Tập 3

Chương mở đầu: Người có rất nhiều bạn bè, nhưng không có lấy một người bạn thật sự (I)

2026-03-06

2

Chương mở đầu: Người có rất nhiều bạn bè, nhưng không có lấy một người bạn thật sự (I)

Tôi thật sự rất muốn được sinh ra là một thằng con trai như Amada Teruhito.

Không chỉ riêng tôi, Ishii Kazuki, chắc hẳn còn có rất nhiều nam sinh khác ở trường cao trung Hirasaka cũng từng nghĩ như vậy.

Đặc biệt là tại lớp 1-C, nơi tôi và Amada cùng học.

Cậu ta không phải là học sinh xuất sắc, cũng chẳng có năng lực thể chất ưu tú, lại càng không thuộc kiểu đẹp trai nổi bật. Vậy mà chẳng hiểu vì sao, cậu ta lại được rất nhiều cô gái xinh đẹp yêu mến.

Chứng kiến khung cảnh đó, những kẻ làm nền mong chờ vận may từ trên trời rơi xuống đều không khỏi nghĩ: “Nếu vậy thì có khi mình cũng có cơ hội mà chẳng cần cố gắng gì cả.”

Dù rằng tất cả chúng tôi đều biết rất rõ rằng hiện thực chẳng hề ngọt ngào đến thế. Thế nhưng, những chuyện phi thực tế cứ liên tiếp diễn ra một cách thường nhật lại gieo cho những kẻ làm nền một tia hy vọng mong manh.

Bởi vì trường cao trung Hirasaka chính là sân khấu của bộ rom-com xoay quanh Amada Teruhito.

Mặc dù mối quan hệ giữa Amada và nữ chính Hidaka Mikoto vẫn chưa hề tiến triển, nhưng những tuyến rom-com khác thì lại diễn ra vô cùng trơn tru.

Không ai hay biết, rất nhiều cô gái xinh đẹp đã nảy sinh tình cảm với Amada Teruhito.

Ushimaki Fuuka, người đã vượt qua giai đoạn sự sa sút phong độ nhờ lời khuyên của Amada.

Iba Kouki, người đã khắc phục được chứng sợ đám đông nhờ lời khuyên của Amada.

Kanie Kokoro, người đã thoát khỏi tính rụt rè nhờ lời khuyên của Amada.

Hitsujitani Miwa, người được Amada cứu khỏi một tên stalker.

Biệt danh của họ là “Tứ Thiên Tinh - Tetra Astro”. Người đặt biệt danh: Tôi. Để cố tình làm màu, tôi còn dùng cả tiếng Hy Lạp. [note91435]

Chỉ trong vòng ba tháng kể từ khi nhập học, Amada đã chinh phục được bốn cô gái xinh đẹp, những người mà lẽ ra chỉ cần gặp được một lần thôi cũng đã là kỳ tích rồi.

Thành thật mà nói, tôi rất ghen tị, nhưng đồng thời, tôi cũng có thể hiểu được.

Amada là một người với nhân cách phi thường.

Cậu ấy giúp đỡ bốn cô gái đó không phải vì động cơ mờ ám nào, mà đơn giản chỉ vì không nỡ nhìn người khác gặp khó khăn.

Nếu là tôi ở vị trí đó, chắc chắn sẽ giúp với ý đồ không trong sáng.

Ừm, có lẽ vì họ cũng hiểu rõ điều đó, nên họ sẽ chẳng bao giờ trông cậy vào một kẻ làm nền như tôi.

Học kỳ đầu tiên, nơi phô diễn năng lực vô song của Amada, cũng sắp khép lại.

Liệu Amada có thể tiến gần hơn trong mối quan hệ với nữ chính Hidaka Mikoto hay không?

Hy vọng thì đúng là có đấy, nhưng lần này, hãy thử đổi góc nhìn một chút.

Các bạn có biết trong thể loại rom-com tồn tại thứ gọi là “Tập của người bạn thân” không?

Không phải câu chuyện về nam chính được vô số nữ chính yêu mến, mà là câu chuyện xoay quanh người bạn thân của cậu ta và một cô gái nào đó.

Thời điểm xuất hiện thì đủ kiểu, nhưng thường là khi số lượng nữ chính yêu nam chính đã tương đối đầy đủ, và vẫn chưa có sự kiện lớn nào như lễ hội văn hóa hay đại hội thể thao.

