Trans: KanzuNe
Edit: Tài Dảk
********
Sau khi để lại Lyseria cho Veira huấn luyện, Leonis đã tranh thủ tắm rửa một chút rồi quay trở lại phòng khách tầng một. Sau tất cả, bây giờ mới chỉ vừa trong hoàng hôn mà thôi.
“Ra xem này, Leonis. Quả thực khá thú vị đấy chứ.”
Ngay khi cậu vừa bước xuống cầu thang, đột nhiên có tiếng ai đó vang lên. Hoá ra, Hải Vương đang ngồi trên sofa, mắt nhìn vào chiếc máy tính bảng với vẻ hứng thú. Ở mặt sau là một vài bức ảnh của Công Chúa Altiria nên hẳn đây là máy của Regina.
“Nhân loại có vẻ đã tích hợp sức mạnh của Tinh Linh vào thiết bị ma thuật này.”
“Đúng vậy.” Leonis nói rồi bật đèn phòng khách lên. “Họ còn có nhiều thiết bị có thể tạo ra Tinh Linh Nhân Tạo đấy còn gì.”
“Mm. Chỉ có những pháp sư thời xưa có thể làm vậy, nhưng giờ đây, ngay cả những ai không có tài năng về ma thuật cũng có thể sử dụng thiết bị này một cách dễ dàng. Quả thực quá bất ngờ…”
Rivaiz bấm vào máy tính bảng, và rồi một bộ phim được phát ra— Một phim kinh dị về con cá mập khổng lồ tấn công thành phố.
“Cô nàng tôm hùm đó có gu thẩm mỹ đấy.” Cô nói.
“...Cô nàng tôm hùm?” Leonis cau mày.
(Ồ, là nói về Regina sao…?)
Hừm, đúng là hai bím tóc của Regina giống càng và râu của tôm hùm thật. Bỗng nhiên, một mùi hương thơm phức thoang thoảng khắp căng phòng làm cho chiếc bụng đói meo của Leonis phải biểu tình.
(...Bực thật, cơ thể con người này khó chịu thật.)
Bỏ lại Hải Vương một mình xem bộ phim ‘cá mập’, Leonis tiến vào căn bếp, nơi Regina đang bận trên mình bộ đồ hầu gái và nấu bữa tối. Tiếng lưỡi dao làm bếp thái vào thớt vang lên theo từng giai điệu rõ ràng. Vừa ngâm nga, cô vừa lắc lư hai bím tóc của mình.
“Chị Regina.”
“Heyo, cậu bé—” Regina quay lại với quả cà chua trên tay.
“Chị làm món gì vậy?”
“Hì hì, tò mò lắm phải hơm~~ Là món paella và súp hành kiểu pháp đó.”
“Em hiểu rồi…”
Mùi hương thoang thoảng ngoài phòng khách đúng là có chút hải sản thật.
“Mà nè, đúng lúc lắm, ra đây nếm thử giúp chị nhé.”
“Chị không phiền chứ?”
“Ku, không phải ngại đâu. Em đang đói lắm đúng không? Không qua mắt được chị gái đâu.”
“...Ừ thì cũng đúng…”
Vì cô ấy đã dễ dàng nắm thóp Leonis nên cậu quyết định sẽ chấp nhận lời đề nghị của cô. Leonis tiến đến bên Regina rồi rướn người lên bàn bếp. Quả thực, bên trong tô là cá trắm và nghêu đã được cắt lát thành miếng.
Những món hải sản này đều được nuôi ở khu nuôi trồng thuỷ sản ở Đô Thị Chiến Thuật số 7 và có giá không hề dễ thở chút nào.
“Hôm nay chị nấu ăn ngon lắm đấy, chị Regina.”
“Tất nhiên rồi, dù sao hôm nay chúng ta cũng đón chị gái em mà.”
“...”
Leonis cảm thấy bối rối trước câu nói đó. Và rồi, Regina múc một ít súp hành tây ra đĩa cho cậu.
“Đây cậu bé, thử đi~~”
“Em xin.”
Thổi nhẹ vào làm dịu đi đĩa súp nóng hổi, Leonis không khỏi thốt lên đầy ngạc nhiên sau khi nếm thử một thìa. Vị ngọt của hành tây hoà quyện với chút mặn mà của muối và gia vị nêm nếm. Chấm thêm một chút bánh mì nóng hổi vào súp nữa thì phải gọi là perfecto.
“Ngon quá…”
“Hehea, em thích là được rồi.” Regina mỉm cười đầy dịu dàng rồi xoa nhẹ mái tóc Leonis.
“...Chị Regina?” Leonis nhìn lên cô với vẻ bối rối.
“Thật tốt vì bạn của em tới đây, nếu không thì chị cũng chẳng biết phải làm gì với đống nguyên liệu thừa kia nữa…” Cô thì thầm với vẻ buồn bã, mắt hướng về nơi xa xăm.
“...”
Chẳng cần phải nói, ai cũng biết cô đang nghĩ về senpai đáng ra đã phải trở về kí túc xá với họ.
“Súp hành tây là món yêu thích của chị Elfine đấy, em biết không…” Regina nói một cách ân cần.
Bầu không khí trong căn bếp dần trở nên ngột ngạt, chỉ để bị phá vỡ bởi tiếng leng keng của nồi hơi.
“Hồi chị Lyseria mời chị ấy về trung đội, chị Elfine thậm chí còn chẳng quan tâm bản thân ăn gì và chỉ sống dựa vào thức ăn nhanh quân đội. Chị ấy bảo chỉ ăn cho có sức làm việc là được…”
“...”
Tại thời điểm đó, Elfine dường như đã bị sang chấn tâm lí vì trung đội 17 cũ đến mức mất đi sức mạnh Thánh Kiếm của mình. Nếu phải nói, cô đã hoàn toàn đánh mất nhân cách, sở thích, cảm xúc vui buồn mà chỉ có thể sống tiếp như một cái máy.
“Vậy nên chị Lyseria và chị đã làm đủ thứ, nhưng dường như chị Elfine vẫn chẳng thể mở lòng trước đồ ăn của bọn chị.”
Regina múc một phần súp ra đĩa rồi nếm thử.
“Nhưng rồi đó là khi, trung đổi tạp nham của chúng ta đây thắng trận đấu tập đầu tiên. Hồi đó Sakuya-chan vẫn chưa vào đội của chúng ta đâu, nên nghĩ lại thì có lẽ đó chỉ là may mắn mà thôi. Ít nhất thì bọn chị vẫn làm một bữa tiệc để ăn mừng, và em đoán xem, chị Elfine đã quyết định sẽ thử một chút món súp hành tây để ăn mừng dịp này. Và thế là…”
Regina lấy tay áo quệt nhẹ nước mắt ở khoé mi.
“...và đó là lần đầu tiên chị ấy mỉm cười và nói thích món chị nấu…”
Và kể từ đó, Elfine bắt đầu ăn những món ăn do Lyseria và Regina nấu, và trong những tháng ngày bên nhau cùng với trung đội 18, cô cũng đã phần nào lấy lại được cảm xúc của mình.
