Tập 3 - Điều cao quý

Chương 42 - Cuộc thánh chiến trong gian bếp

2026-01-27

15

Chương 42 - Cuộc thánh chiến trong gian bếp

Khi chiến tranh đến gần và với sự hiện diện của công chúa, dinh thự đã không còn là nơi có thể sử dụng được nữa.

Không ai biết bao giờ sát thủ hay những kẻ khả nghi sẽ xâm nhập.

Dinh thự có thiết kế rất yếu về mặt phòng thủ, tuyệt đối không thể để Berry và Kreschenta ở lại một nơi như vậy.

Cũng từng có ý kiến rằng nên cắt cử binh lính bảo vệ dinh thự, nhưng Krische khá nghi ngờ về năng lực của họ. Hơn nữa, mặc dù Berry, người vốn có chút không tin tưởng đàn ông, không phản đối, nhưng rõ ràng cô ấy vẫn cảm thấy bất an. Vì thế, trước mắt mọi người sẽ tạm thời ở lại pháo đài.

“Dùng những loại nguyên liệu này… xem ra tôi cần phải học hỏi thêm từ Krische-sama rồi.”

“Ehehe, đó là vì ở làng không có nhiều nguyên liệu như ở dinh thự.”

Trong gian bếp lớn của pháo đài, ở một góc nhỏ, hai cô gái đang vai kề vai cùng nhau chuẩn bị bữa ăn.

Súp bí ngô và bánh nướng. Thịt gà nướng cùng với thảo mộc. Dù chúng chỉ là những món ăn làng quê đơn giản, Berry vẫn mỉm cười khi nếm thử.

Đối với Krische, người lớn lên trong làng, chỉ cần chừng ấy nguyên liệu là đã đủ để làm ra một nồi súp. Nhưng với Berry, người quen tạo ra hương vị tốt nhất bằng cách sử dụng nhiều loại nguyên liệu khác nhau, thì việc thiếu sự lựa chọn lại khiến cô bận tâm. Và càng ít nguyên liệu, cô càng lúng túng.

Ý thức của Berry đối với việc nấu nướng vô cùng cao, và cô luôn nhắm tới sự hoàn hảo.

Khi chuẩn bị món ăn, chỉ cần cảm thấy thiếu một chút nguyên liệu, cô cũng sẽ lập tức đi xuống phố mua sắm.

Ở điểm này, Berry quả thật mang dáng dấp của một quý tộc.

Berry luôn theo đuổi nghệ thuật hoàn mỹ ngay cả trong việc nấu ăn, và vì mục tiêu đó, cô sẵn sàng bỏ ra rất nhiều công sức lẫn tiền bạc.

Đối với Berry, việc nấu ăn trong pháo đài, nơi không có nhiều nguyên liệu, là điều khiến cô hết sức đau đầu. Còn Krische, người đã quá quen thuộc với hoàn cảnh này, có thể dễ dàng chọn ra cách làm những món ăn từ số nguyên liệu có sẵn ít ỏi đó.

“Những người bán hàng rong thỉnh thoảng đến làng thường mang theo bí ngô. Krische rất thích bánh và súp bí ngô, nên mỗi khi có cơ hội, Krische lúc nào cũng mượn lò nướng của Obaa-san hàng xóm để làm chúng.”

Krische nói với vẻ hào hứng.

Có bí ngô thì dùng bí ngô, có khoai tây thì dùng khoai tây. Sở trường của Krische là những món ăn làng quê giản dị, làm từ các loại nguyên liệu có sẵn. Vì đã được Berry chỉ dạy, tay nghề nấu nướng của cô đã tiến bộ rõ rệt, và dù đơn giản, hương vị của các món ăn do Krische làm ra lúc nào cũng được phát huy đến mức tối đa.

Nấu ăn bằng cách tận dụng trọn vẹn mọi thứ, không để lãng phí một phần nguyên liệu nào.

Ngay cả Berry cũng không khỏi ngạc nhiên trước khả năng tiếp cận nguyên liệu từ mọi góc độ trong cách nấu ăn của Krische.