Những sự kiện lớn ấy vốn là đất diễn để dành riêng cho nam chính.

Thực chất, những phân đoạn này thường được dùng như phần đệm để kéo dài thời gian đến những sự kiện ấy, như những giao đoạn nhẹ nhàng xen giữa. Bất ngờ là những tập như vậy lại thường được đánh giá khá cao.

So với một nam chính luôn do dự, cứ mập mờ và gieo hy vọng cho nhiều nữ chính, thì người bạn thân thẳng thắn, chân thành với một cô gái duy nhất lại thường được yêu thích hơn. Đó cũng là điều hợp lý.

Lý do vì sao một kẻ làm nền như tôi lại nghĩ đến mấy chuyện này, là bởi vì thời điểm ấy cuối cùng cũng đã đến tại trường cao trung Hirasaka.

Tsukiyama Ouji. Bạn thân của Amada Teruhito.

Quan hệ giữa tôi với cậu ta ư? Chỉ là bạn cùng lớp. Gần như chưa từng nói chuyện.

Cậu ta có ngoại hình ưa nhìn, thành tích học tập tốt, năng lực thể thao xuất sắc, lại còn là con trai giám đốc một công ty. Một nam sinh sở hữu bốn phẩm chất tuyệt vời… tiếc là với kẻ đánh giá con người qua thông số như tôi, cậu ta vẫn không đủ năm yếu tố.

Tính cách có vấn đề.

Cậu ta có tinh thần chính nghĩa mạnh mẽ và thẳng thắn, nhưng lại không biết đọc bầu không khí, thích làm quá, thiếu đồng cảm, kiêu ngạo, và có xu hướng áp đặt người khác, năm khuyết điểm ấy đã được tập hợp rất đầy đủ.[note91436]

Thời gian đầu nhập học, nhờ ngoại hình, Tsukiyama cực kỳ nổi tiếng trong số các nữ sinh. Nhưng sau ba tháng trôi qua, tình hình bắt đầu thay đổi.

「Chẳng phải Tsukiyama-kun… rất đáng thất vọng sao?」

Nhóm con gái nhìn nhận mọi chuyện rất thực tế.

Khác với suy nghĩ của đám con trai ngốc nghếch rằng chỉ cần có ngoại hình tốt rồi cố tỏa ra cái khí chất kiểu “không sao đâu, tôi hiểu hết rồi” là đủ để được đánh giá tích cực, con gái sẽ lập tức mất cảm tình nếu tính cách của ai đó có vấn đề, cho dù thông số có cao đến đâu đi nữa.

Trong khi không hề hay biết, Tsukiyama dần dần đã bị gắn cho cái biệt danh “Hoàng tử đáng thất vọng”, và so với lúc ban đầu, độ nổi tiếng của cậu ta tụt dốc không phanh.

Những ánh mắt ái mộ từ phía con gái biến mất. Đám con trai từng hy vọng hưởng xái chút hào quang từ cậu ta cũng rời đi, chẳng còn lý do gì để lại gần khi cậu ta không còn hút gái.

Ngoài Amada ra, cậu ta không còn ai có thể gọi là bạn.

Nhưng điều đó chỉ đúng trong phạm vi lớp 1-C.

Ở những lớp khác, đặc biệt là với những người hiếm khi tiếp xúc với cậu ta, mức độ nổi tiếng ấy vẫn còn được duy trì.

Và hôm nay, đúng vào khoảnh khắc này, có một cô gái cuối cùng cũng đã hành động.

Koshimizu Yukari, lớp 1-B. Một cô gái trầm lặng và điềm đạm.

Trong giờ nghỉ trưa, Koshimizu một mình đến lớp 1-C và bắt chuyện với Tsukiyama.

「Tsukiyama-kun… nếu không phiền, cậu có muốn ăn trưa cùng mình không?」

Hai má cô đỏ bừng. Giọng nói run rẩy, như thể đang cố vắt kiệt những cảm xúc đã được ẩn giấu thầm kín từ lâu.

Bằng cả hai tay, cô ấy ôm chặt hai hộp cơm một cách cực kỳ cẩn thận. Không cần nghi ngờ gì nữa, đó là đồ tự làm.

