WN

Chương 109: Hội nghị Chiến Tộc Trưởng (2)

2026-01-29

2

Chương 109: Hội nghị Chiến Tộc Trưởng (2)

[Đầu ngươi bị chập rồi!]

Tôi quay đầu về phía người vừa lên tiếng.

Velua Ger-Do.

Rõ ràng là ông ta mang ác cảm với tôi, chắc là do vụ tôi từng đá nát đít tên Krun trước đó.

Có lẽ ông ta đã nói xấu tôi không ít đâu.

[Giao toàn bộ học viện cho ngươi? Rốt cuộc ngươi đang nói cái quái gì vậy? Định bảo bọn ta bán nó cho ngươi á? Một nơi mà chẳng khác nào cái nôi của Liên Minh Bộ Tộc sao?!]

Vì người nói là Velua nên nghe như ông ta chỉ đang cố tình gây sự, nhưng phản ứng kiểu này thì ngay cả tôi cũng hiểu.

Do dân số ít ỏi, Liên Minh Bộ Tộc cực kỳ ám ảnh với việc đào tạo từng cá nhân trở thành tinh anh. Không phải ngẫu nhiên mà một Chiến Tộc Trưởng như Hatan lại kiêm luôn chức Viện trưởng.

Cho nên, ừ thì… tôi cũng không trông mong gì việc họ sẽ giao cả học viện cho mình.

“Chỉ cần cho tôi toàn quyền với tư cách là người đại diện là đủ. Quyền sử dụng cơ sở vật chất, điều động nhân sự, mang theo trang bị… Bất cứ thứ gì tôi muốn.”

Bản thân học viện này, một trong những trụ cột của Tam Giác Vàng, là một trong những tác nhân lớn của cốt truyện. Muốn tận dụng nó tối ưu, tôi đã sớm quyết định ‘chủ nhân’ của nơi này rồi.

Và người đó không phải tôi.

“Chỉ cần vài tiếng thôi. Như vậy là đủ rồi.”

Sau câu nói đó, cả không gian chìm vào im lặng.

Từ góc nhìn của họ, đây hiển nhiên là một yêu cầu lố bịch.

[…Khoan bàn tới sự hoang đường trong yêu cầu của cậu…]

Phản ứng ngay sau đó đã chứng minh rõ điều ấy.

Một Chiến Tộc Trưởng lên tiếng với tông giọng đầy hoài nghi.

[Rốt cuộc thì mối đe dọa mà ngươi nói là gì? Không có lấy một lời giải thích, yêu cầu của ngươi chẳng khác nào là sự khoác lác được bọc trong sự tự tin rỗng tuếch.]

“Tôi không cần phải nói. Tôi có thể cho các ông thấy ngay.”

[…Sao gì?]

“Hay là chúng ta cược nhé?”

Tôi trả lời thẳng thắn vị Chiến Tộc Trưởng vừa chất vấn.

“Chẳng bao lâu nữa, một tai họa sẽ xảy ra mà lại lớn đến mức không một ai ở đây có thể xử lý nổi. Vì thế…”

Khi nói những lời kiểu này, sự tự tin là yếu tố then chốt.

Tôi phải giữ gương mặt cứng như thép, như kiểu là dù dao có đâm thì mặt tôi cũng chẳng chảy lấy một giọt máu. Chỉ cần vậy thôi, đối phương sẽ bắt đầu tự hỏi, ‘Rốt cuộc điều gì khiến tên khốn này dám chắc chắn như vậy?’, kiểu kiểu thế.

“Nếu thứ khủng hoảng tôi cho các ông thấy thực sự vượt quá khả năng xử lý của các Chiến Tộc Trưởng, và tôi xử lý được nó ngay tại đây… Thì các ông sẽ nghe theo tôi. Thế nào?”

[…Ý cậu là…]

Utad, người vẫn im lặng từ nãy đến giờ lên tiếng, giọng ông không giấu nổi sự khó tin.

[Một cuộc khủng hoảng chưa từng có đang cận kề, đến mức ngay cả các công nghệ của Lò Rèn Chiến Tranh cũng không phát hiện ra. Và chỉ có mình cậu biết. Và chỉ mình cậu có thể ngăn chặn nó.]

“Đúng vậy.”

[…Và cậu có khả năng giải quyết nó ngay lập tức, ngay tại đây?]

“Đúng.”

Vẻ mặt của các Chiến Tộc Trưởng đồng loạt thay đổi.

