Web novel

Chương 20 : Sức mạnh thần thánh giả tạo và Hoàng thái tử liều lĩnh

2026-03-03

2

Chương 20 : Sức mạnh thần thánh giả tạo và Hoàng thái tử liều lĩnh

Tôi đã có một giấc mơ.

Một giấc mơ nhảm nhí.

Tôi biết ngay khi vừa nhìn thấy nó.

Không thì làm sao tôi lại rơi vào cảnh như thế này được.

"Chỗ đéo nào đây?"

Tõm tõm.

Tôi nhìn xuống mặt đất.

Nó đen thui. Đen như mực. Có cảm giác như nước, nhưng màu sắc khiến nó trông như mực vậy.

À, nhưng mực cũng là nước mà nhỉ? Ừ, cũng hợp lý.

Dù sao cũng chẳng quan trọng. Vấn đề là sao tôi lại ở đây.

"Mơ cái thứ nhảm nhí này."

Tôi ngoáy tai. Bình thường thì tôi sẽ tự tát vào má để kiểm tra có thật không, nhưng ai cũng biết đây là mơ—khỏi cần làm.

"Hmm."

Giờ sao?

"Thôi nằm xuống vậy."

Chẳng biết gì. Nghĩ nhiều cũng vô ích. Khi tôi định nằm phịch xuống thì—

[Sao thảnh thơi thế?]

"Hả?"

Một giọng nói vọng ra từ xa.

[Thường thì ai cũng hoảng hốt. Cậu thì cứ thản nhiên như không. Đúng là kỳ lạ thật.]

Cái quái gì...? Tôi nheo mắt nhìn. Có thứ gì đó ở đó à? Tôi không thấy rõ. Hình người? Có vẻ hơi giống.

"Gì thế?"

[Cậu nghĩ sao?]

"Chịu. Ngươi là ai?"

[Haha.]

Nó cười.

Giọng nghe kỳ kỳ. Đàn ông hay đàn bà thế? Tôi chẳng biết. Khoan, chuyện này quan trọng mà nhỉ?

"Gái hả?"

[Quan trọng à?]

"Đúng vãi loz. Còn gì quan trọng hơn đâu?"

[...Ha.]

Nó bật cười như thể tôi thật nhảm cứt. Cái quái gì thế?

[Được rồi. Nghĩ sao thì nghĩ.]

"Câu đấy nguy hiểm lắm đấy. 'Nghĩ sao thì nghĩ'? Nói thẳng ra đê!"

[Tôi gọi cậu đến đây để ăn mừng.]

"Coi ta như cái bóng à? Người ta cũng có lòng tự trọng đấy."

[Cậu đang vượt quá mong đợi của tôi đấy. Dù sao thì cũng đã lấp đầy hai vòng tròn rồi.]

"Thật sự không nói cho ta biết ngươi là đàn ông hay đàn bà hả?"

[Cứ tiếp tục đi. Thời gian không phải là vô hạn đâu.]

Chúng tôi nói chuyện như hai đường thẳng song song. Tôi có thể cứng đầu, nhưng cái thứ này còn tệ hơn.

Rồi—

Vùuuuuuu—!!!

"Chà."

Một thứ gì đó hiện ra sau làn sương mù. Một con mắt khổng lồ. Nó mở to hoác, nhìn thẳng vào tôi.

Tròng mắt xanh lá. Cùng màu với mắt tôi.

"Kinh dị vãi loz. Cái đéo gì thế?"

[...Kinh dị... Ahem.]

Một giọng điệu hơi tổn thương. Tôi nói hơi thẳng quá à?

"Xin lỗi, ta vốn thẳng tính mà."

Tôi nhớ con em điên của mình đã phát điên lên vì mấy chuyện như thế này. Nhưng chẳng thay đổi được gì.

[...Sao cũng được.]

"Giọng có vẻ tổn thương nhỉ?"

[Tôi sẽ tặng cậu một món quà vì sự siêng năng của cậu.]

"Chà, tổn thương thật rồi."

[Địt mẹ nghe bố mày nói...]

"À vâng, xin lỗi, em im đây."

