Ý thức của tôi dần dần trôi đi.
Cảm giác như toàn bộ cơ thể tôi đang chìm xuống trong một vũng lầy không đáy.
Tôi không nhớ nó bắt đầu từ khi nào và cũng chẳng biết khi nào sẽ kết thúc; cảm giác ấy kéo dài đẵng đẵng đến mức như vô tận vậy.
Kể từ lúc lấy lại được giác quan, tôi đã luôn ở trong trạng thái này.
Trước tiên, tôi thử gọi hai người luôn ở cạnh mình.
“Caliban.”
Không có hồi đáp.
“Valkasus.”
Lần này cũng vậy, vẫn không lời nào đáp lại.
Việc không thể giao tiếp với hai người luôn kết nối tâm trí với tôi, trong khi đầu óc tôi vẫn hoàn toàn tỉnh táo thì chỉ có thể dẫn đến một kết luận duy nhất.
Sự liên kết linh hồn của chúng tôi đã bị cắt đứt.
Nói cách khác…
Linh hồn tôi đã rời khỏi thể xác.
“…”
Đồng nghĩa là tôi đã bước vào sự kiện ‘Giam Cầm’ của Bạch Quỷ, sự kiện mà tôi đã gắng hết sức để né tránh.
Có một vài lý do khiến nó bị xem là sự kiện tồi tệ nhất.
Nó ép bạn phải bước vào một sự kiện khẩn cấp, bất kể bạn có đang ở giữa sự kiện chính hay không.
Phần tồi tệ nhất là nếu nó xảy ra vào thời điểm then chốt. Bạn không có quyền lựa chọn, dù muốn hay không cũng phải bước vào. Việc nó có thể xuất hiện một cách ngẫu nhiên, không hề báo trước, càng khiến nó trở nên đáng sợ hơn.
‘…Ít nhất thì mình cũng ngăn được việc cơ thể mình chết dần chết mòn.’
Vì tôi đã dùng một Tinh Linh như một thiết bị duy trì sự sống, tạm thời thay thế cho linh hồn tôi, nên ít nhất thì tôi không cần lo chuyện cơ thể mình sẽ chết ngay lập tức.
Điều đó cũng có nghĩa là Kỳ Tuyển Chọn Anh Hùng vẫn có thể tiếp tục trong khi tôi đang bị mắc kẹt ở đây.
Ngay cả khi không có ký ức, nhưng kiến thức và khả năng hành động của cái cơ thể đó hẳn sẽ không quá khác biệt so với tôi lúc bình thường, nên chắc nó vẫn xoay xở được thôi.
Cùng với suy nghĩ đó, tôi tiếp tục chìm xuống.
“…”
Đã bao lâu trôi qua rồi?
Khi tôi tự đặt câu hỏi đó trong đầu, một tia sáng lóe lên trước tầm mắt tôi.
-…
-…!
Và một ‘thế giới’ đột nhiên được hình thành ngay khi tôi mở mắt.
Cùng với ánh sáng chói lòa, đôi mắt tôi tiếp nhận mọi thông tin từ môi trường xung quanh.
Đây là một dinh thự xa hoa, bên trong là một phòng ngủ rộng rãi…
Còn tôi thì đang nằm trên một chiếc giường lớn ở một góc của căn phòng đó.
“…?”
Tôi nhìn xung quanh với vẻ mặt bối rối.
Trong game, mỗi khi Iliya bị đánh dấu bởi Bạch Quỷ, người chơi sẽ lập tức bị kéo vào một sự kiện tử vong tức thì, chẳng hạn như ‘Triệu hồi cưỡng chế đến Quỷ Giới’ hoặc ‘Sống sót qua đợt tấn công tinh thần của Bạch Quỷ trong hơn 24 giờ”.
Vậy thì, rốt cuộc tại sao tôi lại bị đưa đến một nơi thanh bình như thế này?
“…Dậy đi. Cậu có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Sao còn nằm ườn ra đấy thế?”
Trong lúc tôi còn nghĩ vậy, một giọng nói như thế vang lên từ phía trước.
Tôi ngồi dậy và nhìn quanh, nương theo hướng phát ra giọng nói và thấy một người đang ngồi ở chiếc bàn trước mặt mình.
“Chẳng phải cậu là người hầu độc quyền của tôi sao? Vậy thì trước khi bắt đầu công việc trong ngày, cậu phải sắp xếp lịch trình cho người mà mình phục vụ chứ. Dậy muộn hơn tôi có nghĩa là cậu đang lơ là nhiệm vụ đấy. Hiểu chưa?”
