“...”
“...”
Tôi cùng Aileen nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mặt.
Lạch cạch,
Chiếc túi xách nữ mà cô ấy mang theo rung lắc.
Chỉ khi ấy thì tôi mới để ý đến quần áo của Aileen.
Váy liền thân rồi còn thêm cả túi xách đi chơi.
Chà, ừm.
Cô ấy cũng đã chau chuốt trang phục thật đấy nhỉ.
Rốt cuộc thì chuyện quái gì đang xảy ra đây.
Không, đúng là tôi cũng đã trải qua quá nhiều chuyện đến mức không còn lạ nữa rồi, nhưng dù vậy thì.
“Trước hết,”
Aileen điềm tĩnh lẩm bẩm.
“Hãy xem sổ hướng dẫn trước đã.”
“Lựa chọn sáng suốt đấy.”
Với suy nghĩ đó, tôi mở sổ hướng dẫn.
Hóa ra ngay từ đầu người bạn này bảo tôi phải cẩn thận là cũng có lý do hết cả.
Nghĩ vậy, tôi kiểm tra sổ hướng dẫn đã mở sẵn được một lúc.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
[人類之神秘殿]
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Đọc như nào đây?
“Điện Thần bí của Nhân loại.”
Khi tôi còn đang ngơ ngác đọc, Aileen đã thản nhiên đứng bên cạnh đọc tiêu đề cho tôi.
“Cái gì? Sao cô biết được vậy?”
“Đây là một trong những kiến thức cơ bản của Phòng Ứng phó. Nếu bị giết chỉ vì không hiểu tiếng thì cũng oan ức lắm chứ.”
“Công nhận.”
Vừa nghĩ vậy, tôi vừa tiếp tục đọc sổ hướng dẫn.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
[人類之神秘殿]
1. Đừng xem sổ hướng dẫn.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chẳng dễ chút nào.
Vừa nghĩ thế, tôi vừa bắt đầu đọc mục tiếp theo.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
2. Ở lối vào có đặt dữ liệu thăm dò do đội của Cục Quản thúc trong quá khứ để lại. Xin hãy tham khảo dữ liệu đó.
3. Xin được nhắc lại. Thông tin ở trong sổ hướng dẫn có thể sẽ bị rò rỉ.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
“...”
Tôi trao đổi qua mắt với Aileen rồi chậm rãi bước về trước.
Trong phòng triển lãm tối đen là vô số những tờ gấp được bày ra.
“...”
Aileen lặng lẽ nhìn những tờ gấp rồi chau mày.
“Cái gì đây.”
“Sao vậy?”
“Tất cả đều là những ngôn ngữ mà tôi chưa từng thấy bao giờ.”
“Ừm?”
“Không, ừm.”
Cô ấy bắt đầu bối rối xới lên đống tờ gấp.
“Ý tôi khi nói chưa từng nhìn thấy bao giờ là đây là ngôn ngữ tôi không biết. Không. Ngôn ngữ tôi không biết thì đúng rồi. Vấn đề là nó không phải là ngôn ngữ được tạo ra bởi con người.”
Cô ấy mở một tờ gấp ra cho tôi xem.
Những chữ cái tôi chưa từng nhìn thấy bao giờ.
“...Đợi chút.”
Khi tôi đang cau mày nhìn tờ gấp, Aileen vội vã giơ tay lên ngăn tôi lại và lấy ra một tờ gấp cũ nát.
Chính xác hơn thì phải gọi nó là một tờ giấy trắng giả làm tờ gấp.
Aileen mở tờ gấp ra, và tôi cũng đừng cạnh cô ấy bắt đầu đọc.
Nét chữ nguệch ngoạc.
Nét chữ trông như thể người viết bị rượt đuổi bởi một thứ gì đó vậy.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Điện Thần bí của Nhân loại không phải nơi dành cho con người.]
[Nơi này lấy con người làm công cụ cho triển lãm, và bạn chẳng gì hơn một vật hi sinh đã tìm đến đây.]
[Tuyệt đối không được để lộ mình là con người. Hãy che giấu khuôn mặt bằng mọi cách có thể.]
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
“...Trước hết hãy giấu mặt đã.”
Nhưng mà chẳng có gì để che cả.
Tôi chỉ mang theo một khẩu súng để đề phòng, ngoài cái đó ra thì chẳng mang thêm bất kỳ trang bị nào khác.
“...Để đề phòng,”
Aileen lẩm bẩm rồi lấy ra một thứ gì đó trông giống một chiếc khăn quàng cổ cỡ lớn từ trong túi.
“Có thể che mặt bằng cái này nhỉ?”
“...Ổn đấy.”
Tôi dùng khăn che mặt lại và Aileen cũng dùng khăn của mình để che mặt rồi gật đầu.
“Tiếp theo là gì?”
“...”
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Bạn sẽ nhìn thấy vô số ‘vật triển lãm’ khi đi qua nơi này.]
[Nếu trong số đó có bất cứ người nào còn sống, mong rằng bạn hãy cứu họ nếu có thể.]
[Phòng Ứng phó Chi nhánh Gangnam sẽ có phần thưởng hậu hĩnh.]
