WN

Chương 108: Hội nghị Chiến Tộc Trưởng (1)

2026-01-28

2

Chương 108: Hội nghị Chiến Tộc Trưởng (1)

Hatan U-Jul cố gắng kìm nén cơn đau đầu đang nhức nhối của ông.

“…Ta đã nói đi nói lại nhiều lần rồi, chúng không có chết một lần rồi bước vào quá trình tái sinh. Bọn ta đã xác nhận rằng chúng đã bị xóa sổ hoàn toàn. Bản thân sự tồn tại của chúng cũng không thể bị phát hiện.”

Tất cả đều rơi vào im lặng.

Đó là kiểu im lặng thường xuất hiện sau khi người ta nghe phải một điều quá mức vô lý; một sự lặng im sinh ra từ việc tư duy không thể xử lý tình huống hiện tại.

Dù câu hỏi đã được nhắc đi nhắc lại nhiều lần, vẫn có kẻ không kìm được mà lên tiếng thêm lần nữa.

[…Kỳ Lân của Vùng Rừng Rậm đã hoàn toàn chết sao?]

“Đúng vậy. Ta chắc chắn.”

[Và toàn bộ những Kẻ Cai Trị khác của các Vùng Ma Thú cũng đều chịu tổn hại tương đương do bị tiêu diệt?]

“Ờ.”

[Và tất cả đều do—]

“Một người, cùng hai đội săn hoạt động theo mệnh lệnh của tên đó. Nếu các người còn hỏi thêm lần nữa, ta sẽ coi đó là lời thách đấu.”

Giọng nói của ông chứa đầy sự tức giận đã bị kìm nén, và ngay lập tức, các Chiến Tộc Trưởng khác đều im bặt.

Việc triệu tập khẩn cấp toàn bộ các Chiến Tộc Trưởng vốn là chuyện cực kỳ hiếm, nhưng nếu những lời ông nói là thật, thì cũng không khó hiểu vì sao cuộc họp này lại được tổ chức.

[Đây là một sự kiện chưa từng có tiền lệ.]

Một Chiến Tộc Trưởng thì thầm bằng giọng thấp.

Trong suốt chiều dài lịch sử của Liên Minh Bộ Tộc, việc có thợ săn giết được một Kẻ Cai Trị của Vùng Ma Thú đã là một điều vô cùng hiếm hoi, chứ đừng nói đến việc xóa bỏ hoàn toàn sự tồn tại của chúng.

Chỉ riêng việc săn được một Kẻ Cai Trị thôi cũng đủ để được tôn vinh là thợ săn vĩ đại nhất của thời đại.

Thế nhưng mà săn được Kẻ Cai Trị của cả bốn Vùng Ma Thú?

[…Theo truyền thống của Liên Minh Bộ Tộc, người đó phải được ban cho một phần thưởng xứng đáng.]

“Danh hiệu Đại Thợ Săn thì đương nhiên phải trao rồi.”

[Ý ta không phải thế, Hatan. Ngươi cũng biết rõ mà, đúng không?]

Vị Chiến Tộc Trưởng thở dài rồi tiếp tục.

[…Xét theo bản chất của Liên Minh, với một người lập được ‘đại công’ chưa từng được ghi nhận trong lịch sử thì không thể chỉ được ban mỗi một cái danh hiệu.]

Không bao giờ được quên trao thưởng cho người có công, cũng không bao giờ được bỏ qua cho người có tội. Có thưởng có phạt. Đó là truyền thống của các bộ tộc.

Với một người đạt được chiến công hiển hách như vậy, thế mà chỉ ném cho hắn một danh hiệu thì rõ ràng là không thỏa đáng.

Cho dù người đó có là người ngoại quốc.

Cuộc thảo luận tiếp diễn trong bầu không khí nặng nề, rồi tất cả lại rơi vào im lặng một lần nữa.

“…”

“…”

Dù không ai nói gì, nhưng có lẽ tất cả đều đang nghĩ cùng một điều.

Đây là thành tích mà không một ai có mặt ở đây có thể làm được.