Tôi có thể cảm nhận được sự tức giận thực sự bây giờ. Tốt nhất là đừng đùa nữa.

[Haaa... Sao lại có cái thằng dở người như thế này...]

Tiếng thở dài nhẹ nhưng chất chứa nhiều cảm xúc.

Trêu nó cũng vui phết. Có vẻ là một nhân vật thú vị.

[Dù sao thì... À! Tôi quên mất mình định nói gì rồi!]

"Hahaha! Quay lại cảnh cũ đi!"

[Cái discord mess.]

Ùm! Mặt nước gợn sóng dữ dội, như thể bị cảm xúc của thực thể kia làm rung chuyển.

[...Ugh. Sao cũng được. Tôi đưa cậu thứ đó rồi—tự mà tìm hiểu đi. Tôi đang quá bực mình để nói chuyện tiếp. Cút.]

"Đùa tí mà đã cáu. Bạn cay à—"

Oà oà oà—!!

"Khặc!"

Mặt đất dưới chân tôi sụp xuống, hút tôi vào dòng nước.

Tôi không thở được. Rồi dòng nước xung quanh bắt đầu xoáy tròn, thấm thẳng vào cơ thể tôi.

Chính xác hơn là trái tim tôi. Nước đen từ mọi hướng đổ dồn vào tôi.

Không đau. Không ngạt thở.

Thậm chí còn thoải mái hơn lúc không thở được.

Khi tôi từ từ nổi lên—

[Hãy lấp đầy chín vòng tròn. Và rồi...]

Giọng nói lại vọng đến tôi.

[Cậu sẽ có tất cả.]

******

"... ..."

Tôi mở mắt.

Dụi đôi mắt mệt mỏi, tôi ngồi dậy.

"Cái giấc mơ nhảm cứt gì thế?"

Cảm giác kỳ lạ và bất an.

Lâu rắm rồi tôi mới có cái giấc mơ nhảm nhí như thế này. Dạo gần đây, tôi chẳng mơ thấy gì cả.

(Dạo này căng thẳng quá à?)

Ừ thì, từ khi đến thế giới này, lúc nào mà tôi chẳng căng thẳng.

Sáng rồi. Tôi đạp chăn ra.

"Chào buổi sáng peter của anh."

May mà cơ thể trẻ trung này vẫn còn cứng cáp và cường tráng.

Tôi gật gù, bắt đầu một buổi sáng sảng khoái.

"Nngh."

Vươn vai. Tôi liếc ra ngoài cửa sổ—một buổi sáng đẹp trời.

"Hôm nay làm gì nhỉ?"

Từ khi bọn quỷ xuất hiện, không còn nhiệm vụ tìm kiếm nữa. Tôi khẽ gãi má. Lần đầu được rảnh sau một thời gian dài.

(Lúc nào cũng có chuyện.)

Sau khi chuyển sinh, một tháng địa ngục vật lộn để sống sót. Rồi gặp bà mẹ điên—cũng thế.

(Ngày nghỉ thực sự đầu tiên.)

Vậy giờ làm gì đây?

Tôi nhìn ra ngoài.

Tôi thấy một tòa nhà. Là khu luyện tập à?

"Được đấy."

Sau khi lên Vòng tròn thứ 2. Tôi không còn gì để làm—ok, đã quyết định nhiệm vụ hôm nay.

"Tập luyện ma thuật tí nhỉ?"

Tôi chưa từng tập ma thuật bao giờ.

Đến lúc luyện tập bài bản rồi.

Được rồi. Đi thôi.

Đang chuẩn bị lên đường thì tôi gặp một vấn đề.

"Nhưng... tập ma thuật thì tập thế nào nhỉ?"

...Làm thế nào bây giờ?

Tôi chưa thử bao giờ, nên tôi chẳng biết.

*******

Chịu. Không thử sao biết? Tôi lấy cuốn sách và đi ra ngoài.

Khu luyện tập hôm nay trống vắng một cách kỳ lạ.

Gì vậy? Tôi tưởng có nhiều người cơ, ai ngờ lại không một bóng người.