Chẳng phải đây chính là tập của người bạn thân sao!? Mở màn cho một mối tình thuần khiết giữa Hoàng tử đáng thất vọng và cô gái trầm lặng!?

Cảm xúc của bọn tôi lập tức được đẩy lên cao trào.

Xem nào! Rồi chuyện gì sẽ xảy ra đây!?

「Ơ? Cậu… thích tôi à?」

Toang rồi… thằng này hết thuốc chữa thật rồi.

Cảm xúc của bọn tôi rơi thẳng đứng xuống đáy.

Những ánh mắt tràn đầy hy vọng biến thành sự khinh bỉ và thương hại. Cái trước được các cô gái ném về phía Tsukiyama, còn cái sau thì đám con trai dành cho Koshimizu.

「E-eto… chuyện đó…」

「Xin lỗi… hiện giờ tôi cảm thấy thời gian ở bên bạn bè rất quan trọng, nên tôi vẫn chưa thể nghĩ đến chuyện yêu đương. Vì vậy, tôi không thể đáp lại tình cảm của cậu. …Xin lỗi, thật sự xin lỗi!」

Ghi chú 1: Trên thực tế, cậu ta còn chưa được tỏ tình.

Ghi chú 2: Địa điểm là phòng học vào giờ nghỉ trưa, với rất nhiều học sinh đang có mặt.

「Tsuki… cậu đúng là không có chút đồng cảm nào.」

Bình thường Amada sẽ giữ vẻ thờ ơ của mình, nhưng vì lý do nào đó trong những lúc thế này, cậu ta lại sắc sảo một cách vô dụng.

「Nếu không được thì cứ nói thẳng ra chứ.」

Anh bạn có biết TPO là gì không? Thời gian, địa điểm và tình huống đó.

「Trước đó thì… à kệ đi. Có nói cũng vô ích.」

「Tsuki, cậu đúng là hết đường cứu chữa rồi.」

「Tàn nhẫn quá đấy.」

「Thật tình… cái này thì quá đáng thật rồi.」

Ngay cả Tứ Thiên Tinh cũng đưa ra những lời nhận xét hoàn toàn hợp lý, nhưng đối với bản thân Tsukiyama, mức độ ảnh hưởng bằng không.

Với vẻ mặt không hài lòng, vừa lẩm bẩm “Tôi đã xin lỗi đàng hoàng rồi mà”, cậu ta lại tiếp tục tạo ra thêm những chuyện thực sự cần phải xin lỗi, phô bày trọn vẹn sự hoang dã của mình.

Thành thật mà nói, không thể để mặc tình huống này như vậy được.

Câu nói mà có lẽ tôi nên nói ra là:

「Koshimizu, nếu cậu không phiền, hay là ăn trưa cùng mình nhé?」

Được rồi, chuẩn bị xong xuôi.

Tiến lên nào, với ý đồ mờ ám. Từ đây cũng hoàn toàn có thể bắt đầu một mối tình. Khi đã thân hơn rồi, tôi sẽ gọi Koshimizu Yukari là “Yukaritchi”.

「Ko—」

「Koshimizu, nếu cậu không phiền, hay là ăn trưa cùng mình nhé?」

Kobayakawaaa-kun! Nhanh quá! Nhanh quá mức rồi đó, Kobayakawa-kun!

Chẳng phải cậu là thằng nhắm vào Kanie sao!?

Sao lại còn đi ve vãn người con gái khác nữa hả? Với cậu thì đứa nào cũng được à!?

Với tôi thì, ai cũng được hết.

Làm ơn đi, có ai đó yêu tôi giùm cái. Tôi không muốn bị tổn thương, nên xin hãy để bên kia chủ động.

「Cảm ơn. Ừm…」

「Tôi là Kobayakawa. Rất vui được gặp cậu, Yukaritchi.」

Này, ít nhất cũng phải xin phép tôi trước khi dùng cái tên “Yukaritchi” chứ.

「Nếu không phiền thì lần sau dạy mình học với nhé. Kỳ thi cuối kỳ sắp đến rồi.」

「…Vâng.」

Với đôi mắt ngấn lệ, Koshimizu rời khỏi lớp cùng Kobayakawa, và dự cảm tình yêu của tôi tan biến chỉ trong vòng bảy giây.

Không sao cả. Thật ra tôi cũng chẳng có hứng thú gì với Yukaritchi đâu! Với lại, thích Tsukiyama thì gu cũng lạ lắm rồi! Là tôi từ chối đó! Hức.

