Ju-Hyeok đưa Sang-Hyeon về nhà sau khi họ rời khỏi studio của Acorn Jelly.
“Cảm ơn nhé, đi đường cẩn thận.”
Cạch
Sang-Hyeon đóng cửa ghế phụ và đi lên cầu thang dẫn vào nhà thì Ju-Hyeok hét vọng ra từ trong xe.
“Này, đừng có áp lực quá nhé. Cậu có tài năng mà, rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đấy thôi.”
Hẳn là Ju-Hyeok đã nhận ra sự lưỡng lự của Sang-Hyeon giữa việc nên tập trung vào YouTube hay Treevy.
Sang-Hyeon ngây người nhìn lại. Đã có rất nhiều người giúp đỡ cậu cho đến nay và cậu thầm nghĩ phải ghi nhớ gương mặt của từng người bọn họ.
Người bà đã một mình nuôi cậu khôn lớn, vị huấn luyện viên đã xin cho cậu một công việc, Acorn Jelly đề nghị được stream cùng, và Na-Yeon thì nhiệt tình giải thích mọi thứ.
Tên đẹp trai nhà giàu kia thì đang nhìn cậu và giơ ngón tay cái lên.
Sang-Hyeon tự nhủ bản thân tuyệt đối không được phép quên những ân tình đó.
“Được rồi, cảm ơn nhé.”
Brừm...
Sang-Hyeon rảo bước lên cầu thang sau khi nhìn ánh đèn hậu màu đỏ của chiếc xe khuất dần.
Từng luồng hơi thở phả ra cho thấy thời tiết đang ngày một lạnh hơn. Bà cậu thường dặn dò cậu phải cẩn thận đường trơn trượt vào khoảng thời gian này trong năm.
Sang-Hyeon không còn được nghe những lời dặn dò đó nữa. Sự quan tâm ấy đã biến mất, chỉ để lại một khoảng trống trong lòng cậu.
“Bà ơi, hôm nay cháu kiếm được 2,7 triệu won đấy. Ju-Hyeok bảo cậu ấy sẽ không lấy đồng nào cả.”
Sang-Hyeon tự lẩm bẩm một mình trong khi nhìn xuống những bậc thang mà cậu đã đi mòn gót từ thuở bé.
“Tiền bạc là một chuyện, nhưng mà công việc này thực sự khá vui. Cháu sẽ tiếp tục làm nó thêm một thời gian nữa.”
Làn hơi trắng xóa phả ra từ lời độc thoại ấy tượng trưng cho sự quyết tâm của cậu.
“Đến cả cánh tay phải của cháu cũng hoàn toàn bình thường khi ở trong game! Tuyệt lắm bà ạ. Bà mà thấy chắc cũng sẽ sốc lắm...”
Cậu nắm chặt tay phải lại, nhưng nó vẫn run lên bần bật.
Vụ tai nạn đó vẫn tiếp tục ám ảnh cậu. Không chỉ Sang-Hyeon, mà cả bà cậu nữa. Cậu nhớ lại những nếp nhăn xô vào nhau trên gương mặt bà mỗi khi nhìn thấy cánh tay của cậu. Cánh tay phải này ám ảnh hai bà cháu còn hơn cả một cơn ác mộng. Nó là thứ khiến bà cậu đau lòng nhất.
Dẫu vậy, cậu vẫn cần lấy cánh tay này và phải mang theo theo nỗi đau dai dẳng ấy bên mình. Nó bám theo cậu như một cái bóng không thể tách rời, và cậu dần hình thành thói quen giấu nhẹm bàn tay phải vào sâu trong túi áo.
“Nhưng có rất nhiều người đã giúp đỡ cháu, bà ạ.”
Cậu ngước nhìn lên. Những vì sao lấp đầy bầu trời đêm, hoặc ít nhất là cậu nghĩ vậy. Những ngọn đèn đường cũ kỹ đã che khuất chúng mất rồi.
“Cảm giác cứ như hơi ấm của bà vẫn được truyền thông qua sự giúp đỡ của họ vậy. Cháu không biết phải đền đáp họ như thế nào nữa.”
Những vì sao bắt đầu hiện ra trên bầu trời đầy mờ sương của Seoul. Những đốm sáng vừa chớp lóe ấy giờ đây nhòa đi và lăn dài xuống cằm Sang-Hyeon.
