Vậy thì…. Tiêu đề là gì nhỉ?
Thật sự, tôi không thể nhớ rõ lắm.
Có lẽ là đại loại như, 'Nữ Bá Tước Chuyển Sinh Ghét Nam Phụ Thứ Hai'. Đại khái thế.
Nhân vật chính xuyên vào vai nữ phản diện bá tước.
Bỏ lại nữ chính và nam chính gốc, cô ấy cuối cùng đến bên chàng kiếm sĩ thiên tài nhưng thô lỗ, nam phụ thứ hai.
Bạn biết đấy, đại loại như vậy.
Kiểu kiểu như thế.
Rồi, sau khi trải qua các sự kiện khác nhau, tình cảm của họ sâu đậm hơn, và cuối cùng họ hẹn hò và kết hôn.
Vài chương ngoại truyện, rồi kết thúc.
Đại loại thế, phải không? Tôi thậm chí còn chưa đọc hết, nên tôi không biết gì cả.
“Nhưng mà tại sao.”
Nhưng tại sao.
“Tại sao mình lại ở đây chứ!”
Tại sao tôi lại ở trong thế giới đó?
“Trời ạ…. Cái quái gì vậy?”
Tại sao tôi lại ở đây?
Tôi thật sự không biết.
“Tại sao lại là mình?”
Đó là điều tôi thật sự băn khoăn kể từ ngày đầu tiên đến đây.
Tôi không hẳn là một độc giả trung thành của bộ tiểu thuyết đó.
Tôi đã bỏ cuộc sau khoảng 60 chương.
Lý do không có gì đặc biệt.
Em gái tôi cứ cằn nhằn bắt tôi xem cùng nó, nhưng tôi không thích tiểu thuyết lãng mạn kỳ ảo cho lắm.
Việc tôi thậm chí xem tới tận 60 chương đã là một điều không tưởng. Mặc dù nó cũng khá thú vị.
Đó là lý do tôi xem tới đó.
Và rồi tôi phải đi làm, nên nghĩ mình nên dừng đọc, nhưng sau đó tôi lại gặp tai nạn.
Rồi tôi mở mắt ra và thấy mình ở một nơi xa lạ nào đó.
(Mình đang ở đâu? Mình là ai?)
Tên tôi không phải là Jin Yumin nữa, mà là Ruin, một đứa trẻ không có xuất thân.
Nói là không xuất thân, ý tôi là.
Đứa trẻ này là một đứa trẻ mồ côi.
Nó không biết cha mẹ là ai và được nuôi dưỡng trong một trại trẻ mồ côi.
Trong cơ thể đó, tôi lấy lại ký ức về kiếp trước của mình.
Khoan đã, tiểu thuyết lãng mạn kỳ ảo không phải là một thế giới hạnh phúc, vui vẻ của giới quý tộc sao?
Tại sao tôi lại là một đứa trẻ mồ côi? Thật bất công.
Thậm chí còn tệ hơn.
“Khụ! Khụ!”
“Ru, Ruin! Cậu ổn chứ?”
Thân thể tôi cũng không khỏe nữa. Nhìn này, chỉ ho vài tiếng là tôi đã ho ra máu rồi.
(Ah, chết tiệt, cái gacha chuyển sinh của mình như cái l.)
Tại sao tôi lại mắc kẹt trong một cơ thể như thế này? Ngay cả khoảnh khắc tôi lấy lại ký ức về kiếp trước cũng như vậy.
Tôi đang phải chịu đựng cơn sốt cao và chết lâm sàng.
Khoảnh khắc tôi lấy lại được ký ức về kiếp trước, tôi vừa kịp lấy lại hơi thở.
Vì vậy, nói một cách đơn giản.
(Tôi đã chết một lần rồi.)
Nói chính xác hơn là tôi tìm thấy ký ức sau khi chết đi và sống lại.
Và tôi vẫn đang bên bờ vực của cái chết.
“Haa, ha…”
Tôi lau đi mồ hôi. Ah, thật sự đau như địa ngục vậy.
Chỉ riêng việc thở thôi cũng cảm thấy cổ họng như đang nuốt phải cục đá.
Và tại sao tim tôi đập nhanh thế? Cảm giác như nó sẽ nổ tung nếu tôi chạm vào.
“C, cố lên…! Ngài hiệu trưởng nói là sẽ mời một linh mục đến…!”
Elaine. Một cô bé cùng trại mồ côi với tôi.
Nghe những lời đó, tôi chỉ cười thầm trong lòng.
(Phải rồi.)
