Dowd Campbell là một người kỳ lạ.
Nếu có ai đó hỏi Riru về anh ta, cô cũng chỉ có thể nói ra đúng một câu như vậy.
Chỉ cần nhìn những gì anh đang làm ngay lúc này cũng đủ hiểu sự ‘kỳ lạ’ đó chính xác đến mức nào, giữa biển khơi đang cuồn cuộn các cơn bão, nơi những con sóng khổng lồ liên tục dập xuống.
“Kéo phanh phụ bên mạn trái. Rồi xoay bánh lái sang trái ba mươi độ.”
“…Phanh phụ là cái gì?”
“Cậu chỉ cần bấm cái nút bên trái tay lái.”
Anh hành động như thể đã điều khiển thuyền của Liên Minh Bộ Tộc suốt hơn chục năm.
Ban đầu, Riru còn chạy tới chạy lui phụ giúp đủ thứ, nhưng đến giờ, cô chỉ có thể ngồi yên một chỗ với vẻ mặt hơi hờn dỗi.
“…”
Một lần nữa, cô xác nhận rằng người này thực sự rất kỳ quặc.
Không chỉ biết đến sự tồn tại của Luật Lực, thứ mà trong toàn Liên Minh Bộ Tộc chỉ có một số ít người có thể vận dụng, và anh còn điều khiển con thuyền này một cách thuần thục. Một con thuyền vốn nổi tiếng là khó đến mức ngay cả việc khởi động động cơ cũng rất khó để làm nếu không qua huấn luyện chính quy.
Càng quan sát, cô càng tự hỏi liệu năng lực của người đàn ông này có giới hạn hay không.
Và trong lúc nhìn anh, trong đầu cô tự nhiên nảy ra một câu hỏi.
‘…Rốt cuộc thì mình có điểm gì mà khiến một người như vậy để ý? Đến mức đối xử với mình tốt như thế?’
Cô không thể hiểu được ý đồ của anh.
Mọi hành động của anh dường như đều đã được tính toán từ đầu đến cuối và anh luôn cố ý tránh xa những việc vô nghĩa nhất có thể.
Thế nhưng, vì một lý do nào đó…
Anh luôn đối xử với cô rất tốt.
Dù là lúc cô đối đầu với Luca, hay trong tình huống khẩn cấp trên chuyến tàu kia.
Việc cô được đối xử tốt như vậy mà không hề có lời giải thích nào khiến cô bối rối.
‘Phiền thật.’
Cô cố tình lẩm bẩm như vậy, nhưng điều đó chẳng giúp cô ghét anh hơn chút nào.
Thẳng thắn mà nói, dù có nói giảm nói tránh thế nào đi nữa, Riru và Kasa Garda, những người bị trục xuất khỏi Liên Minh Bộ Tộc, xét cho cùng cũng chỉ là một ‘gánh nặng’.
Với bất kỳ ai từng bị lật đổ khỏi vị trí quyền lực nào đó thì điều đó cũng đã đủ tệ, huống hồ trong trường hợp của họ, chính người tự tay mình đuổi họ đi hiện giờ lại đang ngồi trên ngai vị. Ai có đầu óc bình thường cũng đều biết rằng dính dáng đến những người như cô chẳng thể có kết cục tốt đẹp.
Thế mà người này…
Với thái độ thản nhiên đến lạ lùng, anh lại liên tục ‘ưu tiên’ cô.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ở bên nhau, cô nhận ra rằng…
Mỗi khi cô hơi mang một chút cảm xúc ‘tiêu cực’ về điều gì đó, anh đều xen vào và xoa dịu cô.
Cứ như thể anh không chịu nổi việc nhìn thấy cô tức giận.
“…”
Nghĩ đến tất cả những điều đó, làm sao cô có thể bất chấp mà ghét anh cho được?