“...Chết, hành tây cay mắt quá…” Không còn giấu giếm nữa, Regina gạt đi nước mắt trên má bằng ngón tay của mình.
Thấy vậy, Leonis lấy từ trong túi chiếc khăn tay và đưa cho cô.
“Heh-heh, đúng là một quý ông mà~~” Regina nhận lấy chiếc khăn tay và dùng nó để lau nước mắt. Và rồi, cô nắm chặt tay cậu. “...Chị Elfine sẽ quay trở lại với chúng ta, đúng không…?”
“Vâng, nhất định chị ấy sẽ về với chúng ta thôi.” Leonis gật đầu chắc nịch.
“Vậy đến lúc đó, chúng ta hãy làm một bữa tiệc thật lớn ở đây nhé.”
********
…Hoàng hôn buông xuống cũng là lúc Lyseria và Veira trở lại kí túc xá.
“Ai chà, thơm thế!” Veira nói ở cửa trước với đôi mắt sáng ngời.
Lyseria thì ngược lại, hoàn toàn kiệt sức toàn thân rã rời. Cô cứ thế lê thân vào phòng khách và ngã xuống ghế sofa.
“Chị Lyseria đã về… Ah, chị ổn chứ?!” Leonis vội vàng đỡ cô dậy.
Veira thì bước vào sau cùng. “Cô nhóc cạn kiệt ma lực rồi, để cổ hút máu ngươi đi.”
“...Còn ngươi đã làm gì chị ấy vậy, Veira…?” Leonis phàn nàn trong lúc bế Lyseria dậy.
“Thì chỉ là luyện tập thôi, có gì đâu chớ. Cô nàng này có tiềm năng phết đấy, haha.”
“C-Cảm ơn, Rồng-sama!” Lyseria đột nhiên đứng dậy và nói một cách chắc nịch, lưng thẳng tắp không chút tì vết.
“R-Rồng?” Leonis cau mày.
“Ta hiểu sao ngươi chọn cô ấy làm thân quyến rồi— Tuy có lượng ma lực tiềm năng cao nhưng lại thiếu ý chí để hoàn toàn làm chủ Huyết Long. Nói thật chứ, mới chỉ thế này mà đã mệt thì máu của ta sẽ hút sạch máu của cô ấy mất. Đến lúc đó thì… thành tro đấy.”
“Rồng-sama!!” Lyseria chào Veira với vẻ nghiêm túc nhất có thể.
“C-Chị Lyseria, sao chị cứ nói câu đấy mãi thế?”
“Sư phụ bảo rằng nếu thực sự muốn hoà làm một với linh hồn của loài rồng cổ đại và làm chủ bí thuật của Tuyệt Kĩ Rồng thì chị phải thêm vào cuối câu chữ rồng… Rồng!”
“...Veira, ngươi nhồi nhét gì vào đầu thân quyến ta đấy hảaaaaaa?!” Leonis gằn giọng lên.
Thành công châm chọc Leonis nghiêm túc thường ngày, Veira nở một nụ cười tinh quái và lè lưỡi một cách dễ thương.
“Hehe, người nghiêm túc vậy sao mà không trêu chọc được chứ.”
“H-Hể? Tr-Trêu sao? Hểeeeee?!” Lyseria kêu lên một cách bối rối, đôi mắt xanh băng mở to ra.
“...Chị Lyseria, em biết chị nghiêm túc về chuyện này rồi, nhưng chị đâu nhất thiết phải nghe theo những gì cô ta nói chứ…” Leonis thở dài.
Dù thân quyến cậu có tốt bụng và thành thật đến đâu thì tính cách đó cũng có ngày hại cô mà thôi… mà cũng phải thừa nhận, đó lại chính xác là điểm quyến rũ ở Lyseria.
“—Leonis.”
Một giọng nói vọng xuống từ cầu thang trên tầng hai. Nhìn lên, cậu nhận ra Hải Vương đang quấn khăn quanh người sau khi vừa rời khỏi nhà tắm.
“Sao?”
“Ta có chơi đùa một chút với Tinh Linh Nước, nhưng chuyện là… nhóc đó lỡ làm hỏng nhà tắm phòng ta rồi.”
“...!” Leonis ôm đầu trong tuyệt vọng.
Chính vào lúc đó—
“Mọi người ơi, ăn tối thôi nào~~~!” Tiếng ngâm nga đầy vui vẻ của Regina vọng ra từ phía phòng bếp.
********
Bàn ăn ở phòng khách giờ đây đều được bày biện những món ăn do Regina tự nấu.
Món paella được làm từ cá nuôi ao, salad rau củ nóng hổi, bít tết gà mini, khoai lang nướng bơ, súp hành tây và bánh mì phô mai cháy xém thơm phức.
“Đồ ăn em nấu vẫn là số dzoách đấy, Regina à!” Lyseria mỉm cười đầy hạnh phúc.
Mặc dù Regina đã cố biến tấu sao cho món ăn trở nên đẹp mắt, song ở thế giới Void lúc đó chỉ toàn là những khẩu phần ăn đóng hộp nhạt nhẽo. Chính vì vậy, được ăn một bữa ngon lành ở kí túc xá sau buổi luyện tập vất vả chẳng khác nào thiên đường với cô cả.
“Còn món súp này, là món yêu thích của chị Elfine.” Lyseria thì thầm khi để ý món súp hành tây.
“Vâng, em đã nghĩ mùi hương này sẽ dỗ chị Elfine quay lại…”
“...Phải rồi nhỉ…” Lyseria nhắm mắt lại và húp một ngụm súp.
“Món thịt này ngon quá đi à!”
“Tuy chưa ăn món ‘paella’ này bao giờ nhưng phải công nhận cũng hợp khẩu vị ta đấy.”
Có vẻ như kĩ năng nấu nướng của Regina đã chiến thắng được cái mồm sành ăn của Veira và Rivaiz. Nghe việc Hải Vương lại đi ăn hải sản có vẻ kì lạ, nhưng phần kia của cô–Leviathan, lại là một sinh vật mạnh mẽ ăn rất nhiều những con cá lớn. Ngay cả tộc người cá, vốn thống trị vực sâu đáy biển vào một ngàn năm trước, cũng đã dâng lên cho Hải Vương một lượng hải sản khổng lồ làm vật hiến tế.
(...Đến cả Thú Vương còn ăn thịt động vật cơ mà.) Leonis ghi nhớ trong lúc thưởng thức món paella.
Hương vị tươi mát của cá nuôi thực sự rất hợp với món cơm nghệ tây thơm phức này.
“Ta thích cô rồi đấy, Cô Nàng Tôm Hùm. Hãy để ta thưởng cho cô thứ gì đó.”
“Thật sao? Hmm, vậy giao lại cho em cậu nhóc này được không chị?”
“Mm. Được thôi.” Rivaiz đồng ý một cách thản nhiên.