Ruin có trong đầu kiến thức thông thường và thông tin về thế giới này.
Đó là cách tôi biết rằng thế giới này chính là tiểu thuyết lãng mạn kỳ ảo mà tôi đã đọc.
Đây là vùng ngoại ô của Đế quốc Lehart. Nó cũng kết nối với phía bắc.
Có nghĩa là một nơi thật sự lạnh giá.
Bạn biết đấy, kiểu nơi mà tuyết rơi dày đặc và chất thành đống.
Thật lố bịch khi một linh mục lại đến một nơi như vậy.
(Làm gì có ai rảnh đến mức mà lại phải mời một linh mục đến để cứu một đứa trẻ mồ côi chứ.)
Một linh mục. Liệu họ có mời một người quý giá như vậy đến để cứu tôi?
Nhảm nhí.
Đặc biệt là khi hiệu trưởng ở đây còn không phải là một người tử tế.
(Ông ta không phải loại người như vậy.)
Càng thu thập nhiều trẻ mồ côi, ông ta càng nhận được nhiều trợ cấp.
Ông ta đã lợi dụng chính sách do Hoàng đế Lehart đặt ra theo cách này.
Tôi không nghĩ mình bị ngược đãi.
Tôi nhớ họ không chữa trị cho người bệnh mà chỉ vứt khi họ chết đi.
Như thế này đã là khá tốt rồi, vì có nhiều nơi còn giết những đứa bị bệnh cơ.
“Khụ-!!”
“Ruin…!!”
Nếu cứ tiếp tục thế này, tôi kiểu gì cũng sẽ chết thôi.
Tôi biết mà. Linh mục sẽ không bao giờ đến.
Và tôi nghĩ hôm nay sẽ là thời điểm then chốt.
(Ah, chết tiệt.)
Tôi không nghĩ nó sẽ là hôm nay, kế hoạch của tôi đã sai.
Đã một tháng kể từ khi tôi nhận thức được kiếp trước. Tôi đã biết rõ tình trạng cơ thể mình.
Một cái xác chết biết đi.
Đó là cách mô tả hoàn hảo. Tôi thậm chí còn không biết tên căn bệnh là gì.
Tôi còn không phải là bác sĩ, làm sao tôi biết chứ?
Nhưng tôi biết rằng việc tự nhiên khỏi bệnh là bất khả thi.
Và tôi biết rằng tên hiệu trưởng đó sẽ không chữa trị cho tôi.
Vậy thì tôi phải làm gì?
(Nếu muốn sống, mình phải tự lực cánh sinh.)
Tôi không thể chết như thế này được.
Tôi không biết tại sao mình chuyển sinh, tại sao mình rơi vào thế giới chết tiệt này.
(Kệ mẹ nó đi.)
Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn sẽ sống. Đó là lý do.
“Ru, Ruin! Cậu định đi đâu vậy!”
Tôi đứng dậy và di chuyển cơ thể, thứ mà tôi thậm chí không thể kiểm soát.
Tôi còn chút sức lực nào để chạy không? Cơn sốt đang đè nặng lên toàn bộ cơ thể, nhưng tôi vẫn cứ đi về phía trước.
Trong tất cả những điều đó, tôi chộp lấy chiếc túi ở góc của mình.
Có tiền bên trong. Đó là số tiền tôi đã ăn cắp trong một tháng. Tôi đã làm đủ thứ với cái cơ thể này.
Vì vậy số tiền tôi tích cóp được rất nhỏ, nhưng tôi lấy nó trước tiên.
(Khi nào nhỉ.)
Chỉ có một kế hoạch duy nhất.
Một linh mục sẽ sớm đến con phố.
Tôi nghe nói một linh mục từ Thánh Quốc sẽ đến vì có lịch trình ở Bắc Hải. Và không phải linh mục bình thường.
(Thánh Nữ.)
Thánh Nữ.
Thánh Nữ, người vừa mới xuất hiện ở Thánh Quốc sẽ đích thân đến đây.
Hôm nay chính là ngày đó.
Tôi không biết lý do tại sao cô ấy lại đến đây.
Các nguồn tin của trại mồ côi không đủ lớn để nghe những điều như vậy.
Dù sao thì, lời nói của hiệu trưởng về việc mời một linh mục là đúng một nửa.
Một linh mục sẽ đến. Chỉ là không đến chỗ tôi.
Chỉ có một điều duy nhất tôi nhắm tới.
(Gặp vị linh mục đó.)
Linh mục là những sinh vật thuộc tầng lớp quý tộc trong thế giới này, nhưng nếu đây là thế giới của tiểu thuyết lãng mạn kỳ ảo mà tôi biết.