“Cháu sẽ bắt đầu làm việc thật chăm chỉ. Có chút hơi muộn bà nhỉ?”
Bà cậu từng nói rằng những vì sao sẽ hồi đáp lại nếu cậu ngước nhìn lên.
[Thế cháu định buông xuôi không làm gì cả chỉ vì đã quá muộn à? Nếu biết muộn thì đáng lẽ cháu càng phải cố gắng hơn chứ.]
Bà cậu thường nói điều này mỗi khi cậu than vãn rằng đã quá muộn để bắt đầu một thứ gì đó mới mẻ.
“Vâng, vâng. Cháu sẽ làm mà. Chỉ là... thật tệ vì bà không còn ở đây để chứng kiến điều đó nữa.”
***
Ngày hôm sau.
Sang-Hyeon không stream vào buổi sáng. Cậu thức dậy như thường lệ và đi tắm.
Rào rào...
Cậu sắp xếp lại những dòng suy nghĩ từ ngày hôm qua.
‘Biên tập viên... YouTube...’
Cậu thường ghi nhớ những sự kiện quan trọng xảy ra mỗi ngày bằng cách ghim lại các từ khóa.
‘YouTube kiếm được nhiều tiền hơn, nhưng biên tập viên phải thật giỏi. Streamer kiếm tiền thông qua hai phương thức...’
***
Két...
Sang-Hyeon lau chiếc gương và ngây người nhìn hình bóng của chính mình phản chiếu trong đó.
“Chắc mình hợp làm người của công chúng hơn.”
Ngay cả khi nghe từ đó thôi cũng đã thấy lạ lẫm rồi. Ý nghĩ trở thành người nổi tiếng giống như đang khoác lên mình một bộ vest không vừa vặn vậy.
Tuy nhiên, Na-Yeon và Acorn Jelly đều gợi ý rằng hướng đi đó sẽ tốt cho cậu. Ju-Hyeok cũng đã nói với cậu như vậy trên chuyến xe lúc về.
[Tớ nghĩ họ nói đúng đấy. Tớ không nghĩ cậu có thể stream theo kiểu của Acorn Jelly đâu. Cậu giống kiểu Horn Ramen hơn. Một Horn Ramen chơi game siêu đỉnh.]
Trực giác của Sang-Hyeon cũng mách bảo cậu y như vậy. Cậu sẽ không giống hệt như Horn Ramen, người cực kỳ giỏi ăn nói nhưng chơi game lại không xuất sắc lắm. Sang-Hyeon thì hoàn toàn ngược lại. Cậu chơi game đỉnh cao, nhưng lại không rành việc giao tiếp.
Họ phải cân nhắc một mô hình kinh doanh dành cho người nổi tiếng trên mạng hơi khác một chút so với Horn Ramen.
‘Quảng cáo hoặc tài trợ...’
Ju-Hyeok cho rằng Sang-Hyeon hoàn toàn phù hợp với cả hai. Bọn họ thậm chí còn nghĩ xa tới mức tưởng tượng ra cảnh cậu làm người mẫu đóng quảng cáo.
“Cậu ấy đúng là lúc nào cũng nghĩ lớn thật.”
Sang-Hyeon nhếch mép cười rồi bắt đầu tìm kiếm trên máy tính.
“Tìm một editor trước đã.”
Gạt mấy ảo tưởng đó sang một bên, họ cần phải vạch ra mô hình cho kênh YouTube trước. Chỉ những streamer nổi tiếng nhất mới có thể kiếm đủ tiền từ việc phát trực tiếp. Bọn họ buộc phải làm một kênh YouTube.
Cậu dự định dùng thời gian rảnh rỗi của mình để nghiên cứu YouTube và tìm một editor. Ju-Hyeok có lẽ cũng sẽ tìm hiểu, nhưng Sang-Hyeon không thể cứ ngồi không nhìn cậu quản lý không lương của mình làm hết mọi việc được.
Cạch...
Cậu lướt xem các video thịnh hành trong danh mục game và đặc biệt chú ý đến những video montage giống của mình, những video phô diễn kỹ năng của người chơi.
“Hmm.”
Có một video nổi bật hẳn lên giữa đám còn lại.