“Ồ, ra là vậy. Thế thì lẽ ra tôi nên làm nhiều hơn cho Krische-sama. Ví dụ như khoét rỗng quả bí ngô rồi dùng làm gratin chẳng hạn. Trông rất thú vị và cũng rất ngon nữa.”

“Gratin…”[note87686]

Trái lại, Berry không ngại dùng nguyên liệu một cách xa xỉ nếu điều đó giúp cải thiện hương vị. Với tư duy của một quý tộc, cô chỉ dùng phần ngon nhất của nguyên liệu để chế biến. Dù chỉ cần một lượng rất nhỏ để nêm nếm, Berry vẫn không ngần ngại sử dụng nguyên liệu, cho dù phải chấp nhận bỏ phí phần còn lại.

Điều này hoàn toàn khác hẳn với Krische. Nếu phải dùng củ cải để nấu ăn, cô sẽ tận dụng tất cả, từ vỏ cho đến lá.

Krische, người đã được dạy không được lãng phí thức ăn, ban đầu đã rất kinh ngạc trước cách sử dụng nguyên liệu đầy xa xỉ của Berry. Thế nhưng, chính sự xa xỉ ấy lại tạo nên những món ăn trông chẳng khác nào một tác phẩm nghệ thuật.

Giờ đây, Krische cảm thấy vô cùng ấn tượng trước quan điểm của Berry — đặt hương vị lên trên hết.

“Fufu, vậy ngày mai ta cùng làm món đó nhé? Krische-sama cũng thích gratin mà, đúng không?”

“…Vâng, Krische thích.”

Krische đỏ mặt ngượng ngùng rồi gật đầu, còn Berry thì khẽ bật cười.

“Hãy nghiền nhuyễn ruột bí ngô và cho vào trong súp để làm nó béo hơn một chút. Chắc chắn sẽ rất hợp với khẩu vị của Krische-sama.”

Vừa nói, Berry vừa xoa đầu cô, và Krische nở nụ cười đầy hạnh phúc.

Triết lý nấu ăn của Berry là truy cầu hương vị tối thượng thông qua sự kết hợp hoàn hảo giữa các nguyên liệu. Còn Krische là tiếp cận nguyên liệu từ nhiều góc độ khác nhau để khai thác trọn vẹn sức hấp dẫn của chúng.

Khác biệt trong tư tưởng tất nhiên cũng dẫn đến khác biệt trong phương pháp và cách nhìn.

Với những món ăn phức tạp, Krische không thể sánh bằng Berry — người có thể lựa chọn sự kết hợp tối ưu nhất từ vô số kinh nghiệm mà cô đã tích lũy được. Nhưng với những món ăn đơn giản, Krische lại rất tự tin vào tay nghề của mình.

Hai người họ, vừa là đầu bếp, vừa là người dìu dắt nhau để ngày một hoàn thiện hơn.

Tràn đầy kính trọng và niềm vui, Krische áp sát lại gần Berry.

Thấy vậy, Berry liền nhẹ nhàng nhắc nhở.

“Vẫn còn người làm việc xung quanh đấy.”

Nói vậy, nhưng gương mặt cô lại hơi ửng đỏ, chẳng có vẻ gì là đang khó chịu.

Nhà bếp hiện đã hoàn tất công việc nấu nướng cho những người lính, đội nấu ăn cũng đã phân phát thức ăn xong.

Đáng lẽ họ đang trong giờ nghỉ, thế nhưng đám đàn ông vẫn chưa chịu quay về doanh trại, mà lại đứng từ xa vừa làm những công việc lặt vặt chẳng cần thiết, vừa lặng lẽ dõi theo cặp chủ tớ đang vui vẻ.

Mái tóc bạc dài của Krische được buộc gọn ra sau đầu. Mỗi khi cô di chuyển, chúng lại khẽ đung đưa sang trái rồi sang phải như một chiếc đuôi ngựa.

Khoác chiếc tạp dề trắng, Krische luôn giữ nụ cười nở trên môi suốt từ đầu đến cuối.