「Học nhóm à… à, đúng rồi nhỉ!」

Trong lúc tôi còn đang quằn quại khi ý đồ mờ ám của mình đã mất đi mục tiêu, tên phiền phức đáng thất vọng kia lại reo lên vui vẻ, như thể chuyện với Koshimizu chưa từng xảy ra.

「Kỳ thi cuối kỳ sắp tới, phải khổng? Hay cuối tuần này tụi mình học nhóm đi?」

「「「「「Học nhóm?」」」」」

Giọng của Amada và Tứ Thiên Tinh chồng chéo lên nhau.

「Ừ. Trượt môn rồi phải học phụ đạo trong kỳ nghỉ hè thì đúng là ác mộng mà, đúng không?」

Nhưng chính cậu vừa mới gây ra một sai lầm còn thảm họa hơn thế nhiều đấy.

Kiếm chỗ nào đó để bảo dưỡng não với sửa chữa tim đi.

Những ánh nhìn kiểu đó đổ về từ mọi hướng, nhưng xem ra cậu ta hoàn toàn không nhận ra.

「Nhà tớ rộng lắm, cũng phù hợp để tụ tập.」

À, vậy là event học nhóm à.

Thoạt nhìn thì có vẻ sẽ là một buổi học vui vẻ với Amada và Tứ Thiên Tinh, nhưng Tsukiyama thì khác.

「Mọi người cùng đến nhà tớ học nhóm nhé?」

Đây là một trong những đặc trưng của Tsukiyama: cậu ta thường xuyên rủ người khác đến nhà. Không chỉ Amada hay Tứ Thiên Tinh, mà là cả lớp.

Thế nhưng, vừa nãy cậu ta đã (không hề hay biết) tự bôi tro trát trấu vào mặt mình, và bắt đầu bị gắn mác đáng thất vọng.

Những người có hứng thú tham gia gần như không có, hay nói chính xác hơn, có lẽ là chẳng có lấy một ai.

「Người đến trước tối đa mười lăm người… nhưng vì đã có Teru với mấy người kia nên chỉ giới hạn mười người thôi nhé. Đông hơn nữa thì phiền lắm.」

Không biết là chúng tôi nên trầm trồ vì căn nhà đủ rộng để chứa mười lăm người, hay nên ngạc nhiên trước sự tự cao của cậu ta khi đinh ninh rằng ai cũng sẽ muốn đến.

Dù thế nào đi nữa, trong lòng mọi người cũng đã có quyết định. Từ chối thì bầu không khí sẽ trở nên gượng gạo.

Nào, ai đó đi, nhanh lên làm vật hi sinh đi.

「Tsuki, để tớ đi rủ thêm vài người đã.」

「Ừ!」

Và Amada bắt đầu hành động theo cách của riêng mình.

Xem lời đề nghị của Tsukiyama như một cơ hội, cậu ta tiếp cận Hidaka để rút ngắn khoảng cách với nữ chính.

「Mikoto. Cuối tuần cậu có kế hoạch gì không? Nếu muốn thì cùng đi học nhóm nhé?」

「Tôi không cần phải cho cậu biết.」

Giọng nói lạnh lẽo, biểu cảm cũng tàn nhẫn không kém.

Hôm nay, Nữ Hoàng Băng Giá lại một lần nữa thẳng thừng từ chối Amada, nhưng thực ra có chút khác biệt.

Với tư cách một khán giả lâu năm, tôi không bỏ sót mặt dere của Hidaka. Nếu thật sự không muốn đi, cô ấy chỉ cần nói: 「Không.」

Nhưng thứ cô ấy nói lại là: 「Tôi không cần phải cho cậu biết.」

Điều đó có nghĩa là, tùy điều kiện, cô ấy sẵn sàng tham gia.

Điều kiện là gì nhỉ? Có khi là nhóm Tứ Thiên Tinh không được đi?

Trong lúc tôi còn đang mơ mơ màng màng nghĩ như vậy, Tsukiyama đột nhiên tiến đến chỗ tôi.

