Dịch: Lolyne.
_____
Trong số những con quỷ cấp thấp đã phục vụ giới quý tộc quỷ từ xưa đến nay, có những kẻ nguyện trung thành với chủ nhân bằng cả trái tim và thể xác, chứ không phải bị ép buộc. Họ được gọi là ‘gia nhân’ của quỷ tộc.
“Gia nhân? Ý cô là sao?”
“Một con quỷ tôi từng cưỡi. Nó có khả năng biến hình, nếu muốn, nó có thể hóa thành ngựa như thế kia.”
Ánh mắt Esil lóe lên tia sắc lạnh.
“Không lẽ… Nó giả vờ làm ngựa suốt thời gian qua vì sợ bị bắt làm nô lệ như những con quỷ khác?”
“Cơ mà, có vẻ số phận của nó cũng tương tự như đám quỷ khác.”
“Ít nhất nó sẽ không chết sau khi bị sai khiến như thế này.”
Đúng lúc đó, từ xa vọng lại tiếng roi quất vào một con quỷ nô lệ, và nó gục chết. Trong khi đó, số ma thú kéo xe dường như ít hơn số nô lệ quỷ. Rõ ràng, nếu hóa thành ngựa, hắn ta sẽ không dễ bị giết như Esil nói.
Suho vừa nghe giải thích vừa quan sát xung quanh, gật đầu:
“Vậy lại gần con ngựa đó thôi. Nó biết nói chứ?”
“Đương nhiên. Tôi cần hỏi rõ rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra ở đây.”
Suho và Esil lén tiến đến chỗ con ngựa của Esil. May mắn thay, lính giám sát không nhiều, nên việc tiếp cận không quá khó.
“Nukira.”
“…?!”
Khi Esil tiến lại gần con ngựa và thì thầm nói chuyện với nó, con vật nhận ra cô và tròn xoe mắt. Nó vội ngó nghiêng xung quanh rồi mở miệng:
“Cô Esil! Cô còn sống ư! Tôi nghe nói cô đã qua đời từ lâu...!”
Đột nhiên, mắt Nukira ầng ậc nước, trông như sắp khóc đến nơi. Nhưng sợ nếu dừng kéo xe sẽ thu hút sự chú ý của giám sát, nó vẫn tiếp tục bước đều trong khi nói chuyện với Esil, một cuộc hội thoại trong tình thế cấp bách.
“Cô Esil! Ở đây nguy hiểm lắm! Sao cô lại quay về chốn này?!”
“Nukira, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra ở đây?”
“Thực ra là…”
Nukira lại liếc nhìn xung quanh rồi trả lời vội:
“Sau khi tất cả quý tộc quỷ chết đi, một tên ác quỷ khác đã lên chiếm quyền cai trị nơi này.”
“Một tên ác quỷ khác? Không phải quý tộc quỷ?”
“Vâng. Nghe đồn đó là một con quỷ phát triển bằng cách ăn thịt đồng loại chết trong Chiến tranh Ngoại Thần.”
“Nó ăn thịt những con quỷ tử trận... Có phải là một tên lính đào ngũ từ trận chiến đó không?”
“Rất có thể là vậy.”
Rầm!
Chiếc xe Nukira đang kéo đột ngột dừng bánh.
“Cô Esil, trốn ngay đi! Bọn giám sát sắp tới rồi!”
Suho và Esil lập tức nép vào một góc tối, một tên giám sát quỷ khổng lồ xuất hiện, liếc nhìn đống quặng rồi gật đầu:
“Dỡ hàng xuống rồi quay về đi.”
Nukira hí lên một tiếng, dùng chân sau lật nghiêng thùng xe, đổ ầm ầm đống quặng xuống đất rồi quay đầu. Khi tên giám sát đi xa, Nukira lại nhìn về phía Esil đang ẩn nấp:
“...Cô Esil, phải rời khỏi đây ngay. Nếu tên bạo chúa biết có quý tộc quỷ còn sống sót... hắn sẽ tàn sát tất cả.”
“Tên bạo chúa ấy ở đâu?” Suho cắt ngang.
Nukira giật mình nhìn anh, cậu thanh niên này dường như chỉ quan tâm đến việc săn lùng tên bạo chúa.
“Anh là...?”
“Lại có giám sát tới!” Esil gấp gáp thúc giục.
“D-Dạ! Hắn không bao giờ tới khu khai thác! Vì sợ bị phản bội, hắn chỉ trốn trong lâu đài và thỉnh thoảng xuất hiện ở Đấu trường!”
Từ ngàn xưa, Đấu trường vốn là nơi bọn quỷ đắm chìm trong máu thịt và chiến trận. Nhưng giờ đây, nó đã trở thành pháp trường xử tử những kẻ dám chống lệnh bạo chúa.
“Hắn ngày càng mạnh hơn bằng cách ăn thịt những xác chết trong Đấu Trường. Hắn chỉ xuất hiện khi có ‘mồi ngon’ ở đó.”
Nghe vậy, ánh mắt Suho trở nên lạnh lùng.