Có người thì nghi ngờ, có người thì tái mặt, cũng có người lại cười khẩy.

Còn Velua Ger-Do, người ngay từ đầu đã mang thù oán với tôi, thì trông như cơn giận của ông ta đã dồn lên đến đỉnh đầu, sục sôi như cái ấm sắp nổ tung.

[…Không đáng để lọt tai ta.]

Velua buông ra câu nói đó.

[Một đống nhảm nhí chẳng đáng để ta cân nhắc. Ngươi được phong danh hiệu Đại Thợ Săn nên quên mất thân phận của mình rồi à? Chỉ vì một lần chó ngáp phải ruồi thôi sao?]

“Bình tĩnh nào, ông nói cho hợp tình hợp lý chút đi. Làm sao ông có thể gọi đó là chó ngáp phải ruồi được chứ?”

[…]

“Ông đã từng chạm được dù chỉ một sợi lông của mấy tên Kẻ Cai Trị chưa? Hay là ông sống quá lâu trong đống bùn lầy đầy thuốc phiện và phạm pháp đấy rồi, nên ông quên mất vị trí của mình?”

Tôi nói thẳng mặt ông ta.

Đúng vậy, đó là sự khiêu khích trắng trợn.

Dù sao thì quả táo cũng không bao giờ rơi xa khỏi gốc; Cái sự nông cạn của Krun Ger-Do gần như được thừa hưởng nguyên vẹn từ cha hắn, Velua.

Chỉ cần một cú khích như thế này thôi, tôi biết chắc chắn ông ta sẽ cắn câu.

[…]

Và đúng là như vậy.

Chỉ một câu nói mà đã khiến ông ta nổi khùng lên rồi.

[…Ngươi nói cược đúng không, thằng khốn?]

Velua gằn giọng, thấp đến rợn người.

[Nếu ngươi thua thì ngươi mất gì?]

Mắt ông ta lóe lên sự ác ý, chắc chắn ông ta đang tìm cách để xoay chuyển tình thế bất lợi cho tôi. Nhưng…

“Ông muốn gì cũng được. Kể cả mạng của tôi.”

Thứ tôi cần, là chính ông ta chủ động lao vào cuộc tranh chấp này.

[…Sao cơ?]

“Tôi nói rồi. Muốn tôi làm gì cũng được. Nếu ông không tin, chúng ta có thể lập lời thề.”

Cùng lúc tôi đáp lời…

Hatan, người vẫn lặng lẽ quan sát từ nãy đến giờ khẽ nhếch mép cười, còn Utad thì đúng như dự đoán, thở dài một tiếng.

Chỉ với câu nói đó, ván cược đã chính thức được ‘thiết lập’, không cho các Chiến Tộc Trưởng khác bất kỳ cơ hội nào để xen vào hay ngăn cản.

Sự dứt khoát đến mức không còn đường lui nữa.

[…Xem ra ngươi tự tin lắm nhỉ, thằng khốn.]

Quả thật, sau khi tôi nói vậy, ngay cả Velua, người khơi mào chuyện này cũng lộ ra vẻ bối rối. Ông ta đã cố hết sức để che giấu, nhưng…

Rõ ràng là ông ta cũng không ngờ tôi lại dám thẳng thừng tuyên bố rằng ông ta có thể lấy từ tôi bất cứ thứ gì ông muốn.

“Tôi rất tự tin đấy. Nhưng thôi, trăm nghe không bằng một thấy. Đi thẳng vào ván cược luôn đi.”

Nói xong, tôi tiến đến bảng điều khiển được gắn ở trung tâm chiếc bàn và bắt đầu thao tác.

Nơi này vừa là phòng họp, vừa là một dạng trung tâm chỉ huy. Vì vậy, chỉ cần dùng thiết bị xung quanh là tôi có thể quan sát toàn bộ khu vực học viện một cách chi tiết.

“Giờ không còn nhiều thời gian nữa đâu, cho đến khi thứ tôi nói xuất hiện.”

Tôi liếc đồng hồ.

Rồi kiểm tra toàn bộ camera giám sát gần đây.

[…Cậu chắc chắn về chuyện này chứ?]

Trong lúc đó, giọng của Caliban vang lên từ Soul Linker.

[Người phụ nữ tên Tatiana đó, đã nói sẽ cho cậu đúng một ngày, đúng không? Chẳng phải vẫn còn rất nhiều thời gian sao?]