(Các linh mục của Thánh Quốc là những sinh vật hoàn hảo.)
Những con người thánh thiện, tuyên bố sẽ duy trì một thế giới thuần khiết.
Nếu họ là những người giống trong tiểu thuyết tôi đọc, thì chắc chắn sẽ có cơ hội.
Tôi sẽ tới gặp họ và cầu xin họ cứu tôi.
Đó là một phương pháp đơn giản, nhưng lại có khả năng thành công cao nhất.
Vấn đề là.
(Ugh, chết tiệt….)
Cơ thể tôi không chịu nổi.
Tôi không thể làm gì vì bị mắc kẹt trong một cơ thể trẻ con với một căn bệnh khủng khiếp.
(Lạnh quá….)
Lục địa phía bắc quá lạnh để cơ thể yếu ớt này chịu đựng được.
Tôi cảm thấy mình sẽ bị đóng băng mặc dù chỉ dừng lại một chút.
Tâm trí tôi đã mơ hồ từ lâu.
Tuy nhiên, tôi vẫn chạy ra khỏi trại trẻ mồ côi và đến được con phố.
(Vị linh mục…. Linh mục ở đâu…?)
Ở đâu vậy? Tôi không thấy đoàn rước đâu cả.
Tôi nghe nói mọi người đang tụ tập để xem Thánh Nữ của Thánh Quốc cơ mà?
Thật vô lý. Chẳng có gì cả.
“Ah…. Ack….”
Chân tôi đang run rẩy.
Tôi không thể chạy được nữa. Tầm nhìn của tôi đã mờ từ lâu.
“Aaa….”
Ngay cả việc thở thôi cũng đau đớn.
Có khi nào không phải ở đây không? Không thể nào.
“Huff… huff….”
Có gì đó đã rơi xuống. Thứ gì đó chảy ra từ miệng tôi. Là máu.
Tôi lau nó bằng mu bàn tay.
(Đi. Đi đi, cái chân chết tiệt.)
Tôi cố gồng sức vào đùi mình.
Tôi bảo chúng di chuyển, tôi cầu xin chúng.
Tôi không thể chết ở đây. Dù có sinh ra trong một cơ thể tồi tệ, tôi vẫn sẽ sống sót.
Tôi nuốt máu và bước đi. Đó là lúc.
“…”
Tôi quay đầu lại.
Thứ gì đó ngọt ngào thoảng qua mũi tôi.
“Cái gì đây…?”
Là gì vậy. Bỏ qua mùi hương, tôi có thể nhìn thấy thứ gì đó.
Đó là một ánh sáng xanh lam.
Thứ gì đó tỏa ra như làn sóng nhiệt được kết nối như một sợi dây trong không khí.
Tôi không biết đó là gì.
Khi tôi nhìn chằm chằm vào sợi dây, tôi có thể thấy rằng nó được kết nối với ai đó.
Ngay cả trong trạng thái mờ mịt, chỉ có dòng chảy kỳ lạ đó là rõ ràng.
Tôi phải đi tìm linh mục.
Ngay cả khi nghĩ vậy, đôi chân tôi vẫn tự động di chuyển.
Đường dây hướng về phía một người đang mặc áo choàng.
Sau khi xác nhận rằng nó được kết nối với phía đó, tôi chạy đến với chút sức lực cuối cùng còn lại.
Tôi không biết tại sao mình lại làm vậy.
Tôi chỉ đi theo bản năng mách bảo.
“Huh?”
Tôi chộp lấy chiếc áo choàng.
“Cái gì đây?”
Tôi nghe thấy một giọng nói của phụ nữ. Nhưng tôi không thể nhìn rõ mặt cô ấy.
“Đứa trẻ này là gì vậy? Sao nhóc lại bắt được ta?”
“…Haa… haa…. Cứ… cứu tôi.”
“Hả?”
Người phụ nữ phản ứng với lời nói của tôi.
“Nhìn này? Bệnh ma pháp? Ở cái thị trấn hẻo lánh này ư? Trông nhóc như một thường dân nhỉ?”
“Haa…. Hộc….”
“Thú vị đấy…. Nhóc thậm chí còn bắt được ta sao?”
Tư thế của cô ấy hạ thấp xuống. Đầu gối tôi đã gập xuống từ lâu.
Lách tách
Những giọt máu mà tôi không thể ngăn được nữa, rơi xuống từng giọt, thấm đẫm mặt đường.
“Nhóc sắp chết rồi. Nhóc biết điều đó, phải không?”
