Sau khi mất nơi ẩn náu, chúng tôi dựng lều ở khu vực Kisaragi vừa nhận được từ Tirris để làm chỗ trú tạm.
Tôi thích một quán trọ hay một góc trong lâu đài hơn, nhưng tiếc là danh tiếng gần đây của tôi xuống dốc khiến tất cả đều từ chối tôi.
Và giờ...
“Được rồi, hãy nghe đây.”
Tại nơi tạm trú, Alice bắt đầu thẩm vấn Snow, người đang ngồi bệt dưới đất trong tư thế hối lỗi.
“Vâng, tôi đã đi mà không vứt bỏ thuốc súng. Và tôi xin lỗi vì mang theo Flame Zapper Thứ Hai mới mua đến chỗ làm. Nhưng hãy nghe tôi nói đã, Alice!”
“Tôi đã bảo cô gọi tôi là gì khi cô nợ tôi tiền rồi mà?”
Snow cắn môi. “...Alice-sama.”
“Tốt. Lần sau mà quên, tôi sẽ bắt đầu nghĩ cô ngu ngốc y như Số Sáu đấy.”
“Làm ơn, bất cứ thứ gì khác cũng được!”
Oi!
“Snow, cô có vẻ không hối hận lắm với tôi nhỉ... Thực ra, tôi còn rất cẩn thận khi xử lý thuốc súng cơ. Cô thật có gan, dám biện hộ sau khi đã phá hỏng tất cả công sức, mồ hôi và nước mắt mà chúng tôi đã đổ vào nơi ẩn náu cao ngất của mình.”
“Xem cái tên chẳng đóng góp gì khi tôi tài trợ cho nơi ẩn náu nói gì này” Alice nói đùa, nhưng tôi phớt lờ cô ấy.
Không quen quỳ gối, chân Snow bắt đầu run rẩy.
“Cảm ơn, nhờ cô mà tối nay chúng ta phải cắm trại. Tôi đường đường là trưởng chi nhánh Kisaragi! Lại bị hạ bệ xuống mức phải ở lều! Còn cô, kẻ cấp dưới của tôi, được ngủ dưới mái nhà còn tôi thì mắc kẹt ngoài trời! Hãy chịu trách nhiệm đi, chết tiệt! Cụ thể là, hãy cho tôi ở nhờ nhà cô! Và hãy phục vụ tôi với đôi tay và đôi chân, cùng cả cơ thể của cô nữa!”
“Không phải anh ghét từ 'chịu trách nhiệm' sao?” Alice bắt đầu làm tôi bực mình với những lời trêu chọc liên tục của cô ấy.
Với cơ bắp tê cứng run rẩy, Snow ngẩng đầu lên. “Họ đã đuổi tôi ra khỏi nhà rồi.”
“...Hả?”
Lời của Snow khiến tôi mất cảnh giác.
“Họ đuổi tôi vì tôi không đủ khả năng trả tiền thuê. Không có chỗ trống trong doanh trại của lâu đài. Đó là lý do tôi ngủ trên ghế dài ở nơi ẩn náu của hai người. Nên từ tối nay, tôi cũng sẽ bắt đầu cắm trại thôi.”
“Vãi. Thế cô cũng thuộc dạng vô gia cư à...”
Tôi lùi lại một chút trước vẻ mặt nghiêm túc của Snow.
“Heh heh heh... Sau bao lần tiếp tục nhận tạm ứng và vay nợ dài hạn, cuối cùng tôi cũng có được Flame Zapper Thứ Hai... Vậy mà nó đã chết trong vụ nổ đó...!” Snow lẩm bẩm một mình, như có thứ gì đó bên trong vỡ vụn, nửa khóc nửa cười. “...Anh muốn tôi phục vụ bằng cơ thể mình, phải không? Tuyệt vời! Tôi không quan tâm bản thân bị làm nhục thêm bao nhiêu nữa! Hãy cho tôi ở trong lều của hai người đi! Làm ơn giúp tôi với!”
Ngay cả tôi cũng không khỏi lùi bước khi Snow cúi đầu cầu xin.
Cô ta còn có thể sa đoạ đến mức nào nữa đây?
“Không có lý do gì để tiếp tục đâm vào vết thương đâu. Hơn nữa, mất một hai nơi ẩn náu vì một vụ nổ bất thường hay đại loại thế cũng chẳng lạ. Tôi cũng có lỗi khi để một tay nghiệp dư xử lý thuốc súng. Chúng ta may mắn là không ai bị thương thôi.”
“Th-tha thứ cho tôi ư? Sau khi tôi cho nổ tung nhà hai người...?”
Alice mỉm cười với Snow. “Đương nhiên rồi. Tôi sẽ không bỏ rơi nhân viên của mình. Tôi cũng sẽ cung cấp cho cô chỗ ở và thức ăn. Tôi sẽ không tính lãi số tiền cô phải trả để bù lại nơi ẩn náu đâu. Cô vừa nhắc Flame Zapper Thứ Hai của mình bị phá hủy trong vụ nổ, phải không? Tôi sẽ cho cô vay tiền nếu cô định mua cái thứ ba.”
“A-Alice-sama...!”
Snow nhìn Alice như nhìn một nữ thần.
Có vẻ như Alice đang lên kế hoạch biến con nhỏ vô dụng kia thành nô lệ.
Alice có vẻ hài lòng với việc đẩy gánh nặng chi phí một nơi ẩn náu lâu năm lên Snow hơn là bán nó sau khi pháo đài hoàn thành.
“Không có lý do gì phải khóc. Này, Số 6, đây là tình huống khẩn cấp. Chúng ta phải tập trung xây dựng căn cứ mới. Nên hãy quên cái Lễ hội Undead ngớ ngẩn kia đi và tập trung vào việc này” Alice vui vẻ nói, vỗ nhẹ vào lưng tôi.
“Đương nhiên, tôi rõ mà. Dù sao tôi cũng rất có năng lực. Tôi sẽ chứng minh mình không giống mấy kẻ ngốc ở đây.”
“Tên khốn! Tôi mới là cánh tay phải của Alice-sama! Tôi sẽ cho nổ tung mọi thứ và được tăng lương!”
Con nhỏ này!
“Nếu cô thực sự muốn tiền, hãy đi bán cái cơ thể đó đi, đồ ngốc!”
“Tôi đã bán cơ thể từ lâu rồi nếu như tôi còn có thể cưỡi kỳ lân! Con ngựa của tôi đã tránh xa tôi kể từ khi tôi hôn nó! Từ giờ, tôi sẽ tính phí nếu anh nhìn ngực tôi!”
Rồi Snow ưỡn ngực, đảm bảo mắt tôi hướng về phía đó.
“Tôi là chiến hữu của Alice, chết tiệt! Đừng có giành vị trí đó! Tôi sẽ mất tiền tiêu vặt mất! Hừ! Khoan đã ý cô là tôi có thể sờ mó thoải mái nếu trả tiền sao?”
“Này, dừng lại đi! Đừng cố sờ nữa! Sẽ bị tính phí đấy! Chạm vào là tính phí đấy! Dừng lại! Dừng lại-!”
Alice lẩm bẩm khi thấy Snow cố gắng chống lại bàn tay đang nắm chặt của tôi.
“Một Android nên làm gì vào những lúc thế này nhỉ...?”