“Cô muốn được tán tỉnh khi ngồi uống một mình à? Lại đây rót cho tôi ly rượu xem nào?”
“A-anh là ai? Đ-để tôi yên!”
Khi việc xây dựng bị đình trệ, chúng tôi giết thời gian bằng cách la cà uống rượu ở mấy quán bar bình dân trong thành phố.
“Thôi nào, thôi nào! Tôi hứa sẽ không làm gì kỳ quặc đâu. Chỉ là muốn mời cô bữa tối thôi mà!”
“Đ-được rồi! Anh không lừa được tôi đâu! Anh sẽ không chỉ dừng lại ở bữa tối đâu!”
Không phải tôi thực sự muốn tán tỉnh. Tôi chỉ đang cố xả stress và kiếm thêm Điểm Tà Ác trong quá trình này.
Đó là lý do tôi ngồi uống một mình và bắt chuyện ngẫu nhiên với người lạ...
“Bình tĩnh nào, thưa quý cô. Tôi chỉ muốn mời cô ăn chút món ở đây thôi. Mokemoke sốt sữa đặc biệt! Hehehe, tôi sẽ đãi cô nếu cô lại đây rót rượu cho tôi! Còn nhiều món khác nếu cô muốn nữa!”
“Nói dối! Tôi chắc chắn sau khi ăn xong, tôi sẽ là món chính tiếp theo của anh! Rồi anh sẽ ăn ngấu nghiến tôi như 1 bữa tráng miệng! Anh không lừa được tôi đâu!”
Con nhỏ này đang nói cái quái gì giữa chốn đông người thế!
“Đ-đâu có, đó là mấy lời mấy của mấy tên dirty oldman mới nói... Tôi chỉ muốn mời cô ăn món Mokemoke một cách tử tế thôi. Nào, há miệng ra.”
“Không đời nào! Tôi không tin anh! Anh sẽ nói những điều kích dục khi đút cho tôi miếng trắng trắng dính dính đó, đến lúc mặt tôi nhòe nhoẹt, anh sẽ bắt đầu kích thích và bảo 'Tiếp theo, cho cái miệng còn lại của em ăn nào'...”
“Cô đang nói cái quái gì vậy? K-khoan đã. Tôi chả kiếm được Điểm Tà Ác nào từ nãy giờ cả! Nghĩ lại thì, tôi nhận ra cô rồi!”
Tôi không nhớ ở đâu, nhưng thề là tôi đã gặp con điên này trước đây.
“Khốn kiếp! Sau khi chuốc say tôi, gã đàn ông này sẽ phát nghiện cơ thể tôi rồi nhốt tôi trong một căn nhà ven hồ xinh đẹp để thoả mãn thú tính của hắn... Ép tôi sinh con hết đứa này đến đứa khác và sau vài thập kỷ, tôi sẽ vui vẻ trút hơi thở cuối cùng trong khi được con cháu bao quanh...”
“T-tôi có làm mấy chuyện đó đâu! Cô có nghe tôi nói không vậy?! Quên đi! Tôi tha cho cô đấy! Ra ngoài ngay!”
“Không! Làm gì có chuyện anh để tôi đi dễ dàng thế? Anh sẽ bỏ rơi tôi lần nữa sau khi dụ tôi vào 1 con hẻm nào đó để giở trò đồi bại?!”
“N-này, cô đang khiến mọi người hiểu lầm đấy! Tôi sẽ trả tiền cho cô, vậy nên hãy để tôi yên!”
Trời ạ, lần này thực sự dẫm phải bom rồi.
Đúng lúc đó-
...khi tôi đang cố trả tiền cho con nhỏ này, một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Anh đây rồi. Kiếm anh khó thật đấy, Chỉ huy... Nè, đi với em nào. Biến đi thứ đàn bà đói khát!”
Một người phụ nữ đang đi xe lăn vào quán bar đông đúc.
Sau khi thấy con nhỏ lập dị tặc lưỡi thất vọng bước ra khỏi cửa, Grimm quay sang nhìn tôi.
