Khi Aileen nói rằng sẽ đến đây và ở lại, tất nhiên là tôi đã ngăn cản cô ấy.
Đó là bởi cô ấy không nhất thiết phải làm vậy, và vì tôi cũng cảm thấy có lỗi với cô ấy.
Nhưng do cô ấy nhất quyết không chịu nghe tôi nói, sau cùng, cô ấy đã quyết định ở bên cạnh tôi để theo dõi và giúp đỡ.
Cô ấy vẫn đi làm như thường nhưng ngay khi tan làm cái là lại về đây.
Thậm chí cô ấy còn ngủ ở chỗ dành cho người chăm sóc bệnh nhân nữa chứ.
Lưng cô ấy sẽ hỏng hết cả mất.
Nhưng dù muốn bảo cô ấy đừng đến thì bố mẹ tôi cũng chẳng lo lắng nên tôi cũng khó có thể nói gì được.
Vậy nên cô ấy đã đóng chiếm chỗ cho người chăm sóc bệnh nhân trong phòng tôi và ăn ngủ nghỉ ở đây được gần bốn ngày rồi.
Điều đáng sợ hơn là do tôi đang phải ăn thức ăn của bệnh viện, cô ấy cũng không đi ăn ngoài mà ăn đồ của bệnh viện cùng tôi.
Dù cho thức ăn bệnh viện đã được cải thiện dạo gần đây đi chăng nữa, nó vẫn nhạt nhẽo như trước, đặc biệt là rau củ và mấy thứ kiểu vậy.
Gạt suy nghĩ tự hỏi khi nào thì cô ấy mới đi sang một bên, tôi nhìn Yu Daon và Aileen.
Yu Daon nhìn Aileen với vẻ mặt ngơ ngác như thể chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, còn Aileen đang đứng đối diện với cô ấy thì nhăn mày lại.
Với biểu cảm như không biết phải nói gì, Yu Daon nhắm mắt rồi mở ra và ngập ngừng mở miệng.
“Tại sao cô lại ở đây?”
“Bởi vì tôi muốn ở đây?”
Aileen trả lời câu hỏi của Yu Daon với biểu cảm như thể cô ấy đã hỏi một câu kỳ lạ.
Aileen nhướng một bên mày.
“Từ đầu thì cô có lý do gì để thắc mắc về việc tôi có ở đây hay không à?”
Aileen nhìn Yu Daon với ánh mắt thực sự không hiểu gì, và Yu Daon chỉ giữ im lặng.
“Thật lòng mà nói, ngoài cô ra thì những người khác đều đã đến hết rồi. Cơ mà còn chẳng phải đến một buổi rồi thôi, mấy người đó đến hàng ngày luôn ấy chứ”
Aileen nói tiếp trong khi nhìn cốc thủy tinh vẫn còn gai dứa xanh lá ở trong.
“Cô cũng chẳng làm gì phải để tâm đến việc ai đã đến đây cả”
Yu Daon vẫn không nói gì, và Aileen khoanh tay lườm cô ấy.
“Cũng có thể là do cô ấy không đến được mà”
Tôi lên tiếng với ý định không để cho hai người họ cãi nhau, nhưng ngay khi vừa nghe thấy lời đó, Aileen liền trừng mắt lườm Yu Daon.
“Phải, cũng có khả năng là cô ta không thể đến. Thế thì cô ta cứ không đến luôn đi chứ. Chẳng lẽ cô ta không có lòng tự trọng à? Nếu đã quyết tâm không đến một lần, cô ta đáng lẽ đã phải không được thò đầu ra cho đến lúc chết rồi”
“...”
“Loại người đáng ghê tởm chỉ biết chờ đợi cơ hội, cố gắng ra vẻ rằng bản thân đang buồn bã và tức giận đến thế nào và mong muốn được nhìn đến—”
“Xin hãy dừng lại đi”
Tôi ngắt lời Aileen và nhìn Yu Daon cùng Aileen.
“Cô Aileen, tôi sẽ ra ngoài một chút”
“Không, tôi sẽ ra ngoài”
Cô ấy đứng dậy khỏi chỗ.
“Ít nhất thì anh sẽ không phải lo lắng cho tôi”
“...”
Rồi cô ấy nhanh chóng đi ra khỏi cửa.
