"Clm gì vậy trời."
Khoảnh khắc tay tôi chạm vào, cây gậy đột nhiên vỡ vụn.
Và không chỉ vỡ thôi đâu—nó tách làm đôi một cách gọn gàng, chẳng có lấy một mảnh vụn nào.
"Á, đậu má...!"
Tôi hét lên.
"Mối tình lãng mạn và những giấc mơ của tôi...!!"
Biết tìm đâu ra một cây gậy khác trông y hệt một thanh kiếm bây giờ? Hình dáng của nó vốn đã hoàn hảo rồi.
Giờ nó chỉ là một mảnh gỗ tội nghiệp với lưỡi kiếm bị hỏng.
"Tại sao? Nghiêm túc đấy, tại sao chứ?"
Đây chỉ là một cây gậy thôi sao? Không thể nào! Đéo thể nào!
"Thấy cảnh tượng này ai mà chẳng bảo đây là một cuộc gặp gỡ định mệnh chứ, đúng không!?"
Một con đường mà Iris và Aria không thể thấy. Một không gian chỉ mình tôi có thể vào.
Chỉ riêng điều đó thôi đã là to lớn lắm rồi, phải không? Và trên hết...
(Cái hang động nằm sâu trong vách đá ư? Điều đó chẳng nói lên tất cả sao?)
Có phải tại vì đây không phải là thế giới kiếm hiệp không? Vì nó là giả tưởng lãng mạn?
"...Chết tiệt. Một thanh kiếm gỗ..."
Tôi cay đắng ôm mặt. Ừ, vận may của tôi xưa nay vẫn thế mà.
"Vậy thì nơi này là đâu..."
Tôi nhìn quanh. Chỉ có một cái bàn cô độc bị bỏ lại, mà thoạt nhìn thì "có gì đó đặc biệt".
"Còn gì nữa không?"
Chẳng có gì. Nghiêm túc đấy, họ tạo ra cái này chỉ để thả cái que gỗ đó xuống thôi à? Hay là...
"Đã có ai đó đến và lấy nó mất rồi?"
Ý nghĩ lóe lên. Ừ, chắc phải vậy rồi.
"Đúng rồi, chính xác! Chắc chắn là vậy rồi."
Không còn lý do nào khác hợp lý nữa. Họ đã chôm nó đi mất rồi.
Và thả cây gậy này lại như một lời chào "có cái đầu buồi nhé" trước khi đi.
"Đcmm."
Suýt thì tôi ném mạnh nó xuống nhưng lại chần chừ.
"Nhưng mà..."
Nếu họ chỉ đơn giản là bỏ lại nó...
(Nhưng có mana trong đó mà?)
Mana đang chảy qua cây gậy. Và một lượng khá lớn nữa.
(Vậy nó đâu phải gậy tầm thường?)
Nhưng nhìn chung thì nó chẳng có gì đặc biệt.
"...Hmm."
Nói cách khác, nó không chỉ là một "cái gậy". Tôi nhặt những mảnh vỡ lên và cầm nó.
Có vẻ không còn gì bên trong nữa.
(Nhưng có một con đường khác phía trước.)
Mana không còn kết nối nữa. Nguồn năng lượng quyến rũ đã kéo tôi đến đây giờ đã biến mất.
(Vậy nếu mình đi lối đó—)
Cũng ổn thôi nhỉ? Tôi nghĩ đến việc rời đi bằng lối đó, nhưng chân chẳng thể bước dễ dàng.
(Phải đưa mấy người trên kia đi cùng.)
Tôi phải đưa Iris, người đang trông rất đau đớn, và cả Eria, kẻ có vẻ đã suy sụp tinh thần.
"Hmm."
Tôi sẽ quay lại trước. Nghĩ vậy, tôi quay người rời đi.
****
Lúc tôi quay lại, tôi nghe thấy tiếng lách tách.
"Ô-ô...!! Là... nó cháy rồi! Nó cháy rồi!"
"C-có tác dụng rồi!"
"...?"