「Này, Ishii. Cậu thì sao?」

「Hả? Tớ á? Sao lại là tớ?」

「Vì tôi với cậu ít nói chuyện với nhau mà. Nên tôi nghĩ muốn trò chuyện thêm chút. Với lại Teru cũng nói, mấy dịp thế này thì muốn tôi mời cậu.」

Amada, rốt cuộc cậu là người tốt đến mức nào vậy? Đến mức còn ngó đến cả một kẻ làm nền như tôi.

Có lẽ đằng sau chuyện này tồn tại một động cơ đáng ngờ nào đó, nhưng dù vậy, tôi vẫn sẽ toàn tâm toàn ý mà tham gia. Nếu có thể đứng trong lòng bàn tay người khác mà tìm được hạnh phúc, thì đó cũng là một câu trả lời hợp lý.

「Sao nào? Tôi cũng muốn giới thiệu cậu với bố tôi nữa.」

「À… ra vậy…」

Đây là lời mời trực tiếp từ chính nhân vật trung tâm của một bộ rom-com. Nếu tham gia, biết đâu tôi có thể bước chân vào nhóm rom-com của Amada và những người khác.

Tôi không muốn trải qua quãng đời cao trung chỉ với vai trò làm nền. Dù không thể trở thành nhân vật chính, nhưng nếu có cơ hội trở thành một nhân vật trong câu chuyện rom-com, tôi không muốn bỏ lỡ.

Ngay cả vị trí của Tsukiyama thôi cũng đã đủ khiến tôi ghen tị. Nghĩ đến đó, tôi suýt nữa thì mở miệng nói

「Vậy thì tôi tham gia,」

nhưng…

「……!」

Đáng sợ quá! Hidaka đang nhìn tôi bằng một gương mặt cực kỳ kinh khủng!

Chẳng lẽ điều kiện để Hidaka tham gia là “tôi không được đi” sao?

Được rồi, tôi hiểu rồi. Tôi sẽ không xen vào câu chuyện rom-com của cậu đâu…

「Lời mời thì đúng là rất hấp dẫn, nhưng tớ không tham gia được. Cuối tuần tớ đã có kế hoạch khác rồi.」

Những ánh nhìn sắc bén từ các bạn cùng lớp lập tức đổ dồn về phía tôi — kiểu như “Đã được rủ thì đi đi, đi thay tôi đi” — nhưng so với ánh mắt của Hidaka thì mấy cái đó vẫn còn dễ thương chán. Thật sự tôi cũng rất muốn đi đấy, lũ ngốc.

「Ồ, tôi hiểu rồi! Thế thì không sao đâu!」

Nghe câu trả lời của tôi, Tsukiyama liền quay sang mời những học sinh khác.

Tuần lễ vàng trước cậu ta từng rủ mọi người đi tiệc nướng BBQ, trước đó nữa còn rủ đi xem pháo hoa sớm—

Tsukiyama đúng là thường xuyên mời người ta đến nhà.

Không biết giới nhà giàu có tổ chức một kiểu cuộc thi xem ai mời được nhiều người đến nhà hơn không nhỉ?

À mà thôi, chuyện đó không liên quan đến tôi. Tsukiyama là kiểu người được tận hưởng rom-com ở vị trí của người bạn thân. Còn tương tác của tôi với cậu ta phần lớn chỉ là mấy câu chuyện phiếm trong lớp.

Khi tôi liếc nhìn Hidaka, vì lý do nào đó cô ấy trông vô cùng thất vọng, rồi nói với Amada

「Tôi sẽ không đi đâu.」

Rõ ràng tôi đã quyết định không tham gia theo ý của cậu rồi, vậy thì tại sao cậu lại từ chối chứ?

◆ ◆ ◆

Năm hai cao trung, học kỳ ba.

Thế giới của tôi đã thay đổi một cách chóng mặt.

「Này, hay là tụi mình tổ chức tiệc mừng năm mới đi?」

「Tsuki, tiệc mừng năm mới á? Giờ đã giữa tháng Giêng rồi đó, cậu biết không?」

「Không sao hết! Tớ muốn cùng mọi người đón năm mới mà!」

Từ sau cánh cửa vang lên những âm thanh ồn ào, náo nhiệt, một lát cắt của cuộc sống thường nhật. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tôi bước vào lớp, bầu không khí ấy lập tức đổi hẳn.

「Chẳng đúng lúc chút nào.」

「Vẫn còn mặt mũi mò đến đây à?」

「Ghê tởm.」

Những ánh nhìn căm ghét cùng tiếng chửi rủa như mưa trút xuống từ những người bạn cùng lớp.