Sự im lặng trở lại bên trong căn phòng.
Bọn họ đâu phải trẻ con mà ngày nào cũng cãi nhau vậy chứ?
“...”
Không, bọn họ đúng là trẻ con thật nếu xét đến chênh lệch tuổi tác.
Tôi tự nhắc nhở bản thân nên có thật độ rộng lượng hơn với tư cách một người đã tương đối trưởng thành rồi nhìn Yu Daon.
“Cô Daon, cô Aileen chỉ là đã ngủ trên một chiếc giường không thoải mái lâu quá thôi. Con người thường sẽ nói chuyện gay gắt hơn khi bị đau lưng mà”
Đến tôi còn nghĩ đây là một lời bào chữa vô lý, nhưng dù sao thì tôi vẫn phải nói gì đó đã.
May mắn thay, có vẻ là Yu Daon không quá để tâm đến lời bào chữa của tôi mà chỉ im lặng ngồi tại chỗ và cúi đầu.
“Tôi xin lỗi, anh Jaehun. Tôi…tôi, tôi không hề có ý định đó đâu. Thật sự đấy. Mọi chuyện hoàn toàn không phải như cô Aileen nói đâu, thật đấy”
Cô ấy tiếp tục nói liến thoắng.
“Thật sự đấy, tôi—”
“Có gì mà phải xin lỗi chứ? Tôi đâu có đe doạ cô Daon nếu cô không đến, và tôi cũng đâu có thất vọng gì”
Tất nhiên là tôi có hơi buồn thật, nhưng cũng không cần phải nói ra làm gì.
Yu Daon ngẩng lên nhìn tôi.
“Anh Jaehun”
“Ừm”
“Anh Jaehun, nếu như, ừm, thì là…”
“Là tiếp nối từ câu hỏi trước đó nhỉ”
“...Vâng. Nếu như người đã cứu anh Jaehun không phải tôi, mà là…ừm, một tôi khác thì anh sẽ làm gì?”
“Một tôi khác?”
“Kiểu như…một tôi đã chết và biến mất…”
Nhìn Yu Daon đang ngập ngừng, tôi ngay lập tức hiểu ra được ý đồ trong câu hỏi của cô ấy.
“Cô đã nhìn thấy rồi nhỉ”
Yu Daon chỉ lặng lẽ gật đầu trước lời của tôi.
“...Cô Daon”
“Vâng”
Yu Daon ngẩng lên nhìn tôi.
“Cô Daon sẽ làm gì nếu tình huống đó xảy ra?”
“Vâng…”
“Xem nào, hãy giả sử như vì một lý do nào đó thế giới lại diệt vong một lần nữa và một việc tương tự xảy ra đi”
Một việc trên thực tế có khả năng sẽ xảy ra.
“Dù sao đi nữa, mọi chuyện đã thành ra như vậy và chỉ còn lại một mình tôi và cô Daon”
“Vâng”
“Vậy thì liệu cô Daon của hiện tại sẽ bỏ tôi lại để sống sót chứ?”
“Không đâu!”
Ngay khi tôi vừa dứt lời, Yu Daon đã ngay lập tức lắc đầu đáp lại.
“Tuyệt đối không! Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, ít nhất là anh Jaehun…!”
“Vậy thì giống nhau cả thôi”
Nếu cứ phân biệt con người thì sẽ chẳng bao giờ có điểm dừng cả.
Đặc biệt là trong trường hợp của tôi, việc đọc sổ hướng dẫn thường khiến tôi nhìn thấy những tàn dư quá khứ hay là những bản thân khác.
Nhưng điều quan trọng là lựa chọn tôi đã đưa ra khi đó.
Có lẽ, nếu tôi bị đưa vào trong cùng một tình huống với Kim Jaehun đã gặp gỡ với Quan sát giả, tôi cũng sẽ đưa ra lựa chọn tương tự.
Với cái chết của bản thân giờ đây đã không thể thay đổi, tôi sẽ vùng vẫy bằng mọi cách đạt được kết quả tốt hơn.
Yu Daon cũng như vậy.