Xét đến hoàn cảnh hiện tại của Kasa và bản thân cô, việc anh tránh xa họ như dịch bệnh mới là hợp lý, vậy mà anh lại làm điều ngược lại…
-Chẳng phải là vì thằng nhóc thích con sao?
-…Bà đừng có nói nhảm nhí.
-Không hề nhảm nhí đâu con ơi. Đàn ông đều như vậy cả mà. Phần lớn bọn họ đều thể hiện tình cảm bằng cách đối xử tốt trước mà chẳng có giải thích gì cả.
Bất chợt, cuộc trò chuyện với Kasa ngày trước hiện lên trong tâm trí cô.
Khi cô biết rằng việc anh tiếp cận cô dù đã biết sự tồn tại của Kasa, cô đã rất ngạc nhiên. Và càng ngạc nhiên hơn khi anh không chỉ được Kasa công nhận, mà còn trở thành đệ tử của bà. Đến giờ cô vẫn không hiểu nổi anh đã làm bằng cách nào. Thế nhưng…
-Chính vì vậy, con phải đáp lại nó cho đàng hoàng. Đây là người mà con nhất định phải giành lấy.
Điều khiến cô sửng sốt nhất, là Kasa lại nói đến mức đó khi nhắc về anh.
Kasa vốn không phải kiểu người đi nói sau lưng người khác, càng hiếm hơn nữa là việc bà thừa nhận một ai đó.
Bởi vì Kasa có chút… bảo thủ… Không, phải nói là sự bảo thủ của bà ở một chiều không gian hoàn toàn khác so với người thường.
Ngay cả Riru, người chỉ cần tung ra một đấm là có thể nghiền nát những học viên được xem là tinh anh nhất của Đế Quốc, thì trong mắt Kasa cũng chỉ là một đứa đánh đấm ‘vừa mới qua mức nhập môn’.
-Giành lấy? Ý bà là sao?
-Mặt con cũng tạm ổn… Dù có phải làm gì, trả giá ra sao đi nữa, con cũng phải giành lấy vị trí bên cạnh nó. Thằng nhóc đó là người xứng đáng để con bỏ ra từng ấy công sức.
-…Bà biết không… Con biết là anh ta có hơi kỳ quặc, nhưng…
‘Đây thật sự là lời mà một người bà nên nói với cháu gái mình sao?’
Cô nhớ lại lúc đó mình đã ôm trán, trả lời với sự hoang mang như vậy.
-Con không chắc anh ta vĩ đại như lời bà nói đâu.
Có lẽ, trong câu nói ấy còn pha lẫn một chút bất mãn và ghen tị.
-Bà nói con chỉ mới vừa qua mức nhập môn hay gì đó, con chấp nhận. Nhưng tại sao bà lại chấp nhận anh ta, khi anh ta chỉ nói rằng sẽ đạt tới đỉnh cao quyền pháp của bà trong vòng mười ngày?
Lý do chính khiến cô ngày nào cũng rèn luyện từ sáng đến chiều, chịu đựng đau đớn, là vì cô muốn hoàn thiện Võ Kỹ, ‘Thế Thức’, thứ mà Kasa chưa thể chạm tới.
Đó là quyền pháp của Đại Tộc Trưởng còn được biết đến Quyền Thánh, võ sĩ mạnh nhất. Là tập hợp những động tác mà Kasa đã tích lũy suốt phần lớn cuộc đời.
Một quyền pháp có thể xem như chính sinh mệnh của bà, kết tinh của toàn bộ sự chiến đấu, nỗ lực và thành tựu của bà.
Và chỉ còn đúng một bước cuối cùng nữa để nó trở nên hoàn thiện.
Ít nhất, trong mắt Riru là như vậy.
Còn đối với Kasa, bà luôn tự giễu rằng bước cuối cùng ấy là một bức tường cao hơn bất cứ thứ gì bà từng vượt qua trong cả đời.
-Đúng vậy, ta đã chấp nhận thằng nhóc.
