Bá tước Heilon.
August Heilon.
Một người đàn ông trung niên với mái tóc đen, khó có thể đoán tuổi đã qua bốn mươi hay chưa. Có lẽ là khoảng đó.
Thường được gọi là Bá tước August, Đại Công tước Heilon.
Nhưng sao lại vậy, vừa là bá tước vừa là đại công tước? Chẳng phải chúng rất mâu thuẫn sao?
Một ý nghĩ thoáng qua, nhưng tôi không thực sự biết.
Trước hết, đây là thế giới lãng mạn kỳ ảo, nên tôi cho rằng có những thứ đã vứt bỏ logic ra ngoài cửa sổ.
Hãy bỏ qua điều đó.
Dù sao thì.
Người tôi đang đối mặt là người chỉ huy bảo vệ vùng phía Bắc này, người bảo vệ của phương Bắc.
Người thường được gọi là Đại Công tước Phương Bắc.
(Ồ. Mình biết cái này. Mình đã từng thấy nó trước đây.)
Đó là một mô típ phổ biến trong lãng mạn kỳ ảo. Đại Công tước Phương Bắc.
Lạnh lùng và xa cách.
Nhưng tốt bụng với người dân của mình.
Kiểu như một ISTP, đại khái vậy.[note87833]
Ah, bạn gái cũ của tôi cũng là một ISTP. Đột nhiên nhớ lại khiến tôi tức giận.
(Nhưng.)
Đại Công tước Phương Bắc mà tôi đang đối mặt bằng cách nào đó lại khác. Ông ấy trông không lạnh lùng đến thế.
Đôi mắt xanh của ông ấy rất nổi bật, nhưng chỉ đến mức đó thôi.
Ông ấy có bộ râu dày, nhưng tôi không cảm nhận được bất kỳ cảm giác nào về một người đàn ông phương Bắc lạnh lùng.
Ah, nhưng ông ấy vẫn là một quý tộc.
(Bá tước.)
Loại người mà trêu vào là xác định, đừng có hòng mà thoát được.
Một người mà tôi thường không dám nhìn thẳng vào mặt, nhưng bây giờ tôi đang tự tin đối mặt với ông ấy.
Bởi vì.
“Vậy cậu là… con nuôi của Elise Sethris, Đại Pháp sư 8 sao, một trong hai người duy nhất trên toàn lục địa đạt tới cảnh giới đó, ngay cả Hoàng đế Bệ hạ và Giáo hoàng của Thánh Quốc cũng khiếp sợ, và là người mà không ai dám đứng bên cạnh?”
"..."
Bá tước August vừa giải thích chi tiết lý do tại sao tôi được phép đối mặt với ông ấy.
Ồ, thực sự là một cái gì đó.
(Mẹ mình là một người tuyệt vời như vậy sao?)
Nên bỏ câu 'con điên' đó thôi.
Người mẹ duy nhất của tôi. Hy vọng duy nhất của tôi.
Một vị thần.
Cô ấy là một con người tuyệt vời hơn nhiều so với tôi tưởng tượng.
(Elise Sethris.)
Tôi không quan tâm cái tên, nhưng danh hiệu phía trước quan trọng hơn.
(Đại Pháp sư 8 sao.)
Đại Pháp sư 8 sao, một trong hai người trên lục địa đã đạt đến cảnh giới đó.
Nói cách khác, một pháp sư đã đạt đến Vòng thứ 8, một tồn tại được gọi là thần trong số các pháp sư.
Cô ấy cũng xuất hiện trong tác phẩm gốc.
Cô ấy không xuất hiện trong 60 chương đầu, nhưng được đề cập trong vài dòng.
-Rachel. Ta nghe nói một đại pháp sư sẽ đến Đế quốc lần này.
-Một đại pháp sư?
-Ừ, cô ta khá lập dị, nên hãy cẩn thận đừng để trở thành nạn nhân. Ngay cả Hoàng đế cũng không thể vô lễ với cô ta.
Một người mà ngay cả Hoàng đế cũng không thể vô lễ.
Tôi không biết đó có phải là Elise mà tôi đang nghe nói đến bây giờ không.
