Volume 1

Chương 6: Chiến binh sẽ được phái đi! (Phần 10)

2025-08-29

1

Đó là khoảng nửa đêm.

Tôi bắt đầu gõ cửa phòng của một người đàn ông nào đó.

“...Ai vậy?”

“Là tôi. Là tôi đây.”

Nghe thế, người đàn ông mở cửa mà chẳng chút cảnh giác...

“Có phải là ngươi không, Gia? Hay Zakuro? Hôm nay ta đâu có gọi ngươi, ta đang bận...”

“Không sao đâu! Ông già, là tôi đây, Số 6!”

Ngay khi tôi vừa định nói thêm gì đó, tên cố vấn hốt hoảng toan đóng cửa lại, nhưng tôi đã dồn hết sức chặn lại.

“Aaaaaaaahhh! Ch-chân taaaaa!”

Vừa lúc hắn ngạc nhiên vì tiếng hét của tôi mà hé cửa, tôi liền đường hoàng bước vào. Alice cũng thong thả theo sau.

“Cái gì... Wh-wha- hai người định làm gì vậy!? Đừng có tự tiện xông vào!”

Phớt lờ hắn ta đang nổi điên, tôi và Alice thản nhiên quan sát khắp phòng.

“...Ooooh, đúng là cố vấn-sama có khác. Toàn đồ quý giá...”

“Này Số 6, chỉ cần liếc qua thôi tôi cũng thấy chỗ trang sức kia phải trị giá cả tỷ yên.”

Thật sao?

“...Nếu hắn giao hết đống này, tôi nghĩ chắc tôi sẽ nương tay cho hắn đi...”

“Ê, cái phần suy nghĩ đó giữ lại trong đầu thôi.”

Không theo kịp câu chuyện của tôi và Alice, tên cố vấn quát

“Các người! Giữa đêm hôm khuya khoắt mò đến đây làm gì!?”

“Oi oi, cách nói chuyện của ông khác hẳn cái kiểu khách sáo dẻo miệng mọi khi nhỉ. Đây mới là con người thật của ông à?”

“Đúng kiểu mấy kẻ tồi. Lời nói một đằng, bản chất một nẻo. Điển hình của nhân vật phản diện không biết kiểm soát vai diễn của mình.”

Tên cố vấn cúi gằm mặt, như đang cố nuốt cục tức trong lòng.

“......Rốt cuộc các người muốn gì ở ta!?”

“...Về chuyện đó... nói sao nhỉ... Tôi nghe Snow bảo ông không ưa gì chúng tôi, nên cô ta phải lén lút đi điều tra thân phận bọn tôi... Đại khái thế.”

“Ừm. Ví dụ như việc ông dụ cô ấy bằng một phi vụ, rồi lôi cô ấy đến phòng số 6. Ở đó, cô ta tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của chúng tôi. Kết quả là chúng tôi nhận được cả đống lời xin lỗi vì vụ đó.”

Nghe đến đây, mặt tên cố vấn đã tái mét chẳng còn giọt máu.

“...À, không, cái đó là...”

“Không đời nào đâu nhỉ-? Dù gì thì ông từng gọi tôi là anh hùng mà, nhớ trong cuộc họp ấy không?”

Vì muốn lấy lòng tôi, tên cố vấn lập tức đổi giọng vui vẻ

“Đúng vậy! Quả thật, Số 6-dono chính là anh hùng của vương quốc ta! Làm sao ta có thể ghét một người như ngài chứ!?”

“Đúng không? Chắc là Snow nghe nhầm rồi.”

Nhờ có Alice hùa thêm, hắn ta liên tục gật đầu lia lịa.

“Vâng! Chính xác! ...Không, khoan đã? Snow-dono từng nói với ta rằng cô ấy muốn lật đổ Số 6-dono. Cái con bé đó vốn xuất thân từ một khu ổ chuột bẩn thỉu. Nếu không phải đang thời chiến, thì giờ cũng chỉ là một binh sĩ tép riu. Việc được thăng chức chỉ là ngẫu nhiên. Không biết thân phận, tham vọng thật sự của cô ta mới lộ ra. Chắc chắn là nhắm vào vị trí của ta. Bằng cách quyến rũ Số 6-dono, cô ta đã mưu đồ-!”

“Thật á!? Con nhỏ đó gan to thật! Giờ nghĩ lại, ông biết Rose đúng không? Về cô ấy... cô ta đang tìm kiếm một viên đá lạ để thực hiện di nguyện của ông nội. Và các người bòn rút sức lao động của cô ấy đến tận xương tủy. Ý tưởng đó là của ai vậy? Khó mà nghĩ ra được một chiêu lợi hại đến thế.”

“Nếu đã nhắc tới, còn có cả kế hoạch gom hết đám rắc rối vào một nhóm rồi dùng họ như những con tốt thí mạng. Kế hoạch cực kỳ hiệu quả. Thật sự là một ý tưởng tuyệt vời.”

