Nhìn Song Ahrin đang nhìn cái đèn pin, tôi sắp xếp lại một chút những gì đã biết về dị thể quản thúc.
Vậy là…thứ này sẽ hiển thị mức độ cảm tình của người bị chiếu đèn sao?
Khi tôi chiếu đèn vào Yu Daon, nó sẽ cho biết mức độ cảm tình của cô ấy đối với tôi.
Ngược lại, khi Yu Daon chiếu đèn vào tôi, nó sẽ cho thấy mức độ cảm tình của tôi đối với cô ấy là bao nhiêu.
Rốt cuộc là Trưởng Chi nhánh đã kiếm mấy thứ linh tinh này ở đâu để gửi chúng cho tôi thường xuyên vậy nhỉ?
Và mấy thứ đồ linh tinh này lại còn rất hoàn hảo để bắt đầu mấy cuộc cãi vã nữa chứ.
Tôi đã làm gì sai chuyện gì sao?
“...”
Song Ahrin nhìn chằm chằm vào cái đèn pin.
Chẳng hiểu sao một cảm giác bất an lại trào lên trong tôi, và Yu Daon cùng Jang Chaeyeon liền đứng sát vào bên cạnh cô ấy để xác nhận con số.
“Được bao nhiêu vậy?”
“Để xem nào”
Cả hai người họ đều nhìn vào cái đèn pin trong tay Song Ahrin,
“...Phư”
Và rồi Jang Chaeyeon bật cười trong khi che miệng, còn Yu Daon thì đảo mắt xung quanh và xoa lưng Song Ahrin.
“Cảm xúc của mỗi người đều khác nhau cả mà! Không cần phải quá buồn lòng đâu!”
“...”
Song Ahrin vẫn giữ im lặng, và tôi chỉ càng cảm thấy bất an hơn.
“Tôi có thể…nhìn con số một chút được không?”
Tôi hỏi vậy trong khi lén quan sát vẻ mặt của Song Ahrin, và cô ấy lặng lẽ đưa tôi cái đèn pin.
“...”
Cô ấy vẫn không nói gì.
Nhìn cái đèn pin Song Ahrin đưa cho, tôi thấy được một con số được hiển thị trên đó.
<43>
“...”
“...Ít hơn một nửa”
Song Ahrin lẩm bẩm nhìn tôi.
Tôi biết nói như này thì có hơi quá, nhưng mà biểu cảm của cô ấy phải nói là tràn đầy ác ý luôn đấy.
“Này, thứ này có thực sự đúng không vậy?”
“Đợi đã, cô Ahrin. Tôi cũng không rõ—”
“Thứ đáng ghét!”
Cô ấy đưa tay về sau để ném cái đèn pin, nhưng Yu Daon đã nắm lấy cổ tay cô ấy, và khi Jang Chaeyeon vươn ra, cơ thể của Song Ahrin còn bị bẻ ngược về sau hơn nữa.
“Ái đau đau đau đau!!”
“Chúng tôi cũng phải thử nữa chứ!”
“Ừm, chúng tôi cũng phải làm”
“Đau, đau, đau! Buông ra! Buông ra! Buông ra nhanh! Mấy con điên này!”
Song Ahrin đang hét toáng lên liền buông tay ra, và Jang Chaeyeon giật lấy cái đèn pin từ Song Ahrin rồi chĩa nó vào tôi.
“Tôi chiếu đây”
“Đợi đã. Đợi đã!”
Tại sao lại chỉ toàn chiếu đèn vào mỗi mình tôi thôi vậy?
Tôi vội vã xua hai tay để ngăn ba người kia lại.
Song Ahrin, đang ngồi xổm với cổ tay buông thõng yếu ớt trong khi giữ lấy eo mình, chỉ ngẩng lên nhìn tôi.
“Đợi đã cái quái gì cơ chứ, cái đồ…thực sự…không có tình người…”
-Cạch!
Chẳng thèm để tâm tới lời nói của Song Ahrin, Jang Chaeyeon chiếu đèn pin vào Yu Daon, và cô ấy mở to mắt.
“...”
“...Bao nhiêu vậy?”
Yu Daon tiến đến chỗ Jang Chaeyeon rồi đưa tôi cái đèn pin với đôi mắt tròn xoe.
Tôi kiểm tra cái đèn pin cô ấy đưa cho.
<2>
“...”
Bao nhiêu cơ?
Tôi dụi mắt rồi nhìn lại cái đèn pin lần nữa.
<2>
“Chẳng lẽ cô Chaeyeon đã từng ăn quỵt tiền của cô Daon và bỏ chạy à?”
“Tôi đâu phải loại người như vậy”
Jang Chaeyeon nhíu mày như thể cảm thấy bị tổn thương trước lời của tôi.