“Chị nói gì vậy, chị Regina?!” Leonis hỏi lại với vẻ bất ngờ.
“Đúng rồi đấy. Ai cho ngươi quyền quyết định vậy hả? Leo là của ta cơ mà?” Veira chen vào.
“K-Không, tôi mới người bảo hộ của Leo!” Lyseria phồng má phụng phịu.
(...Ôi trời.)
Leonis thở dài và đang định với lấy món bít tết gà thì đột nhiên, cậu cảm giác có ai đó đang kéo lấy ống quần mình từ dưới gầm bàn.
Nhìn xuống, cậu mới thấy tay của Shirley đang thò ra từ bóng của mình.
“Chủ nhân, em cũng muốn thử một chút.” Giọng cô vang lên trong đầu cậu.
“Được chứ, đợi ta chút.” Leonis đáp lại bằng thần giao cách cảm và lén giấu một phần paella vào bóng của mình.
“Đã lỡ rồi thì cho em thử món gà nữa được không?”
“...Hầu gái mà chẳng biết kiềm chế gì cả… Lén giấu đi khó lắm đấy đấy, biết không con bé.”
“Hehe…”
Leonis cau mày, nhưng vì tôn trọng công sức của Shirley trong công cuộc chiều lòng Thú Vương lúc cậu vắng nhà, Leonis không hề do dự cho thêm một phần salad và gà vào bóng của mình.
“Em không muốn ăn rau đâu, chủ nhân.”
“Không được. Kén ăn không tốt cho sức khoẻ đâu.”
“...Mm, vâng…”
Shirley do dự nhận lấy phần ăn rồi chìm vào bóng tối.
“Em ăn nhanh đấy chứ, Leo.” Lyseria nói.
“Hm? À vâng, tại chị Regina nấu ngon quá mà.”
“Nhưng mà vẫn phải ăn cả rau nữa đó nghen. Để chị lấy cho em chút salad nè.”
“Kh-Không, em không muốn ăn rau nữa đâu…”
Nhưng rồi, tiếng chuông cửa vang lên bỗng cắt ngang cuộc trò chuyện của họ.
“...Không biết ai lại đến giờ này nhỉ?” Regina cau mày.
“Cứ ngồi đấy đi, Regina. Để chị ra xem cho.” Lyseria đứng dậy rồi nhanh chóng tới chỗ cửa trước.
Leonis nhân cơ hội này để sạch đĩa đầy rau củ của mình vào bóng, mặc cho Shirley vẫn đang ở đó. Một lúc sau, Lyseria quay trở lại với hai chiếc thùng lớn khệ nệ trên tay.
“Hah, hah, hah…” Cô đặt nhẹ chúng xuống sàn phòng khách với vẻ hổn hển.
“Gì đây, chị Lyseria?” Regina hỏi.
“...Chị cũng chịu. Ai đó ở bên chuyển phát nhanh của học viện bảo mấy thùng bưu kiện này được gửi đến chỗ chúng ta.”
“Em nhớ mình có đặt gì to thế này đâu nhỉ… Ah, hay là của Sakuya? Con bé hình như đang tìm cối giã trên web hôm trước đó.”
“Sao lại là cối giã vậy…”
“Nghe nói em ấy muốn ăn mochi hay gì đó ý… Mà thôi, mở ra thôi nào.”
“Ư-Ừm…”
Lyseria lấy dao rồi rạch một đường trên nắp thùng. Hoá ra, thứ bên trong là…
“—Chủ nhân, ohayo~~”
“Fuwaaah, Leite?!!”
Deus Machina đang ngồi bó gối.
“...L-Làm chị hết hồn…” Lyseria nói với bàn tay run rẩy trên lồng ngực. Có vẻ như Schwerleite thực sự đã làm tim cô, vốn không đập, cũng phải lỡ một nhịp.
“Chắc là chị Clauvia gửi em tới rồi.”
“Chị ấy đâu cần phải gửi qua bưu điện thế này chứ…”
Regina thì thầm rồi lấy ra một tờ giấy có ghi thông số kĩ thuật bên trong.
“Chị Lyseria, trong đây ghi là em ấy được trang bị mẫu tứ chi nhân tạo mới nhất. Thậm chí còn có cả một số tính năng tháo lắp được như… ừm, tay trái là lưỡi dao plasma. Thậm chí còn có cả súng máy chống Void, bệ phóng tên lửa, lò nướng, máy trộn và cả máy hút bụi!
Dường như tất cả những linh kiện có thể thay thế kia đều nằm trong chiếc hộp còn lại.
“Này tiện quá rồi còn gì!” Regina nói với vẻ hào hứng.
“Ph-Phải rồi ha…?” Lyseria đáp lại với vẻ bối rối.
“Gì đây? Đồ chơi mới à?” Veira thò đầu phía sau hai người họ. “...Ai đây? Búp bê hay gì đó sao?”
“—Ừm, đây là Magia Droid của thời đại này.” Leonis nói.
Giờ mà lộ ra đây là Deus Machina thì rách việc lắm, nên Leonis đành phải nói dối. Ơn trời là chưa có một Ma Vương nào nhìn thấy hình dáng này cùa Schwertleite.
“Hmm, Magia Droid phát triển thế này rồi cơ à?” Veira trầm ngâm.
Cô nhanh chóng mất hứng thú và quay lại bàn ăn với ánh mắt thèm thuồng. Rivaiz cũng chẳng phải ngoại lệ, khi cô nàng chỉ tập trung ăn món paella của Regina chứ không ăn gì khác.
“Em có ăn cùng chúng ta không, Leite.” Lyseria nói trong lúc bế Deus Machina ra khỏi hộp và giúp cô phủi sạch đám xốp mềm dính trên người.
“Vậy làm ơn cho em sạc lại ma lực.” Schwertleite nói, tay chỉ vào ổ điện ở góc nhà.
********
…Tí tách.
Giọt nước chảy từ mái nhà xuống trán Leonis.
“...Chậc, dạo này náo nhiệt quá rồi đấy.”
Hiện tại đang là khoảng thời gian sau bữa tối vui vẻ cùng các Ma Vương. Leonis đã phải lui vào phòng tắm ngâm bồn để thư giãn.
Đã vài ngày kể từ khi cậu được tắm rửa tử tế. Cậu úp mặt vào bồn tắm có muối tắm, thổi bong bóng.
—Có quá nhiều điều để suy nghĩ.
Ma Vương Bất Tử kia thì hồi sinh. Còn Elfine thì xuất hiện từ vết nứt hư vô.
Không giống như Lyseria, Elfine không phải là thân quyến của Leonis. Cô ấy chỉ là một cô gái nhân loại bình thường nên Leonis không có nghĩa vụ phải cứu cô ấy.
“...”
Leonis nhìn lên trần nhà, nhắm mắt lại và nghĩ trong im lặng. Sau một vài giây suy nghĩ…
(...Phải rồi. Thánh Kiếm của Elfine sẽ có ích cho đội quân của mình thôi…)
Đó là kết luận của cậu.