Ngay cả Đại Tộc Trưởng của Liên Minh Bộ Tộc cũng không.

Vậy thì phần thưởng nào mới xứng đáng dành cho kẻ đã lập nên chiến công như vậy?

[Chuyện đó có thật sự to tát đến vậy không?]

Nhưng, như mọi khi, luôn có kẻ vì ác cảm cá nhân mà muốn hạ thấp thành tựu của người khác, cho dù đó có là chiến công vĩ đại đến mức nào.

“Velua.”

Hatan thở dài, quay đầu nhìn về phía đó.

Velua Ger-Do. Chiến Tộc Trưởng của Bộ Tộc Lam Hợi, bộ tộc rắc rối nhất trong toàn bộ Liên Minh.

Ông ta cũng chính là cha của Krun Ger-Do, kẻ vừa mới đây đã bị Riru Garda và Dowd Campbell đá cho tung đít sau khi khiêu khích họ.

[Thôi thì, nhìn cách mà cuộc thảo luận này đang diễn ra thì có vẻ như tất cả các ngươi đều muốn ban cho tên đó một thứ gì đó cực kỳ ghê gớm. Nhưng chẳng phải việc này cần sự đồng thuận tuyệt đối của toàn bộ các Chiến Tộc Trưởng sao?]

“…Ý ngươi là ngươi định phản đối à?”

[Ta đã nói rồi. Chuyện này thật sự to tát đến thế sao?]

Càng nói chuyện, mọi thứ càng trở nên rõ ràng hơn.

‘…Thằng nhóc chết tiệt đó chắc chắn đã mách lẻo với cha nó.’

Chỉ cần nhìn sự ghen ghét vô lý mà ông ta đang thể hiện, cũng đủ hiểu ông ta đang cố tình gây sự vì thù oán cá nhân.

‘Thằng ngu đó. Lần tới mà gặp lại, mình nhất định sẽ bẻ nó làm đôi.’

[Thế còn Đại Tộc Trưởng thì sao?]

Có người khác lên tiếng.

Utad Han-Chai.

Cha của Luca Han-Chai, người hiện đang theo học tại Học viện Đế Quốc Elfante.

[Trong tình huống như này, đáng lẽ Đại Tộc Trưởng đã có thể trực tiếp công nhận người kia mà không cần chờ phiếu biểu quyết của chúng ta.]

Đó là một nhận định hoàn toàn hợp lý.

Trong trường hợp xuất hiện một ‘tên quái vật’ dị thường đến mức này, việc Đại Tộc Trưởng tự mình ra mặt xử lý trước khi các Chiến Tộc Trưởng kịp tụ họp mới là chuyện bình thường.

“Alan hiện không có phản hồi. Ông ấy đã đến Lò Rèn Chiến Tranh, nhưng không hề lộ diện ở bất cứ đâu. Không ai nhìn thấy ông ấy cả.”

[…Tình huống này khó xử thật.]

Quả thật, đúng như lời Hatan nói, Alan dù đã xuất hiện tại Lò Rèn Chiến Tranh nhưng lại hoàn toàn không tham gia vào bất kỳ hoạt động công khai nào.

Cứ như kiểu ông ta đã chết từ lâu rồi.

[Trước mắt, hãy triệu tập đương sự đến đây và trực tiếp lắng nghe hắn.]

[Ngươi đang nói là đưa một kẻ ngoại quốc vào Hội nghị Chiến Tộc Trưởng sao, Utad?]

[Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Đặc biệt là trong tình huống như thế này.]

Xét cho cùng, đây rõ ràng là phương án hợp lý nhất.

[…]

[…]

Cuối cùng, dù miễn cưỡng, các Chiến Tộc Trưởng khác cũng đành phải đồng ý.

***

!!!!!!!!!!! CẢNH BÁO ÁC QUỶ !!!!!!!!!!!