“Đâu phải là cô Daon hiện tại sẽ đột nhiên thay đổi và bỏ rơi tôi. Trừ khi việc đó xảy ra, tôi tin rằng cô Daon vẫn giống vậy”
Đó là lý do khi nhìn thấy hình ảnh Yu Daon khóc trong khi biến thành cát thì tôi lại nghĩ rằng đó là Yu Daon mà không phải một người khác.
Vì nếu một việc tương tự xảy ra, cô ấy sẽ vẫn sẽ làm như vậy.
“Thật là như vậy sao…?”
Yu Daon ngẩng lên nhìn tôi.
“Tất nhiên rồi”
“Anh Jaehun…”
Yu Daon nhìn tôi với vẻ mặt cảm động.
Nhìn cô ấy như vậy, tôi sắp xếp lại suy nghĩ của mình.
Và, tôi cũng như vậy.
Lần này, tôi nhất định sẽ không để việc đó xảy ra một lần nào nữa.
Nếu một việc như vậy lại xảy ra lần nữa…
Nhìn Yu Daon từ từ mỉm cười với vẻ nhẹ nhõm, tôi thầm quyết tâm trong lòng.
***
Không lâu sau khi Yu Daon rời đi, Aileen quay trở lại.
“Sao cô không về nhà và làm gì đó chút đi?”
“Có về nhà thì tôi cũng sẽ chỉ nằm im một chỗ do không có gia đình hay bạn bè thôi mà. Tôi đâu có nhớ được gì”
“...”
“Vậy nên tôi sẽ ở đây. Tôi cần một ai đó để nói chuyện cùng, hoặc là tôi sẽ trở nên hơi u sầu mất”
Aileen rên rỉ và nằm xuống chiếc giường cứng dành cho người chăm sóc bệnh nhân sau khi chặn miệng tôi lại không cho tôi cơ hội để phản bác.
“Cô có thể đến phòng của người ở phòng ban khác để ngủ mà”
“Anh định bảo tôi ngủ trong phòng của đồng nghiệp đấy à?”
Không phải chúng ta là đồng nghiệp sao?
Suy nghĩ đó thoáng lướt qua đầu tôi, nhưng nói như vậy với Aileen cũng không được nên tôi chỉ có thể im lặng.
Và tôi cũng nghĩ rằng mình nên đáp lại sự tin tưởng mà cô ấy dành cho tôi.
“Theo nghĩa đó thì chúng ta thực sự là bạn bè nhỉ”
“Bạn bè?”
Aileen nheo mắt nhìn tôi.
“Này, đưa điện thoại của anh đây”
“À, ừm”
Cô ấy định làm gì vậy nhỉ?
Khi tôi đưa điện thoại của mình cho Aileen, cô ấy nheo mắt lại và táy máy với nó trong khi nhìn tôi.
“Đồng nghiệp Yu Daon, Đồng nghiệp Jang Chaeyeon, Đồng nghiệp Song Ahrin, Đồng nghiệp Trưởng phòng, Đồng nghiệp Park Yeeun, Đồng nghiệp Trưởng Chi nhánh…Tất cả đều là đồng nghiệp hết sao?”
“Ừm…”
“Không, tôi cũng không quan tâm đến cách anh để tên những người khác đâu do đó là ý kiến riêng của anh mà”
Aileen ngắt lời tôi rồi nói.
Đương nhiên rồi, chúng tôi đúng là đồng nghiệp mà.
Thực chất, tôi cũng lưu tên mẹ là <Gia đình Mẹ>.
“Đồng nghiệp Aileen”
“...”
Aileen giơ màn hình điện thoại ra cho tôi xem.
Màn hình với dòng chữ <Đồng nghiệp Aileen> xuất hiện trước mắt tôi.
“Tôi sẽ đổi cái này”
Aileen, đã đang nhìn màn hình điện thoại, nhìn tôi và thản nhiên nói vậy.
“Ừm, mà, cứ làm vậy đi”
Dù sao thì tôi cũng tìm bằng tên chứ đâu tìm bằng chữ đồng nghiệp.
Nghe tôi nói, Aileen mỉm cười và chỉnh sửa gì đó rồi lại giơ màn hình điện thoại cho tôi xem.
<Người bạn duy nhất Aileen>
“Như này được rồi chứ?”