Có một cô gái, vừa nhâm nhi tách trà vừa nói.
Cô mặc một chiếc váy liền thân màu trắng bao phủ cơ thể mình. Mái tóc đen dài như gỗ mun với phần mái che đi một bên mắt. Làn da thì trắng trẻo như những bông tuyết.
Vẻ đẹp mà cô sở hữu có thể sánh ngang với một tác phẩm nghệ thuật, như thể được tạo ra từ những mảnh kính nghệ thuật vậy.
Tôi nhận ra khuôn mặt đó rất rõ.
Nếu lấy dáng vẻ hiện tại của cô rồi cộng thêm khoảng mười lăm năm nữa thì tôi biết chính xác cô là ai.
Nhưng mà, ừm, thật buồn khi phải nói điều này…
Vấn đề là, cái cô nàng mà tôi biết rất rõ kia tuyệt đối sẽ không bao giờ mang một vẻ mặt… ‘đoan trang và điềm tĩnh’ như vậy…
Ngay cả tư thế ngồi của cô trông cũng rất chuẩn mực và cao quý. Nếu không biết cô là ai, có lẽ tôi đã nghĩ cô là một ‘tiểu thư đài các’ nào đó rồi.
So với hình ảnh của cô mà tôi vẫn quen mắt; Mặc bộ quần áo rách rưới, thu mình co ro trong một góc nhà kho… thì sẽ không công bằng nếu đưa ra một sự so sánh với dáng vẻ bây giờ…
“…”
Nhưng…
Chính vì sự khác biệt rõ rệt như vậy mà tôi đã có thể đoán được mình đang ở trong ‘tình huống nào’.
“Tôi nghe nói đây là lần đầu tiên chúng ta nhìn thấy mặt nhau.”
Cô gái cất tiếng, chậm rãi tiến lại gần tôi và đưa tay ra.
“Nhưng hãy xin cậu hãy cẩn thận để những chuyện như này không xảy ra nữa.”
Cùng lúc đó, một cửa sổ hiện lên trước mắt tôi.
Hệ Thống Thông Báo
[ Bạn đang tiến vào Thế Giới Ảo Ảnh của mục tiêu ‘Yuria’. ]
Đây là…
Quá khứ của Yuria.
Yuria của quá khứ, trước khi cô bắt đầu sử dụng thanh ‘Severer’, khoảng thời gian mà game gốc chưa bao giờ đề cập một cách rõ ràng.
Đây là câu chuyện về một cô gái chưa bị vấy bẩn bởi sự nhơ nhuốc của thế giới, trở lại trước khi bị cô ấy bị cô lập khỏi phần còn lại của thế giới này.
“…”
Vậy ra đây là dáng vẻ của cô ấy trước khi cầm thanh Severer sao…
Thật khó tin đây lại là cùng một người với kẻ cô độc trong tuyệt vọng kia, thậm chí còn không có lấy một người bạn trong đời.
Nếu phóng đại lên một chút về cô ấy, tôi có thể gọi cô là Eleanor phiên bản nhí.
Khi tôi còn đang nghĩ vậy, một cửa sổ khác lại hiện ra.
< Thông Tin Sự Kiện >
▶Vở Kịch Ngọt Ngào◀
[ Thuyết phục mục tiêu ‘Yuria/Bạch Quỷ’. ]
[ ‘Vai diễn’ được chỉ định của bạn là ‘người hầu độc quyền của Tiểu thư Yuria’. Không được thoát vai! ]
[ Thời hạn là 3 ngày. Nếu bạn thoát vai hoặc thất bại trong việt thoát khỏi Thế Giới Ảo Ảnh trong thời gian này, bạn sẽ bị mắc kẹt trong thế giới này mãi mãi! ]
“…?”
Cái mớ xàm lìn gì vậy? Mấy cái này có nghĩa là gì chứ?
Thuyết phục cô ấy? Vai diễn được chỉ định? Không được thoát vai? Mấy cái đó là cái quái gì vậy?
Tại sao Bạch Quỷ lại cho tôi xem mấy thứ này chứ?
Nhưng mà, dù mồm tôi thì phun ra mấy câu hỏi đó…
“…”
Theo bản năng thì tôi đã hiểu rồi.
Không hiểu sao tôi lại trở thành ‘người hầu độc quyền’ của cô nàng này. Và nếu tôi làm gì lệch khỏi vai diễn của mình trong thế giới này, kết cục sẽ chẳng mấy tốt đẹp.
“…Xin chào Tiểu thư.”
Vì vậy, điều tôi cần làm bây giờ là hùa theo cái vở kịch này.