Hai người phụ nữ đang túm tụm lại làm gì đó.
Nhìn kỹ hơn, họ đang cố nhóm lửa. Làm thế quái nào mà họ làm được vậy?
"Á, không! Than hồng!"
"Tiểu thư...! Than hồng sắp tắt rồi...!"
"Lửa sẽ có tác dụng chứ? Cứ nghĩ là lửa sẽ có tác dụng đi!"
"L-Lửa chẳng phải tự nó tắt rồi sao?"
"Thế à? Vậy thì chúng ta phải..."
"Đang làm gì thế?"
"Eek!"
"Hiiik!"
Họ nhảy dựng lên trước giọng nói của tôi.
Bộp—!
"Ah."
"Eek."
Đống lửa mới chớm nhen cũng tắt theo.
"Kh-không... Cuối cùng chúng ta cũng nhóm được nó mà...!"
"Sao... Sao bây giờ..."
Eria, người đang nhìn chằm chằm vào khoảng không, chợt nghĩ ra điều gì đó và hỏi tôi.
"P-Pháp sư đại nhân."
"Hả?"
"Ngài có biết cách nhóm lửa không...?"
"Lửa ư?"
"Vâng! Bằng ma thuật...!"
Bằng ma thuật? Được chứ nhỉ? Nghĩ lại thì, tôi cũng là pháp sư mà...
"...Tôi không biết."
"...À."
Nhưng tôi không biết cách tạo ra lửa. Tất cả những gì tôi có thể làm là bắn tên và quăng lưỡi dao.
Eria thất vọng trước câu trả lời của tôi. Con khốn này?
(...Nghĩ mình vô dụng chắc?)
Cái đồ Thánh Nữ thất bại đến cả Hồi Phục còn chẳng dùng được...! Lòng tự trọng của tôi bùng lên.
Khi tôi đang nhìn con ấy với vẻ không tin nổi, Iris lên tiếng hỏi tôi.
"Cậu đã làm gì bên trong đó...? Có tìm thấy gì không?"
"À, tìm được cái này."
"Cái này...?"
Iris nhìn cây gậy trong tay tôi.
Khoảnh khắc thấy nó, cô ấy làm đúng cái mặt y hệt như cái con Thánh Nữ vô dụng kia.
"...Gỗ..."
"...Cô cũng không thèm giấu sự thất vọng luôn hả?"
Thanh kiếm gỗ Mk. 1 của tôi làm sao cơ?
"Cậu đã phá vỡ lớp ma thuật đó chỉ để lấy một cây gậy tầm thường..."
"Tầm thường á? Cô không thấy nó đặc biệt sao?"
"Sao? Nó có gì đặc biệt à?"
Nghe vậy, tôi hăng hái khoe nó ra. Hình dáng như thanh kiếm, dù đã bị chẻ làm đôi.
"...Cái quái gì thế?"
"Cô sẽ chẳng tìm được cây gậy nào có hình thanh kiếm như thế này đâu. Nó cực ngầu luôn."
"... ..."
Iris nhìn tôi với ánh mắt đầy thương hại. Cái nhìn sắc lạnh của cô ấy suýt làm tôi co rúm lại, nhưng...
Tôi là ai chứ?
(Siêu trẻ mồ côi. Nay đã thành con của bà mẹ fan j97.)
Tôi có chỉ số không ngán bất kỳ ai. Tôi không dễ dao động đến thế đâu.
"...Sao cũng được. Đi nhặt thêm mấy cái nữa đi. Gỗ mà nhóm lửa vẫn tốt hơn. Mồi lửa hoàn hảo đấy."
◆ Khônggggggg——!!!
"...Hmmm?"
"Sao thế? Bảo đi lấy đi mà."
"Kh-không, tôi hình như nghe thấy tiếng hét từ đâu ấy."
Chắc là nghe nhầm thôi.
Và rồi.
"Dù sao thì, tôi không đưa đâu! Sao tôi lại giao thứ quý giá thế này cho cô chứ?"