Thân hình nhỏ nhắn, mảnh mai ấy gợi lên bản năng che chở của người khác, và gương mặt xinh đẹp nổi bật lên giữa ánh sáng mờ ảo của gian bếp.

Dáng vẻ của cô khi được Berry chiều chuộng trông hệt như một bé gái, thực sự rất đáng yêu.

Và Berry, người đứng cạnh thiếu nữ xinh đẹp ấy, cũng chẳng hề thua kém.

Mỹ nhân tóc đỏ khoác chiếc váy tạp dề giống với Krische, mỉm cười dịu dàng tựa như nụ hoa vừa hé nở. Cũng giống với Krische, cô mảnh mai và có gương mặt rất trẻ trung, nhưng lại sở hữu một thân hình nữ tính, đủ  sức khiến người ta phải ngoái nhìn khi vô tình lướt qua trên phố.

Chiếc tạp dề được thắt gọn ở eo càng làm nổi bật vòng eo thon thả ấy, khiến đám đàn ông đằng xa vô thức liếc nhìn xuống bên dưới. Tuy nhiên, cơ thể cô không mang vẻ quyến rũ mê hoặc, mà lại toát ra vẻ đẹp thuần khiết, trong trẻo, cùng bầu không khí dịu dàng đến lạ.

Khung cảnh hai người cùng nhau nấu ăn đẹp tựa như tranh, đến mức chẳng ai dám phá vỡ bầu không khí ấy. Nếu hoàn cảnh cho phép, hẳn đã có vô số người tiến đến bắt chuyện.

Thế nhưng, tất cả những người có mặt ở đây đều biết rõ thiếu nữ tóc bạc kia chính là Krische Christand, con gái của tướng quân, đồng thời cũng là một Chính kỵ sĩ.

Đối với Krische, khoảng thời gian vừa được Berry chiều chuộng vừa cùng nhau nấu ăn thế này là quãng thời gian hạnh phúc nhất, là khoảnh khắc mà cô không muốn bị bất kỳ ai làm phiền.

Vài hôm trước, Krische đã nói rõ với toàn bộ những người có mặt ở đây rằng cô đang nấu ăn cho công chúa điện hạ, nên không cần ai phụ giúp cả.

Cơ hội duy nhất để trò chuyện với họ là khi được sai đi làm những công việc lặt vặt. Vì thế, mọi người chỉ còn biết tự nguyện ở lại nơi này, vừa hy vọng sẽ được nhờ vả, vừa lặng lẽ ngắm nhìn cảnh tượng bổ mắt của hai thiếu nữ.

Tuy nhiên, nơi đây đôi lúc cũng có thể biến thành một chiến trường.

“Vậy thì, chúng ta mang đi thôi, kẻo nguội mất.”

“Vâng ạ!”

—— Khi lời nói ấy vừa thốt ra, người đầu tiên hành động là thủ lĩnh của đội nấu ăn, bếp trưởng Zalbach.

Thân hình mập mạp đã bắt đầu bước vào tuổi trung niên, nhưng động tác của ông lại nhanh nhẹn hơn bất kỳ ai.

Một nồi súp, gà quay thảo mộc, bánh mì và bánh pie.

Với từng ấy món ăn, lại phải mang đến phòng cho công chúa và Quân đoàn trưởng, nhất định họ phải dùng đến xe đẩy thức ăn.

Ngay từ lúc nghe đến chữ “Vậy thì…” trong câu “Vậy thì, chúng ta mang đi thôi —”, Zalbach đã bắt đầu di chuyển và rút ngắn khoảng cách tới nơi của xe đẩy thức ăn.

Sải bước dài nhưng vẫn điềm tĩnh.

Trong nhóm đầu bếp có một luật bất thành văn là họ không được phép chạy đến một cách quá lộ liễu.

Trừ khi thật sự quá bận rộn, nếu không thì quy tắc phải được tuân thủ để tránh phá vỡ bầu không khí của nơi này.

Những lúc thế này, kinh nghiệm mới là thứ quyết định.

Zalbach, người đàn ông với bộ râu rậm rạp, dõi theo từng động tác của hai người bằng con mắt của một bếp trưởng.