(Dù sao thì.)
Người đưa tôi đến đây là người tuyệt vời đó?
Đó là điều quan trọng với tôi.
“Đúng vậy. Ngài Bá tước. Tôi là con nuôi của người đó... Hoàng đế của Đế quốc và Giáo hoàng của Thánh Quốc, chỉ có hai người trên toàn lục địa, cả hai đều khiếp sợ, và không ai... cái gì nữa nhỉ?”
“Dám đứng bên cạnh.”
“Ah, đúng rồi. Đứng bên cạnh. Chính là tôi.”
“...Ra là vậy.”
Tôi ưỡn ngực một chút.
Wow, thằng nhóc mồ côi đã làm được. Tôi đã suýt chết một tháng trước. Mẹ tôi đúng là số một mà.
(Wow, mình đang cảm thấy muốn hiếu thuận.)
Bỏ cái ý định bất hiếu đó đi thôi.
Tôi cảm thấy mình nên hôn mẹ một cái thật lớn nếu gặp lại mẹ. Hoàn toàn khả thi.
Cô ấy hẳn phải tuyệt vời lắm khi Bá tước muốn gặp tôi ngay khi tôi mang lá thư có dấu của cô ấy.
Ồ, cái gì đây? Cuộc đời tôi đang thay đổi sao? Có phải vậy không?
Tôi tràn đầy phấn khích. Cái thế giới lãng mạn kỳ ảo chết tiệt này.
Yeah, đây mới là ý nghĩa của một kẻ xuyên không.
“...Tôi đã nhận được thư giới thiệu. Tôi không bao giờ tưởng tượng rằng cô ấy sẽ nhận nuôi một đứa con trai.”
Bá tước August nhìn tôi từ đầu đến chân với vẻ mặt thực sự tò mò.
Ánh mắt dò xét của ông chú khiến tôi cảm thấy hơi buồn nôn.
“Vậy, cậu là một pháp sư đúng không?”
“Vâng, tôi là một pháp sư.”
“Vòng thứ... không, hỏi thừa rồi. Vòng thứ 1, phải không?”
“Đúng vậy ạ.”
“Rất ấn tượng. Thức tỉnh 1 Vòng ở độ tuổi đó. Nếu cậu không phiền, ta có thể hỏi mất bao nhiêu ngày không?”
“Ah.”
Tôi nghe vậy và trả lời. Câu trả lời đã được chuẩn bị sẵn.
-Chỉ cần nói mất khoảng ba ngày.
Bởi vì tôi đã được bảo phải nói điều đó.
“Ba ngày.”
“...Hả? Ba ngày?”
Thực ra là năm giây, nhưng tôi đã nói dối là ba ngày.
Tôi không biết tại sao, nhưng tôi được bảo phải làm vậy.
(Chẳng phải ba ngày là quá lâu sao?)
Tôi chỉ nói bừa, và nó hiệu quả thật.
Nó thì ra không khó đến thế. Tôi đã lo lắng rằng mình có thể sẽ trông quá bất tài.
“...Một thiên tài.”
“Xin lỗi ạ?”
Bá tước August nói như thể thực sự kinh ngạc. Một thiên tài? Một thiên tài?
“Tôi?”
“Haha... xét theo phản ứng của cậu, chắc cậu chưa bao giờ nghe điều đó từ Elise. Chắc chắn rồi. Nếu cô ấy nhận nuôi cậu, cậu phải có tài năng đến mức đó.”
“Ý ngài là sao?”
“Thời gian trung bình để một con người có Mana thức tỉnh 1 Vòng là hơn một tháng. Nhưng cậu đã thức tỉnh 1 Vòng chỉ trong ba ngày...Cậu đúng là một thiên tài đáng kinh ngạc.”
“...”
Ồ.
(Cái gì? Nó khó đến thế sao?)
Như việc thở vậy.
Tôi chỉ tạo ra nó một cách rất bình thường, nhưng người khác lại mất tận một tháng.
Đó là một vấn đề lớn sao?