“Tôi xin lỗi. Nếu không phải vậy thì con số này chỉ đơn giản là chẳng thể nào hiểu được”
Phải có chuyện như nào xảy ra để mức độ cảm tình của Yu Daon với Jang Chaeyeon chỉ được có 2 thôi vậy?
“...Dù vậy thì chúng tôi vẫn thân mà?”
Yu Daon nhìn Jang Chaeyeon với một nụ cười khó xử, và Jang Chaeyeon cũng nhìn tôi rồi chậm rãi gật đầu.
“Ừm, chúng tôi thân mà”
“Làm sao mà cô có thể nói thế với khuôn mặt không chút biến sắc sau khi nhìn thấy cái này vậy?”
2 thôi ấy hả?
Tôi đã cầu xin bọn họ hãy hòa thuận với nhau, nhưng thay vì nghe lời tôi thì hai người họ lại có được một con số khiến tôi phải lo lắng không biết làm sao mà cả hai có thể cùng làm việc trong cùng một phòng ban.
“...Thôi nào!”
Yu Daon ngắt lời tôi, và Jang Chaeyeon chiếu đèn pin vào tôi như định làm từ trước.
-Cạch!
Ánh sáng chói lóa rọi thẳng vào mắt tôi, và Jang Chaeyeon liền cứng đờ.
“...”
“Được bao nhiêu vậy?”
Yu Daon và Song Ahrin ra đứng cạnh Jang Chaeyeon.
“...Uầy…”
Yu Daon lẩm bẩm với vẻ ngạc nhiên,
“...”
Còn Song Ahrin thì nhìn cái đèn pin rồi quay sang tôi với vẻ mặt như bị phản bội.
“Không, sao vậy chứ? Tại sao lại nhìn tôi?”
Đáng sợ quá đấy.
Jang Chaeyeon giơ cái đèn pin ra cho tôi xem trước câu hỏi của tôi.
<47>
Lần này cũng có một con số được hiển thị trên đó.
“...So với cảm xúc cô Daon dành cho cô Chaeyeon thì nó cao gấp hai mươi lần nhỉ?”
“Chúng tôi không thân”
Không phải chỉ mới vài phút trước thôi cô còn nói là hai người thân thiết với nhau à?
Jang Chaeyeon lắc đầu, đáp lại câu hỏi của tôi với vẻ mặt vô liêm sỉ.
“...Cao hơn tôi sao…?”
Và Song Ahrin lẩm bẩm với vẻ mặt nghiêm trọng.
Dù sao thì cũng chỉ hơn kém nhau vài điểm thôi mà.
“Đợi đã. Vậy thì cô Chaeyeon hãy thử chiếu đèn vào cô Ahrin đi”
“...Tôi? Chiếu vào cô ta?”
“Ah, tôi chê!”
Hai người họ lắc đầu quầy quậy trước lời của tôi.
“Nếu đằng nào cũng đã xem rồi thì chúng ta phải xem cho đến cùng chứ, không phải sao?”
Thay vì chỉ chiếu đèn vào một mình tôi rồi để họ nói tốt xấu với nhau thì chiếu đèn vào tất cả mọi người để hướng sự chú ý ra khỏi tôi cũng là một ý hay.
Khi tôi nhìn hay người họ với suy nghĩ đó, Jang Chaeyeon liền nhìn Song Ahrin, và Song Ahrin cũng nhìn ngược lại cô ấy với vẻ mặt khó chịu.
“...Vậy thì tôi làm nhé?”
“...À, ừm. Cứ làm đi”
Jang Chaeyeon chiếu đèn vào Song Ahrin.
Tôi đứng bên cạnh cô ấy và kiểm tra con số được hiển thị.
<32>
Cũng không tệ.
Tôi nhún vai nhìn Song Ahrin, và Song Ahrin cũng nhìn Jang Chaeyeon với nụ cười đầy ẩn ý. [note79589]
“Gì đây? Hoá ra là cô thích tôi đến vậy cơ à?”
“Im đi”
“Do lúc nào cô cũng đánh tôi bằng niệm động lực nên tôi còn tưởng là cô ghét tôi lắm cơ, nhưng mà cái gì đây, hửm?”
“...”
Khi Jang Chaeyeon vung tay về phía Song Ahrin đang cười khúc khích, âm thanh một vật nặng rơi xuống đầu cô ấy vang lên, và Song Ahrin ngay lập tức ngồi sụp xuống giữ lấy đầu mình.
“Con mắm điên này…!”
“Thôi nào, cô Ahrin hãy thử chiếu đèn đi”
Đừng cãi nhau.
Tôi vội vàng cầm lấy cái đèn pin và đưa nó cho Song Ahrin, rồi Song Ahrin, đang ngồi ôm đầu, nhận lấy cái đèn pin từ tôi và từ từ chiều nó vào Jang Chaeyeon.
