Web Novel

Chương 66 Christmas Carol (1)

2025-08-29

1

Giáng sinh.

Một ngày lễ kỷ niệm sự ra đời của Đấng Cứu Thế.

Ngày mà trẻ con mong đợi những món quà, là ngày người lớn tận hưởng niềm vui của lễ hội, do đó đây là một lễ hội lớn trong nhà thờ, an ủi mọi người bằng niềm vui của Đấng Cứu Thế.

Lý do tôi gửi “Truyện cổ tích của Andersen” cho những người quen vào ngày này là vì ký ức của tôi về ‘Giáng sinh.’ Giáng sinh là một ngày dành cho trẻ con. Nên tôi nghĩ đó là một ngày khá thích hợp để tặng truyện cổ tích làm quà.

“…Cái gì? Các thầy cô ở quỹ đang dạy trẻ con đọc và viết sao?”

“Vâng ạ! Hehe, chẳng phải tác giả đã thành lập quỹ để dạy dỗ các em sao? Các thầy cô đều làm việc rất vui vẻ.”

Đó là tin tôi nhận được từ Giám đốc Kindersley. Nghe xong khiến tôi hơi sững sờ.

Tất nhiên tôi biết về hoạt động của quỹ vì chính tôi đã lập ra nó. Quỹ có nhiệm vụ hỗ trợ tài chính cho các gia đình và trại trẻ mồ côi để các em không phải đi làm mà vẫn được đi học.

Nhưng mà…

“Nhưng hôm nay là Giáng sinh cơ mà?”

“Hehe, các thầy cô ở quỹ đều làm việc rất vui vẻ, nên không sao đâu. Giúp đỡ mọi người thì làm gì có ngày nghỉ lễ chứ!”

“...”

Tụ tập bọn trẻ để dạy học vào đúng ngày Giáng sinh liệu có đúng không? Dĩ nhiên việc này tốt hơn là để chúng đi làm. Quỹ đã đưa ra chính sách hỗ trợ tài chính để khuyến khích các gia đình cho con đi học, nhằm chống lại nạn lao động trẻ em.

Tôi đã sống ở Hàn Quốc vào thế kỷ 21, nơi phổ cập giáo dục đã trở thành một quy tắc và được đề cao. Có lẽ với trẻ em ở thế giới này, cơ hội được ‘học’ cũng là một điều đáng quý.

Tuy nhiên bản thân tôi cũng không chắc lắm. ‘Giáng sinh’ ở thế giới này và ‘Giáng sinh’ trong kiếp trước của mình, dù văn hóa dù có tương đồng nhưng không thể hoàn toàn giống nhau được.

“… Giám đốc này, thế kế hoạch cô hôm nay là gì?”

“Hử, để coi. Đầu tiên là kiểm tra kế hoạch xuất bản và kinh doanh với nhân viên, quản lý các quyền mà cậu đã bàn giao … À! Nếu cái cậu hỏi là việc riêng thì chắc tôi sẽ ăn tối với gia đình và đi dự lễ Giáng sinh ở nhà thờ.”[note79513]

Giám đốc Kindersley thản nhiên liệt kê các công việc trong ngày trong khi đếm trên ngón tay.

Dù sao ngày nay có nhiều người khá thờ ơ với nhà thờ và đức tin nên không phải ai cũng dành Giáng sinh bên gia đình và tận hưởng một ngày lễ như này.

Trong hội đồng, các quý tộc có lẽ đang lớn tiếng tranh cãi với nhau, họa sĩ minh họa Lucia có thể có vài đơn hàng phải hoàn thành, Vua Lười vẫn đang làm việc và tất cả người khác có lẽ vẫn đang làm việc của mình như thường lệ.

Ngay cả vào Giáng sinh.

Không có những người hát thánh ca trên khắp các con phố.

Không, có vẻ như có thể có một vài âm thanh xung quanh nhà thờ hoặc cô nhi viện, nhưng đó không phải là một bầu không khí náo nhiệt.

Cái “tinh thần Giáng sinh” mà tôi nhớ từ kiếp trước không tồn tại trong Giáng sinh của thế giới này.

Đó là một điều khá kỳ lạ.

Khi tôi còn là một đứa trẻ, à thì lúc khi tôi mới được sinh ra ở thế giới này, tôi có một ký ức về việc bản thân đã bối rối trước sự giống nhau đến bất ngờ của ‘văn hóa Giáng sinh’ ở thế giới này so với Giáng sinh trong kiếp trước của mình.