Nói rồi, tôi nắm chặt bàn tay mà Yuria vươn ra.
“…?! —–!!!!”
Nhưng ngay khoảnh khắc đó…
Như vừa bị điện giật, cô ấy giật bắn người rồi lùi ra phía sau. Tôi thề là tôi còn nghe thấy cả tiếng hét trong âm thầm của cô ấy.
Khi tôi bối rối nhìn cô ấy, Yuria, người mà lớp vỏ bọc đoan trang vừa rồi đã vỡ vụn thành từng mảnh, hét lên đầy phẫn nộ.
“…C-Cậu nghĩ mình đang làm cái quái gì vậy…?!”
“…Chẳng phải cô vừa đưa tay ra để tôi bắt tay sao?”
“Khi một quý cô đưa tay ra, cậu đáng lẽ phải nhẹ nhàng nắm lấy phần đầu ngón tay rồi hôn lên đó! Đồ ngu! Đồ đần! Đồ mọi rợ!”
“…”
Nhìn đôi mắt nhắm nghiền của cô ấy ngấn lệ trong khi la hét, tôi thật sự không biết phải nói gì.
Hóa ra là vậy à?
“N-Nắm chặt như thế là chuyện m-mà c-chỉ những người yêu nhau mới—!”
Yuria định nói gì đó, nhưng cơ thể cô đột nhiên co rúm lại vì giật mình, cô vội vàng lấy tay che miệng mình lại.
Sau đó, với đôi mắt vẫn nhắm chặt, cô ấy tuôn ra một tràng liến thoắng.
“…B-Bỏ đi! T-Tôi không biết! N-Nhanh chóng chuẩn bị đi. Dù sao thì ngày hôm nay cũng rất bận đấy!”
“…”
Tôi lặng lẽ nhìn Tiểu thư Yuria nhỏ bé lao ra khỏi phòng với một tiếng ‘Vút’.
‘…Ừm, thế này mới giống Yuria mà mình biết chứ.’
Cô ấy quá nhạy cảm với việc tiếp xúc thân thể, đúng hệt như những gì tôi quen thuộc.
Dù trước đây tôi chưa từng thử chạm vào cô ấy, nhưng tôi luôn có cảm giác là chỉ cần da chạm da một chút thôi là cô ấy cũng sẽ phản ứng y như vậy.
“…”
Dù sao thì, gác chuyện đó sang một bên…
Đầu tiên và quan trọng nhất, tôi cần thu thập thông tin về tình hình hiện tại.
Chỉ có như vậy thì tôi mới hiểu tại sao Bạch Quỷ lại đưa tôi đến đây.
‘…Người hầu độc quyền hử?’
Vừa bước xuống khỏi giường, tôi vừa ngẫm nghĩ về cụm từ đó.
Đúng như Yuria nói, có lẽ tôi sẽ rất bận với vị trí này.
Và cũng chẳng có gì lạ nếu trong quá trình đó tôi bị cuốn vào mấy chuyện kỳ quặc.
***
“…Thế ý anh là tôi không nên để những cô gái đó gặp nhau cùng một lúc á?”
[Chuẩn rồi. Dù có thế nào đi nữa thì cậu cũng đừng làm vậy.]
“…”
Bước dọc hành lang, Dowd khẽ nhíu mày trước lời khuyên thật lòng đó.
Cậu đang trên đường trở về phòng nghỉ sau khi nhận được một sự xác nhận mơ hồ từ Bà Indra rằng cậu đã có thể xuất viện.
Bất kể cậu có gặng hỏi bao nhiêu lần về lý do tại sao việc đó lại nguy hiểm, Caliban vẫn giữ im lặng, nên cậu mới có phản ứng như vậy.
“…”
Dowd gãi đầu đầy bất mãn rồi thở dài.
Bất cứ ai cũng có thể nhìn ra là cậu đang được khuyên là không nên đào sâu quá nhiều vào quá khứ của mình. Do đó, cậu không khỏi có phản ứng như vậy.
“…Thế thì tạm thời tôi sẽ về phòng rồi nghĩ tiếp ở đó.”
[Thế tốt rồi. Sáng suốt đấy.]
Ngay khi trở về chỗ ở…
Dowd bắt gặp Riru, người dường như đang đợi cậu trở về với một vẻ mặt đờ đẫn.
Có vẻ như cô ấy đang đứng đợi trước cửa phòng cậu.
“…”
Gì đây. Tại sao? Lại nữa à?
Lần này là gì đây?
Có lẽ những suy nghĩ của Dowd đã hiện rõ trên mồn một trên mặt cậu, nên Riru liền cau mày lên tiếng.