Đang thắc mắc, tôi bước vào.

Vù—!!! Vù—!!!

Tiếng động từ bên trong. Gì thế? Tôi hé nhìn vào.

Có ai đó ở đó. Trong không gian rộng lớn, một thanh niên tóc bạch kim đang vung kiếm.

Vù—! Vù vù—!!

Nhanh kinh khủng.

"...Chà."

Cái quái gì thế? Ấn tượng đấy. Tuy tôi chẳng biết gì về kiếm, nhưng tốc độ đó quả là khủng khiếp.

Tốc độ phi nhân. Con người có thể vung kiếm nhanh thế sao?

Đang ngạc nhiên thì tôi nhận ra đó là ai.

(Thái tử?)

Thái tử. Con trai của hoàng đế. Thằng trẩu tre đã nói mấy thứ kỳ lạ với tôi hôm trước.

(Gì đây? Tên đó lúc nào cũng thế à?)

Trông hoàn toàn khác. Biểu cảm tập trung, cơ bắp cuồn cuộn. Chẳng còn dấu vết gì của thằng trẩu tre.

Chỉ là một hiệp sĩ đang vung kiếm.

Năng lượng vàng ở đầu lưỡi kiếm.

Khi nó liên tục xé toạc không khí—

"Hả?"

"À."

Thái tử nhìn về phía tôi. Bắt gặp ánh mắt. Chết tiệt, tôi mải nhìn nên quên mất không trốn.

"Sao? Pháp sư à. Tỉnh rồi hả?"

"...Chào buổi sáng?"

Bịch. Hắn vác kiếm lên vai và tiến lại gần tôi.

"Đến tập à?"

"...Ừm... Ừ, định thế. Nhưng có người ở đây rồi nhỉ?"

"Đừng khách sáo. Phòng tập này không phải của ta. Nhưng lạ thật, sao không ai tập nhỉ? Chẳng phải người phương Bắc rất hăng sao?"

Còn không biết tại sao nó trống à.

Thằng điên này. Ai mà dám dùng khi Thái tử đang ở đây chứ?

"Cứ tập đi. Ta cũng vừa xong rồi."

"Ồ, ngon. Thế thì tôi vào đây."

Thích thật đấy. Trống trải, chẳng vướng bận gì. Khi tôi hào hứng tiến vào—

"Haha."

Thái tử cười khẩy.

"Pháp sư."

"Hả?"

"Ngươi là một tên kỳ lạ đấy. Ta đã thấy nhiều pháp sư, nhưng chưa thấy ai như ngươi."

"Thế à?"

Pháp sư duy nhất tôi thấy là mẹ mình.

"Nhìn có hồn hơn. Đám pháp sư khác... mặt cứ đơ như đá, biết không? Cả con mụ khó ưa nhà ta cũng thế."

Thiếu cảm xúc hả? Tôi gật gù, nghĩ về Elise.

Pháp sư là thế à?

"Mà thôi."

"Hả?"

"Thuộc tính của ngươi là gì?"

"...Hả?"

Thuộc tính? Lại cái gì nữa thế?

Đang thắc mắc, tôi hỏi—

"Thuộc tính. À."

Thái tử khựng lại, như chợt nhận ra.

"Ngươi Vòng tròn 1 đúng không? Chưa có thuộc tính thì phải."

"Tôi lên Vòng tròn 2 rồi."

"...Hả?"

"Hả gì mà hả?"

"Không thể nào? Hôm trước nghe bảo ngươi Vòng tròn 1 mà."

"À, vài hôm trước lên cấp rồi. Giờ là Vòng tròn 2 này."

"...Cái gì?"

Thái tử trông như đang chết lặng.

Ha. Tự hào ghê. Giờ tôi là pháp sư Vòng tròn 2 đẳng's cấp.

Tận hai vòng tròn. Đã vãi đái.

"Vòng tròn 2... mới vài hôm trước?"

"Chuẩn. Thấy tôi tày chưa?"

"N-ngươi bao nhiêu tuổi?"

"Mười ba. Ừm, không chính xác lắm. Tôi mồ côi mà—tuổi có thể sai lệch tí."