‘…Nếu muốn ngăn tôi, sao anh không làm từ sớm mà lại đợi tới bây giờ?’

[Vì ta biết cậu sẽ không làm mấy chuyện thế này nếu chưa nghĩ kỹ.]

Ít ra thì anh ta cũng hiểu tôi ở điểm đó.

Tôi thở dài trong lòng rồi đáp lại.

‘Lời nói của ả ta vốn đã quá mơ hồ.’

[Hả?]

‘Ả nói sẽ ban cho tôi một ngày. Điều đó có nghĩa là ả chỉ đơn thuần kiềm chế việc giết tôi trong đúng một ngày mà thôi, chỉ vậy thôi.’

Xét đến việc Tatiana phụ thuộc và phục tùng Nhà Tiên Tri đến mức này, thì tôi, kẻ đang nhận được sự chú ý của tồn tại đó, chắc chắn là cái gai trong mắt ả ta.

Ngay cả khi được lệnh phải ‘nhịn’ trong một ngày, khả năng cao là cô ta sẽ diễn giải mệnh lệnh ấy theo cách rộng nhất có thể, miễn sao vẫn giết được tôi bằng mọi giá.

Theo nghĩa đó…

Tôi chẳng mất bao lâu để tìm ra thứ mình cần thông qua bảng điều khiển.

Vị trí hiển thị trên màn hình nằm ngay giữa vùng biển gần Lò Rèn Chiến Tranh.

[…Khoan đã. Cái đó là gì vậy?]

Và ở đó…

Một ‘cái hố’ khổng lồ, trông như cái phễu, đang dần hình thành…

Bên trong là một màu đen thăm thẳm không sao hình dung nổi.

***

Thành thật mà nói, những cái hố tử thần đủ lớn để nuốt trọn vài tòa nhà không phải là cảnh hiếm gặp trên đất liền.

Nhưng một thứ như vậy lại xuất hiện giữa đại dương thì lại là chuyện hoàn toàn khác.

Khung cảnh đó xa lạ đến mức như thể có một ‘con đường’ đang được khoét xuyên qua biển, nối từ phía này sang phía kia.

-…

Và từ bên trong…

Có thứ gì đó bắt đầu ‘bò ra’.

Một sinh vật thân mềm, toàn thân bao phủ bởi những xúc tu đen kịt.

Nhưng kích thước của nó thì hoàn toàn phi lý.

Tôi không bốc phét chứ nó phải to ngang một chiến hạm hiện đại.

[…Kraken sao? Không, nhưng…!]

“Không phải Kraken bình thường.”

Trước tiếng kêu kinh hãi của một Chiến Tộc Trưởng, Hatan ôm lấy đầu mình, gằn lên.

“Việc toàn bộ cơ thể nó mang màu đen cho thấy đây là Ma Thú mang lời nguyền. Nó không phải sinh vật bình thường sống trong vùng biển này.”

Kraken vốn chỉ được xếp vào nhóm Ma Thú Cấp Cao.

Chúng cực kỳ mạnh, nhưng trước đây Hatan đã từng tự tay săn một con. Thậm chí một tổ đội thợ săn cũng có thể xử lý được mà không gặp quá nhiều khó khăn.

Nhưng…

“...Những Ma Thú mang ‘thuộc tính’ dày đặc đến mức này thường đến từ chiều không gian khác và sức mạnh của chúng thường vượt xa đồng loại gấp nhiều lần.”

Hatan nghiến răng.

“Khả năng cao là ngay cả ta cũng không thể săn được con này.”

[…]

[…]

Sau câu nói đó, tất cả các Chiến Tộc Trưởng xung quanh đều rơi vào im lặng.

Một Ma Thú mà ngay cả Hatan, người được mệnh danh là thợ săn vĩ đại nhất thời đại, cũng không thể đánh bại được.

Nếu ông ta không làm được, thì không ai ở đây có chút cơ hội nào cả.

Và chuyện vẫn chưa dừng lại.

[…Chết tiệt. Không chỉ có một con sao?!]

Cùng lúc tiếng thét đó vang lên…

Con thứ hai.

Con thứ ba.

Hàng loạt sinh vật lần lượt bò ra khỏi cái hố sâu ấy.

Có hơn cả chục con.

Những thứ bên trong đó là…

‘…Đây là Giai đoạn 1.’

Về bản chất, chúng chỉ là ‘đội tiên phong’.