Nghe vậy, tên cố vấn nở nụ cười đến mức gần như nuốt trọn cả khuôn mặt.

“Thực ra, tất cả là ý tưởng của ta! Tirris-sama quả thực xuất sắc trong chính trị, nhưng vì được nuôi dưỡng quá bảo bọc, nên không thể dứt khoát loại bỏ kẻ vô dụng. Và đó chính là lúc ta gánh vác bớt gánh nặng cho cô ấy. Ta không chỉ mang hư danh cố vấn suông đâu. Aah, thật hơi ngại khi tự nói ra, nhưng kế hoạch đó đã được suy tính kỹ lưỡng lắm đấy...”

..........

“Này Alice, thế này chắc đủ rồi ha? Hắn tự thú hết từ đầu đến đuôi rồi. Cần gì phải điều tra thêm.”

Trước thái độ đột ngột đổi khác của tôi, tên cố vấn chết lặng, ngơ ngác nhìn chằm chằm.

“Có vẻ vậy. Tôi chỉ cân nhắc vì trước giờ chưa từng gặp hay nói chuyện với ông già này. Người này không phải ác nhân. Hắn chỉ là một kẻ hèn nhát mặt dày, không biết xấu hổ thôi... Số 6, anh làm gì thế, sao lại ôm ngực?”

“À, ừm, tôi cũng không rõ… nhưng lời cô vừa nói như đâm trúng dây thần kinh nào đó…”

Tôi vừa nói vừa ấn tay lên ngực.

“…C-cái gì vậy, tự nhiên như thế là sao!? Thái độ của các người thay đổi hẳn… Ta không biết các người bất bình chuyện gì, nhưng ta sai rồi. Quan trọng hơn, từ giờ thì…”

Cố vấn đang cố bịa lời chống chế. Đúng lúc Alice quẳng một thứ gì đó lên bàn, hắn giật nảy rồi câm hẳn.

Thứ vừa bị ném lên bàn là…

“Cái gì thế?”

Một củ sen.

“Đây là phần ăn được của hoa sen. Tốt cho sức khỏe, có nhiều tác dụng điều trị lắm.”

“…C-cái đó?”

Giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh, Alice đẩy củ sen đến sát trước mặt cố vấn.

“Này ông kia. Ông có muốn lỗ nhị của mình bị củ sen này xuyên vào không?”

“Hiiik! Sao một đứa trẻ lại nói được mấy lời này!? Không ai dạy cô không được chơi với đồ ăn à!?”

Dù trông Alice như con nít… nhưng có vẻ chịu không nổi áp lực từ thành viên của một tổ chức phản diện, mặt cố vấn đơ cứng, vừa lùi vừa co rúm.

“Xong rồi vẫn ăn được mà? Vì tôi không ăn được đồ ăn, chắc ông sẽ là người ăn thôi.”

“C-cái… cái gì- cô đang nói cái quái gì vậy…?”

Trong lúc hắn vừa lùi vừa lắp bắp, tôi kéo thứ đang cầm trên tay một cái- nghe “xoẹt” một tiếng rách.

“…Cái… cái gì vậy…”

Có vẻ tò mò thứ trong tay tôi là gì, hắn hỏi.

“Còn thứ này… là vũ khí dùng để trừng trị mấy tên đàn ông hói. Ở vài nơi trên thế giới, nó còn được gọi là ‘băng keo’.”

“Heeeeek! D-dừng lại. Các người định làm gì thế? Làm ơn dừng lại!”

Trông tên cố vấn lo lắng thấy rõ. Hắn vừa khép nép vuốt mái tóc mỏng của mình vừa tha thiết cầu xin.

“Đừng căng. Tôi chỉ dán cái này lên tóc ông rồi giật một cái thôi. Vũ khí đơn giản thế đấy.”

“L-làm ơn dừng đi! Xin đừng! Tiền! Nếu các người cần tiền, ta đưa! N-nên xin hãy tha cho ta!”

Đưa củ sen sang tay kia, Alice phớt lờ lời van xin của hắn, lạnh lùng chỉ thẳng vào mặt.

“Này ông già. Nếu muốn làm một kẻ phản diện có năng lực…”

Bắt nhịp với câu của Alice, tôi kéo căng băng keo

“Khi ông định loại ai đó, ít nhất cũng phải chuẩn bị tâm lý hứng đòn phản công. …Cái này là cho cấp dưới đáng yêu của tôi. Nào, củ sen hay băng keo? Ông chọn đi.”

Nghe tôi nói xong, cố vấn vừa khóc vừa cười như mếu.

(Điểm Tà ác đã được thêm vào)

 Rời khỏi phòng cố vấn, chúng tôi quay về căn cứ để thu dọn đồ.

“…Dù sao, Số 6. Với một tên ngốc như anh, lần này cũng nghĩ ra được nước đi khá ra trò đấy.”

“Hử? Cái gì ‘khá ra trò’? Với lại đừng có gọi tôi là ‘ngốc’.”