[ Sự kiện khẩn cấp liên quan đến ‘Ác Quỷ’ đã xảy ra! ]

[ Đây là sự kiện cấp độ nguy cấp! ]

[ Nếu không đưa ra hành động chính xác trong thời gian giới hạn, bạn sẽ chết! ]

[ Sự kiện liên quan đến mục tiêu ‘Riru’! ]

[ Hãy lập tức tìm cách sống sót! ]

“…”

Ừm.

Yep.

Tôi cũng tự hỏi là khi nào thì cái này mới xuất hiện.

‘…Cô ấy mà không nổi giận thì mới là chuyện lạ.’

Riru rất có thể đã bị dịch chuyển thẳng ra giữa đại dương mênh mông do tác dụng từ ma pháp dịch chuyển của Faenol.

Bất kỳ ai mà biết tôi đã làm gì cũng sẽ gọi tôi là đồ rác rưởi. Huống chi, thứ đang trú ngụ trong cơ thể cô ấy lại chính là ‘Ác Quỷ của Sự Phẫn Nộ’, nếu cô ấy không phát cuồng thì mới là điều bất thường.

Có lẽ sẽ không mất nhiều thời gian để cô ấy đến tìm tôi. Vài tiếng nữa chăng?

“…”

Dĩ nhiên, đó chỉ là một vấn đề. Trước mắt, tạm gác nó sang một bên…

Tôi cần tập trung vào chuyện đang diễn ra ngay lúc này.

“Dowd Campbell. Mời vào trong.”

Tôi liếc nhìn thời gian khi một giảng viên nói vậy.

Kịp rồi. Suýt soát luôn.

Lý do chính để tôi tiêu diệt các Kẻ Cai Trị của những Vùng Ma Thú trong chưa đầy năm phút, là vì tôi chắc chắn rằng việc triệu tập được một Hội nghị Chiến Tộc Trưởng như thế này sẽ mất khá nhiều thời gian.

‘…Ở đâu cũng vậy, tập hợp những người quyền cao chức trọng luôn là chuyện khó nhất.’

Mang theo suy nghĩ đó, tôi bước vào căn phòng. Những hình chiếu 3D của toàn bộ các Chiến Tộc Trưởng đều đang nhìn chằm chằm vào tôi.

Đúng là một quốc gia sở hữu trình độ công nghệ cao, những cuộc họp khẩn cấp kiểu này hoàn toàn có thể tiến hành theo cách đó.

Một khoảng lặng kỳ lạ bao trùm căn phòng. Rồi cuối cùng, cũng có người lên tiếng.

Một chiến binh cao lớn khoác da sói. Gương mặt này trông khá quen.

[…Rất vui được gặp cậu, Dowd Campbell. Ta là Utad Han-Chai, cha của Luca Han-Chai.]

“Ông biết tôi sao?”

[Luca đã kể cho ta nghe về cậu và Riru Garda. Nó nói hai người sở hữu năng lực rất đáng để chú ý.]

‘À thì ra là ông ta.’

Dù sao thì Luca cũng từng nói sẽ dùng quyền hạn của chức Chiến Tộc Trưởng trong tương lai của mình để tặng thứ gì đó cho Riru. Việc cậu ta kể lại với cha mình cũng là điều hiển nhiên.

[Cậu có biết vì sao mình được triệu tập đến đây không?]

Tôi nhìn Utad, người đang nói bằng giọng điềm tĩnh.

“Không phải là để các ông bàn về phần thưởng dành cho tôi sao? Tôi biết Liên Minh Bộ Tộc đặc biệt coi trọng các thợ săn.”

[…Xem ra cậu hiểu khá rõ về Liên Minh nhỉ. Đúng vậy cậu nói hoàn toàn chính xác.]

Utad mỉm cười đầy hứng thú.

[Những gì cậu đã làm được là điều chưa từng xuất hiện trong lịch sử Liên Minh của bọn ta. Như cậu đã biết, việc ban thưởng tương xứng với cậu là điều đương nhiên.]

[Ta đã nói rồi, ta phản đối. Trao danh hiệu Đại Thợ Săn thì được, nhưng ngoài ra thì không.]

[Velua. Công tư anh minh đi chứ.]