Trận Boss của Tông Đồ của Biển Ngược về cơ bản mang hình thức là phòng thủ kiểu tháp với mục tiêu là đẩy lùi các Ma Thú liên tục tấn công Lò Rèn Chiến Tranh từ bốn phía có biển bao quanh.

Và lũ khốn này chính là đợt đầu tiên.

[…Xem ra cô ta thật sự đã chuẩn bị rồi.]

‘Tôi đã nói rồi. Ả ta chỉ kiềm chế việc giết tôi trong đúng một ngày mà thôi.’

Kế hoạch hẳn là tấn công Lò Rèn Chiến Tranh trước, giết sạch ‘những người xung quanh tôi’, những người sẽ trở thành nguồn gốc sức mạnh của tôi trong chiến đấu; điều đó không hề nằm trong lời hứa của ả.

Dù sao thì, chỉ cần không giết tôi thì ả vẫn là đang giữ đúng lời.

Có lẽ ả đã bắt đầu nghi thức triệu hồi mấy thứ này ngay sau khi cho tôi thấy tình trạng của Alan.

Và đó là lý do tôi biết chúng sẽ xuất hiện vào khoảng thời gian này.

Bởi vì khi một người trải qua những chuyện tương tự đủ nhiều lần, cuối cùng họ sẽ hình thành một khả năng miễn nhiễm.

〖 Tông Đồ của Biển Ngược 〗

[ Còn 15 giờ nữa cho đến sự kiện ‘Đại Quyết Đấu’! ]

[ Trận boss sẽ lập tức diễn ra ngay sau sự kiện nói trên! ]

Trước đây, tôi đã từng mù quáng tin vào mấy dòng chữ này và bị Nhà Tiên Tri quay cho như chong chóng.

Và bài học tôi rút ra là…

Dù có ‘lên lịch’ kế hoạch kỹ lưỡng đến mức nào dựa trên thông tin ở đây, thì biến số ngoài dự tính vẫn sẽ luôn tồn tại.

“…”

Tuy nhiên, có một điều tôi muốn nói là…

Việc tạo ra biến số để đánh úp sau lưng người khác không phải là đặc quyền của riêng bọn chúng.

Nghĩ vậy, tôi chuyển sang một cửa sổ hệ thống khác.

!!!!!!!!!!! CẢNH BÁO ÁC QUỶ !!!!!!!!!!!

[ Sự kiện khẩn cấp liên quan đến ‘Ác Quỷ’ đã xảy ra! ]

[ Đây là sự kiện cấp độ nguy cấp! ]

[ Nếu không đưa ra hành động chính xác trong thời gian giới hạn, bạn sẽ chết! ]

[ Sự kiện liên quan đến mục tiêu ‘Riru’! ]

[ Hãy lập tức tìm cách sống sót! ]

Phải rồi.

Ví dụ như thứ này đây.

-…! …! …?

Những con Kraken vốn đang gào thét không ngừng khi tiến về phía Lò Rèn Chiến Tranh,  bỗng nhiên dừng lại.

Chắc hẳn chúng đã cảm nhận được thứ gì đó đang tiếp cận từ phía sau.

Có lẽ…

Ngay cả những Ma Thú cũng khiến Hatan phải bó tay này…

Cũng theo bản năng cảm nhận được một mối đe dọa đủ mạnh để khiến chúng khựng lại trong chốc lát.

[Khoan đã.]

Một Chiến Tộc Trưởng lên tiếng như thể hồn đã lìa khỏi xác.

[…Đó chẳng phải là… một con người sao?]

Đúng vậy.

Đó là một con người đang ‘chạy’ trên mặt biển.

[…]

[…]

Cả căn phòng chìm vào im lặng trước cảnh tượng kỳ quái đến mức không thể hiểu nổi này.

Ờ thì, nói sao cho dễ hiểu nhỉ?

Đây không phải là có thể chất trời ban hay cách sử dụng Năng Lực Đặc Biệt thuần thục nữa.

Cảnh tượng này không thể giải thích bằng những quy tắc đó.

Giống như thể người kia đang tự tay bẻ cong luật lệ của thế giới vậy.

Người đó đạp lên mặt nước như thể đó là mặt đất rắn chắc, lao đi với tốc độ kinh hoàng.

Mỗi bước chân giáng xuống đều khiến một cơn sóng thần dựng lên theo sau.

Và theo như tôi biết…

Chỉ có một người duy nhất có thể tạo ra cảnh tượng như thế này.