Khi tôi hỏi Giám đốc Kindersley về điều này, cô ấy đã suy nghĩ một lúc trước khi trả lời.

“À! Phải, đúng là hồi trước có không khí lễ hội hơn thật… Hừm, đối với tôi thì kể từ khi thừa kế nhà xuất bản, tôi đã quá bận để quan tâm nhiều đến nó.”

“Vậy sao?”

“Đúng vậy! Mà ngày nay bận rộn cũng được xem là chuyện tốt mà nhỉ?”

Bận rộn cũng tốt hử.

Chắc chắn trong cái thời đại thay đổi nhanh chóng và đầy biến động này, bận rộn thực sự có thể được xem là một điều tốt.

Một xã hội thay đổi càng nhanh sẽ càng thúc đẩy cái suy nghĩ rằng “làm việc thật tốt” để bắt kịp tốc độ thay đổi, giống như Hàn Quốc trong kiếp trước của tôi sau ‘Kỳ tích sông Hàn.’

Tôi biết những thay đổi ở thế giới này đang diễn ra nhanh đến mức nào.

Bây giờ, máy bay do Tháp Xám tạo ra bay trên bầu trời. Còn Tháp Trắng đang lắp đặt điện tín kết nối các địa điểm quan trọng.

Ai ai cũng đi khắp nơi với báo hoặc tạp chí trên tay.

Quan hệ ngoại giao giữa Vương quốc Harren và Đế chế đã được khôi phục, dẫn đến các cuộc trao đổi tích cực giữa hai bên.

Và vô vàn thay đổi khác đang diễn ra.

Cũng do đó mà câu “bận rộn cũng tốt” dường như cũng có lý.

Xã hội đang đi quá nhanh, nhanh đến nỗi nếu ta không bận rộn thì sẽ bị bỏ lại phía sau.

“… Dù sao mà nói thì cũng nên nghỉ ngơi, ít nhất là vào Giáng sinh.”

“Haha, cậu đang lo lắng cho tôi sao? Cảm ơn cậu nhé! Nhờ có cậu mà tôi cảm thấy tràn đầy năng lượng luôn này, Tác giả!”

Giám đốc Kindersley mỉm cười.

Bây giờ mới nghĩ lại, cũng như việc tôi đã trưởng thành, Giám đốc cũng đã già đi rồi. Hồi tôi mới đến Nhà xuất bản Kindersley, cô ấy có vẻ ngoài trẻ trung của một người mới. Còn bây giờ cô ấy trông giống một quản lý dày dặn kinh nghiệm.

“Dù sao cũng không sao! Truyền bá tiểu thuyết của cậu ra thế giới là sứ mệnh của tôi mà! Tôi sẽ làm việc đến khi thịt nát, xương tan luôn!”

“Không, đến mức đó thì nên dừng lại mới phải…”

“Thật sự không sao đâu mà!”

Cô ấy không phải là kiểu người chỉ nói cho có, như cái cách cổ nói rằng “sẽ làm việc đến khi thịt nát xương tan”, cô ấy làm việc không biết mệt mỏi cả ngày lẫn đêm, mấy cái quầng thâm dưới mí mắt cổ giờ có thể sánh ngang với cả Pháp sư trưởng được rồi.

Và tôi chính là thủ phạm.

Vai trò của Giám đốc Kindersley là truyền bá những tác phẩm văn học tôi đạo từ kiếp trước ra khắp thế giới này. Nghĩ về việc tôi đã đạo văn bao nhiêu cuốn trong một thời gian ngắn như vậy…. Rõ ràng đây không phải là khối lượng công việc mà một người có thể xử lý.

Tất cả nhân viên của Nhà xuất bản Kindersley chắc hẳn đã làm việc không ngừng nghỉ như cô ấy.

“Cô sẽ chết vì làm việc quá sức đấy.”

“Thôi nào cậu này, làm việc chăm chỉ thật sự có thể gây chết người sao? Tôi làm vì tôi yêu nó!”

“…”

Vì một lý do nào đó, những lời nói đó nghe thật quen tai.

Đó chính là những lời tôi từng nói mỗi ngày trong kiếp trước.

“Tiền bối! Hôm qua anh lại ở lại nhà xuất bản qua đêm mà không về nhà đó hả?!”