"...Mười ba... Vòng tròn 2?"

Hắn nhìn tôi như thể tôi là quái vật.

Rồi—

"Ha."

Hắn cười.

"Ngon. Thích thú rồi đây, xem con mụ khốn kiếp đó quằn quại thế nào."

"Hả?"

"Vòng tròn 2 nghĩa là sắp thức tỉnh rồi. Vậy, thuộc tính là gì?"

Hắn lại hỏi. Nhưng—

"...Ừm... Thuộc tính là gì vậy?"

Giải thích cho tử tế hộ cái.

"Hả? Ngươi không biết sao? Ngươi là pháp sư đấy?"

"Mồ côi... thiếu kiến thức mà..."

"Ừ, mồ côi thì có thể không biết thật."

"... ..."

"Ta hiểu rồi."

Sao lần này bài mồ côi không ăn thua nhỉ? Thằng này đểu thật, chẳng thèm động lòng.

Có lẽ hắn cũng là người tốt.

"Pháp sư thường thức tỉnh thuộc tính ở Vòng tròn 2. Xây dựng ma thuật xoay quanh nó, rồi vào Tháp Ma thuật phù hợp."

"Ồ."

Tôi cũng thế à?

"Vậy tôi có không?"

"Chắc rồi. Hầu hết đều tự nhận ra. Giấc mơ thức tỉnh hay gì đó."

"Giấc mơ thức tỉnh?"

"Sau Vòng tròn 2. Ngươi có thể mơ thấy thứ gì đó đặc biệt. Biển cho nước, lửa cuộn cho lửa. Phù hợp với thuộc tính của ngươi."

"...Mơ? Một giấc mơ à."

Tôi có mơ không? Đảo mắt, nghĩ ngợi.

Rồi tôi nhớ lại giấc mơ đêm qua.

Nhưng—

(Cái đó... không giống lắm.)

Giấc mơ nhảm cứt quá.

Tôi chẳng nhớ gì mấy nữa.

Giấc mơ thức tỉnh?

"Hình như không thấy gì như thế cả..."

"Hmm? Nhưng ngươi có chắc là Vòng tròn 2 không?"

"Chắc."

"Lạ thật. Có thể không? Ta không rõ về ma thuật lắm."

"...Tôi cũng vậy..."

"Kiểm tra là biết."

Hắn vỗ thanh kiếm trên vai.

"Bắn đi."

"Hả?"

"Bắn ma thuật đi. Xả ngay bây giờ. Vòng tròn 2 có nghĩa là đã thức tỉnh rồi đấy—sẽ có chuyện xảy ra."

Dễ thế à? Nghe hắn nói, tôi "Ồ" lên một tiếng.

Được thôi, bắn thì bắn.

Vrrr. Vòng tròn trong tim tôi xoay. Mana tụ lại ở đầu ngón tay.

Tụ lại.

Mũi Tên Gai

Thái tử giật mình khi tôi tạo ra nó.

"...Vô niệm thật. Không có chú luôn."

"Nhìn cũng như ma thuật thông thường thôi mà?"

Có gì khác đâu? Chỉ là Mũi Tên Gai.

Khi tôi đang nhìn nó—

Vùùùùù—!!!

"Hả?"

"Hả?"

Mũi tên thay đổi.

Có thứ gì đó phủ lên nó.

Màu sắc.

Là—

(Đen?)

Đen.

Màu đen phủ lên ma thuật của tôi.

Thuộc tính là đây à?

"Đây là thuộc tính à?"

"Sao... đen thế? Thuộc tính gì đen thế?"

Hắn có vẻ cũng không biết. Chưa thấy cái nào như thế này sao?

Ừ, đen thì có gì?

"Thú vị đấy. Vô niệm đã hay rồi, mà màu này còn mới."

"Thế à?"

"Màu sắc thể hiện thuộc tính của chúng. Lửa là đỏ, nước là xanh, đất là nâu, sét là xanh nhạt. Gió là xanh lá."

"Phân màu kiểu chung chung quá nhỉ?"

"Chung gì?"