“Cái vẻ mặt đó là sao? Trông anh như vừa thấy ma hay gì đó vậy.”
“…K-Không. Không có gì đâu.”
Dowd gượng cười, khó khăn lắm mới đáp lại được.
Riru nhìn cậu với ánh mắt kỳ quặc, nhưng thay vì truy hỏi thêm, cô đưa cho cậu một chiếc túi.
Bên trong là mấy gói đồ ăn vặt được sắp xếp gọn gàng và một vài loại thuốc đơn giản.
“Đây, để chúc mừng anh xuất viện, tôi có mang theo vài thứ thường dùng ở Liên Minh Bộ Tộc đến cho anh.”
“…”
“Đừng cố quá sức nhé. Anh vẫn phải tham gia Kỳ Tuyển Chọn Anh Hùng trong tình trạng hiện tại đấy. Bà Indra nói là anh đã ổn, nhưng mà… anh vẫn nên cẩn thận và phải biết giữ gìn sức khỏe đấy nhé.”
“…”
“…Mặt anh lại sao nữa đấy?!”
Nước mắt trào ra trên khuôn mặt Dowd, khiến Riru phải hoảng hốt kêu lên.
‘Trời ạ, anh ấy bị sao vậy?! Có mỗi thế cũng xúc động à?!’
“…Xin lỗi, bạn Riru.”
“Cứ gọi tôi là Riru thôi, ‘bạn’ nghe khách sáo quá.”
Nghe cách cậu xưng hô bằng kính ngữ, cô liền vẫy tay tỏ ý khó chịu. Thấy vậy, biểu cảm Dowd dịu lại khi cậu vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao thì, khác với những người khác, người phụ nữ này rõ ràng không hề nung nấu những ham muốn méo mó với cậu. Bầu không khí mà cô ấy tỏa ra đúng chuẩn là của một ‘cô bạn thân’.
Vì đã như vậy…
Cậu cho rằng mình có thể yên tâm mà hỏi câu này.
“…C-Chúng ta chỉ là bạn bè thôi, đúng không?”
“…”
Ngay lúc đó, biểu cảm của Riru lập tức trở nên khó coi.
‘Bạn…’
‘Bạn bè á…?’
‘Không hiểu sao, từ này lại khiến mình cực kỳ khó chịu…’
‘Mối quan hệ của mình với anh ấy đáng lẽ phải… ừm…’
‘Thân mật hơn chứ?’
‘…Hay là mình cứ thế mà lừa anh ấy nhỉ?’
Những suy nghĩ đen tối len lỏi vào tâm trí cô.
Dẫu sao thì Bà Indra cũng đã nói là hiện tại cậu đang ở trong trạng thái rất cả tin và ngây thơ như một con nai ngơ ngác.
“…”
Tuy nhiên…
Riru tự tát vào má mình một cái thật đau.
‘…Mình đang nghĩ cái quái gì vậy?’
‘Chẳng phải mình đã quyết định sẽ cạnh tranh một cách công bằng sao?’
‘Mình sẽ không hạ thấp bản thân đến mức đó đâu! Lừa gạt anh ấy hay gì đó đại loại vậy là việc mình không thể chấp nhận được!’
Cô có thể mường tượng ra cái bóng dáng xanh lam phía sau cô đang tặc lưỡi, nhưng nhiêu đó vẫn không đủ để lay chuyển quyết tâm của—
“Cô khác với những người kia nhỉ? Chúng ta chỉ là bạn thôi, đúng chứ…?”
“…Những người kia?”
“…”
Khi Riru đáp lại một cách trống rỗng, Dowd hoảng hốt mà lùi lại một bước.
Ai nhìn vào cũng đều biết là cậu vừa nhận ra mình lỡ lời. Thấy vậy, Riru nheo mắt lại và tiến lại gần cậu.
“Những người kia là sao? Họ đã nói gì với anh?”
“…K-Không có gì.”
‘Xạo chó.’
‘Chắc chắc là có vài con trong đám đàn bà đó đã tiếp cận anh ấy và nói rằng họ còn hơn cả ‘bạn bè’ rồi.’
“…”
‘Không, chúng không phải là phụ nữ nữa rồi. Chúng chỉ là một lũ hồ ly tinh xảo quyệt thôi.’
‘Mình thì đang cố chơi đẹp như thế, vậy mà đám đó lại dám vứt hết lương tâm và làm bậy làm bạ theo ý chúng—!’
“…Có phải tôi cũng đã… làm điều gì không đúng mực với bạn Riru không?”