Cách hai người nấu nướng thật sự rất gọn gàng, dứt khoát và đầy sinh động, sự phối hợp cũng vô cùng ăn ý.

Nhưng với bề dày kinh nghiệm tích lũy qua nhiều năm, chỉ cần nhìn vào năng lực và mức độ ăn ý của họ, ông đã có thể dự đoán được thời điểm món ăn sắp hoàn thành.

Và khi cảm nhận ra hồi kết đã gần kề, Zalbach liền bình thản bước từng bước đến nơi đặt xe đẩy thức ăn.

Zalbach nở một nụ cười đắc ý—nhưng ngay sau đó, tiếng bánh xe từ phía sau khiến ông giật mình và quay đầu lại trong sự kinh ngạc.

Người đang đẩy chiếc xe đẩy ấy chính là Kart, chàng thanh niên phụ trách toàn bộ việc phân phát khẩu phần trong pháo đài này.

Theo phản xạ, Zalbach liếc nhìn về vị trí vốn phải có xe đẩy và nhận ra rằng một chiếc trong số chúng đã biến mất không dấu vết.

Đồng thời, ông ngay lập tức hiểu ra rằng thứ đó hiện đang nằm trong tay Kart.

—— Khi Kart hoàn tất việc chỉ đạo phân phát thức ăn và quay trở lại, cũng là lúc hai người kia vừa đặt nồi lên bếp.

Bộ óc ưu tú của Kart, người điều phối khẩu phần cho hàng ngàn binh sĩ, đã lập tức nắm bắt toàn bộ tình hình chỉ qua dụng cụ nấu nướng và nguyên liệu được bày ra.

Làm thế nào để vượt lên trước người khác.

Cần chuẩn bị những gì, và phải đi theo trình tự ra sao.

Kart tìm ra đáp án trong chớp mắt, rồi ngay tức khắc “trưng dụng” chiếc xe đẩy của người phụ trách phân phát thức ăn ở gần đó với câu nói: “Để tôi lo”, và kiên nhẫn chờ đợi thời cơ.

Anh phân tích rằng, xét về kinh nghiệm, Zalbach sẽ luôn đi trước mình một bước. Vì với Zalbach, nơi này chính là nhà của ông. Người đã được giao phó căn bếp của pháo đài trong suốt mười năm qua, ở nơi này, Zalbach chẳng khác gì một vị vua.

Trong mấy ngày qua, nếu không tính những thắng lợi nhỏ, thì kết quả của cuộc chiến này là Zalbach thắng bốn lần, Kart thắng hai, và những người khác thắng hai.

Nếu tính cả những chiến thắng nhỏ, khoảng cách ấy hẳn còn lớn hơn nữa.

Zalbach luôn tự đặt mình vào vị trí thuận lợi để được hai đoá hoa kia giao cho những công việc lặt vặt.

Kart chưa từng nghi ngờ năng lực của bản thân, nhưng trong không gian giới hạn này, cậu chỉ có thể thẳng thắn thừa nhận rằng Zalbach vượt trội hơn mình.

Rất bực bội. Nhưng chỉ khi chấp nhận điều đó như một sự thật hiển nhiên, cậu mới có thể nghĩ ra cách đối phó.

Nếu Zalbach lúc nào cũng đi trước một bước, vậy thì cậu chỉ cần đi trước ba bước là được.

Dùng đầu óc, chứ không phải kinh nghiệm.

Nếu Kart sinh ra trong một gia đình quý tộc và được trao quyền chỉ huy trên chiến trường, hẳn cậu đã trở thành một vị tướng xuất sắc.

Ít nhất, nếu ý tưởng về bộ tham mưu của Bogan thành hiện thực sớm hơn, thì với trí tuệ ấy, Kart chắc chắn sẽ trở thành một tham mưu kiệt xuất.

Tài năng của Kart vẫn tỏa sáng rực rỡ — ngay cả trong việc phân phát lương thực.

Zalbach nheo mắt nhìn chàng trai đang nở nụ cười khiêu khích. Ánh nhìn ấy trông chẳng khác nào ánh nhìn của một người cha vừa mất đi đứa con của mình, rồi ông bật cười.