Người đang chạy trên mặt biển được bao bọc bởi thứ khí tức ‘màu xanh lam’, bùng nổ dữ dội đến mức phủ kín toàn bộ màn hình.

“…”

Ồ dia.

Không ai khác chính là Riru, trong trạng thái tức điên lên đến mất mẹ nó trí rồi.

Chính là người mà tôi đã ném ra giữa đại dương bằng viên ma thạch của Faenol.

Thấy không, tôi đã tính toán chính xác vị trí để quăng cô ấy đi và đảm bảo rằng khi Riru đi tìm tôi thì lũ Ma Thú này sẽ nằm ngay trên ‘đường đi’ của cô ấy.

“Giờ thì.”

Khi tất cả mọi người còn đang chết lặng nhìn cảnh tượng trước mắt, giọng tôi vang lên phá tan sự im lặng.

“Từ bây giờ, tôi sẽ xử lý mấy con Ma Thú này.”

“…Cái gì?”

Phớt lờ giọng nói không tin nổi của Hatan, tôi búng tay.

“Tách.”

Và ngay lúc đó…

-!!

-!!!!!!!!!

Những con Kraken gần đó đồng loạt há to miệng rồi lao thẳng về phía Riru. Hàng loạt Ma Thú to cỡ một căn nhà cùng lúc xông tới.

Một tình huống nguy cấp đúng nghĩa.

“…”

Ừ thì…

Đối với bọn Ma Thú thôi.

“Cút hết điiiiiiiii–!!!”

Riru gào lên, lao thẳng vào chúng.

Và rồi…

Tất cả những con Kraken va chạm với cô ấy…

Đều bị ‘nghiền nát’ tại chỗ.

Như lấy trứng chọi đá vậy.

Một cảnh tượng hoàn toàn vô lý, nếu xét đến sự chênh lệch khủng khiếp về kích thước.

[…!]

“…!”

Tất cả những người trong phòng đều trợn mắt kinh hoàng trước cảnh này.

Ngay cả tôi, người đã biết trước điều này sẽ xảy ra, cũng không khỏi toát mồ hôi lạnh trước sức mạnh ấy.

Tàn bạo thật.

Đó chính là Quyền Năng của Lam Quỷ, [Nghiền Nát].

Khi sử dụng Quỷ Năng, bất cứ thứ gì chạm vào cơ thể cô ấy đều sẽ bị xé vụn thành từng mảnh nhỏ.

Không quan tâm kích thước. Không quan tâm phòng ngự. Không quan tâm độ bền. Nói trắng ra là đéo cần biết.

Chỉ cần chạm vào là toang.

“…”

Mặt tích cực là…

Giai đoạn 1 đã bị skip hoàn toàn.

Vẫn còn một trận chiến nữa ở phía trước, nhưng ít nhất thì hiện tại tôi không cần phải đối phó với lũ Ma Thú kinh khủng kia.

Còn mặt tiêu cực là thứ mà ngay cả thành quả này cũng không thể che lấp nổi…

“Dowd Campbellllllllllllll—!!!”

Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ, tiếng gào của Riru cứ như đang vang ra từ trong màn hình vậy.

Như đáp lại lời gọi đó, thứ khí tức xanh lam bao quanh cơ thể cô ấy bùng phát dữ dội hơn nữa.

“Chui ra đây ngayyyyyyyyyy-! Bố sẽ giết mà—!”

Không để câu nói kết thúc, tôi lập tức tắt màn hình.

Rồi quay người về phía các Chiến Tộc Trưởng, những người mặt mày đang tái mét vì sốc.

“…Tôi thắng rồi, đúng chứ? Tôi đã giữ lời rồi. Tất cả luôn.”

Tôi đã xử lý một cuộc khủng hoảng mà không ai ở đây có thể giải quyết. Hơn nữa, tôi còn làm điều đó ngay tại chỗ mà không cần rời khỏi căn phòng này.

Một sự thật không thể chối cãi.

[Ngươi đúng là đã giữ lời, nhưng…]

“Đúng.”

[Chẳng phải thứ kia đang lao tới để giết ngươi sao? Có thể xem đó là năng lực của ngươi khô—]

“Nhưng tôi đã giải quyết vấn đề rồi mà.”

[…]

“Tôi là nguyên nhân và cũng là kết quả, đúng chưa?”

Nếu đã hứa rồi thì đừng có lật lọng, hiểu chứ?

Hiểu rồi thì nhanh mẹ cái tay lên mà giao chìa khóa học viện ra đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!