[Hừ. Ta chỉ đang dùng quyền hợp pháp của một Chiến Tộc Trưởng mà thôi-]

Tôi lặng lẽ quan sát những hình chiếu 3D của các Chiến Tộc Trưởng đang trao đổi qua lại.

'…Ừ thì…'

Thật lòng mà nói…

“Chuyện này không phải là việc quan trọng bây giờ.”

Phần thưởng thì tôi chắc chắn sẽ lấy.

Vì tương lai của Liên Minh Bộ Tộc, có một vị trí mà tôi bắt buộc phải đặt Riru vào. Và đây chính là cơ hội để làm điều đó. Toàn bộ những nỗ lực trước đây của tôi nhằm ‘chỉnh đốn’ Riru cũng đều phục vụ cho mục đích này.

Nhưng hiện tại…

Thứ tôi cần không phải là phần thưởng.

Điều tôi cần, chỉ đơn giản là tất cả các Chiến Tộc Trưởng đều đang có mặt ở đây.

Bởi vì tôi cần sự cho phép của họ, ngay lúc này.

[…]

[…]

Nghe lời tôi nói, Velua, Utad cùng các Chiến Tộc Trưởng khác đều nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu.

[…Ý cậu là sao khi cậu nói đó không phải chuyện quan trọng?]

“Trước mắt, việc trao cho tôi danh hiệu Đại Thợ Săn dường như đã được tất cả mọi người đồng thuận. Tôi nói đúng chứ?”

[Đúng thế. Sau chiến tích như thế, nếu bọn ta không trao danh hiệu đó thì mới là vô lý.]

Nghe Utad trả lời, tôi khựng lại một nhịp.

Thành thật mà nói, cảm xúc chủ yếu trong tôi lúc này là áy náy.

Liên Minh Bộ Tộc, như tôi đã nói nhiều lần, là một tập thể cực kỳ khép kín. Việc cho phép một người ngoài như tôi tham dự cuộc họp của các thủ lĩnh cấp cao là chuyện hiếm thấy.

Và xét việc ông ta là người đầu tiên lên tiếng với tôi, có vẻ Utad đã chủ động sắp xếp chuyện này vì muốn giúp đỡ tôi.

Cơ bản thì, việc tôi sắp làm không hề ‘xứng đáng’ với thiện ý của ông ta.

Tôi sẽ xin lỗi sau.

“…Thế thì, tôi tin rằng mình có quyền được sử dụng một quyền lợi hợp pháp.”

Danh hiệu Đại Thợ Săn mang theo thẩm quyền tối cao trong các vấn đề liên quan đến Ma Thú, đến mức ngay cả các Chiến Tộc Trưởng cũng phải tham vấn ý kiến của người giữ danh hiệu này.

Với tôi thì, tôi chỉ là kẻ ‘đi nhờ chuyến xe của Quỷ’ để tiện đường làm mọi thứ nên tôi chẳng cần cái danh oai phong đó. Tôi chỉ cần đủ quyền lực để khiến các Chiến Tộc Trưởng phải lắng nghe tôi, thế là đủ rồi.

“…Hiện tại, Liên Minh Bộ Tộc và Lò Rèn Chiến Tranh đang đứng trước một cuộc khủng hoảng chưa từng có.”

Trước đây cũng từng có thời điểm khủng hoảng sắp xảy ra, nhưng nhờ Eleanor đã phá hủy nó một cách triệt để nên mọi thứ đã lắng xuống.

Nhưng lần này…

Có lẽ như một dạng quả báo, mối đe dọa ấy đã nhân lên gấp bội, và đang hướng thẳng về đây.

“Tôi đưa ra đề xuất này với tư cách là người vừa được phong danh hiệu Đại Thợ Săn.”

Để vượt qua tình thế hiện tại…

“Tạm thời xin hãy để tôi nắm quyền kiểm soát toàn bộ Lò Rèn Chiến Tranh.”

Toàn bộ ‘học viện’ này…

Sẽ phải trở thành một quân cờ trên bàn cờ của tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!