"...Chúng ta sắp chết cóng ở đây rồi, mà cậu lại lo cho một cây gậy á? Đưa nhanh lên!"
"Cô bị điên à? Tôi bảo nó không chỉ là một cây gậy tầm thường mà!"
Nó còn có mana chảy trong đó—một cây gậy quý giá đến thế. Mà dám đem làm mồi lửa ư? Đừng có hòng.
◆ Haiz.
Iris tặc lưỡi trước quyết tâm của tôi.
"Vậy chúng ta nên làm gì? Chết cóng trong tình cảnh này à?"
Cô ấy đang bực mình lên. Tôi chỉ tay về phía sau.
"Đi lối đó đi. Có lối ra ở dưới kia."
"...Cậu thấy một con đường, nhưng với chúng tôi nó vẫn là bức tường. Cậu định bắt chúng tôi đi thế nào?"
"Tính sau đi. Chúng ta không thể ở lại đây với tình trạng này của cô được, thưa công chúa."
"...Ừ, cũng đúng."
Ý kiến chúng tôi không thống nhất, và cuộc trò chuyện rơi vào bế tắc.
Rầm.
"Hả?"
"Hả?"
Ầmmmmm——!!!!
Một tiếng động lớn vọng ra từ phía sau.
"Cái gì...!"
"Bức tường!"
Eria và Iris đồng thời phản ứng.
Bức tường ư? Với tôi nó vẫn chỉ là một con đường mở.
"Gì vậy? Có thứ gì sập à?"
"Bức tường sập rồi..."
"Thật luôn?"
Sao lại thật được? Bức tường sập ư? Trong lúc tôi đang thắc mắc, Iris đứng dậy.
"...Cậu nói có một con đường đúng không?"
Đôi mày nhíu lại của cô ấy xác nhận tình trạng cô ấy không ổn.
"Vâng. Tôi tìm thấy lúc tôi đi xuống."
"Đi thôi..."
Eria đỡ Iris dậy.
"Tiểu thư...!"
"Cảm ơn."
Tôi nhìn họ, rồi dẫn đường đi trước.
Để kiểm tra xem 'bức tường sập' có thật không, Iris và Eria bước vào.
Chúng tôi đến chỗ đó.
Cái bàn phía trước và con đường phía sau nó. Tôi chỉ tay và hỏi.
"Cô thấy nó rồi đúng không? Không phải vô hình hay gì chứ?"
"...Tôi thấy rồi."
"Tốt, vậy đỡ lo rồi."
Cô ấy thấy nó ư? Tốt quá. Tôi dẫn họ đi tiếp.
Không giống như lúc đi xuống, con đường này là đi lên.
Biết đâu chúng tôi có thể ra ngoài thì sao? Đang nghĩ thế...
(À, nhưng đống tuyết thì sao?)
Trận bão tuyết bị nguyền ở bên ngoài, thứ được cho là sẽ đổ xuống. Đó mới là vấn đề. Chẳng thể ra ngoài được nếu vẫn còn tuyết.
Đang nghĩ thế khi chúng tôi leo lên...
(Hả?)
Ánh sáng dần lộ ra. Tốt, có lối ra. Tôi thò đầu ra ngoài...
"Hả?"
"Sao thế?"
"Không có tuyết."
"Cái gì?"
Mắt Iris mở to. Cô ấy xô qua tôi để nhìn ra ngoài.
"...Gì...!"
Không có tuyết rơi. Trận bão tuyết hoành hành ban nãy như thể chỉ là giả dối—thế giới sáng bừng trở lại.
Cái quái gì vậy? Cái này là sao?
(Thay đổi thất thường vãi.)
Nó làm tôi nhớ đến mấy ngày "đèn đỏ" của con em gái tôi quá.
Tâm trạng nó lúc lên lúc xuống như tàu lượn. Thứ này cũng vậy à?
"Cô bảo nó sẽ rơi không ngừng trong ba ngày cơ mà?"
"...Đúng vậy, chắc chắn là thế mà... Lẽ ra phải vậy..."