Sức mạnh thăm dò của Thiên Nhãn Bảo Châu có thể sử dụng để tìm kiếm bản thể đã tái sinh của Roselia. Chính vì thế, cậu có thể chiêu mộ Elfine sau khi đã cứu được cô.
(...Hừm, phải rồi, Elfine rồi sẽ làm việc dưới trướng mình thôi. Và với tư cách là một Ma Vương, mình phải trừng phạt những kẻ dám làm chuyện tày trời này mới được…)
Như thể muốn đồng ý với bản thân, cậu gật đầu với lí do đó.
(Hơn nữa…)
Tập đoàn Fillet cầm đầu dự án D dường như cũng đang đứng sau tên sĩ quan quân đội đang cố hồi sinh Lục Anh Hùng và các ma Vương. Việc đuổi theo Elfine cũng sẽ dẫn cậu tới chân lí của sự thật.
Hơn nữa—
(Gửi đến ta kia, kẻ đang giữ thanh Quỷ Kiếm của ta…)
Cậu nắm chặt nắm đấm trong bồn tắm, hướng ánh mắt xa xăm ra cửa sổ nhỏ ngoài phòng tắm. Bầu trời đêm lúc này đã khác xa so với một ngàn năm trước.
Một thế giới khác đã tách ra khỏi thế giới gốc một ngàn năm trước và giờ đây bị không thời gian ngăn cách. Sao Hung Tinh đỏ rực, đầy ghê rợn giờ đã không còn thấy đâu nữa. Theo cách Veira giải thích thì đó chỉ là một cái bóng xuất hiện khi hai pha của thế giới xuất hiện và chập vào nhau.
(...Điều đó cũng lí giải tại sao lúc ẩn lúc hiện như vậy.)
Đột nhiên, cậu nhớ lại một câu nói mà Roselia đã nói với cậu một ngàn năm trước.
—Trong một ngàn năm nữa, khi những vì sao sa ngã tựa thiên đàng rơi xuống, một con người mang linh hồn của Nữ Thần sẽ xuất hiện.
Vì sao sa ngã—hẳn là đang nói đến Sao Hung Tinh? Nếu vậy thì… Liệu rơi xuống kia có phải thời điểm mà thế giới Void chập vào thế giới này không?
“...”
Leonis nhìn xuống tay trái mình. Lúc chạm vào đền thờ của Nữ Thần, luồng chướng khí toả ra từ đó đã đặt một phong ấn lên tay cậu, tạm thời ngăn cản cậu sử dụng Thánh Kiếm.
Trong buổi thảo luận ở Lâu Đài Ma Vương, Leonis đã cố tình không nói một chuyện… cốt là để cậu không phải nghĩ đến nó.
Nhưng cậu đã nghe thấy giọng nói của cô ấy ở Thế Giới Void.
“Aah, con cuối cùng cũng đến để hoàn thành lời hứa rồi, Leonis.”
Lúc cậu đánh bại Tinh Linh Vương đã trở thành Void Chúa, Leonis đã nghe thấy giọng cô.
(...Nếu linh hồn của cô ấy đã hồi sinh ở Thế Giới Void…)
Nếu Roselia Ishataris đã bị tha hoá bởi sức mạnh hư vô…
(Mình biết phải làm gì đây…?)
Hãy hứa với ta, nếu sau này, ta không còn là chính mình nữa…
Ta muốn con dùng Quỷ Kiếm để giết ta.
Một lời hứa từ xưa, đã được khoá kín bên trong trái tim cậu. Liệu cô ấy đã biết thế giới sẽ bị Void xâm chiếm và bị cắt làm đôi.
(Có khi cô ấy cũng biết linh hồn của mình cũng bị chia làm hai…)
Roselia đã ra lệnh cho Deus Machina bảo vệ tàn tích Vương Quốc Rognas. Và mặc dù ở Thế Giới Void, song cả Schwertleite lẫn Chiến Khí của cô đều không bị ảnh hưởng bởi sự hiện của hư vô. Điều này có lẽ là do họ còn chẳng phải dạng sống tự nhiên nên chẳng thể biến thành Void được.
Hài hước thay, không phải Void mà là một Tinh Linh Nhân Tạo do còn người tạo ra đã chiếm quyền kiểm soát Deus Machina và giải trừ phong ấn.
(...Liệu sửa lại lõi kí ức của Schwertleite có giúp mình tìm được Roselia không?)
Leonis tạt nước ấm lên mặt.
(...Hơi đau đầu rồi đấy.)
Cơ thể yếu ớt này khiến cậu khó chịu. Nếu là Undead như ngày xưa, cậu có thể dành cả ngày suy nghĩ chiến thuật mà không phải lo lắng về việc chăm sóc bản thân.
Nhưng ngay lúc cậu định đứng dậy rời khỏi phòng tắm, chợt có bóng người xuất hiện ở phía bên kia cánh cửa phòng tắm bán trong suốt.
“...?!”
Kết quả, Leonis do quá bất ngờ nên bị trượt chân xuống nền nhà, và rồi—
“Leo, chị vào đây!”
Lyseria, người chỉ có đúng tấm khăn che thân, mở xoẹt cửa ra và bước vào.
“Ch-Chị Lyseria?!” Leonis cuống cuồng quay đi chỗ khác.
Lyseria thì dường như chẳng có vẻ gì là bối rối cả mà chỉ ngồi xuống ghế và bật vòi sen. Dòng nước ấm nóng cứ thế tuôn ra, hơi nước che đi tầm nhìn của cậu.
“Lâu lắm rồi chị mới được tắm thế này…” Lyseria vừa nói vừa xả nước lên tóc và thoa dầu gội.
Một tên nhóc mười tuổi là quá tuổi để tắm cùng người khác giới thế này rồi, nhưng Lyseria có vẻ chẳng bận tâm gì cả… mà chuyện này cũng chẳng lạ gì nữa rồi.
“Nhưng cũng lâu lắm rồi chị không được tắm cùng em đó, Leo.” Cô nhìn Leonis với nụ cười hiền dịu.
“C-Chắc là… em, em cũng đang định ra ngoài…” Leonis nói.
“...Vậy sao…” Lyseria thì thầm với vẻ gì đó có phần thất vọng.
Đến đây, Leonis ngốc nghếch mới nhận ra.
(...Lyseria cần máu…)
Buổi huấn luyện của Veira hẳn đã rút cạn bể ma lực của cô rồi. Bình thường thì cô sẽ chỉ hút máu cậu trước khi đi ngủ, nhưng hôm nay, Lyseria sẽ cần phải đẩy lịch nạp năng lượng sớm hơn một chút.
(...Để thân quyến phải khó chịu thế này quả là một nỗi nhục đối với Ma Vương mình đây.)
Leonis, người đang định đứng dậy, quyết định ngồi lại vào bồn tắm. “Thực ra thì… em nghĩ mình sẽ ngâm mình thêm chút nữa…”
“T-Thật sao?” Vừa gội đầu, Lyseria vừa đáp lại với giọng có chút hứng khởi hơn.