“Ồ, hả? À, đã muộn thế này rồi sao….”

“Tiền bối, mắt anh đỏ lắm rồi đấy…. Em sợ anh sẽ đột quỵ mà chết mất!”

“Cái gì mà ‘đột quỵ mà chết’ vậy chứ?”

“Em không đùa đâu!”

“Bình tĩnh đi, tôi sẽ không chết đâu. Đây là việc tôi thích làm.”

“Nhưng anh sẽ chết đấy?! Anh có biết dạo này có bao nhiêu người chết vì làm việc quá sức không….”

“Thôi nào, thật luôn? Chắc cậu chỉ nghe mấy câu chuyện trên mạng đúng không? Còn tôi thì không tin bất cứ điều gì không có nguồn gốc đâu.”

“Ựa… Tiền bối, trông anh có giống người thường không.”

“Cậu đúng là không ngại nói thẳng với tiền bối nhỉ.”

Bây giờ nhìn lại, đàn em của tôi hóa ra nói đúng thật.

Nếu một người làm việc quá sức mình, họ sẽ chết.

Có hơi buồn cười vì tôi lại nhận ra điều này khi bản thân đã chết mất rồi, nhưng dù sao thì, vì tôi đang sống một cuộc đời thứ hai nên tôi có thể có những suy nghĩ này.

“… Nếu một người làm việc quá sức mình, họ sẽ chết đấy.”

“Hả?”

“Giờ mới thấy, tôi nghĩ văn học thực sự cần Giáng sinh.”

Không chỉ riêng Giám đốc Kindersley mới có suy nghĩ này.

Mà trên thực tế hầu hết người trong thời đại này cũng giống như Giám đốc Kindersley, họ đều coi việc làm việc chăm chỉ là một đức tính tốt. Họ như những người Thanh Giáo vậy, tất nhiên điều đó sẽ thúc đẩy xã hội phát triển, nhưng…[note79514]

Ngay cả Đấng Sáng tạo của thế giới này cũng đã làm việc không nghỉ ngơi suốt một tuần để tạo ra thế giới. Đó là lý do tại sao ngày nghỉ ngơi được gọi là ngày Sabbath.[note79515]

“Nghỉ ngơi chính là khởi nguồn của văn hóa. Vô số tiểu thuyết, phim ảnh, âm nhạc, thánh ca, tác phẩm nghệ thuật và cả quảng cáo, tất cả đều xoay quanh Giáng sinh…”

“Hả sao, Tác giả? Tôi không hiểu ý cậu lắm…”

Có thể việc ghép ‘văn hóa Giáng sinh’ của kiếp trước vào thế giới này là một sự xâm lấn văn hóa, nhưng nếu những lời nói về việc con người cần nghỉ ngơi này vẫn chưa đủ thuyết phục, vậy thì…

Tôi sẽ nói như thường lệ. Chỉ cần nói thế này là đủ.

“Giám đốc.”

“Vâng?”

“Một cuốn tiểu thuyết về Giáng sinh… cô không thấy cần thiết sao?”

“Hừ, nếu cậu viết một cuốn tiểu thuyết mới thì tôi mừng quá rồi…”

“Vậy thì bắt đầu từ ngày mai, cô cứ làm việc thỏa thích, còn hôm nay tôi sẽ viết cho cô một ‘kiệt tác’ thật sự, nên hãy nghỉ ngơi thật tốt trong dịp Giáng sinh này đi.”

“Hả?”

“Bảo nhân viên về nhà nghỉ ngơi luôn đi. Giáng sinh là phải bên gia đình.”

Nếu là một cuốn tiểu thuyết của Charles Dickens, nó chắc chắn sẽ được coi là một ‘kiệt tác.’

Và…

Cuốn tiểu thuyết tôi định phát hành ở thế giới này chính là tác phẩm đã giúp Charles Dickens được mệnh danh là ‘người tạo ra Giáng sinh’ ở Anh.[note79516]

.

.

.

[Scrooge! Một gã tội đồ già nua khốn khổ, luôn hành hạ, kẻ luôn hành hạ người khác, lừa gạt những người lương thiện, chà xát vào vết thương của người ta, xảo quyệt, độc ác, tham lam và tồi tệ! Vẻ ngoài của Scrooge khô cứng như sự lạnh giá đã cắm rễ vào tận sâu thẳm tâm hồn hắn.]