"Chuyện thường mà."

Không có màu khác à? Thế đen là gì?

(Rồng lửa đen, ngầu đấy.)

Không tệ. Đen cũng ngầu.

Thế nào cũng được. Ngay lúc đó—

"Bắn đi."

"Hả?"

Hắn bảo tôi bắn á?

Keng—! Hắn rút kiếm từ từ, tăng lực.

Năng lượng màu vàng lại xuất hiện trên lưỡi kiếm.

"Ta sẽ không bị đẩy lùi thảm hại như lần trước đâu."

"...Sao tôi lại bắn vào ngài chứ, thưa Thái tử?"

"Vui mà. Ngươi không thấy vui sao?"

"Ồ."

Ra thế.

Tôi thích hắn hơn rồi đấy. Điên, nhưng đúng gu tôi.

Tôi khó mà hòa hợp với người bình thường lắm.

"Bắn đấy nhé?"

"Ừ!"

Tôi ngắm Mũi Tên Gai vào tên Thái tử đang phấn khích.

"Đếm từ ba!"

"Tốt! Bắn đi!"

"Ba!"

"Ơ, sao lại đếm từ ba?!"

Kwaaa—!!!!

Mũi Tên Gai xé toạc không khí.

"Khặc!?"

Hắn đỡ, rên lên.

Lần trước hắn đỡ được, nhưng—

Bịch—!!

Kwaaaa—!!!!

Giờ hắn đang bị đẩy lùi.

Rắc rắc rắc—!!! Mũi Tên Gai đập vào tường, nổ tung.

Tường lại vỡ nữa.

Sàn nhà bị hư hại bởi ma thuật.

Ngọn lửa đen.

Nhìn chúng cháy, tôi thở dài.

"Cái discord mess."

Chết mẹ. Tôi vừa làm cái quái gì với Thái tử vậy? Tôi sững sờ nhìn—

Dù sao...

"...Amaterasu hết rồi à?"

Ngọn lửa đen.

Ngầu vãi—suýt thì tè ra quần.

À, may mà không.

(...Nhưng mà.)

Ngầu thì ngầu đấy, nhưng giờ sao?

Lại đánh gục Thái tử rồi. Bao nhiêu bức tường phải hỏng nữa đây?

(Chết mẹ.)

Thời trung cổ không có camera.

Nên giết hắn rồi chuồn luôn không? Không ai biết là tôi làm đâu.

Đang nghĩ thế—

"... ..."

Tôi cảm thấy có ai đang nhìn mình.

(Ôi thôi.)

Ai đó đang ở phía sau tên Thái tử. Là Colton Clay, công tước.

Ông già đáng sợ được gọi là Thanh Kiếm của Đế quốc.

Đang nhìn tôi chằm chằm.

Hết cứu. Có bị chém đầu không?

Khí thế đáng sợ của ông ấy khiến tôi toát mồ hôi hột-

(Mà.)

Có gì đó sai sai.

Đôi mắt ông ấy đang rực cháy một thứ ham muốn kì lạ.

Ớn lạnh. Như thể...

(Gay...?)

Một ánh mắt tràn đầy tình yêu.

Chắc tôi bị ảo giác. Chắc chắn là vậy.

********

Tối hôm đó.

Mọi thứ bắt đầu rối tung lên.

Ai đó đến thăm phòng tôi. Không chỉ ghé thăm—mà còn quỳ rạp trước mặt tôi.

Cái quái gì thế? Tôi cau mày, nhìn xuống.

Là Eria, đang nằm bẹp dí dưới đất.

"...Xin ngài hãy giúp tôi! Tôi sẽ làm bất cứ điều gì...!"

Đó là những gì cô ấy bất ngờ thốt ra.

Bất cứ điều gì?

(Ồ, đệt.)

Nghe thì hay thật đấy, nhưng sĩ diện và đạo đức của tôi không cho phép.

Vì vậy, một cách lịch sự và nghiêm túc—

"Vậy thì cho tôi sơ múi cô nhé?"

"Hả? À, cái đó... Eek!"

Xin lỗi, tôi sờ mất rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!