— Khá lắm, nhóc con.

— Kuku, đã đến lúc mấy lão già nên về doanh trại nghỉ ngơi rồi đó.

Sau cuộc trao đổi bằng ánh mắt, rõ ràng Zalbach vẫn chưa chấp nhận bỏ cuộc.

Tuyến đường khác nhau, và xe đẩy của Kart sẽ tới nơi sớm hơn.

Tuy vậy, ông phán đoán rằng khoảng cách hiện tại chỉ chênh lệch hai bước.

Là người hiểu rõ từng ngóc ngách của căn bếp này, Zalbach biết chính xác khoảng cách giữa hai người, và quyết định tung ra nước cờ bí mật.

“Ối chà…”

— Ông giả vờ vấp ngã dù chẳng có gì ở đó.

Đổ người về phía trước trong khoảnh khắc rồi bật nhảy. Chỉ bằng một động tác, khoảng cách tuyệt vọng vốn tưởng chừng không thể san lấp đã bị thu hẹp lại, cán cân lập tức đảo chiều.

Trong mắt Kart tràn ngập sự kinh ngạc, như thể đang nói: “Ông sẵn sàng làm tới mức đó sao?”

Thế nhưng, Zalbach chẳng buồn để tâm tới ánh nhìn ấy, thuận tay chộp lấy chiếc xe đẩy thức ăn “tình cờ” ở ngay phía trước nơi ông suýt té ngã, rồi kéo nó ra.

Kart trừng mắt nhìn Zalbach — kẻ đang nở nụ cười gian xảo — với biểu cảm chẳng khác nào đứa con có người cha bị sát hại, vừa cười vừa nghiến răng.

— Không ngờ ông lại đi xa đến mức này đó, lão cáo già.

— Đó gọi là sự chênh lệch kinh nghiệm đấy, nhóc con.

Cuộc so tài giữa hai người giằng co quyết liệt, đến mức những người khác không thể xen vào và chỉ biết nín thở dõi theo.

Cuộc đối đầu giữa hai người đứng đầu.

Nó đã chẳng khác gì một cuộc thánh chiến.

Thế nhưng, kết cục của cuộc chiến ấy đã bị chặn đứng bởi sự xuất hiện của một nhân vật còn mạnh mẽ hơn.

“Krische-sama, Argan-sama! Xin hãy để tôi giúp ạ!”

Phá vỡ quy tắc ngầm được đặt ra, Anne — người phụ nữ mang “bảy sắc khuyết điểm” — lạch bạch bước vào mà chẳng hề để tâm đến bầu không khí.

“Bảy sắc khuyết điểm” là cách viết mang sắc thái mỉa mai của tác giả, ám chỉ một người có vô số khuyết điểm.

Well, tui lần mò đủ thứ trong cả tiếng đồng hồ chỉ để nhận ra đây không phải một câu thành ngữ hay một cách chơi chữ đặc biệt nào cả :v

Mang lòng ngưỡng mộ mãnh liệt dành cho Berry, cô đã từ bỏ vị trí người hầu phục vụ trong lãnh thổ hoàng gia mà nhiều người mơ ước để đến pháo đài vào hôm qua như một hầu gái bình thường.

Trong lòng Anne, cô đã tự khẳng định rằng, với tư cách một quý cô, hình mẫu duy nhất mà cô nên hướng tới chính là Berry.

Hai ngày sau khi Krische rời khỏi dinh thự, Anne cũng rời khỏi lãnh thổ hoàng gia, ghé về thăm gia đình ở miền Bắc và có một trận cãi nhau dữ dội đến mức suýt bị từ mặt, rồi bỏ nhà ra đi, hướng thẳng đến dinh thự của gia tộc Christand.

Khi đi lang thang quanh căn dinh thự vắng vẻ, cô bị binh lính nghi ngờ, sau đó là một màn khóc lóc giải thích tình hình. Cuối cùng được hộ tống tới đây an toàn vào ngày hôm qua — và giờ cô đang trong tình trạng bị “quản thúc”.

Ưu điểm duy nhất của Anne là sự nghiêm túc và khả năng hành động nhanh chóng.