.

.

“Thiếu gia. Ngài đang viết một cuốn tiểu thuyết mới sao?”

“À phải.”

“Bá tước nói rằng ông đã chuẩn bị xong bữa tối Giáng sinh và nhất quyết muốn cậu phải xuống ăn cùng mọi người.”

“Để ta hoàn thành nốt cái này, rồi—”

“Thiếu gia.”

“Ồ, Sion.”

“Tôi biết thế này hơi quá phận nhưng tôi hi vọng ngài có thể thư giãn hơn một chút, đặc biệt là vào ngày Giáng sinh.”

“…Được rồi.”

Ghi chú

[Lên trên]
đổi thành cậu cho nó gần gũi, quen cũng lâu rồi
đổi thành cậu cho nó gần gũi, quen cũng lâu rồi
[Lên trên]
Thanh giáo là một trào lưu tôn giáo quan trọng trong lịch sử Cơ Đốc giáo, có nguồn gốc từ Anh. Đây là một phong trào phản ánh sự tìm kiếm về sự thanh khiết trong đời sống tâm linh, thường đi kèm với những quan điểm khắc khổ và nghiêm ngặt về đạo đức. Thanh giáo không chỉ là một hệ thống tín ngưỡng, mà còn là một lối sống, yêu cầu người theo phải sống theo những nguyên tắc khắt khe mà Kinh Thánh đề ra.
Thanh giáo là một trào lưu tôn giáo quan trọng trong lịch sử Cơ Đốc giáo, có nguồn gốc từ Anh. Đây là một phong trào phản ánh sự tìm kiếm về sự thanh khiết trong đời sống tâm linh, thường đi kèm với những quan điểm khắc khổ và nghiêm ngặt về đạo đức. Thanh giáo không chỉ là một hệ thống tín ngưỡng, mà còn là một lối sống, yêu cầu người theo phải sống theo những nguyên tắc khắt khe mà Kinh Thánh đề ra.
[Lên trên]
là điều răn của Đức Chúa Trời, bắt nguồn từ việc Đức Chúa Trời nghỉ ngơi vào ngày thứ bảy sau 6 ngày sáng tạo. Đức Chúa Trời phán rằng “Hãy nhớ ngày Sabát đặng làm nên ngày thánh”, là điều răn thứ tư trong Mười Điều Răn.
là điều răn của Đức Chúa Trời, bắt nguồn từ việc Đức Chúa Trời nghỉ ngơi vào ngày thứ bảy sau 6 ngày sáng tạo. Đức Chúa Trời phán rằng “Hãy nhớ ngày Sabát đặng làm nên ngày thánh”, là điều răn thứ tư trong Mười Điều Răn.
[Lên trên]
Charles Dickens là một trong những tiểu thuyết gia vĩ đại nhất của thời đại Victoria. Cuốn tiểu thuyết A Christmas Carol của ông được nhiều người coi là một trong những câu chuyện về Giáng sinh tuyệt vời từng được viết. Nó nổi tiếng kể từ khi xuất bản lần đầu tiên vào năm 1843. Hàng chục bộ phim đã được thực hiện về câu chuyện cùng với vô số bản tái hiện sân khấu. Thậm chí, các Muppets đã lần lượt đưa câu chuyện này lên màn bạc với Micheal Caine đóng vai chính trong bộ phim năm 1992. Mặc dù câu chuyện bao gồm một yếu tố huyền bí nhưng nó là một câu chuyện thân thiện với gia đình với một đạo đức tuyệt vời.
Charles Dickens là một trong những tiểu thuyết gia vĩ đại nhất của thời đại Victoria. Cuốn tiểu thuyết A Christmas Carol của ông được nhiều người coi là một trong những câu chuyện về Giáng sinh tuyệt vời từng được viết. Nó nổi tiếng kể từ khi xuất bản lần đầu tiên vào năm 1843. Hàng chục bộ phim đã được thực hiện về câu chuyện cùng với vô số bản tái hiện sân khấu. Thậm chí, các Muppets đã lần lượt đưa câu chuyện này lên màn bạc với Micheal Caine đóng vai chính trong bộ phim năm 1992. Mặc dù câu chuyện bao gồm một yếu tố huyền bí nhưng nó là một câu chuyện thân thiện với gia đình với một đạo đức tuyệt vời.