“Với tài năng như vậy, hẳn cậu đã phải chịu đựng nhiều khi Bệnh Ma Pháp bùng phát.”
“Đúng vậy. Tôi đã suýt...”
Tôi suýt chết. Khoảnh khắc tôi định nói điều đó.
“Cậu hẳn đã nằm liệt giường với cơn sốt ít nhất một tuần.”
“...Vâng. Tôi đoán vậy.”
Tôi thay đổi lời nói vì điều đó dường như cũng khác biệt.
Tôi suýt chết hai lần trong một tháng... Nhưng nằm liệt giường một tuần?
Điều đó khá khác so với những gì tôi biết.
(Cái này.)
Chả có lẽ.
(Mình là một thiên tài tuyệt thế sao?)
Một cảm giác mơ hồ đang nở rộ trong cơ thể tôi.
“...Với một tồn tại như vậy xuất hiện ở Phương Bắc, ta không biết phải làm gì. Cậu thực sự sẽ được chào đón.”
“Ồ, không có gì đâu ạ.”
“Thư giới thiệu đã được xác nhận. Với con dấu này, không cần xác minh danh tính của cậu nữa. Ta sẽ đối xử với cậu đúng như những gì đã viết trong thư. Ta sẽ gửi lịch trình từ ngày mai, vì vậy hãy nghỉ ngơi tốt hôm nay. Quản gia.”
“Vâng.”
“Hướng dẫn Ruin về phòng.”
“Tôi đã hiểu. Xin mời đi lối này.”
“Ta sẽ gặp cậu vào lần sau.”
Tôi đi theo sự hướng dẫn của ông già trông giống một quản gia.
Tôi chào Bá tước và đi ra ngoài.
Ngay khi bước ra, tôi thấy một tấm gương trong suốt.
Khuôn mặt tôi phản chiếu trong đó.
Tóc đen và đôi mắt xanh lục.
Tóc đen và đôi mắt xanh lục khá hiếm trong thế giới này.
Không hẳn là đẹp trai, nhưng có một ấn tượng hơi dữ dằn.
Tôi không thể không cười khi nhìn thấy nó.
“Xin chào?”
Tôi vẫy tay vào gương.
“Người ta gọi tôi là thiên tài.”
“...?”
Quản gia đang nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ, nhưng tôi không quan tâm.
(Chết tiệt, cuối cùng cuộc sống hạnh phúc của mình trong thế giới này sẽ bắt đầu kể từ bây giờ.)
Tôi phải tận hưởng một cuộc sống hạnh phúc với tài năng mạnh mẽ và kiến thức về thế giới này.
Đây là sự chuẩn bị cho điều đó.
Ah, tôi đang bánh vẽ hơi quá rồi.
(Từ ngày mai, ánh mặt trời tươi sáng sẽ chiếu sáng lên mình.)
Không khí thật sự xa hoa.
Khi tôi nghĩ vậy, một ngày trôi qua.
“P-Pháp sư, mau làm gì đi! Bắn cái gì đi!”
“Aaaaaaah!”
Giữa cảnh hỗn loạn đang diễn ra.
Tôi thì thầm lặng lẽ.
“...Ah, cái địt mẹ.”
Lãng mạn kỳ ảo cái con khỉ.
“...Đây không phải là dark fantasy sao?”
Không mất nhiều thời gian để tôi nhận ra cái thực tế phũ phàng này.
*****
Kwaaaa-!! Thump-!!
-Kyaaaaa!!!
-Uaaaah! Chặn chúng lại!
-Giơ kiếm lên!! Đừng để chúng vượt qua!
-Chết tiệt! Có quá nhiều!
Chất lỏng màu đỏ văng tung tóe khắp nơi trên cánh đồng tuyết trắng tinh.
Máu chảy ra từ quái vật và máu chảy ra từ con người.
Thứ tôi thấy trước mặt có lẽ là một quái vật tên là Troll Băng. Một quái vật cao ít nhất 4 mét.
Kiếm thậm chí còn không thể xuyên thủng nó.
Vũ khí cùn mà nó vung lên dễ dàng đánh bay hàng chục con người.