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
“Hóa ra nơi này thuộc khu vực quản lý của Chi nhánh Gangnam.”
“Mấy tên điên đó đáng lẽ phải biết tự giác ngăn chặn chuyện này tốt hơn đi chứ.”
Aileen lẩm bẩm với vẻ mặt cau có sau khi nghe lời của tôi, và tôi cũng đồng tình với cô ấy.
Nếu biết rồi thì lo mà ngăn chặn đi chứ.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Triển lãm này không được tạo ra dưới sự chủ đạo của một đối tượng đặc biệt nào mà thay vào đó là một hiện tượng xảy ra tự nhiên.]
[Đó là lý do tại sao nó không hề dễ truy vết, và việc triển lãm được tổ chức dưới nhiều tên gọi khác nhau khiến cho việc theo dấu còn khó khăn hơn nữa.]
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
“Chậc.”
Vẫn tỏ vẻ bất mãn, Aileen tặc lưỡi rồi bắt đầu đọc.
Cả hai chúng tôi đều đang quấn kỹ khuôn mặt bằng khăn quàng, phải nói như nào đây nhỉ.
Trông giống hệt mấy tên trộm ấy.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Điện Thần bí của Nhân loại bao gồm một gian triển lãm lớn, và là nơi mà sự tỉ mỉ quan trọng hơn tốc độ.]
[Trước hết, những điều cần phải cẩn trọng nhất chính là khách tham quan và bảo vệ.]
[Những thứ này không phải người và chỉ coi con người như nguyên liệu.]
[Tất nhiên, những người sở hữu năng lực đặc biệt trong Cục Quản thúc có thể chiến thắng nếu chiến đấu, nhưng cũng chẳng có lý do gì để tự rước rắc rối vào mình.]
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Đại khái hiểu được phần này rồi.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Bảo vệ sẽ đi theo bạn vào khoảnh khắc chúng nhận ra bạn là con người.]
[Hãy cố gắng hết sức để không bị phát hiện ra.]
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Có thể chiến đấu nhưng trước mắt hãy cứ lặng lẽ rời khỏi đây, là vậy nhỉ.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Điện Thần bí của Nhân loại luôn bắt đầu với Bộ phận của Nhân loại.]
[Phần giải thích dưới đây sẽ được trình bày bằng số thứ tự.]
1. Bộ phận của Nhân loại đúng như tên gọi là nơi những bộ phận cơ thể người được thu thập và đính lên. Để thuận tiện hơn thì có thể coi đây là nơi bày ra toàn bộ các cơ quan nội tạng của con người mà bạn biết.
2. Trong số đó, một số nội tạng trông như vẫn còn sống, và đây không phải là ảo ảnh thị giác mà chúng thật sự đang còn sống. Dù vậy, bạn không có cách nào để cứu họ cả.
3. Không bao giờ được cứ thế bỏ đi chỉ vì thấy ghê tởm. Những kẻ đến triển lãm này đã trả chi trả rất nhiều để chiêm ngưỡng sự thần bí của nhân loại, và chúng sẽ nghi ngờ nếu như bạn đi qua mà không xem gì.
4. Thỉnh thoảng, một ai đó sẽ dừng bạn lại để giải thích. Nhất định phải lắng nghe hết phần giải thích cho đến khi nó kết thúc, sau đó thì hãy nói lời cảm ơn vì phần giải thích tử tế.
5. Những người làm gián đoạn phần giải thích giữa chừng rồi rời đi sẽ bị bảo vệ bắt giữ, và vào lần điều tra tiếp theo, họ đã được xác định là đang được trưng bày tại gian triển lãm đặc biệt.
6. Nếu không có ai giữ bạn lại, trước mắt hãy cứ tiếp tục tiến về trước.
7. Xin hãy ghi lại những mục cập nhật sau này vào khoảng trống bên dưới.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Khoảng trống?
Tôi nhìn khoảng trống trắng bên dưới.
“...”
Tôi chậm rãi đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng rồi nhìn Aileen, cô ấy cũng gật đầu rồi im lặng đi theo tôi.
Trước mắt, do có ghi là có thể chiến đấu, có lẽ cầm theo vũ khí để đề phòng trường hợp bất trắc là một lựa chọn không tồi.
Tôi thì thầm thật khẽ với Aileen.
“Cô Aileen, cô có mang theo vũ khí không?”
“...Để đề phòng thì tôi có mang theo súng tiểu liên.”
Cô mang theo cái gì cơ?
Tôi nhìn cô ấy với vẻ mặt như không thể tin nổi, và cô ấy từ từ rút ra một khẩu súng tiểu liên ánh lên sắc đen tuyền từ trong chiếc túi xách đi chơi.
“...”
Aileen ngại ngùng cất khẩu súng tiểu liên vào lại.
Chuyện này mà cũng ngượng được sao?
Không, kệ đi.
Trước mắt thì có là tốt.
Nghĩ vậy, tôi rảo bước về trước.
“...”
Vô số người, không, những thứ trông giống người đang thẫn thờ nhìn vào gian triển lãm.
Tôi hướng mắt về phía gian triển lãm,
“...”