-...
Và đó cũng chính là lý do vì sao Riru không thể nào hiểu nổi hành động của Kasa.
Dù sao thì, đó là một cảnh giới mà chính Kasa cũng thừa nhận là khó có thể chạm tới. Việc bà đồng ý với một yêu cầu vô lý như vậy, từ một tên ngốc thậm chí còn không biết chữ V trong Võ Kỹ, khiến đầu óc Riru hoàn toàn không thể thông suốt được.
-Tên đó thì biết cái gì chứ? Kỹ thuật hô hấp, dòng chảy, tư thế, poomsae[note87292], anh ta không biết một cái gì cả. Vì sao bà lại giao phó giấc mơ cả đời của mình, việc đạt tới đỉnh cao Võ Kỹ, cho một người như—
-Điều đó không quan trọng, Riru.
Kasa chỉ dùng đúng một câu để cắt ngang cô.
-Con có biết vì sao ta không thể hoàn thiện hoàn toàn Võ Kỹ không, Riru?
-…Tại sao ạ?
-Là vì không còn ai cố gắng giết ta nữa.
Đến bây giờ, Riru vẫn nhớ rõ ánh mắt rực lửa của Kasa khi bà nói ra những lời đó.
Cuộc đời Kasa Garda là một cuộc đời của sự chiến đấu.
Bà đánh bại tất cả những kẻ ngáng đường mình, bà chiến đấu để sinh tồn, và mỗi khi một ngày mới đến, bà lại đụng độ với một đối thủ khác…
-Chiến đấu để sống sót là cuộc chiến tuyệt vọng nhất. Trước khi ta có thể chạm tới đỉnh cao, trước khi ta có thể nghĩ rằng mình không còn cần phải chiến đấu nữa… thì đã không còn ai dám khiêu chiến để giết ta.
Thế rồi, đến một thời điểm, không còn bất cứ đối thủ nào để bà hạ gục nữa.
Và cũng chính vào giai đoạn đó, là lần đầu tiên bà được gọi là Đại Tộc Trưởng.
-Ngay cả tên đã chặt tay chân ta cũng có thể trở thành một đối thủ khá thú vị nếu hắn được mài giũa đúng cách… Nhưng nói thật thì, lúc đó thậm chí còn chẳng phải là một trận đấu. Hắn dùng con tin để uy hiếp ta. Ta chẳng thể làm gì ngoài việc ngoan ngoãn đứng yên để tay chân mình bị chặt bỏ, chuyện đó thì cháu cũng biết rõ mà, đúng không?
-…
Bà nói về việc tay chân mình bị mất đi như thể chỉ là do bà vấp phải một tảng đá sắc cạnh.
Trong lúc Riru cau mày nhớ lại đêm hôm đó, Kasa vừa cười khùng khục, vừa rít thuốc và tiếp tục.
-Thằng nhóc Dowd đó có thể hoàn thành nó. Nó là kẻ đã tự mình bước lên con đường chiến đấu đến bất tận ấy. Nếu nó nói rằng nó có thể làm được trong mười ngày, thì chắc chắn nó đã có suy tính và phương pháp của riêng mình. Và việc của ta chỉ là tôn trọng những phương pháp đó. Dĩ nhiên, ta sẽ khiến tên nhóc đó đạt tới ‘mức tối thiểu’ để có thể thể hiện ra.
‘…Tên ngốc trông lơ đãng và ngu ngơ đó thật sự xứng đáng với những lời đánh giá ghê gớm như vậy sao?’
Dĩ nhiên, trong vài tình huống nhất định, Riru cũng từng ngạc nhiên trước phản xạ và khả năng xử lý tình huống của anh. Nhưng phần lớn hình ảnh về Dowd trong ký ức của cô vẫn là bí ẩn, kỳ quặc, hoặc ngốc nghếch.