“Chậc, không thể để anh yên một lúc mà không tán tỉnh phụ nữ khác. Chỉ huy, anh bị ám ảnh bởi phụ nữ à?”
“Tôi không thể phủ nhận mình bị bao vây bởi phụ nữ, nhưng cô nào cũng có vấn đề.”
“Em nghĩ anh mới là người có vấn đề đấy. Nhưng nếu anh muốn, em sẵn lòng đi chơi với anh bất cứ lúc nào.”
Cô mới là người lắm vấn đề nhất đấy.
“Nhân tiện, lần hồi sinh này lâu hơn mọi khi nhỉ?”
“Đúng vậy. Em nhớ đã rút lại phước lành bất tử khỏi lũ thây ma, nhưng không nhớ mình đã chết thế nào. Lúc chết, em mơ thấy một người phụ nữ lạ tự xưng là Zenarith-sama và mắng em té tát.”
Đó thực sự chỉ là mơ? Hay cô ta đã bị triệu hồi xuống địa ngục thật?
“Sao vậy? Có vẻ anh đang nghĩ gì đó... Nhân tiện, Chỉ huy, có thật là anh không thể hoàn thành căn cứ không? Và anh không có kế hoạch gì sao?” Grimm khúc khích nhìn tôi đầy hy vọng.
“Thực ra, tôi định đi nhặt đồ cũ với mấy người vô gia cư vào ngày mai. Việc đó khá có lợi. Tôi phá sản rồi, tiêu hết tiền tiêu vặt Alice đưa.”
“Làm ơn đừng làm mấy chuyện xấu hổ thế! Khoan. Nếu anh phá sản, anh định tính tiền ở đây thế nào?”
“Tôi chạy khá nhanh đấy. Chạy nhanh hơn ông chủ quán dễ ợt.”
“Anh biết không, về mặt lý thuyết em vẫn là quân nhân. Em không thể để anh ăn quỵt trước mặt em được! Chậc, thôi được rồi...”
Khi Grimm lấy ví ra thanh toán, tôi bước ra khỏi quán bar.
Chọn nhầm chỗ rồi. Cứ như bị ám bởi con nhỏ khổ dâm kỳ lạ đó vậy. Chắc lần sau phải tìm quán khác.
Đang lang thang vô định tìm quán tiếp theo thì có thứ gì đó đụng vào lưng tôi.
“Sao anh lại bỏ đi mà không có em?! Hừ, bắt phụ nữ trả tiền xong biến mất không một lời cảm ơn!”
Vật đó là Grimm.
“Cảm ơn vì đã trả tiền.”
“Lại còn cảm ơn nữa! Dù sao thì, Chỉ huy, anh có chút thời gian không? Có chuyện khá quan trọng em muốn hỏi anh.”
Grimm đẩy xe lăn đến sát cạnh tôi với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Tôi định đi quán thứ hai. Nếu cô muốn, chúng ta có thể vừa uống vừa nói.”
“Sao anh còn đi tiếp khi đã phá sản?! Haizz, lần hồi sinh này cũng tốn kém thật...”
Grimm thở dài, buồn bã nhìn túi tiền của mình.
“Mọi khi cô toàn dành thời gian rảnh để báo đủ thứ chuyện, không ngờ giờ lại nghiêm túc phết.”
“Quấy rối là trách nhiệm của bất kỳ tín đồ nào của Zenarith. Nghe này chỉ huy, em sẽ trả tiền cho anh nếu anh nghe em nói. Gần đây không khí có gì đó kỳ lạ.”
Vậy là...
“Đang là mùa xuân trên hành tinh này phải không? Tình yêu tràn ngập không khí, các cặp đôi quấn lấy nhau. Như hai người kia kìa.” Tôi chỉ về phía một cặp đôi.
“Không, không phải ý đó! ...Hai người kia! Đừng có bán cơm chó ở nơi công cộng nữa! Tôi nguyền rủa hai người!”
“Mấy thây ma chúng ta gặp... có gì đó không ổn với chúng.”
Nói xong, Grimm cau mày với vẻ mặt nghiêm trọng nhất mà tôi từng thấy ở nhỏ.