Một tên giám sát khác đang tiến về phía họ.
“Nukira, cứ tiếp tục làm việc đi. Chúng ta sẽ nói chuyện sau.”
“Cô Esil…”
Nukira đứng nhìn theo bóng lưng Esil đang khuất dần vào bóng tối, đôi mắt đầy ưu tư.
***
Esil quan sát tình hình rồi quay sang nói với Suho:
“Không chỉ đề phòng bọn giám sát tôi đâu. Bọn nô lệ quỷ sẽ gây náo loạn nếu phát hiện ra cậu đấy.”
Là một quỷ tộc, Esil không có gì đáng lo ngại cả, nhưng vấn đề nằm ở Suho.
“Nếu để lộ có con người đột nhập vào Quỷ Giới, tất cả quỷ tộc xung quanh sẽ đồng loạt tấn công. Suho, cậu phải giả làm quỷ càng giống càng tốt... Được chứ?”
Khi Esil còn đang quan sát xung quanh, Suho đã cởi phăng chiếc áo như những nô lệ khác. Những múi cơ săn chắc lộ ra dưới ánh sáng mờ ảo, đặc biệt, nhờ quá trình rèn luyện khắc nghiệt cùng Ammut, cơ thể Suho đã đạt đến cực hạn sau vô số lần cơ bắp bị xé rách rồi tái tạo. Cất bộ đồ vừa cởi vào kho đồ, Suho khoác lên mình tấm vải thô ráp gần đó.
Trong Quỷ tộc vốn có nhiều chủng tộc hình dáng giống người như Esil, nên xét về ngoại hình, Suho không quá khác biệt. Nhưng vẫn còn một vấn đề nghiêm trọng.
“Bọn quỷ hạ đẳng sẽ không nhận ra, nhưng ma thú thì khác. Những con có giác quan nhạy bén sẽ phát hiện ngay cậu không có quỷ lực.”
“Có sao đâu.”
Suho nâng thanh kiếm Sừng Vulcan lên, nhờ chăm chỉ săn quỷ từ khi nhận được thanh kiếm đến giờ, hơn 40 hồn quỷ đã bị hút vào đó. Mà vốn bản thân Sừng Vulcan là của một con quỷ, nên bên trong cũng tràn ngập quỷ lực rồi.
Hiểu ý Suho, Esil không khỏi do dự:
“Cậu lại muốn tôi nhập vào trong đó nữa à?”
“Chẳng phải cô cũng cần tránh thu hút sự chú ý hay sao?”
“Ừ thì thế…”
Nếu Linh hóa và ẩn trong Sừng Vulcan, Esil có thể tùy ý thay đổi kích thước thanh kiếm, có thể phóng to đồng nghĩa với việc cũng có thể thu nhỏ.
“Nếu thu nhỏ lại rồi giấu trong người, chẳng phải bọn chúng sẽ chỉ cảm nhận được quỷ lực thôi sao?”
“...Ừ, có lẽ đó là cách tốt nhất.”
Esil thở dài gật đầu, thật ra, một quý tộc quỷ như cô phải ẩn náu trong sừng của quỷ hạ đẳng quả là điều nhục nhã. Nhưng kể từ lần đầu đến giờ đã quá nhiều lần rồi, giờ mới nói đến chuyện thể diện thì cũng hơi muộn.
Sau khi cô gật đầu đồng ý, Suho bất ngờ hỏi thêm.
“À mà... ngoài kích thước, cô có thể thay đổi cả hình dáng không?”
“Hình dáng? Ý cậu là...?”
“Ví dụ như…”
Suho nheo mắt cười đầy ẩn ý. Theo những gì Beru từng đề cập thì Vulcan vốn là một con quỷ có kích thước khổng lồ, nên đương nhiên cặp sừng của hắn cũng to không kém. Bản chất Linh hóa của quỷ tộc là cho phép tự do biến đổi hình dạng. Khi được tinh luyện thành vũ khí, Sừng Vulcan vẫn có thể nén lại theo ý muốn.
Nếu nghĩ theo hướng đó…
‘Có lẽ thử cách này được đấy.’
[Sừng Vulcan đang hấp thụ linh hồn quỷ.]
Xoẹt…
Esil nhập vào Sừng Vulcan như một làn khói, rồi dần dần biến hình cho khối sừng.
“Y phóc luôn.”
Chiếc Sừng Vulcan đã biến đổi, gắn chặt vào đầu Suho như một ‘sừng quỷ thực thụ’.
[Cậu đúng là thủ đoạn có thừa... Giờ còn nghĩ đến chuyện đội luôn sừng quỷ lên đầu nữa.]
Giọng Esil đầy ngao ngán vang lên trong tâm trí Suho.
“Đã giả làm quỷ thì phải cho ra dáng quỷ chứ.”
Suho nhếch miệng cười khẩy, tay sờ lên chiếc sừng mới được ‘mọc’ trên đầu, thấy vậy, Beru vội thò đầu ra, giơ ngón cái tán thưởng:
[Tuyệt vời ông mặt trời! Quả nhiên là thiếu quân vương...!]