Chính vì thế, cô không thể nào hiểu nổi vì sao một người từng đứng trên đỉnh của một cường giả lại dành cho anh một đánh giá cao đến vậy.
-Con muốn cược với ta không?
-Cược ạ?
-Con cũng không có ghét thằng nhóc, đúng không?
-…Con chưa từng nói vậy.
-Con nghĩ mắt ta để làm cảnh à, Riru? Ta có mù đâu? Con nghĩ ta không nhận ra chỉ vì con không nói ra ư?
-…
-Từ trước đến nay, không có tên đàn ông nào dám tiếp cận con vì họ sợ con. Bà già này biết rất rõ con không có chút kinh nghiệm nào với đàn ông cả. Nhưng nếu con cứ cố chấp phủ nhận như vậy, thì ta phải—
-Ah, Ah Ah, Ah AH AH-! Vâng vâng! Vậy rốt cuộc bà muốn cược cái gì?!
-Thằng nhóc đã nói một câu rất to gan. Rằng nó muốn trở nên vô cùng thân mật với con trong vòng mười ngày. Và nó muốn tiến xa nhất có thể.
-…
Cô sững người đến mức không thể đáp lại ngay. Môi cô khẽ run lên.
‘Tên đó…’
‘Anh ta thật sự đã nói những lời như vậy sao?’
-Ta có cảm giác thằng nhóc đó thật sự có thể làm được.
Nụ cười nhếch mép đáng ghét của Kasa lóe lên trong mắt Riru.
-Chúng ta cùng xem nhé. Xem con có hoàn toàn rơi vào lưới tình với ‘tên vô danh’ mà con coi thường ấy hay không.
‘Không đời nào có chuyện đó.’
‘Chắc chắn là không.’
Riru mím chặt môi.
“…Thế.”
Cô lên tiếng bằng giọng cộc lốc, sợ rằng nếu tiếp tục nghĩ về chuyện đó, sự bực bội trong lòng cô sẽ càng dâng cao.
“Thế thì, tên khốn Vua Biển mà chúng ta đang tìm rốt cuộc là cái gì? Nó là kiểu Ma Thú mạnh đến mức nào?”
“Thật ra mà nói, nó không hẳn là Ma Thú. Đúng hơn thì… nó gần với một thực thể bản địa hơn.”
Anh trả lời như vậy.
“Tốt hơn hết là từ bây giờ chúng ta nên thiết lập liên lạc trước. Như vậy mọi chuyện sẽ thuận lợi hơn.”
“…Thuận lợi? Anh định làm cái gì?”
“Chỉ là… Có vài việc… Vì dưới biển có một tên cứ liên tục đòi hỏi những thứ vô lý.”
“…”
Riru cau mày trước câu trả lời mơ hồ đó.
“…Tốt nhất là không phải chuyện kỳ quái gì đấy nhé. Tôi còn phải đạt điểm cao nữa.”
Cô nói bằng giọng gay gắt.
“Người đạt điểm cao nhất trong Đêm Thợ Săn sẽ có quyền trực tiếp thỉnh cầu Đại Tộc Trưởng một điều. Đó mới là mục tiêu của tôi.”
“Ừ. Và tôi cũng đoán được đại khái cô định làm gì với Đại Tộc Trưởng rồi.”
“…”
Dù thế nào đi nữa, tên khốn này lúc nào cũng tỏ ra như thể anh ta biết hết mọi thứ.
Khi Riru lại cau mày vì những suy nghĩ ấy, Dowd, người đang khéo léo đưa ra chỉ dẫn cho Talion, dường như chợt nhớ ra điều gì đó, bởi một nếp nhăn đã xuất hiện giữa hàng lông mày của anh ta.
“Vấn đề là… Ừm… Để gặp được vị vua của vùng biển này, chúng ta cần một thứ gì đó giống như ‘vật hiến tế’.”
“Hiến tế?”