“...”
Tôi tiến đến chỗ Song Ahrin, đang im lặng nhìn cái đèn pin, và cô ấy liền che cái đèn pin lại.
“Chẳng lẽ là một số cao à?”
“Sao bây giờ thì anh lại tinh ý đến vậy trong khi thường ngày hoàn toàn chẳng tinh ý chút nào vậy chứ?”
Song Ahrin lẩm bẩm như đang bực bội và đưa tôi cái đèn pin.
Tôi nhìn cái đèn pin Song Ahrin đưa cho.
<34>
“...”
Tôi nhìn chằm chằm vào Song Ahrin, và cô ấy lảng tránh ánh mắt của tôi.
“Cái gì, sao hả?”
“Cô Ahrin thích cô Chaeyeon đến vậy cơ à—aahhh! Đau đấy!”
Ngay khi tôi vừa mở miệng, Song Ahrin liền bắt đầu đá vào ống chân tôi, và cũng nhờ vậy, tôi đã phải bận rộn chạy khỏi Song Ahrin trong khi giữ chặt lấy ống chân của mình.
“Phù…Này Tóc Đen, bây giờ là lượt của cô”
“À, vâng…”
Sau khi đá vào ống chân tôi vài lần, Song Ahrin dùng tay quạt mặt và đưa cái đèn pin cho Yu Daon, rồi Yu Daon chiếu đèn vào tôi.
Cùng với một tiếng cạch, tầm nhìn của tôi bị chói lóa một lần nữa, và Yu Daon ngay lập tức nhìn cái đèn pin.
“...Ehehe…”
Rồi cô ấy bắt đầu cười một mình như một con ngốc.
Tại sao cô ấy lại cư xử như thế vậy?
Ngược lại, hai người kia có vẻ là không suy nghĩ như tôi và vội vã chạy đến chỗ Yu Daon.
“Này, cô được bao nhiêu hả?”
“Bao nhiêu?”
“Hehe…ehehe…”
Hai người kia giật lấy cái đèn pin từ trong tay Yu Daon đang cười như đã mất trí rồi quay sang tôi sau khi nhìn con số.
“Ah, hôm nay có chuyện gì mà mấy người cứ nhìn như muốn giết người ta bằng ánh mắt vậy hả?”
Sao cả hai cứ nhìn chằm chằm vào tôi như thế chứ?
Khi tôi tiến đến chỗ hai người kia và nhìn màn hình hiển thị, ở trên đó lại là một con số.
<51>
“Hehe…hehehehe…”
Và Yu Daon đang cười vui vẻ.
“Anh thích cô ta à?”
“Hả?”
Đột nhiên nói linh tinh gì vậy?
“Hẹn hò nơi công sở là đường tắt dẫn đến một cuộc đời bất hạnh đấy”
“Lại, lại đánh trống lảng nữa rồi”
Song Ahrin tặc lưỡi và giật lấy cái đèn pin từ Yu Daon đang cười khúc khích.
“Đừng có cười như một con ngốc nữa và chiếu đèn vào ai khác đi”
“Vâng ehehe…”
Yu Daon, đang mỉm cười như một con ngốc đúng như Song Ahrin nói, nhận lấy cái đèn pin rồi chiếu nó vào Song Ahrin.
“Ừm”
Và Jang Chaeyeon ở phía sau cô ấy nhìn con số rồi gật đầu.
“Được bao nhiêu vậy?”
Không nói một lời, Jang Chaeyeon giật lấy cái đèn pin và giơ nó ra cho tôi xem.
<18>
“Con số này không phải là có chủ ý đâu nhỉ?”
“Anh nghĩ tôi là một con điên bị mất trí chắc?”
Song Ahrin lại nhấc chân lên, và tôi lùi người về sau chờ Yu Daon chiếu đèn vào Jang Chaeyeon.
Yu Daon chiếu đèn pin vào Jang Chaeyeon, đồng thời, một con số lại xuất hiện.
<3>
“...”
Chẳng lẽ hai người họ thực chất lại có mối quan hệ tồi tệ nhất sao?
“Hay là chúng ta lập một hội làm thân trong Cục Quản thúc rồi hàng tuần đi ăn uống chung đi?”
Tôi có nên xin ý kiến Trưởng phòng một chút không nhỉ?
Nếu Trưởng phòng nhìn thấy cái này, ông ấy có thể sẽ thực sự lo lắng lắm đấy.
“...”
“...”
Hai người kia giờ đây chỉ giữ im lặng vì không có gì để nói, và tôi cầm lấy cái đèn pin rồi đưa nó cho Song Ahrin.
“Cô Daon hãy thử chiếu đèn vào cô Daon đi”
“Được rồi”
Song Ahrin chiếu đèn vào Yu Daon.
“...”