Và khi cô nghe câu hỏi đầy lo âu của Dowd sau những suy nghĩ ngập tràn phẫn nộ của mình…
Tim Riru khẽ chùng xuống.
Vì một lý do nào đó…
Vì một lý do kỳ lạ nào đó…
Nhìn thấy cậu quá đỗi ‘mong manh’ như vậy…
Lại khơi dậy trong cô một ham muốn tinh quái mà cô vốn đã quyết định sẽ không dung túng.
Nếu cái tên này, người mà bình thường luôn hoàn hảo và tính toán như vậy, lại thể hiện một dáng vẻ ‘dựa dẫm’ vào cô…
Nếu cậu phơi bày một ‘khả năng’ cho thấy cô có thể tùy ý làm gì với cậu cũng được…
Riru nuốt nước bọt cái ực.
‘…Hừmmm…’
Hơn thế nữa, nếu nghĩ đến việc những người khác đã bất chấp tất cả mà ra tay…
Vậy thì…
“…Thế nếu chúng ta từng có mối quan hệ như vậy thì sao? Anh định sẽ làm gì?”
Có lẽ chỉ lần này thôi…
Cô cũng có thể có một hành động 'lệch chuẩn' như vậy được không?
Biểu cảm của Dowd ngay lập tức trở nên đau khổ tột độ. Khuôn mặt cậu gần như nhăn rúm lại trong tuyệt vọng khi cậu yếu ớt gục đầu xuống với đôi mắt nhắm nghiền.
“…trách nhiệm.”
“Cái gì cơ?”
Nghe giọng thì thầm như gió đó, Riru ghé tai lại gần hơn để nghe xem cậu nói gì.
“Tôi nói là, tôi sẽ… chịu trách nhiệm. Mặc dù tôi không biết mình đã làm gì với bạn Riru…”
“…”
“Bất kể đó là chuyện gì, tôi nhất định… sẽ chịu trách nhiệm đến cùng…!”
‘À.’
‘Là vậy sao?’
Hơi thở của Riru trở nên gấp gáp hơn một chút.
Một hơi ấm nóng rạo rực lan khắp gương mặt cô, rồi lan ra toàn bộ cơ thể cô. Một nụ cười vô thức vẽ lên môi cô.
“Thật không?”
Cùng lúc đó, Riru đẩy tung cánh cửa phòng riêng của Dowd.
Rồi trước khi cậu kịp nói gì, cô đẩy cậu ngã phịch xuống giường.
Cô nhanh chóng trèo lên người Dowd, người đang nằm sõng soài trên đó, và lập tức dùng hai tay mình ghim chặt hai tay cậu xuống giường.
“…Bạn Riru?”
Giọng nói Dowd vang lên, người đang bị cô đè xuống.
Như thể…
Giọng nói của cậu mang theo một chút sợ sệt.
Toàn thân Riru càng lúc càng nóng hơn. Trái tim cô đập nhanh hơn bình thường và vùng bụng dưới cũng nóng ran lên.
“V-Vì sao cô làm thế này…?”
Một ham muốn trỗi dậy từ sâu trong cô.
So với dáng vẻ tự tin, lúc nào cũng tỏ ra hiểu biết thường ngày của cậu…
Thì vẻ mặt yếu ớt khi bị cô đè xuống của cậu…
Càng khiến cậu trông không có chút sức phản kháng nào… lại càng mỏng manh dễ vỡ hơn…
Như thể cậu sẽ thuận theo bất cứ điều gì cô muốn làm với cậu.
“…Anh hỏi anh đã làm gì với tôi á?”
Hơi nóng chạy dọc cơ thể cô. Nó bùng cháy mãnh liệt hơn nữa.
Ngay cả bản thân cô cũng không chắc mình đã thốt ra những gì…
Khi cô chỉ đơn giản là để bản thân chìm đắm trong dục vọng của chính mình.
“Anh đã nhờ tôi ‘nuôi con cho anh’.”
Đó là sự thật.
Dù cách nói này cực kỳ dễ bị bắt bẻ và đã bỏ qua rất nhiều chi tiết quan trọng, nhưng lời cô không phải là dối trá.
Khuôn mặt Dowd chuyển sang một vẻ bàng hoàng tột độ.
“Chỉ một chốc trước thôi, anh đã nói…”
Một nụ cười nhếch mép hiện lên trên gương mặt Riru.
“…rằng anh sẽ chịu trách nhiệm ‘bất kể đó là chuyện gì’, đúng chứ?”
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Đó là nụ cười của một con dã thú đang cho con mồi của mình vào tầm ngắm.