Khi tôi đi về phía bàn của mình, một mùi kỳ quái xộc thẳng vào mũi; có vẻ ai đó đã nhét thức ăn thừa hay thứ gì đó tương tự vào bên trong.

Mùi thối lan khắp cả phòng học. Nếu đã bắt nạt thì ít nhất cũng nên chọn cách khác, đừng làm phiền tất cả mọi người chứ.

Vừa lẩm bẩm như vậy trong lòng, tôi vừa đi lấy thùng rác của lớp.

Lễ bế giảng học kỳ hai.

Kể từ khi bị Amada buộc tội vì một hành động mà bản thân tôi hoàn toàn không hề biết, thế giới của tôi đã thay đổi hoàn toàn.

Tôi không còn là kẻ làm nền nữa, mà trở thành kẻ phản diện.

Ishii Kazuki giờ đây là một tồn tại cần bị loại bỏ ở cao trung Hirasaka, và việc bắt nạt tôi diễn ra như một điều hiển nhiên.

Tôi thực sự chẳng hề muốn đến trường. Nhưng nếu tôi không đi học, gia đình tôi chắc chắn sẽ lo lắng. Vì thế, tôi vẫn ngày ngày đến lớp, dù biết rất rõ điều gì đang chờ đợi mình.

「Ừm… vậy trước mắt cứ thử rủ hết mọi người xem sao?」

「Ừ! Tớ cũng sẽ thử rủ thêm vài người!」

Có lẽ để làm dịu bầu không khí nặng nề, Amada vẫn tiếp tục cuộc trò chuyện với Tsukiyama như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Dù chính cậu ta là người đẩy tôi xuống địa ngục này, nhưng Amada cũng không hoàn toàn có lỗi; cậu ta cũng là một nạn nhân bị lừa.

「Thối thật đấy.」

Giọng một bạn cùng lớp vang lên. Vậy thì đổi kiểu bắt nạt khác đi chứ.

Tôi tiếp tục công việc của mình trong khi bực bội với chính bản thân vì chỉ có thể càu nhàu trong đầu.

Sau khi bỏ đống thức ăn thừa vào thùng rác, tôi dùng giẻ đã chuẩn bị sẵn để lau bên trong.

Cảm giác nhớp nháp ghê tởm dính đầy trên tay; xem ra từ ngày mai tôi phải mang theo găng tay cao su rồi.

Ánh mắt tôi chạm phải ánh mắt của Hidaka. Cô ấy trông như sắp đứng dậy, với biểu cảm khó chịu, nhưng—

「Mikoto, đừng.」

Amada đã ngăn cô ấy lại.

「Tớ biết cậu không thích Ishii, nhưng chính vì vậy thì cậu càng không cần phải dính dáng đến cậu ta, đúng không?」

「Đừng có ra lệnh cho tôi.」

「Tớ chỉ lo cho cậu thôi. Cậu không nên dây vào Ishii. Cậu hiểu mà, đúng không?」

「…………」

Với ánh mắt giống hận thù hơn là tức giận, Hidaka lại ngồi xuống ghế.

Quan hệ giữa Amada và Hidaka thoạt nhìn có vẻ không tốt, nhưng trên thực tế, rõ ràng là đã cải thiện.

Trước đây, Hidaka thậm chí còn không cho Amada đến gần, nhưng kể từ khi bước sang học kỳ ba, dù vẫn từ chối, cô ấy cũng không còn phản ứng gay gắt với sự hiện diện của cậu ta bên cạnh nữa.

Chẳng lẽ tất cả những chuyện này đều bắt nguồn từ vụ việc của tôi? Nếu vậy thì trớ trêu thật, tôi chẳng khác nào thần Cupid.

Khi tôi đang nghĩ vẩn vơ như thế, có người lên tiếng gọi tôi, là Tsukiyama.

「Này. Thứ Bảy này tớ tổ chức tiệc mừng năm mới, cậu cũng đến nhé.」

「Lại do Amada bảo cậu à?」

「Sao có thể chứ. Tớ chỉ muốn giới thiệu bạn cùng lớp với bố tớ thôi.」

Thật sự, cái thói quen mời chào này đã vượt khỏi tầm hiểu biết của tôi rồi. Giờ thì mời tôi để làm gì chứ?