Không mưu mẹo, không tính toán, chỉ xông thẳng tới chính diện — kẻ “đột kích bất ngờ” này thực chất đã đứng chờ sẵn ở lối vào từ trước.

Không được phép làm gián đoạn khoảng thời gian vui vẻ của hai người kia, nhưng khi cần thì phải lập tức xông ra giúp đỡ.

Và rồi, Anne đã chọn đúng thời điểm để nhảy ra một cách vô cùng hoành tráng.

“À, xin phép ạ, cho tôi mượn… xe đẩy thức ăn nhé!”

“Hả…”

Anne thản nhiên giật lấy chiếc xe đẩy mà Zalbach vừa liều mạng giật được, rồi chạy về phía hai người kia, và hồ hởi kêu lên:

“Của hai người đây ạ.”

Trong nhận thức của Anne, chiếc xe đẩy này vốn là thứ được chuẩn bị riêng cho mình, và cô hoàn toàn không hề nhận ra rằng bản thân vừa cướp mất công lao của người khác.

Khả năng hành động dứt khoát là một trong số ít ưu điểm của Anne. Nhưng cô là người phụ nữ mang bảy sắc khuyết điểm.

Cùng với ưu điểm ấy, cô còn sở hữu một nhược điểm khác là da mặt cực dày.

Tùy trường hợp, đây có thể trở thành một phẩm chất tốt.

Nhưng đáng tiếc thay, cô lại còn không biết đọc bầu không khí.

Kết quả là, điều đó cũng đã trở thành một khuyết điểm.

“A, cảm ơn Anne-sama.”

“Ơ, ưm, c-cái đó… sẽ không đổ chứ?”

“Hả…?”

“K-Krische-sama, người không được nói vậy! Điều đó chỉ làm cô ấy căng thẳng hơn thôi…”

Berry vội vàng lên tiếng, còn Krische thì lo lắng đặt nồi và đĩa lên xe đẩy.

“S-sẽ ổn thôi ạ…”

Anne đáp lại bằng giọng nói bất an, khiến ngay cả chiếc xe đẩy thức ăn cũng khẽ rung lên lạch cạch.

Dù có da mặt cực dày, nhưng đồng thời, Anne lại nhút nhát và rất yếu đuối khi phải đối mặt với tình huống thật — đó cũng là một khuyết điểm khác của cô.

Nhớ lại vô số lần mình gây rắc rối trước mặt Krische, sự căng thẳng trong Anne lại càng tăng lên.

Khi bị nghi ngờ là kẻ khả nghi và được đưa đến pháo đài bằng xe ngựa, người đầu tiên đứng ra xác nhận thân phận của cô chính là Krische, lúc đó đang đảm nhiệm việc tuyển quân tại quảng trường.

Biểu cảm vừa ngán ngẩm vừa không nói thành lời khi đó… càng tự nhủ tuyệt đối không được để Krische thấy cảnh tượng đáng xấu hổ như vậy lần nữa, cơ thể Anne càng run rẩy dữ dội hơn.

Trong mắt Krische, Anne là một người phiền toái, cực kỳ vụng về nhưng lại tăng động một cách vô ích.

Không chỉ nhiều lần cản trở khoảnh khắc Krische được ở riêng và làm nũng với Berry, cô còn hay buột miệng nói ra những điều thừa thãi. Nhớ lại lúc còn ở dinh thự trong lãnh thổ hoàng gia, Krische cũng từng bị Selene mắng vì điều đó — ký ức ấy đến nay vẫn rất rõ ràng.

Tất cả hành động của Anne đều xuất phát từ ý tốt, vì thế mà mọi thứ lại càng rắc rối hơn.

Một người cứ lặp đi lặp lại thất bại vì chính lòng tốt của mình — Anne là người đầu tiên khiến Krische hiểu được ý nghĩa của cụm từ “Nhiệt tình cộng ngu dốt bằng phá hoại”.[note87687]

Đương nhiên, Krische hoàn toàn không đặt chút lòng tin nào vào Anne với tư cách một hầu gái.