Và rồi đã phải bịt miệng lại một lúc trước cơn buồn nôn trào lên cổ họng.
Để mà nói thật, đó là một khung cảnh kinh khủng vô cùng.
Vô số bộ phận cơ thể người đang bị trưng bày từng cái một trong tủ kính.
<Gan của người 23 tuổi xuân>
<Mắt của người 62 tuổi xuân>
Những dòng ghi chú được dán như vậy cũng kỳ quái vô cùng.
Mặt của Aileen bị giấu đi nên tôi không biết biểu cảm của cô ấy đang như nào, nhưng cô ấy trông cũng chẳng vui vẻ gì.
Và,
“Tuyệt đẹp.”
Khi tôi và cô ấy đang giả vờ xem và bước đi chậm rãi, một ai đó lẩm bẩm.
Tôi từ từ hướng mắt nhìn người, không, thứ đó.
Một thứ gì đấy mang hình dáng con người mặc trên mình một chiếc áo choàng lớn.
Tại vị trí của khuôn mặt thì thay vào đó lại là sương mù trống rỗng, ngay cả ở nơi đáng ra phải là những ngón tay thì cũng chỉ có sương mù bao phủ.
“...”
Tôi chậm rãi nhìn lên đầu của thứ đó.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Tên: Nhà sưu tầm]
[Tuổi: X]
[Đặc trưng: Sưu tầm]
[Khả năng: Sưu tầm]
[Đặc trưng: Hắn thích sưu tầm, vậy nên hắn khao khát được sưu tầm vô số thứ]
[Điểm yếu: Hãy tìm và phá hủy trái tim của hắn ở nhà. Hắn không mang trái tim theo bên mình]
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Nghĩa là tôi không thể giết hắn nếu không sử dụng Chí mạng nhỉ.
Tôi ngoảnh mặt đi trong khi nghĩ vậy,
“Bạn không nghĩ rằng nó thật đẹp sao?”
Hắn nắm lấy vai tôi.
“...”
Biết ngay là sẽ như này mà.
Tôi chậm rãi quay đầu về phía hắn, và khi hắn mở miệng, sương mù liền phun ra.
“Đặc biệt, hãy nhìn vào nhãn cầu của con người già nua này đi. Từng mạch máu đều đang sống… thật sự…”
“...”
Cái này, tôi phải làm gì đây.
Tôi bắt đầu lắng nghe hắn ta trong khi nghĩ vậy.
“Không, ý tôi là…”
Hắn ta giữ Aileen và tôi lại rồi lải nhải trong khoảng 30 phút.
Hắn ta đã nói được bao lâu rồi nhỉ.
“Ôi, thật là, vì quá hào hứng mà tôi đã vô tình làm phiền các vị khách khác rồi.”
Hắn ta cười sảng khoái rồi đưa tôi một tấm vé.
Vé?
“Thật lòng xin lỗi. Thay vào đó thì xin tặng bạn món quà này.”
“...”
Tôi từ từ kiểm tra tấm vé.
<Sức mạnh đang tiến lên thật rạng rỡ còn chúng ta của hôm nay thì đau buồn.>
Cái gì đây.
Tôi vừa nhận lấy tấm vé vừa nghĩ vậy.
Cái này không có gì đặc biệt cả.
Suy nghĩ đó cũng chỉ thoáng qua,
“Hự…!”
“Sao không…?”
Đầu tôi va phải thứ gì đó khiến tôi dừng bước
“...”
Tôi vươn tay chạm vào phía trước và cảm nhận được thứ gì đó giống như một bức tường trong suốt.
Cái gì đây?
Tôi vội vã mở tờ gập.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Điện Thần bí của Nhân loại]
1. Sau khi đi qua khu vực bộ phận cơ thể, bạn sẽ tìm thấy một cánh cửa vô hình.
2. Tuyệt đối không được để những kẻ khác nhìn thấy bạn không thể đi qua cửa. Chúng sẽ ngay lập tức gọi bảo vệ.
3. Phương án tốt nhất là đi qua cùng lúc khi có kẻ khác đi qua, nhưng nếu không thể thì bạn sẽ cần phải sử dụng đến chất nổ.
4. Nếu không có chất nổ, bạn sẽ phải chờ đợi. Tuy nhiên, ở lại càng lâu, bảo vệ sẽ càng dễ nhận ra bạn hơn, vậy nên tốt nhất hãy tiến hành nhanh nhất có thể.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
“...”
Tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa trước mắt.
Phải làm gì với cái này đây.
“Tạm thời, chúng ta cứ chờ đi nhỉ?”
Cũng chẳng còn cách nào khác.
Tôi nhìn Aileen rồi nói vậy,
“...Đợi đã.”
Aileen nói với vẻ ngượng ngùng rồi cho tay vào trong túi xách.
“Chuyện là, để đề phòng trường hợp có chuyện như này xảy ra…”
Cô ấy lấy ra một cái bọc được gói trong thứ gì đó màu đen.
“Thì tôi có mang theo… C4.”
“...Cô mang theo cái gì cơ?”
Aileen vặn vẹo cơ thể trong khi cầm gói thuốc nổ trong tay.