“Nhân tiện thì, Veira với Rivaiz đang làm gì vậy?”
“Họ đang chơi board game với Regina ấy mà. Chúng ta vẫn còn phòng trống dùng cho Lễ Hội Thánh Kiếm để các bạn em có thể nghỉ ngơi mà, nên không phải lo đâu.”
“Ha-Hai người đó ở đây qua đêm sao…?” Mặt Leonis nhăn lại với vẻ không hài lòng.
“Ừm, khách sạn ở Vườn Trung Tâm giờ dùng để phục vụ công tác cứu trợ những người bị thương mà. Nên có muốn cũng…”
“...Vậy sao.” Leonis thở dài.
Không giống như Leonis, người có cơ thể của một đứa trẻ ngái ngủ lúc 21:00, hai Ma Vương còn lại không nhất thiết phải ngủ để hồi lại năng lượng cho bản thân.
(Có khi hai người họ lại thử ngủ cũng nên…)
Nhưng việc tứ đại Ma Vương từng suýt phá huỷ thế giới lại tổ chức tiệc ngủ ở kí túc xá là chưa từng có tiền lệ trong 1000 năm qua. Hơn nữa, nếu cứ để họ ở đây thêm mấy ngày nữa thể nào cũng có rắc rối nên Leonis nghĩ tốt hơn hết cậu nên chuẩn bị thêm phòng ở Lâu Đài Ma Vương là vừa.
“Xin lỗi vì đã làm phiền…” Lyseria trèo vào bồn tắm sau khi đã tắm tráng qua.
Những lọn tóc bạc dính vào làn da nõn nà của cô thực sự tạo nên một cảnh tượng hấp dẫn. Cứ như thế, Lyseria ngồi quay lưng về phía Leonis, còn lượng nước thừa trong bồn thì tràn xuống sàn nhà.
“...”
“...Liệu chị có thể, Leo…?”
Cô vòng tay qua cô ồm chầm lấy Leonis, ngực áp vào lưng cậu.
“Vâng.”
Cậu gật đầu một cách ngầu lòi như thể không muốn để lộ vẻ xấu hổ muốn chết trước tình huống này. Nghiêng đầu sang một bên, Leonis để lộ một bên cổ của mình để cô có thể dễ dàng hút máu hơn.
“Mm… Nha…” Lyseria chẳng thể chờ nổi nữa mà ôm chầm lấy cơ thể Leonis và găm răng nanh vào cổ cậu.
“...!”
Một cơn đau nhẹ, theo sau đó là chút tê dại ngọt ngào bất giác khiến Leonis phải rên rỉ.
“Mwha… Mmm…”
“C-Chị Lyseria, nhột tai em…!” Leonis hơi cựa quậy trong bồn tắm, khiến cho nước bắn tung toé khắp phòng.
Lượng máu mà Lyseria hút dạo gần đây đã tăng đáng kể, một phần có lẽ là do sức mạnh của Nữ Hoàng Ma Cà Rồng đang dần phát triển. Và mặc dù việc thân quyến ngày một mạnh hơn là chuyện đáng mừng…
(N-Nhưng thế này thì nguy hiểm quá…)
Lượng ma lực của Leonis, ngược lại, thì là vô đáy, nhưng điều đó không hề áp dụng với lượng máu của cậu. Với cơ thể của đứa trẻ 10 tuổi này, nếu Lyseria cứ tiếp tục phát triển thì rồi cũng sẽ có ngày Leonis bị ‘vắt kiệt’ mất, cả đen lẫn bóng.
“Heh-heh, Leo à, tai em nhạy cảm lắm phải hông~~?” Lyseria thì thầm rồi thổi nhẹ vào tai Leonis.
“...?!”
(...Không thể tin nổi… thân quyến của mình đang trêu mình!)
Và tất nhiên, lòng tự tôn của một Ma Vương sẽ không cho phép chuyện đó xảy ra đâu.
“K-Không phải!” Leonis cố hết sức để không khiến giọng mình cao vút lên như một cô gái.
…Nước tắm thì càng ngày càng nguội đi rồi.
“Ch-Chị ổn hơn chưa, chị Lyseria?”
“C-Chắc là rồi… Cảm ơn em, Leo…”
Cơn khát máu của cô cuối cùng cũng đã đã được kiếm soát rồi. Có lẽ vì quá xấu hổ trước những gì bản thân vừa làm mà hai má Lyseria giờ đây đỏ rực lên.
“C-Chị xin lỗi. Có đau không?”
“Không không, em chỉ… hơi chóng mặt thôi.”
“E-Em có chắc là KHÔNG SAO chứ?” Lyseria ôm lấy Leonis vào lòng.
“...”
Tim cậu dường như đã lỡ một nhịp khi cảm nhận được thứ mềm mại đó sau lưng mình. Thế nhưng, ánh mắt Leonis lại tình cờ khoá chặt vào đôi mắt xanh băng đang phản chiếu trên mặt nước của cô, một ánh mắt đượm buồn.
Chỉ nhìn thôi cũng có thể đoán được cô đang nghĩ gì.
“...Chị đang nghĩ về chị Elfine phải không?”
“Ừm…” Lyseria gật đầu. “Suốt bữa ăn, chị chỉ nghĩ liệu chị Elfine có bị đói không, có ngủ đủ không, có lạnh lẽo không… Có cô đơn không…”
Với những cảm xúc thầm kín đang dần bộc lộ ra ngoài, cô nắm chặt lấy tay Leonis.
“Chị Lyseria…”
Nỗi tuyệt vọng khi chẳng thể cứu nổi Elfine, cũng như không đủ khả năng để giúp người mà mình luôn tin tưởng và ngưỡng mộ. Nỗi tuyệt vọng đấy quả thực rất giống Leonis vào một ngàn năm trước, khi mà cậu đã chẳng thể cứu nổi Roselia…
Leonis im lặng, cố gắng chọn từ ngữ cho đúng. Những lời an ủi suông chỉ tổ làm mọi chuyện tệ hơn mà thôi, nên thay vào đó, cậu chỉ đơn giản là nắm chặt lấy tay cô.
“Ước gì chúng ta tìm được manh mối nào đó…”
“Chị Clauvia có nói sẽ kiểm tra manh mối của chị Elfine trên Vườn Tinh Tú, nhưng mà…”
“...”
Có lẽ cô ấy sẽ khó lòng mà tìm được thông tin gì khác. Dù sao thì chính Nefakess Reizaad và các Void Chúa cựu quân Ma Vương là người đứng sau dự án D mà.
(...Mình biết chị của Elfine giỏi rồi, nhưng con người cũng chỉ có thể đi được đến đấy thôi…)
Nhưng rồi đột nhiên, Leonis nhận ra gì đó.
“Vườn Tinh Tú?”