Nhìn Anne đang run rẩy, Krische cầm lấy xe đẩy, suy nghĩ một chút rồi nói:

“Ừm… hôm nay Krische đang có tâm trạng muốn tự đẩy xe, nên hãy để Krische làm việc này được không? Và Anne hãy đi cách xa ra một chút nhé… À, phải rồi, vì Anne rất giỏi mở cửa, nên Krische muốn Anne đi trước để mở cửa giúp Krische.”

Sự ngờ vực không thể che giấu, lộ liễu đến mức bất kỳ ai cũng có thể nhận ra.

Với Krische, cô cho rằng mình đã tinh tế hết mức có thể, nhưng những lời nói nửa vời đó chỉ càng khiến trái tim Anne thêm đau nhói.

Được khen “rất giỏi mở cửa” lần đầu tiên trong đời, Anne đã phải cố gắng lắm mới không bật khóc tại chỗ.

Đánh giá của Krische dành cho Anne, về cơ bản, đã được gói gọn trong lời khen đó.

“V-vâng… v-vậy thì… mở cửa… ạ… m-mở cửa giỏi… tôi rất giỏi mà…”

Hoàn toàn không có ác ý, cũng chẳng phải đang chế giễu.

Trái lại, có thể thấy rõ Krische đang quan tâm, và điều đó chỉ khiến vết thương thêm phần đau đớn. Berry hiểu rằng cô không nên đả động gì thêm về chuyện này, mà chỉ thúc giục cả hai.

“V-vậy… chúng ta đi thôi nhỉ…”

Thực ra, Berry cũng có chút bất an.

Vừa liếc nhìn tình trạng của Anne, cô vừa đi theo sau hai người họ, rồi khẽ cúi chào nhóm đầu bếp đang hóa đá với vẻ mặt có phần kỳ lạ. Nhận ra hành động đó, Krische cũng lịch sự làm theo, rồi cả ba cùng nhau rời khỏi nhà bếp.

Những người đàn ông quay sang Zalbach và Kart — vẫn còn đang cứng đờ người — rồi gửi cho họ những ánh mắt đầy thương hại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Gratin là một món ăn có nguồn gốc từ ẩm thực phương Tây, thường được nướng trong lò. Đặc trưng của món này là lớp bề mặt được phủ phô mai, bơ hoặc vụn bánh mì. Khi nướng sẽ tạo thành lớp vỏ vàng nâu thơm béo. Tên gọi “gratin” xuất phát từ tiếng Pháp gratter (cạo, xước), ám chỉ lớp mặt được nướng xém giòn. Gratin không phải là một công thức cố định, mà là một kỹ thuật nấu ăn: nguyên liệu được nấu chín (hoặc gần chín), phủ sốt hoặc phô mai rồi đem nướng để tạo lớp mặt giòn.
Gratin là một món ăn có nguồn gốc từ ẩm thực phương Tây, thường được nướng trong lò. Đặc trưng của món này là lớp bề mặt được phủ phô mai, bơ hoặc vụn bánh mì. Khi nướng sẽ tạo thành lớp vỏ vàng nâu thơm béo. Tên gọi “gratin” xuất phát từ tiếng Pháp gratter (cạo, xước), ám chỉ lớp mặt được nướng xém giòn. Gratin không phải là một công thức cố định, mà là một kỹ thuật nấu ăn: nguyên liệu được nấu chín (hoặc gần chín), phủ sốt hoặc phô mai rồi đem nướng để tạo lớp mặt giòn.
[Lên trên]
Đương nhiên là đoạn này tui dịch láo :) Câu gốc tác giả dùng từ 「ありがた迷惑」(arigata-meiwaku), nghĩa là “lòng tốt hoặc thiện ý của ai đó, dù xuất phát từ ý tốt nhưng lại gây phiền phức cho người khác”.
Đương nhiên là đoạn này tui dịch láo :) Câu gốc tác giả dùng từ 「ありがた迷惑」(arigata-meiwaku), nghĩa là “lòng tốt hoặc thiện ý của ai đó, dù xuất phát từ ý tốt nhưng lại gây phiền phức cho người khác”.