Iris cũng tỏ ra khó hiểu y hệt.
Mỗi trăm ngày một lần. Ba ngày tuyết rơi địa ngục, dừng lại một cách buồn cười như thế.
(Cô ấy bảo mình nằm bất tỉnh trong hang chưa đầy một ngày—)
Nhiều nhất là một ngày đã trôi qua. Cái quái gì đã xảy ra vậy?
"Ừ thì, tốt là tốt đúng không?"
"...Không..."
"Uwaaak... C-cùng đi thôi...!"
Eria bám theo. Thế giới ngập tràn ánh nắng sáng chói.
(Hmm.)
Tốt nhỉ? May quá nhỉ?
"Tuyệt quá. Cô đang không khỏe, thưa tiểu thư. Chúng ta có thể về nhanh."
"...Ừ."
Iris gật đầu. Vết máu trên bụng cô ấy vẫn còn thẫm màu.
"Phù..."
"Đi nhanh lên. Sẽ hơi xa đấy."
Khoảng một giờ nếu đi bộ nhanh. Nhớ đến đội tìm kiếm, chúng tôi phải di chuyển thôi.
Quay lại phủ Đại Công tước. Tìm hiểu sau chuyện gì đã xảy ra.
Lúc chuẩn bị đi...
"... ..."
Thình thịch. Thình thịch.
Tim tôi lại đập mạnh.
Tôi dừng lại.
(Cảm giác này.)
Gì vậy? Gì thế?
Như kiểu Peter Peter ấy? Một nỗi bất an không thể giải thích và sự lạnh gáy đầy sợ hãi ập đến.
Tôi đảo mắt.
"Sao thế?"
"Pháp sư đại nhân?"
Iris và Eria, đang đi trước, quay lại hỏi tôi.
Đúng lúc đó.
"...!"
Iris bất ngờ nắm chặt thanh kiếm bên hông. Rồi...
[Cái gì đây?]
Một giọng nói vọng ra từ gần đó.
[Sao—.]
Tôi quay đầu lại.
Iris đã lao đi.
Iris rút kiếm và vung ra sau lưng tôi.
Choang——!!
"...Kưh!"
Lưỡi kiếm dừng lại như thể chạm phải một bức tường vô hình trong không khí.
Nhìn thấy thế, cơ thể tôi cũng cứng đờ.
[Sao mà còn sống được nhỉ?]
Một cánh tay trắng thò ra từ dưới áo choàng. Mana dày đặc tỏa ra từ nó.
Một luồng khí lạ và mùi hôi thối lan tỏa khắp không gian.
Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch.
Tim tôi đập loạn xạ. Như muốn vỡ tung trong lồng ngực.
Iris nhìn thấy thực thể phía sau thì há hốc mồm.
"Không thể nào...?"
Iris dường như biết nó là thứ gì.
"Quỷ—!"
[Ahh—.]
Vút——!!
"Khặc!"
Chưa kịp dứt lời, cổ Iris đã bị túm lấy.
[...Sống, sống, sống, sống, ngươi không nên, không nên, không nên, không nên, không nên, không nên. Cái này, cái này, cái này, cái này, cái này, cái này, không thể xảy ra.]
Giọng nói vang vọng trong không khí.
Khoảnh khắc đó.
Uuuuuummmmm——!!!!
Vòng tròn trong trái tim tôi tự động quay cuồng dữ dội.
Runggg——!!
Cây gậy gãy trong tay tôi rung lên một cách điên loạn.
Như thể nó đã chờ đợi chính xác khoảnh khắc này.
========
◆ Đã chạm trán với Quỷ.
◆ Thánh Kiếm (bị gãy) phản ứng.
◆ Máu Mana dâng trào.
◆ Con Mắt Toàn Tri đói khát khi thấy Quỷ.
◆ Ma đạo cấu thành, đặc quyền kế thừa.
◆ Từ bây giờ.
◆ Bạn nắm giữ quyền thống trị tuyệt đối đối với Quỷ.