“Kiểu như mồi nhử để gọi hắn ra ấy. Vì vậy tôi định sẽ săn một Ma Thú tương đối ổn dọc đường đi, nhưng mà…”
Dowd đảo mắt nhìn quanh mặt biển xung quanh.
Nhưng chẳng có gì cả. Hoàn toàn không có gì.
“…Lạ thật. Trong Đêm Thợ Săn, chí ít cũng phải có thứ gì đó lảng vảng xung quanh chứ nhỉ. Sao lại chẳng có gì hết vậy?”
Anh nói không sai.
Thông thường, vào thời điểm này, Ma Thú sẽ hoạt động mạnh hơn bình thường. Những Ma Thú cỡ nhỏ đến trung bình thỉnh thoảng xuất hiện là chuyện hết sức bình thường. Thế nhưng…
Ngay lúc này, chẳng có gì cả. Cứ như thể có ai đó đã quét sạch chúng đi từ trước.
“Cái bản mặt ngu ngốc đó của ngươi nhìn cũng buồn cười đấy. Các ngươi đến đây để tìm con mồi à?”
Câu nói ấy vang lên quá đột ngột, khiến ánh mắt của tất cả mọi người trên thuyền đồng loạt quay về phía phát ra giọng nói đó.
Một đội hình gồm nhiều chiếc thuyền đang tiến lại gần. Dẫn đầu là một gã đàn ông có thân hình đồ sộ, nở nụ cười đầy ác ý.
Riru nhận ra gương mặt đó.
“…”
Krun Ger-Do.
Kẻ kế vị chức Chiến Tộc Trưởng của bộ tộc tôn thờ Lam Hợi (Blue Boar) ở Cao Nguyên Ger-Do.
Bọn chúng là một lũ khốn sẵn sàng dính vào những tội ác nghiêm trọng như buôn thuốc phiện hay buôn người mà không chớp mắt. Riru còn nhớ rõ cách Kasa đã nhiều lần thẳng tay khước từ và lên án bọn chúng.
Chính vì vậy, chúng là lũ khó hợp tác và hay gây sự nhất đối với bộ tộc Garda.
Hơn nữa, giờ đây khi thân phận của cô là kẻ bị lưu đày, thì chẳng cần phải là thiên tài cũng biết là bọn chúng sẽ càng trở nên tàn nhẫn hơn nữa.
“Xem ra ngay cả Ma Thú cũng ngửi được mùi của một kẻ bị lưu đày giỏi thật đấy. Bởi vì quanh ngươi chẳng có cái mẹ gì cả, con đĩ.”
“…”
‘Toàn lũ nhảm nhí.’
Lời chế nhạo dối trá ấy hoàn toàn vô nghĩa. Riru biết quá rõ, đây hẳn là một âm mưu nhằm đảm bảo rằng cô sẽ nhận điểm thấp trong Đêm Thợ Săn. Với độ ti tiện của lũ khốn này, chuyện đó gần như là chắc chắn.
“…Đi chỗ khác thôi. Không có lý do gì phải đối đầu với bọn này cả.”
Nói xong, cô lập tức quay lưng lại.
Bình thường, cô đã đấm vỡ mồm hắn ta ngay tại chỗ.
Nhưng nếu làm vậy lúc này, người thua cuộc sẽ là cô.
Tên khốn đó là ứng viên cho chức Chiến Tộc Trưởng kế tiếp. Trong Liên Minh Bộ Tộc, một kẻ bị lưu đày như cô không thể nào sánh với hắn về địa vị hay quyền lực.
Những kẻ trên con thuyền kia đều là những chiến binh tinh nhuệ nhất của bộ tộc hắn, những người được chọn làm cận vệ riêng cho Chiến Tộc Trưởng.
Để cảm xúc lấn át lý trí mà giao chiến ở đây thì chỉ khiến cô trở thành gánh nặng cho những người đang đi cùng mà thôi.