[Kingdom Age, Xạ Thủ Đẳng Cấp! Montage]
Một đoạn video montage về một cung thủ trong Kingdom Age đã đạt hơn 110.000 lượt xem. Sang-Hyeon đã tìm thấy một video hoàn hảo.
“Chà, sao mình lại tìm thấy một video chuẩn không cần chỉnh luôn được nhỉ? Số đỏ thật đấy.”
Cậu chỉ nhận ra sự thật sau khi thốt lên những lời đó.
“Khoan đã! Đây là mình mà?!”
Nhân vật trong video hóa ra lại chính là cậu. Sau đó, cậu kiểm tra tên của kênh đăng tải.
[AlmondFanSeoJiAh]
“Seo Ji-Ah?”
Cái tên này nghe quen quen. Có lẽ vì nhiều người có cái tên đó chăng? Không, Sang-Hyeon không đời nào lại nhớ tên người khác vì những lý do như vậy.
‘1 triệu won...’
Là vị khán giả đã donate 1 triệu won.
Ực.
Sang-Hyeon nhấp vào video.
Tùng...! Tùng tùng!
Nhạc nền nghe hoàn toàn khác biệt so với các video montage thông thường. Hầu hết đều dùng nhạc EDM làm nền với những hiệu ứng rung lắc màn hình tung tóe. Những thứ đó giống như trò trẻ con nếu đem so với cái này.
‘Cứ như một bộ phim vậy.’
Nhạc nền nghẹt thở và vô cùng phù hợp với cốt truyện của Kingdom Age. Tông màu mùa đông lạnh lẽo của video cũng rất hợp với cuộc sống của một người lính thời trung cổ. Kỹ thuật quay phim cứ như được cắt thẳng ra từ một bộ phim điện ảnh chứ không giống như đang chơi game chút nào.
Phập!
Góc máy quay chuyển sang những góc độ đầy kịch tính mỗi khi có một mũi tên xuyên qua đầu kẻ địch. Điều này khiến cho từng phát bắn đều mang lại cảm giác hưng phấn tột độ.
Những pha phô diễn kỹ năng bắn cung thường rất dễ trở nên nhàm chán vì cùng một hành động cứ lặp đi lặp lại, nhưng video này lại liên tục chuyển cảnh rất mượt mà.
Video này chèn những pha xử lý của Sang-Hyeon cùng với các đoạn clip khác như cảnh Burka đang nói chuyện — những đoạn mà Sang-Hyeon vốn không thể nghe thấy trong lúc chơi. Những góc quay đầy thần thái của tên thủ lĩnh sơn tặc cưỡi ngựa, Casillas, cũng xuất hiện.
Những tên trùm đó ngay lập tức gục ngã trước những mũi tên của Sang-Hyeon.
“Wow.”
Ngay cả Sang-Hyeon lúc xem cũng cảm thấy ấn tượng với lối chơi của Almond. Phần bình luận cũng có cảm nhận tương tự.
— Woah…
— Wow, game gì đây? Trông cuốn phết.
— Kingdom Age á? Nghe nói game này hardcore lắm.
— Góc quay đỉnh vãi chưởng.
— Chất lượng game bá cháy luôn.
— Trông cứ như phim dài tập của HBO ấy. [note90516]
└ Chuẩn! Tui cũng nghĩ vậy lol.
└ Đỉnh vãi, thế này thì coi như phim chiếu rạp mọe r.
└ LOL
— Trò này thậm chí còn ăn giải GOTY, nhưng tui đoán nó vẫn không nổi lắm.
└ Cũng dễ hiểu với một con game xịt như Kingdom Age thôi.
└ Ừ… nó không thành công cho lắm. Nhưng mà chơi cũng cuốn phết.
— Tui cũng muốn chơi thử.
Hầu hết mọi người đều muốn chơi thử tựa game này sau khi xem xong video.
— Khoan đã, nma ổng chơi đỉnh thật. Vãi đạn luôn ấy?
— Sự thật là ngoài tên này ra thì đ*ch ai làm nổi trò này đâu. Suy nghĩ cho kỹ trước khi mua game đi.
└ Mấy ông fanboy Kingdom xem xong cũng trầm cảm luôn LOL.
└ Khỏi cần cảnh báo. Bọn họ chạm mặt Roman cái là xóa game luôn ấy mà.