Lần này cũng vậy, cô ấy đang nhìn cái đèn pin với vẻ mặt sững lại.
Được rồi, con số được hiển thị sẽ thấp đến mức nào đây?
Tôi chuẩn bị tinh thần và bước đến bên cạnh Song Ahrin.
<40>
“...Bốn mươi?”
Tôi không khỏi nhìn Yu Daon trước con số cao hơn nhiều so với dự đoán.
Yu Daon mỉm cười khi mắt chúng tôi chạm nhau.
“Tôi thật sự rất thích cô Ahrin mà? Và tôi còn rất hiểu rõ cô ấy nữa đấy”
“...Chậc”
Song Ahrin tặc lưỡi như thể đang bực mình và đưa cái đèn pin cho Park Yeeun.
“Này, thực tập sinh. Nhóc thử làm đi”
“Em thì chắc cũng chỉ tầm đấy thôi nhỉ?”
Park Yeeun nghiêng đầu và chiều đèn vào những người khác bao gồm cả tôi.
Đúng như con bé nói, Yu Daon, Jang Chaeyeon, và Song Ahrin chỉ dao động trong khoảng hai mươi và ba mươi, còn tôi thì…
“Bốn mươi!”
“Cao hơn dự tính nhỉ?”
“Tất nhiên rồi! Bởi vì anh cảm thấy có trách nhiệm với em mà!”
Park Yeeun nhìn tôi với một nụ cười tinh nghịch, và tôi chỉ nhún vai.
Nào là chuyện của Aileen rồi là bố của con bé nữa, tôi thực sự cảm thấy có trách nhiệm với Park Yeeun mà.
Không có người nào mà tôi có thể thoải mái một chút sao?
“Giờ thì để tôi thử xem”
“Ừm”
“Này, đợi đã…!”
Jang Chaeyeon gật đầu, và Song Ahrin làm vẻ mặt hốt hoảng như vừa bị bỏng và ngạc nhiên nhìn Jang Chaeyeon.
“Tại sao? Tôi không có gì để luyến tiếc cả”
“Không, không phải là như vậy…!”
Song Ahrin nhìn Yu Daon, và Yu Daon cũng nở một nụ cười khó xử rồi nhìn Jang Chaeyeon.
“Cô Chaeyeon”
“Ừm”
“Cô có tự tin không?”
“...”
“Nếu cô tự tin thì hãy cứ làm đi”
Yu Daon mỉm cười nhìn Jang Chaeyeon, và Jang Chaeyeon thoáng do dự.
“...Này…”
“Đang có chuyện gì đây?”
Với một tiếng cạch, Trưởng phòng mở cửa đi vào.
“Ah, Trưởng phòng”
“Cái gì đây? Trưởng Chi nhánh lại đùa lần nữa à?”
Trưởng phòng khẽ tặc lưỡi khi nhìn thấy cái đèn pin rồi quay sang tôi.
“Cậu có lịch hẹn gì không?”
“Lịch hẹn ạ?”
“Ừm. Có người đang tìm cậu đấy”
“Ai vậy ạ?”
“Cậu gặp thì sẽ biết thôi”
Trưởng phòng dùng tay ra hiệu với tôi.
“Đi thôi”
“Trưởng phòng, anh cũng đi sao ạ?”
“Ừ. Nhanh lên. Một mình cậu đi thôi”
Tôi đi ra ngoài trước cử chỉ của Trưởng phòng.
À, không thể chiếu thử cái đèn pin rồi đi nhỉ.
Sau khi tôi đi ra khỏi cửa, Trưởng phòng nhìn tôi
“Được rồi, từ giờ cậu phải nghe kỹ những gì ta nói”
“...Sao anh lại trông lo lắng vậy ạ? Tay em vẫn chưa hồi phục hoàn toàn đâu ạ”
Tôi nhìn Trưởng phòng trong khi xoa cánh tay vẫn còn nhức của mình, và ông ấy lắc đầu.
“Không phải vậy. Bạn ta nói rằng cần giúp đỡ một chút nên hai chúng ta sẽ đi”
“...Hả?”
Trưởng phòng lấy ra một tấm thẻ.
<Phiếu sử dụng Nhà ở Hạnh phúc>
“Cái gì đây ạ?”
“Cậu chỉ cần đến đó rồi nhìn thôi”
“Không phải, em mới chỉ xuất viện được hai ngày thôi—”
“Thật đấy. Ta thế trên toàn bộ số tóc của mình rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra cả”
Trưởng phòng lẩm bẩm như vậy và nhìn vào tấm thẻ.
“Cậu chỉ cần đi cùng ta và tìm kiếm một người thôi. Đây là lời nhờ vả của ta”
Ánh mắt của Trưởng phòng không còn vẻ lười biếng như trước mà mang theo một ánh sáng sắc bén.