“Hộc… hộc.”
Tôi thậm chí còn không thể trả lời.
“Nếu nhóc chạm vào ta ở Đế quốc, ta đã chặt đầu nhóc rồi. Ta sẽ tha cho nhóc vì nhóc đã cho ta thấy một thứ thú vị. Ah, nhóc vừa nói cứu nhóc à?”
Giọng cô ấy đầy sự vui vẻ. Những âm thanh xung quanh dừng lại.
Ngay cả trong khoảng trống đó, giọng người phụ nữ vẫn rõ ràng.
Kỳ lạ thay.
“Được thôi. Ta sẽ cứu nếu nhóc làm được một điều.”
Thứ gì đó xuất hiện trước mặt tôi.
Trông giống như ngón tay của người phụ nữ.
“Nhóc cảm thấy gì?”
Tôi phải thấy gì? Tôi nhìn vào ngón tay cô ấy.
“Đoán đi. Nếu nhóc làm được, thì ta sẽ cứu nhóc.”
“…”
Khi tôi nhìn nó, tôi có thể thấy thứ gì đó trên ngón tay cô ấy.
Năng lượng xanh lam được kết nối lúc nãy đang tập hợp và tạo thành thứ gì đó.
Nhưng.
(Hơn thế nữa….)
Tôi đang nhìn vào thứ gì đó khác với con số được viết trên ngón tay của người phụ nữ. Một cái gì đó sâu sắc hơn và thâm thúy hơn.
Một cái gì đó rộng lớn hơn nhiều và cái đó đã thu hút sự chú ý của tôi từ lúc nãy.
Nhìn vào đó, tay tôi di chuyển.
Tôi duỗi ngón trỏ đang run rẩy ra và chỉ.
“Huh?”
“…Tám…”
“Huh?”
Ngón tay tôi vượt qua tay người phụ nữ và chỉ vào ngực cô ấy.
Khu vực trái tim của cô ấy.
“Tám rưỡi.”
Tôi đã nói như vậy.
Bịch.
Tôi mất ý thức và ngã xuống.
Thân thể bất lực rơi xuống.
Woo-!!!
Nhưng nó không chạm đất.
“Ahaha….”
Năng lượng bao phủ cơ thể tôi và khiến tôi lơ lửng trong không khí.
***
“Ahahahahaha.”
Người phụ nữ cười.
“Chà, điên mất thôi.”
Sự quan tâm trào dâng trong đôi mắt đỏ thẫm của cô.
“Cái gì đây?”
Cậu ta chỉ vào ngực cô, không phải tay cô, và nói ra.
Ngay cả con số được lẩm bẩm cũng không chỉ là tám.
“Rưỡi?”
Tám rưỡi.
Con số mơ hồ đó đã thu hút sự chú ý của người phụ nữ.
“Nhóc.”
Điều đó là chắc chắn.
“Nhóc có thể nhìn thấy nó sao?”
Không chỉ cảm nhận nó mà còn nhìn thấy nó rõ ràng.
Nhìn vào cơ thể đang chết dần với sự sống bị cắt đứt, khóe miệng người phụ nữ nhếch lên tận trời.
Tám rưỡi.
Đó là số lượng vòng được buộc vào trái tim cô.
Cậu ta đã nhìn thấy thứ mà không một ai trong toàn bộ Đế quốc có thể nhìn thấy.
“Thú vị.”
Người phụ nữ cười.
“Ta sẽ cứu nhóc như đã hứa.”
Cậu ta đã làm đúng một thứ khác, không phải câu trả lời cô tìm kiếm, nhưng người phụ nữ hài lòng với điều đó.
Cô tìm thấy thứ gì đó quý giá ở vùng đất xa xôi này, nên có thể làm được chừng này.
Thậm chí hơn thế.
“Nhờ có nhóc, Thánh Nữ đã sống sót.”
Điều nhỏ bé này đã khiến cô thay đổi ý định một cách bốc đồng.
Thánh Nữ lẽ ra phải chết trong tay cô hôm nay đã sống sót.
*
==========
◆ Một điều bất thường đã xảy ra.
◆ Bạn đã làm rối loạn tuyến thế giới.
◆ Tập 'Cái chết của Thánh Nữ' sẽ bị thay đổi.
◆ Nhận được phần thưởng.
◆ Mạch mana bị hỏng được chữa lành.
◆ Thiên phú đang nở rộ.
◆ Thiên phú chạm tới trời cao giáng xuống.
◆ Ma Vương ở Ma Giới quan tâm đến bạn.
==========