“Ừm, chị Elfine bảo sẽ xâm nhập vào Vườn Tinh Tú của tập đoàn Fillet để tìm thêm thông tin về dự án D. Nếu thế thì hẳn phải có chút manh mối nào đó chứ…”
“Chẳng phải chị Elfine có một con mèo Nhân Tạo mỗi lần thâm nhập vào Vườn Tinh Tú sao?”
“...Ừ hứ. Cait Sith.”
“Vâng, là nó đó.”
Cait Sith chính là Tinh Linh Nhân Tạo nguyên bản do chính tay Elfine tạo ra. Lúc Leonis thâm nhập vào sòng bạc Fillet lần trước, Elfine cũng mang chú mèo đó theo.
“Vậy giờ Cait Sith đâu rồi?”
“Hửm?”
“Nếu nó ở trên thiết bị liên lạc của chị ấy lúc bị bắt cóc…”
“Thì có nghĩa là chị ấy đã để lại một chút manh mối?!” Lyseria mở to mắt kinh ngạc.
********
“Dậy, dậy nào Leite!”
Hai người họ lao như bay xuống phòng khách và đánh thức Schwertleite, người đang tựa lưng vào tường ngủ thiếp đi. Chiếc sừng trên đầu cô bỗng nhấp nháy, và rồi Schwertleite mở mắt ra.
“Mama…?”
“Mama?” Leonis nhướng mày.
Lyseria cúi xuống trước mặt Schwertleite và nói với vẻ thành khẩn.
“Leite, em giúp chị chuyện này được không?”
“...?”
“Em có thể kết nối với hệ thống điều khiển của cơ sở đó thêm một lần nữa chứ?”
Chiếc sừng trên đầu Deus Machina nhấp nháy đáp lại.
“—Hệ thống của cơ sở đã bị xâm nhập. Em có thể truy cập vào hệ thống trong vòng bốn mươi giây sau khi kết nối vào mạng lưới.” Cô nói với vẻ mặt vô cảm.
“Cô ấy dùng thiết bị của học viện có được không?”
“Em cần phải có quyền truy cập mới được, và làm vậy cũng sẽ để lại dấu vân tay của chúng ta mất. Hình như chị Elfine có thiết bị chuyên dụng để kết nối vào Vườn Tinh Tú trong phòng hay sao ý. Chúng ta dùng nó đi.”
—Mở cửa phòng Elfine ra, bên trong cũng đã bắt đầu đóng bụi. Kể từ ngày vết nứt khổng lồ đó xuất hiện bên trên Đế Đô, các sĩ quan cấp cao đã ép Elfine phải làm việc cật lực đến nỗi chẳng có thời gian quay lại kí túc xá.
Vào ngày đầu tiên ở Học Viện Thánh Kiếm này, Leonis cũng đã từng đến phòng của Elfine để cập nhật thiết bị liên lạc của cậu.
Trong phòng lúc này có vô số thiết bị đầu cuối bên trong được kết nối bằng đủ loại dây rựa. Cứ như thể Elfine đang sưu tập chúng vậy.
“Chị ấy thực sự rất thích thiết bị đầu cuối nhỉ?”
“Chị ấy chắc không phải sưu tập cho vui đâu…”
Họ bước vào phòng của Elfine và tìm thấy một chiếc bàn với vô số màn hình ở trên đó. Đây chính là một thiết bị phân tích khổng lồ được Elfine tuỳ chỉnh cho mục đích của mình.
“Em kết nối vào thứ này được không?” Lysieria hỏi với vẻ lo lắng.
“Tuân lệnh.”
Mái tóc màu xanh lam của Schwertleite sáng lên một cách mờ nhạt—như thể cô đang cố giao tiếp với chính thiết bị đó vậy.
“Chị Lyseria, chuyện của Cait Sith chỉ là suy đoán thôi… Chúng ta không nên hy vọng nhiều làm gì. Có khả năng nó cũng bị bắt rồi cũng nên.”
“Ừm, chị biết chứ… Nhưng nếu ít nhất có một chút hy vọng thì…”
“—Kết nối hoàn tất.” Giọng của Schwertleite vang lên từ một trong những chiếc loa bên cạnh.
“Wow, Schwertleite…”
“Thì em ấy cũng đã dễ dàng hoà làm một với chiếc xe mà.”
Việc tự huỷ đã khiến phần lớn khả năng chiến đấu của cô mất đi, song cái cách Deus Machina chiếm quyền kiểm soát các ma cụ vẫn rất xứng đáng với danh hiệu Ma Vương của cô.
“Bắt đầu chiếm quyền kiểm soát cơ sở. Hệ thống tường lửa đã bị ngắt.”
“Leite, em có thể tìm một con mèo bên trong mạng lưới không?” Lyseria hỏi.
“Một con mèo.”
“Ừ hứ, một con mèo. Nyann~~”
“Nyan?”
“Nyan~~”
“...Chị làm gì vậy, chị Lyseria?” Leonis nhìn chằm chằm vào thân quyến của mình đang cố hết sức để bắt chước tiếng kêu dễ thương của mèo.
“...A-Ahaha, ý chị là… Một Tinh Linh Nhân Tạo có hình dạng của một chú mèo.”
“Đã hiểu. Tuy nhiên, vì có vô số Tinh Linh Nhân Tạo trong mạng lưới nên việc tìm kiếm có thể sẽ rất khó khăn.”
“Hừm, có khả năng Caith Sith còn đang ẩn nấp ở đâu đó để không bị tập đoàn Fillet phát hiện nữa…”
Lyseria dừng lại nghĩ ngợi một lúc. Và ngay sau đó, với quyết tâm trong lòng, cô đã đưa ra một quyết định táo bạo.
“Leo, chúng ta cũng vào Vườn Tinh Tú rồi tìm Cait Sith đi.”
“Chị chắc chứ?”
“Có thể chúng ta sẽ bị phát hiện, nhưng nếu thực sự có manh mối về chị Elfine thì hẳn chỉ có chúng ta mới có thể tìm được Cait Sith thôi.”
“Chà, có thể lắm…” Leonis đồng ý với cô.
Cả hai liền tìm một vòng quanh phòng Elfine và phát hiện ra hai cặp thiết bị dùng để kết nối với Vườn Tinh Tú.
“Thứ này không dành cho trẻ con đâu, nên nếu có nặng quá thì bảo chị nhé, Leo.”
Lyseria bảo cậu ngồi lên giường rồi tự mình đặt thiết bị kết nối lên đầu cậu. Quả thực, chỉ đeo thứ này thôi cũng đủ khiến cổ của cậu phải cứng đờ rồi. Nếu cứ ngồi yên một tư thế này thêm chút nữa chắc cậu sẽ gãy cổ mất.
“Hehe, hay là em gối đùi chị đi.”
Vừa dứt lời, Lyserias bám vào vai Leonis rồi từ từ ngả người cậu xuống đùi mình.
“C-Chị Lyseria?!” Leonis kêu lên với vẻ ngượng ngùng, nhưng Lyseria vẫn mặc kệ và giữ cậu ở nguyên tư thế đó.