“Ngươi đang chạy trốn à? Riru Garda LỪNG DANH đấy sao? Ha, HAHA!”
“…”
Riru thở dài.
Cô cố gắng xoa dịu cơn phẫn nộ bằng tiếng thở dài đó.
Dù sao, cô cũng hiểu rằng lựa chọn tốt nhất lúc này là rút lui. Dù không quen với việc kìm nén cơn giận, nhưng chí ít, cô vẫn đủ tỉnh táo để đưa ra kết luận đó.
“Đúng là con đĩ không bảo vệ nổi chính bộ tộc của mình! Ngươi chẳng khác gì một con bọ cả!”
Nếu không phải vì câu nói đó, thì mọi chuyện đã kết thúc tại đây.
Cơ thể Riru khựng lại.
Cơn giận bùng lên trong cô. Nó thiêu đốt, khiến đầu óc cô trống rỗng. Cảm giác ấy dâng lên từ sâu trong lồng ngực.
Sau khi hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại suy nghĩ, cô lên tiếng lần nữa.
“…Ngươi vừa nói cái gì?”
“Ta vẫn không hiểu ngươi nghĩ cái quái gì khi dám đặt chân trở lại lãnh thổ của Liên Minh Bộ Tộc, nhưng cút mẹ đi trước khi ngươi còn bày ra mấy cảnh thảm hại hơn nữa. Không có bộ tộc nào chào đón một con đĩ phản bội như—”
Giữa chừng câu nói, Krun đột nhiên đổ gục xuống.
Có lẽ là vì ai đó đã tung một cú móc cực mạnh, hất ngược cằm hắn lên.
“Không nên ăn nói bừa bãi chỉ vì ngươi có cái mõm béo ị và đầy khuyên xỏ như thế.”
“…”
“Nếu còn biết quý mạng của mình.”
Với vẻ mặt sững sờ, Riru trơ mắt nhìn Dowd, người không biết từ lúc nào đã nhảy sang thuyền của Krun và tung cú móc thẳng vào mồm hắn.
‘…Lại nữa…!’
‘Tên này lại làm mấy chuyện như vậy nữa rồi.’
‘Tại sao? Tại sao anh ta cứ phải làm như thế?’
Mỗi khi cô cố gắng kìm nén… Mỗi khi cô gắng gượng chịu đựng để không trở thành gánh nặng…’
Anh lại nổi giận thay cho cô, như thể đang nói rằng cô không cần phải ép bản thân chịu đựng nữa.
Làm sao anh có thể làm chuyện này chỉ vì một tên khốn mà nhìn qua đã thấy chẳng đáng để đánh…!
-Chẳng phải là vì thằng nhóc thích con hay sao?
‘…Sao chứ.’
Riru tự nhủ.
Không thể nào. Có lý do gì để anh thích một người như cô chứ?
Một người đàn ông có năng lực đến mức này, hẳn anh sẽ nghĩ rằng tốt hơn hết là anh nên chọn một cô gái khác, chứ không phải cô. Ý nghĩ rằng anh muốn có cô thật nhảm nhí.
-Không hề nhảm nhí đâu con ơi. Đàn ông đều như vậy cả mà. Phần lớn bọn họ đều thể hiện tình cảm bằng cách đối xử tốt trước mà chẳng có giải thích gì cả.
Thế nhưng…
Những lời của Kasa cứ tiếp tục vang vọng trong đầu cô.
-Chúng ta cùng xem nhé. Xem con có hoàn toàn rơi vào lưới tình với ‘tên vô danh’ mà con coi thường ấy hay không.
‘Không đời nào! Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra!’
Cô lặp đi lặp lại những lời ấy trong lòng.
Nhưng…
“…”
Nếu có ai đó hỏi cô rằng, liệu cô có thực sự tin vào những lời mình vừa nghĩ hay không…
Cô sẽ không thể khẳng định được.