Không hiểu cô ta đang nói chuyện gì, tôi hỏi lại.

“…Anh làm mà không biết thật à? Về chuyện vừa rồi đó…”

“…?”

Tôi vẫn mù tịt.

“Là chuyện anh đã hứa với Snow ấy. Về việc được tuyển dụng như một chiến binh.”

“À, chuyện đó hả? Chỉ tới khi chúng ta về Nhật thôi. Với lệnh ngừng bắn một tháng với Quân đội Ma Vương, nếu không có biến, khả năng cao sẽ về nước mà chẳng phải đánh nhau lần nào nữa. Thế sao chuyện đó lại thành ‘tốt’?”

Dù chỉ là người máy, nhưng nét mặt Alice trông hơi e ngại.

“…Nhìn vào ‘Điểm Tà ác’ của anh đi.”

…190 điểm.

“…Hả? Điểm tăng à? Sao lại thế? Sao tôi lại có nhiều điểm thế chỉ bằng việc kéo tụt quần lót của Snow với quấy rối têncố vấn?”

“Nhìn kỹ hơn đi. Có cái gì đó đứng trước con số đó.”

Tôi ghé sát mắt.

………Dấu trừ 190 điểm.

“Cái quái gì vậy?”

“‘Cái quái gì’ là sao? Anh bắt tôi gọi thanh R-Bastard khi trong tài khoản không đủ điểm đấy.”

Hả!?

“Vì điểm của anh đang âm, nếu lỡ trở về Nhật Bản ngay bây giờ, anh sẽ lập tức bị Đơn vị Kỷ luật bắt giữ và phải chịu xử lý kỷ luật vì số điểm âm kia.”

Trong tổ chức của chúng tôi có một đơn vị gọi là Đơn vị Kỷ luật.

Thông thường, điểm Tà ác sẽ không bao giờ tụt xuống dưới 0.

Tuy nhiên, cũng có những trường hợp bị trừ điểm khi làm quá nhiều việc tốt, hay hành động nào đó có thể làm vấy bẩn danh tiếng của một tổ chức phản diện.

Một khi điểm Tà ác xuống âm…

“…Về hình phạt… tôi nghe nói rằng đó là thứ cực kỳ khủng khiếp.”

“Có vẻ vậy. Có vài người khi quay lại thậm chí còn thành ra như một con người hoàn toàn khác.”

…Oi, oi, tôi phải làm gì đây!?

“Alice! Tôi không muốn về Nhật Bản!”

Trong khi bị tôi lắc tới lắc lui, Alice nhìn tôi cứ như đang quan sát một sinh vật hiếm có. Với giọng bình thản, cô nói

“Ra là anh làm tất cả mà chẳng hề biết… Nghe kỹ này, Số 6. Anh sẽ ở lại đây. Kể cả khi không gian dịch chuyển ổn định, anh vẫn phải tiếp tục bị tuyển dụng làm một Chiến Binh. Rồi anh sẽ tiếp tục cày điểm. Chỉ được về khi điểm trở lại dương.”

“Đúng rồi! Vẫn còn tận một tháng cho đến khi máy dịch chuyển ổn định. Dư thời gian để tôi kéo điểm lại dương!”

Phải, tôi từng kiếm được nhiều hơn thế chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.

“Với anh thì rất có khả năng sẽ lại quên mất thôi, Zipper-Man. Hãy nhớ rằng, việc hành quyết của anh chỉ đang tạm hoãn.”

Á á á!

“Anh hiểu chứ? Lần này tôi sẽ viết báo cáo. Trong đó tôi sẽ ghi rõ lý do vì sao anh chưa thể trở lại. Tôi sẽ sắp xếp cho hợp lý. Ngoài ra, tôi sẽ ở lại cùng anh cho đến khi anh gom đủ điểm.”

“Alice-sama-!”

Tôi ôm chặt Alice trong tay, như thể một đứa trẻ vừa được dỗ dành. Cô ấy khẽ vỗ lên đầu tôi.

“Anh có thực sự hiểu không? Nghĩ ngay cách kiếm điểm đi, thậm chí chỉ nhanh hơn một giây cũng được.”

“Cứ để tôi lo, chiến hữu! Đầu tiên tôi sẽ đi tới chỗ đám thuộc hạ. Sau đó, tôi sẽ lột đồ tất cả bọn họ!”

Tôi hùng hồn quay đi sau khi nói thế,

“Này, tôi đang nghiêm túc đấy. Với lại, cái gì cơ ‘chiến hữu’? Tôi vốn chỉ là người máy hỗ trợ…”

Alice định nói thêm, nhưng lại khựng lại. Còn tôi thì đã quyết tâm đi cày điểm…!

“…Một chiến hữu, hử?”

Tôi nghe thấy cô ấy khe khẽ lặp lại từ đó, và cảm giác như cô ấy cũng chẳng ghét ý tưởng đó cho lắm.