“Đâu phải là ‘Người bạn duy nhất’”
“Anh là người bạn duy nhất của tôi nên là không có vấn đề gì cả. Hơn nữa anh cũng đâu có nhiều bạn đến vậy”
“Cuộc sống tại Cục Quản thúc đã khiến tôi như vậy mà”
“May là anh đã làm việc ở Cục Quản thúc nhỉ?”
Aileen nở một nụ cười tinh nghịch và bắt đầu táy máy điện thoại của mình.
Lần này, cô ấy giơ màn hình điện thoại của mình ra cho tôi xem.
<Người bạn duy nhất Kim Jaehun>
“Xem đi, tôi cũng đã để như vậy rồi này. Giống nhau rồi đấy. Anh thấy thế nào?”
“...”
Aileen đã phải hy sinh quá nhiều thứ khi trốn thoát khỏi Nhà thờ để có thể hỏi tôi về một việc như này.
“Được đấy chứ”
Dĩ nhiên, tôi không có lựa chọn nào khác ngoài gật đầu.
“Ừm”
Cô ấy mỉm cười rạng rỡ và nằm xuống chiếc giường dành cho người bảo hộ ở bên cạnh.
“Dù vậy, anh thực sự sao được xuất viện rồi nhỉ? Là ngày mai đúng không?”
“Đúng vậy”
Với công nghệ như này, không phải chúng tôi nên sử dụng nó ở chỗ khác sao?
Aileen gật đầu.
“Cục Quản thúc thực sự rất phi thường nhỉ. Càng nhìn lại càng thấy kỳ diệu”
“Nếu là một bệnh viện thông thường thì có lẽ tôi đã phải ở lại thêm một tuần nữa rồi nhỉ?”
Cánh tay của tôi đã nát bét theo đúng nghĩa đen mà.
“Đó là cách Cục Quản thúc quan tâm ta với ý nói hãy làm việc cật lực cho đến chết sau khi được chữa lành đấy”
Aileen thản nhiên nói vậy rồi vươn vai.
“Dù sao thì hôm nay nghỉ ngơi tại đây thôi, và ngày mai gặp lại”
“Ừm”
Tôi nhìn mặt trời đang lặn xuống và nhắm mắt.
Dù gì đi nữa, giường bệnh viện thực sự rất là không thoải mái.
***
Hai ngày sau, nhờ được Trưởng phòng tạo điều kiện cho, tôi đã đang ngồi giết thời gian khi một bưu phẩm khác từ Trưởng Chi nhánh được gửi đến.
Khi tôi đang định bắt đầu làm việc…
“Ah, là hộp vui nhộn này”
“Vui nhộn…cái gì cơ?”
Park Yeeun chỉ vào bưu phẩm.
“Là hộp vui nhộn ạ. Đôi lúc Trưởng Chi nhánh lại gửi cho chúng ta một dị thể quản thúc kỳ lạ để chơi ấy ạ”
“À, là cái đó”
Có vẻ là cô ấy vẫn đang cố chứng minh giả thuyết đã nói lần trước.
Park Yeeun vui vẻ chạy đến mở bưu phẩm, rồi con bé cầm lên một cái đèn pin.
“Là đèn pin!”
“Trong đấy có đi kèm hướng dẫn sử dụng không?”
Song Ahrin, có vẻ cũng tò mò, cũng mở bưu phẩm ở bên cạnh và nhìn vào bên trong.
“Có đấy ạ!”
Park Yeeun ngây thơ đáp lại câu hỏi của Song Ahrin rồi chiếu đèn pin vào cô ấy.
<23>
Một con số xuất hiện.
“Cái gì đây?”
Park Yeeun chớp mắt nhìn cái đèn pin, và Song Ahrin bắt đầu đọc to hướng dẫn sử dụng.
“Ừm…Đây là một chiếc đèn pin cho ta biết mức độ cảm tình”
“Ồ”
“Nó là một chiếc đèn pin có khả năng hiển thị mức độ cảm tình của người bị chiếu đèn với người chiếu đèn”
“Ồ, cũng kỳ diệu đấy ch—”
-Cạch!
Trước khi tôi có thể nói xong, Song Ahrin đã chiếu đèn pin vào tôi.
Ánh sáng chói loá đập vào mắt tôi, và Song Ahrin chớp mắt và lẩm bẩm với giọng đầy bối rối.
“Chỉ có vậy thôi sao?”