Chỉ cần tôi nói sẽ tham gia, thì có thể khẳng định chắc chắn rằng tất cả mọi người, kể cả Amada, sẽ không ai đến.

「Tôi không đi đâu.」

「—Hãy đến… không, xin cậu hãy đến. Nếu cần cúi đầu, tôi cũng sẽ làm…」

Cậu ta đang nói cái gì vậy? Vì sao lại muốn tôi đi đến mức này? Tôi nhìn Tsukiyama bằng ánh mắt đục ngầu, rồi cậu ta ghé sát lại và thì thầm.

「Tớ muốn tạo cơ hội để cậu xin lỗi Iba. Đây thực sự là một dịp cậu nên đến, đúng không?」

Vớ vẩn. Vì sao tôi lại phải xin lỗi?

Tôi bị cô ta gài bẫy. Chính cô ta nhờ tôi giúp chuyện tình cảm của mình, vậy mà khi tôi giúp xong, thứ tôi nhận lại chỉ là sự phản bội trắng trợn.

「Mời tên đó đến… đúng là hợp với cái biệt danh Hoàng tử đáng thất vọng.」

「Rõ ràng là vô lý. Ngu ngốc thật.」

Còn với chính cậu thì chuyện này chỉ toàn thiệt hại. Đánh giá của mọi người về cậu vốn đã thấp, giờ sẽ còn tụt thê thảm hơn nữa.

「…Này, sao rồi?」

Dù rõ ràng nghe thấy những tiếng xì xào trong lớp, Tsukiyama vẫn giả vờ không nghe thấy và tiếp tục mời tôi.

「Tôi sẽ không xin lỗi. Tôi không làm gì sai cả.」

Có lẽ nếu tôi xin lỗi, tình hình có thể sẽ thay đổi.

Nhưng không. Tôi cũng có lòng tự trọng, và tôi tuyệt đối sẽ không bán rẻ nó.

「Đây không phải lúc để cứng đầu vì thứ tự ái rẻ tiền đâu! Nếu cậu không đến—」

「Đừng làm phiền tôi nữa, Hoàng tử đáng thất vọng.」

「…………!」

Tôi cố ý nói như vậy để kích động phản ứng, nhưng Tsukiyama chỉ lộ rõ vẻ khó chịu mà không làm gì cả.

Cậu ta vốn là người có ý thức công lý mạnh mẽ; bạo lực không phải lựa chọn của cậu ta. Có lẽ cậu ta cũng không trực tiếp dính líu đến chuyện bắt nạt này, dù tôi biết vậy, cũng chẳng có ý nghĩa gì.

「Hôm nay thì tôi chịu thua. Nhưng tôi sẽ còn rủ cậu nữa…」

Chỉ nói vậy rồi cậu ta quay lại chỗ Amada, nở nụ cười tươi tắn như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Amada và Tsukiyama trò chuyện một cách thân thiện, họ là đôi bạn thân nhau nhất trong lớp của tôi. Thế nhưng, ngoài Hidaka ra thì không có lấy một heroine nào khác ở đó. Bình thường thì ít nhất cũng luôn có ba người vây quanh Amada, cảm giác thật kỳ lạ.

◆ ◆ ◆

Bố tôi đã qua đời.

Nguyên nhân là ông bị sa thải khỏi công ty nơi mình làm việc, sau đó tìm được một công việc mới tại một công ty đen vô nhân tính.

Nguyên nhân cái chết là tai nạn giao thông do lái xe trong tình trạng buồn ngủ, và bi thảm thay, một cô gái ở gần đó đã trở thành nạn nhân.

Từ đó, giới truyền thông gần như ngày nào cũng kéo đến nhà tôi, và chỉ cần tôi bước ra ngoài, những câu hỏi không khoan nhượng lập tức dội xuống.

—Cậu không cảm thấy mình có trách nhiệm sao?

—Cậu sẽ chuộc lỗi bằng cách nào?

—Cậu không thấy xấu hổ vì bố mình gây ra chuyện như vậy sao?

Nhảm nhí.

Bố tôi là người tốt… rất tốt.

Ông đúng là hay đùa cợt, nhưng là một người dịu dàng. Dù bị sa thải vì chuyện của tôi, ông chưa từng trách móc tôi, ngược lại còn ôm lấy tôi.

