nước mắt, rồi bước đến bên Sở Nam, giọng khàn khàn:
“Tiểu Nam, chúng ta đi thôi. Ba đã muốn chị đi, cũng muốn giao tập đoàn cho Tiểu Hà, vậy thì chị thuận theo ý ông ấy.”
Trên gương mặt cô chỉ còn lại vẻ u ám, trong đôi mắt cũng chẳng còn ánh sáng nào nữa.
Trái tim cô thực sự bị những lời kia đâm sâu đến nát vụn.
「Ba thật sự có thể nhẫn tâm đến mức này sao? Mình tốt nghiệp thạc sĩ từ năm 25 tuổi, lập tức vào Sở thị, bắt đầu từ chức trưởng phòng dự án, từng bước từng bước leo lên vị trí tổng giám đốc.」
「Trong thời gian mình ngồi ở ghế tổng giám đốc, giá trị tập đoàn đã tăng thêm một phần ba. Ít nhất đã mang về mười lăm tỷ cho Sở thị. Thế mà ba…」
Ánh mắt, dáng vẻ của con gái khiến trái tim Sở Thiên Khoát thoáng run rẩy. Ông ta chợt cảm giác như mình sắp mất đi thứ gì đó.
Nhưng những lời muốn giữ lại, ông lại chẳng thể nói ra. Tính tình bao năm mạnh mẽ, cố chấp, khiến ông chẳng thể hạ mình.
“Được! Được lắm! Sở Linh Vi, con thật bản lĩnh!”
“Ta nói cho con biết, bây giờ con vẫn còn cơ hội. Nếu lập tức quay lại đây, ta có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”
“Nhưng nếu con dám bước đi, thì đừng hòng quay lại nữa! Toàn bộ thẻ ngân hàng của con ta cũng sẽ khóa hết!”
“Ta muốn xem thử sau này con sẽ quỳ xuống cầu xin ta như thế nào để được trở về!”
Lông mày Sở Thiên Khoát nhíu chặt như khắc thành chữ xuyên, ánh mắt lạnh lùng như dao chém.
【Trời ạ, lão già này nói năng có thể dễ nghe chút không?】
【Cứ cái kiểu này, ai mà chịu cúi đầu trước ông chứ? Nhất là với người cứng cỏi như Sở Linh Vi.】
【Ông chỉ cần nhượng bộ đôi câu, nhận lỗi một chút, thì con gái chắc chắn sẽ rơi nước mắt xin lỗi ngay.】
Sở Nam thật sự không thể hiểu nổi cái đầu của Sở Thiên Khoát.
Một người như thế này, thật sự có thể gây dựng nên tập đoàn gần trăm tỷ sao? Hay là năm xưa đối thủ của ông đều gặp tai ương hết rồi?
Sở Linh Vi vốn định mở miệng dứt khoát rời đi, nhưng khi nghe được tiếng lòng của Sở Nam, cô chợt chần chừ.
「Ba chắc là muốn mình mềm lòng, chỉ có điều ông ấy quá cứng miệng mà thôi… Mình nên làm gì đây?」
Gương mặt cô thoáng hiện nét do dự. Bản tính vốn mạnh mẽ, cộng thêm những năm tháng tôi luyện trên thương trường, khiến cô luôn phải thể hiện sự cứng rắn, lạnh lùng, nghiêm khắc trước nhân viên, để mệnh lệnh được chấp hành tuyệt đối.
Ngay khi cô còn đang giằng xé trong lòng, Sở Thiên Khoát đã gần như bùng nổ:
“Được, được, được! Sở Linh Vi, con còn dám chần chừ à?!”
“Ta nói cho con biết, khỏi cần nghĩ nữa! Bây giờ! Ngay lập tức!! Cút ra khỏi Sở gia cho ta!!!”