Tuy chỉ là qua một lớp thiết bị thôi, song cậu vẫn có thể cảm nhận được cặp đùi mềm mại của Lyseria, và dường như cảm giác đó đã khiến tim cậu lỡ một nhịp.
“Được rồi, chúng ta đi thôi, Leo.” Lyseria nói rồi bật thiết bị lên.
********
Mọi thứ bỗng tối sầm đi trong giây lát, và rồi, một mạng lưới tưởng chừng như vô tận hiện ra xung quanh cậu— Đây chính là không gian của Vườn Tinh Tú.
(...Vẫn chưa quen cái cảm giác này được.)
Cậu nhìn xuống cơ thể mình, rồi cau mày khi nhận ra bản thân giờ đây là một con gấu mèo mũm mĩm. Đây là avatar của cậu ở hệ thống huấn luyện của Học Viện Thánh Kiếm. Nếu phải đổ lỗi thì người đó sẽ là Regina, khi mà cô đã thiết lập nó vào ngày đầu tiên Leonis nhập học.
“Em dễ thương quá à, Leo~~”
Leonis quay lại hướng của giọng nói và nhìn thấy Lyseria đang ngồi trên một trong những khối hộp lơ lửng quanh cậu. Avatar của cô ấy là một nàng tiên xinh đẹp với hai đôi cánh.
“Vậy ra đây là khu vườn của tập đoàn Fillet…” Leonis đứng dậy và nhìn xung quanh.
Thế giới ảo này được tạo nên từ một mạng lưới với hàng trăm cho đến hàng nghìn những khối hộp lơ lửng. Mỗi khối hộp đều tượng trưng cho những dữ liệu khổng lồ đã bị nén lại.
“Tìm mèo của chị Elfien sẽ khó lắm đây…”
Càng mất thời gian họ càng dễ bị phát hiện.
“Cảnh báo: Có Tinh Linh Nhân Tạo tuần tra ở khu vực này. Xin hãy cẩn thận.” Giọng của Schwertleite vang lên trong đầu họ.
“Được rồi, đi thôi Leo.”
Lyseria kéo lấy tay Leonis rồi bay đi.
Được một lúc thì…
“Meow meo? Ra đây nào?” Lysieria thì thầm kêu lên, bay đi bay lại giữa các khối hộp. Nếu không nhầm thì có lẽ hơn ba mươi phút đã trôi qua rồi.
“Mèo con?” Lyseria vừa kêu vừa vỗ tay.
“Đấy còn không phải là mèo thật, chị Lyseria à…” Leonis thì thầm, nhưng rồi—
“Chủ nhân, phát hiện kẻ địch.” Schwertleite cảnh báo họ.
Một vài khối hộp bỗng phát nổ rồi biến thành những Tinh Linh Nhân Tạo dạng chim.
“Fuwaaa??!”
Bầy chim cứ thế tấn công đôi cánh trong suốt của Lyseria, khiến cho chúng biến thành những hạt ánh sáng rồi biến mất.
“Chị Lyseria!” Leonis nhảy sang một khối hộp và giơ bàn tay gấu mèo của mình. “Biến thành tro bụi đi, ma pháp bậc 3, Hoả Thiêu <Vras Raiga>!”
Nhưng chẳng có gì xảy ra cả.
(...Quên mất, đây là không gian ảo mà!)
Đám chim sau đó đổi mục tiêu sang mổ cò vào đầu và chiếc đuôi xù của Leonis.
(Ng-Nguyền rủa nhà ngươi…!)
Leonis cố vung tay xua đuổi kẻ địch đang vây lấy mình.
“Em làm gì đấy Leo! Chạy thôi!” Lyseria nhánh chóng bế Leonis lên rồi bay ra chỗ khác.
(Đ-Đám các ngươi xéo đi! Một Ma Vương mà lại quay lưng với kẻ thù…!)
Nhưng biết làm sao giờ, cả hai người họ giờ đây hoàn toàn bất lực trong không gian ảo này, khi mà người thì không dùng được ma pháp, người thì không triệu hồi được Thánh Kiếm.
Mặt khác, ngay cả khi avatar của họ bị phá huỷ thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cơ thể ở thế giới thực cả. Nhưng vấn đề ở đây là phần avatar còn lại của họ có thể bị truy vết về Học Viện Thánh Kiếm này.
“Để em hỗ trợ, Chủ Nhân.” Schwertleite nói.
Hàng loạt quả cầu ánh sáng chợt xuất hiện xung quanh họ, bắn ra những tia sáng phá huỷ bầy chim Tinh Linh Nhân Tạo.
“Giỏi quá, Leite!” Lyseria kêu lên đầy ngưỡng mộ.
Nhưng cũng chính vì thế mà báo động vang lên inh ỏi khắp khu vườn. Các khối hộp tiếp tục vỡ ra, theo sau đó là hàng chục những Tinh Linh Nhân Tạo dạng chim.
“Có lẽ vừa rồi đã kích hoạt báo động rồi..”
“Chúng ta có nên rút lui không?”
“...Đành phải vậy thôi.” Leonis gật đầu rồi nhảy lên một khối hộp.
Tiếng kêu inh ỏi của lũ chim thì đang ngày một đến gần, nhưng chính lúc đó, Leonis thoáng nghe thấy tiếng gì đó.
Meow…
“...?!”
Lyseria và Leonis quay sang nhìn nhau.
“Leitre, quanh đây có phản ứng của Tinh Linh Nhân Tạo nào mà không phải là chim không?”
“—Đã tìm thấy. Chuẩn bị đường tắt.”
Một quả ánh sáng lơ lửng trên không trung sau đó bắn ra tia nhiệt xé toạc bức tường của mạng lưới, để lại một vết nứt màu đỏ rực.
“Chủ nhân, cứ để em. Nhảy vào trong đi.”
“Oke, Leo—”
“Có an toàn không vậyyyyy?! Aaahhh!”
Lysieria bế Leonis trên tay rồi lao vào trong vết nứt. Ngay khi vừa bước vào, phía bên kia hoá ra chỉ là một không gian đen tuyền: một thế giới hư vô đáng ra không tồn tại giữa tường của mạng lưới và những khối hộp.
“Một hộp chứa hoàn toàn tách biệt với khu vườn của tập đoàn Fillet…” Đôi cánh của Lyseria vỗ nhẹ, toả ra những hạt ánh sáng nhỏ.
Và rồi ở đó, chính giữa không gian tăm tối, họ đã nhìn thấy một chú mèo đang lơ lửng giữa không trung.
“...Là Cait Sith của chị Elfine!” Lyseria kêu lên.
Không thể nhầm được—kia chính là Tinh Linh Nhân Tạo của Elfine.
“Có lẽ kích hoạt báo động cũng không tệ cho lắm.”
“Ừm, đều là nhờ có Leite hết đấy.”
Lysieria cúi xuống trước mặt chú mèo đen và gãi nhẹ dưới cổ nó.
“Có manh mối gì về chị Elfine không chị?”