Những người chơi Kingdom Age lâu năm cũng phải cố lấy lại bình tĩnh.
— Wow. Màn chơi bình thường đã điên rồ rồi, nhưng cái video còn làm nó trở nên ảo ma hơn nữa.
— Mấy người định lặp lại từ "điên rồ" bao nhiêu lần nữa thế?
— Vãi cớt thật. Làm gì còn gì khác để nói nữa.
Không ai có thể phủ nhận mức độ đầu tư và chất lượng của video này.
‘Mình phải liên hệ với họ ngay lập tức.’
Sang-Hyeon với lấy điện thoại định liên lạc cho Ju-Hyeok.
Rè…
[Ju-Hyeok: Yo, tớ vừa tìm được một editor cực đỉnh này. (LINK)]
Ju-Hyeok đã xem video đó rồi.
[Ju-Hyeok: Tớ sẽ bình luận để liên hệ với họ.]
[Sang-Hyeon: Nhưng chúng ta tính sao về tiền lương đây? Ta vẫn chưa có thu nhập gì mà…]
[Ju-Hyeok: Bọn tớ sẽ thương lượng. Làm gì có ai giàu ngay từ lúc mới khởi nghiệp chứ.]
[Sang-Hyeon: Cậu đấy. Cậu thì giàu từ trong trứng rồi.]
[Ju-Hyeok: Hồi trẻ ông nội tớ cũng nghèo rớt mồng tơi mà ^^]
[Sang-Hyeon: Thu nhập từ YouTube thường ăn chia 50/50 với editor đúng không?]
[Ju-Hyeok: Đó là nếu họ làm hết mọi việc. Có vẻ như người này đủ khả năng làm điều đó đấy.]
[Ju-Hyeok: Dù sao thì, tớ sẽ lo vụ này. Cậu cứ tập trung chơi game đi. Cày Kingdom Age nhiều vào, lúc nó còn đang hot ấy.]
‘Ái chà.’
Những lời của Ju-Hyeok đã thức tỉnh cậu.
‘Đúng rồi, đây là việc của Ju-Hyeok cơ mà.’
Sang-Hyeon nên tập trung vào game và việc stream. Cậu cần phải làm tốt phần việc của mình giống như người quản lý tài ba kia.
‘Để mình luyện tập thêm một chút vậy.’
Cậu quyết định luyện tập việc di chuyển trong môi trường thực tế ảo của Kingdom Age. Sang-Hyeon không có gì thực sự nổi bật ngoài tài bắn cung, thế nên cậu cần phải rèn luyện nhiều hơn nữa.
Khoang máy có cài sẵn một chương trình huấn luyện mặc định. Cậu chỉnh nó lên độ khó tối đa rồi bắt đầu.
Cậu mất khoảng ba tiếng đồng hồ để hoàn thành bài huấn luyện.
“Phù…”
Cậu liếc nhìn đồng hồ khi bước ra khỏi khoang máy với cơ thể nhễ nhại mồ hôi.
‘Đói quá.’
Đã đến giờ ăn tối rồi, nhưng cậu còn phải stream nữa.
‘Ăn nhẹ cái gì đó thôi vậy.’
Rộp, rộp—
Cậu nhét một nắm hạnh nhân vào miệng rồi nhai. Cậu rất thích mùi thơm ngậy và kết cấu giòn rụm này. Càng nhai thì hương vị lại càng đậm đà hơn.
Ực.
Sang-Hyeon kết thúc bữa ăn của mình bằng một cốc sữa.
“Phù.”
Cậu vỗ vỗ cái bụng đã hơi no của mình, dùng khăn lau khô tóc rồi quay trở lại khoang máy.
‘Tự nhiên mình lại thấy căng thẳng ghê.’
Cậu đã dần quen với việc stream, nhưng hôm nay lại cảm thấy hồi hộp hơn hẳn bình thường. Stream chung với Acorn Jelly, chứng minh sự tồn tại của Cú bắn hoàn hảo, lọt top thịnh hành trên YouTube… Tất cả những thành tựu này giờ đây sẽ được thể hiện qua những con số.
[Buổi phát sóng sẽ bắt đầu sau 5 giây]
[5]
[4]
[3]
[2]
[1]
“!”