[Giờ thì cầm cuốc đi đào quặng như mọi người đi. Đừng để bọn giám sát quất roi vì lười biếng.]
***
‘Mình vừa thành nô lệ mỏ chỉ trong nháy mắt.’
Suho mua một chiếc cuốc từ cửa hàng, rồi hòa vào dòng nô lệ đang đào quặng. Với chỉ số sức mạnh cực cao cùng kinh nghiệm đi mỏ dày dặn, việc này chẳng khó khăn gì với anh.
‘So với nhiệm vụ hàng ngày thì cái này còn dễ hơn ăn kẹo.’
Nhưng một vấn đề bất ngờ phát sinh, do đào quặng quá điêu luyện, Suho bắt đầu nhận được ánh nhìn nghi ngờ từ đám nô lệ quỷ.
“Gã quỷ một sừng kia là ai vậy? Mạnh thật đấy.”
“Cầm cuốc mà như múa võ vậy.”
Với Suho, đó chỉ là động tác cơ bản, nhưng trong mắt những nô lệ khác, tốc độ của anh nhanh đến phi thường.
Trong khi lũ quỷ thì thầm, Beru lén hiện ra khẽ nói:
[Thiếu quân vương, ngụy trang thì tốt rồi, nhưng không phải nên tìm Đấu Trường trước sao?]
“Cứ bình tĩnh đã. Tôi đang suy nghĩ.”
[Nhưng ngài đang đào hăng say quá mức cần thiết rồi đấy...]
Suho đào quặng quá điêu luyện khiến đám nô lệ hoàn thành chỉ tiêu hằng ngày sớm hơn thường lệ.
“Wooaa…!”
“Đệt mợ, xong rồi!”
“Giờ thì được nghỉ rồi!”
“Tất cả là nhờ anh đó!”
Nhờ ‘thành tích’ vượt trội của Suho, lũ nô lệ quỷ vốn quen với công việc khổ sai bỗng vỡ òa trong tiếng reo hò. Tên giám sát đang đứng xa xa nghe tiếng ồn ào, liền bước tới với vẻ mặt đe dọa:
“Lại mấy tên nô lệ này! Không làm việc mà còn lười biếng… Hmm? Cái gì đây?”
“Thưa ngài, chúng tôi đã hoàn thành chỉ tiêu rồi ạ!”
“Giờ chúng tôi được nghỉ chứ?”
Lũ nô lệ quỷ hãnh diện trưng đống quặng Suho đào được ra trước mặt tên giám sát. Nhưng có lẽ hắn không ưa thái độ ngạo mạn đó, gương mặt tên giám sát càng thêm hung dữ:
“Bọn mày dám hỗn láo à? Mới làm được chút đã đòi nghỉ? Chẳng qua bây giờ mới làm đúng mức, trước giờ toàn lười nhác! Từ giờ phải đào gấp đôi số này!”
“N-Ngài ơi…!”
“Thật vô lý…!”
“Mày vừa nói vô lý à?!”
Bịch!
“Á... á!”
Một tên nô lệ dám phản kháng liền bị tên giám sát đá bay, đập mạnh vào tường, đám quỷ nô lệ trông thấy cảnh tượng đó thì khiếp đảm, vội vã cầm cuốc xẻng tản ra. Suho cũng lặng lẽ di chuyển giữa đám đông, cố tránh tầm mắt tên giám sát.
Nhưng ngay lúc đó…
“Thằng một sừng kia. Đứng lại.”
Bất ngờ bị gọi giật lại, Suho đứng khựng ra. Tên giám sát trừng mắt nhìn anh — thủ phạm chính gây ra tình huống này — với ánh mắt đầy khinh bỉ.
‘Chẳng lẽ bị phát hiện là con người?’
[Không đâu. Chỉ là hắn ghét cậu dám khiến lũ nô lệ có gan đòi nghỉ ngơi. Bọn quỷ giám sát vốn coi trọng quyền uy. Vả lại...]
Trước khi Esil kịp nói hết câu, tên giám sát đã liếc nhìn Suho từ đầu tới chân.
“Xem ra mày còn dư sức lắm. Tao sẽ đặc cách đưa mày tới Đấu Trường.”
Không phải Suho, mà chính những nô lệ xung quanh bàng hoàng trước câu nói đó.
“Thật là tàn nhẫn...!”
Dù sao, lời tên giám sát chính là luật.
“Đi theo tao.”
Chỉ tay vào Suho, hắn quay đi ngay lập tức, bước những bước dài về phía nào đó. Suho lặng lẽ bước theo sau.
Lúc này, Beru bỗng gào mồm lên bằng thứ ngôn ngữ chỉ Suho nghe thấy:
[Ôi trời ơi! Chẳng lẽ ngài đã vạch ra kế hoạch lớn từ đầu? Quả nhiên từ nhỏ ngài đã có tài ‘vẽ’ đỉnh của chóp!]
“...”