Những người không thể chặn nó bằng khiên đã bị nghiền nát cơ thể.
(Cái đéo gì đây-.)
Cơ thể tôi đóng băng trước cảnh tượng trước mắt.
Mọi người đang chết như ngả rạ. Không chỉ có Troll Băng.
Tôi có thể thấy những con quái vật khác phía sau chúng nữa.
Quái vật.
Chúng liên tục tấn công để vượt qua những bức tường phía bắc.
Những người lính đang la hét trước mặt tôi.
-Chặn chúng lại---!!!-Đừng để chúng vượt qua!!
Chống lại những kẻ đó, người dân phương Bắc đều vung kiếm vào quái vật.
Đó là lúc nó xảy ra.
Thứ gì đó bay tới trước mặt tôi.
Cái gì vậy? Khoảnh khắc tôi mở to mắt.
Bang-!!!
Người xuất hiện trước mặt tôi chặn đỡ cuộc tấn công bằng một chiếc khiên.
“Kugh! Mau tỉnh táo lại đi!!”
“...!”
Tâm trí tôi tỉnh táo trước tiếng hét của người đàn ông.
Không khí lạnh lập tức tràn vào phổi tôi.
“Haa...haa.”
“Pháp sư! Tỉnh táo lại! Mau làm gì đi! Kuegh! Ngài phải làm gì đó!”
Kwaang-! Người đàn ông loạng choạng từ đòn tấn công của quái vật.
Dường như có giới hạn trong việc chặn bằng khiên.
(Làm gì đó ư?)
Trái tim tôi đập mạnh trước lời nói của người đàn ông. Làm gì mới được?
(Mình-.)
Tôi còn không biết sử dụng Ma Pháp.
Tôi muốn làm gì đó, nhưng tôi không biết nên làm thế nào.
Bởi vì tôi chưa học được gì cả.
(Tại sao mình lại ở đây?)
Tại sao tôi lại ở đây? Ký ức của tôi mơ hồ.
Tôi được bảo nghỉ ngơi một ngày, vì vậy tôi đã đến phòng được phân công và nghỉ ngơi.
Tôi nhận được một chiếc giường êm ái và một chiếc gối mềm mại và nghỉ ngơi.
Tôi nhận được thức ăn ngon và ngủ thoải mái.
Và ngày hôm sau.
-Pháp sư. Ngài phải ra ngoài để tiêu diệt quái vật.
Đột nhiên, tôi bị lôi đến đây bởi những người xuất hiện ngoài cửa.
(Mình đã đến-.)
Và đây là những gì đã xảy ra.
Kkeuaaaaaaaa---!!!
Tiếng la hét.
Bạo lực.
Máu.
Đó là một tình cảnh hỗn loạn.
-Chết tiệt! Chúng ta đang bị đẩy lùi!
-Tại sao lại có Troll...!!!
Con Troll Băng đó.
Mọi người rơi vào tuyệt vọng vì sự xuất hiện của gã đó là vấn đề.
Kwaddeuk.
Cuộc tấn công tiếp tục.
“Keok!”
“Hans! Chết tiệt!”
Người đàn ông đang bảo vệ tôi ngã xuống từ đòn tấn công của quái vật.
Một người đã chết. Ngay trước mắt tôi.
“Chặn chúng lại!”
“Cố lên! Quân tiếp viện sắp đến rồi!”
Những tiếng hét không thể xuyên thủng cái lạnh của mùa đông.
Con Troll quá mạnh để nâng cao sĩ khí. Và tôi thì không thể làm gì cả.
Không có gì tôi có thể làm.
Cơ thể yếu ớt và mỏng manh của tôi thậm chí còn không thể cầm nổi một thanh kiếm sắt.
Ngay cả khi được gọi là pháp sư, tôi cũng không thể sử dụng được bất kỳ Ma Pháp nào.
Thức tỉnh Vòng tròn thì có ích gì?
Tôi không thể nghĩ ra điều gì. Nỗi sợ hãi xâm chiếm cơ thể tôi. Trong một tình huống mà tôi không thể làm gì.
Mọi người cứ ngã xuống như vậy.
Rồi.