Ông thậm chí còn xin lỗi vì đã khiến tôi phải chịu khổ, trong khi ông hoàn toàn không cần làm vậy.

Tất cả đều là lỗi của bọn họ.

Những kẻ đã khiến bố tôi—

Chuông cửa vang lên.

Mười giờ đêm.

Lẽ ra đám phóng viên đã về hết rồi.

Khi tôi nhấc máy liên lạc nội bộ, có tiếng nói vang lên: 「Là Tsukiyama đây.」

「…Cậu đến đây làm gì?」

Khi cửa mở ra, thứ đầu tiên vang lên là tiếng mưa xối xả.

Trước mặt tôi là Tsukiyama trong bộ đồng phục học sinh, trên tay cầm một hộp bánh đắt tiền. Bình thường cậu ta luôn nhìn thẳng vào tôi, nhưng hôm nay lại hoàn toàn không dám nhìn vào mắt tôi.

「Xin lỗi… Đây không phải thứ có thể bù đắp chỉ bằng lời xin lỗi. Nhưng… xin lỗi…」

Tôi lập tức hiểu cậu ta đang xin lỗi vì chuyện gì, là về bố tôi.

Trước khi bị sa thải, bố tôi làm việc tại công ty nơi bố của Tsukiyama giữ chức vụ tổng giám đốc. Và sau khi biết chuyện của tôi, bố Tsukiyama đã nổi giận và sa thải bố tôi.

Rất có thể chính cậu ta đã kể mọi chuyện cho bố mình— và kết quả là…

「T-tôi chưa từng nghĩ mọi chuyện lại thành ra thế này… Giá như lúc đó tôi có thể ngăn cản cho đàng hoàng… xin lỗi! Tôi rất xin lỗi!!」

「Nếu vậy thì trả bố tôi lại đây. Làm ông sống lại đi.」

「…Xin lỗi…」

Lời xin lỗi đó chẳng có ý nghĩa gì cả.

「Này, Ishii. Hãy đến trường đi. Chính vào lúc như thế này, cậu càng nên dựa vào bạn bè—」

「Quay lại nơi muốn loại bỏ tôi để làm gì chứ?」

Bạn bè ư? Ở đó chỉ toàn lũ rác rưởi không ngừng hành hạ tôi.

「Không, không phải vậy!」

「Là vậy đấy. Tôi quay lại để làm gì? Để tiếp tục bị đối xử như vậy nữa sao?」

「Tôi sẽ không cho phép bất kỳ ai làm phiền cậu nữa! Tôi sẽ bảo vệ cậu!」

Người cậu muốn bảo vệ không phải tôi, mà là chính trái tim cậu. Cậu biết rõ rằng vì hành động của mình, bố tôi đã mất mạng.

Chính vì thế, cậu giương cao cái cớ ‘bảo vệ tôi’ để xóa bỏ cảm giác tội lỗi của bản thân, một trò đùa độc ác.

「Lời nói từ kẻ đã giết bố tôi sẽ không bao giờ được tôi chấp nhận đâu.」

「…………!」

Tsukiyama làm rơi chiếc ô và hộp bánh, rồi quỳ sụp xuống đất trong cơn mưa tầm tã.

「Bất cứ điều gì tôi có thể làm, tôi cũng sẽ làm! Lần này, tôi nhất định sẽ cứu cậu!」

「Đi đi. Đồ đạo đức giả.」

Chỉ nói vậy, tôi liền đóng sập cửa.

Không có gì có thể quay lại như ban đầu nữa.

Bố tôi… sẽ không bao giờ trở về nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Kanji là 四天星, Furigana là テトラアストロ
Theo cái đà này theo story ban đầu thì đến cuối cao trung với đại học chắc sẽ thành Nhị Thập Bát Tú, 36 Thiên Cương Tinh, 72 Địa Sát Tinh =)))
Kanji là 四天星, Furigana là テトラアストロ
Theo cái đà này theo story ban đầu thì đến cuối cao trung với đại học chắc sẽ thành Nhị Thập Bát Tú, 36 Thiên Cương Tinh, 72 Địa Sát Tinh =)))
[Lên trên]
Đoạn này đá đểu anh Tsukiyama, điểm tốt mới được 4 mà điểm xấu đã đủ 5
Đoạn này đá đểu anh Tsukiyama, điểm tốt mới được 4 mà điểm xấu đã đủ 5