Keureureureureuk-!
“...!”
Con quái vật đã nhìn thấy tôi.
Kyareureureuk. Keureureureuk.
Nó chảy nước dãi.
Nó biết quá rõ về con mồi bất lực sẽ trông ra sao.
“...Euk...keuk....”
Chân tôi đóng băng. Tôi biết mình phải chạy trốn, nhưng chân tôi không cử động được.
Kyaaaaaaaa-!!!
Con quái vật lao về phía tôi. Ngay trước khi một quái vật không tên xé cổ tôi.
“Euk!”
Cuối cùng tôi nhắm mắt lại.
Chwaaaak-!!
Sau đó tôi nghe thấy một âm thanh lạnh toát.
“...Euk...?”
Nhưng không có đau đớn nào.
Cái gì vậy? Tôi cẩn thận mở mắt ra.
“...Heok!”
Tôi thấy thứ gì đó trước mặt. Là con quái vật định ăn thịt tôi, đã chết trước mặt tôi.
Với cơ thể bị cắt làm đôi.
“Cái này là...?”
“Tránh ra.”
Bịch!
Ai đó đẩy tôi sang một bên và đi qua.
Đó là một giọng nói lạnh lùng như tuyết trước mặt tôi.
Một người phụ nữ với mái tóc trắng và đôi mắt xanh.
Khi cô ấy vung thanh kiếm dính máu của mình.
Kyaaaaaaaa-!!!
Những con quái vật phía trước lập tức bị tàn sát.
“Công chúa...!”
“Công chúa đã đến-!!”
“Quân tiếp viện đến rồi!”
Tình huống tuyệt vọng đó thay đổi trong chớp mắt.
Người phụ nữ di chuyển cơ thể, phất phơ mái tóc trắng như tuyết.
Tôi có thể thấy thứ gì đó lấp lánh trên thanh kiếm.
Một ánh sáng trắng tinh bao phủ thanh kiếm.
Và nó đã tàn sát vô số quái vật.
Kuaaaaaaaaaaaaaa--!!!!
Tất cả quái vật xung quanh đều bị đánh bại.
Không mất đến một phút để cổ của Troll Băng, thứ mà hàng chục người không thể giết, đã bị cắt đứt.
“...”
Trên cánh đồng tuyết.
Người phụ nữ, dính đầy máu của quái vật, tra kiếm lại vào vỏ.
Clang.
Với âm thanh đó, mọi người xung quanh reo hò.
“Aaaah, chúng ta sống rồi...!”
“Công chúa... cảm ơn người...!”
Trong tiếng reo hò đó, người phụ nữ vuốt ngược mái tóc.
Vẻ đẹp của cô ấy thu hút ánh mắt của tôi.
“Các ngươi đã vất vả rồi. An táng người chết, vận chuyển người bị thương và chuẩn bị trở về.”
“Chúng tôi hiểu rồi...!”
Mọi người di chuyển ngay lập tức.
Giữa lúc tình huống căng thẳng kết thúc, tôi thả lỏng và chân tôi mềm nhũn.
Bịch. Một cảm giác lạnh lẽo chạm vào mông tôi.
“Haa...haa...haa.”
Hơi thở của tôi yếu ớt thở ra.
Tôi cảm thấy chóng mặt. Tôi cảm thấy như sắp nôn.
Khi tôi vừa kịp lấy lại tinh thần.
“Ngươi nói ngươi là pháp sư đúng không?”
Một người phụ nữ với đôi mắt xanh đang đứng trước mặt tôi.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn.
“...!”
Tôi giật mình khi nhìn thấy đôi mắt cô ấy.
Đôi mắt dường như chứa đựng cả một đại dương.
Thứ được phản chiếu trong đôi mắt đẹp đó.
“...Tsk.”
Là một sự thất vọng tột độ.
==========
[◆ Bạn đã gặp gỡ thiên tài kiếm thuật của phương Bắc.]
[◆ Độ thiện cảm là -4. Nó giống như sự khinh miệt.]
[◆ Chúc mừng!]
[◆ Một nhân vật chính đã công nhận bạn.]
==========