“Để xem nào… Ah!” Lyseria dường như đã tìm thấy gì đó.
Đó là một ổ khoá số treo trên vòng cổ của Cait Sith.
“Vậy là chúng ta cần mật khẩu sao?”
“Có vẻ là vậy rồi.”
Đây hẳn là bảo mật hai lớp trong trường hợp Cait Sith bị tập đoàn Fillet tìm thấy.
“Có thể là gì đây… Sinh nhật chị ấy chăng? Không, thế thì lại dễ quá…”
Nhưng nếu không phải sinh nhật của bản thân thì đó phải là một thứ mà đồng đội cô dễ dàng nhận ra…
“...1024.” Lyseria thì thầm.
“Hể?”
“Là ngày chị Elfine gia nhập trung đội số 18…”
Lyseria liền chỉnh lại số trên chiếc ổ khoá, và khoảnh khắc tiếp theo—Cait Sith biến thành những hạt ánh sáng li ti rồi biến mất.
“...?!”
Tưởng chừng như mọi thứ đều vô vọng, bỗng các hạt ánh sáng bất ngờ tập hợp lại… thành hình hài của một cô gái quen thuộc.
“Chị Elfine?!”
********
Đứng trước mặt họ là Elfine trong bộ đồng phục học viện của mình.
“...Em tìm được chị rồi, Lyseria.” Elfine nở một nụ cười hiền từ như mọi khi và nắm lấy tay Lyseria.
“Chị Elfine…”
“Tuy chỉ là chút hy vọng nhỏ nhoi, nhưng chị đã tin em sẽ tìm được Cait Sith ở khu vườn này mà. Clauvia nhờ em đến đây sao?”
“H-Hm, nhân vật này… Thực sự là chị sao?” Lyseria hỏi.
Avatar có hình dạng của Elfine chỉ chậm rãi lắc đầu.
“Không, đây chỉ là khả năng sao chép của Cait Sith dựa trên nhân cách thật của Elfine Fillet mà thôi. Tuy có thể trả lời được một số câu hỏi, nhưng chị thực sự không phải Elfine.”
“...Th-Thật sao?” Lyseria bối rối.
“Hẳn là giống với búp bê xương mà em dùng mỗi khi muốn trốn học.” Leonis nói thêm.
“Ra là thế… Vậy là chị Elfine thật…”
“Bản thể thật của chị có lẽ đã bị bắt đến Đô Thị Chiến Thuật số 4 rồi.”
“...Thứ tư sao?” Lyseria cau mày.
“Phải. Lãnh thổ chính của tập đoàn Fillet, nơi Bá Tước Deinfraude cai quản…”
“Nhưng tại sao lại là nơi đó chứ…?”
Elfine trả lời câu hỏi của Lyseria bằng cách tạo ra một luồng sáng
“Đây là…?”
“Ánh sáng này là mảnh kí ức cuối cùng của chị. Trước khi ý chí hoàn toàn sụp đổ, chị đã tin là em sẽ tới nên đã để nó lại nơi đây…”
Elfine nhắm nguồn sáng thẳng vào người Lyseria và bắn thẳng vào ngực cô.
“Đây là toàn bộ dự án D mà tập đoàn Fillet đã thực hiện. Tạo ra Ma Kiếm và nghiên cứu về Tinh Linh Nhân Tạo. Thậm chí sử dụng công nghệ Homoculus để tạo ra Ma Kiếm Sĩ nhân bản. Tất cả đều là những công nghệ do Tông Đồ Void ban cho Bá Tước Deinfraude.”
“...Void ban tặng cho nhân loại công nghệ sao?! Ý-Ý chị là sao chứ?”
“Không phải Void nào cũng là những con quái vật gớm ghiếc không có lí trí. Một trong số những Void Chúa còn sở hữu trí tuệ vượt xa những gì nhân loại có thể tưởng tượng được. Chúng được gọi là những Tông Đồ. Một số thì trà trộn vào xã hội loại người, số thì hợp tác với kẻ thù của nhân loại như Deinfraude để khiến thế giới bị tha hoá bởi Void…”
“Con người đang hợp tác với Void sao?!” Lyseria mở to đôi mắt xanh băng không tin vào tai mình.
“—Chị biết là khó tin, Lyseria à, nhưng là thật đấy.”
“...”
Void Chúa với trí thông minh vượt trội… Chỉ nghe qua thôi Leonis cũng biết được đó là ai rồi. Những cựu sĩ quan của Đội Quân Ma Vương, giống như Nefakess, đang có âm mưu hồi sinh những Ma Vương tiền nhiệm.
(...Vậy ra chúng tự gọi mình là Tông Đồ sao?) Leonis tự nhủ.
Nếu hiểu theo nghĩa đen thì nghĩa là chúng đang tự phục vụ kẻ mạnh hơn.
(Và Đội Quân Ma Vương chỉ tôn thờ một người duy nhất…)
Trong lúc Leonis vẫn còn đang trầm ngâm thì Elfine nói tiếp.
“Bá Tước Deunfraude và các Tông Đồ đều đang cố gắng đẩy dự án D đến giai đoạn cuối. Chị không rõ gã định sử dụng chị làm gì ở Đô Thị Chiến Thuật số 4, nhưng nhất định không phải là chuyện tốt lành rồi.”
Nói xong, Elfine nắm chặt lấy tay Lyseria rồi mỉm cười.
“Lyseria, nghe này. Chị chỉ muốn nhờ em một điều thôi… Ước gì chị có thể tự mình nói điều này, nhưng nhân cơ hội gặp nhau cuối cùng này…”
“Chị Elfine…?”
“Cuộc đời chị… Một cuộc đời chị luôn cho rằng mọi thứ đều được cha mình sắp xếp kể từ khi sinh ra. Nhưng hoá ra… những ngày tháng ở cùng trung đội 18 đều là của riêng chị—là thứ kỉ niệm không ai được phép lấy mất.”
Cơ thể Elfine dần tan biến thành những hạt ánh sáng, bắt đầu từ ngón tay của cô.
“Nhưng chị đang dần biến mất khỏi thế gian này. Chị đang dần đánh mất chính mình. Tâm trí chị đang dần bị ăn mòn bởi sức mạnh Ma Kiếm cùng với hư vô. Vậy nên, làm ơn…”
Cô khẽ hé môi.
“Nếu chị thực sự trở thành Void, chị muốn em ____ chị.”
“...?!”
“Chị không muốn trở thành kẻ thù của nhân loại đâu…”
“...Chị Elfine!” Lyseria vỡ oà rồi ôm chầm lấy avatar của Elfine.
Nhưng người chị ấy chỉ nhìn cô với nụ cười buồn bã… rồi cũng theo đó tan biến cùng làn gió bay.
“Chị… Elfine…”
Chú mèo đen lại một lần nữa xuất hiện dưới chân Lyseria.
“Chị Lyseria…” Leonis cố gọi cô, người đang ôm chầm lấy không gian nơi Elfine đã từng đứng.
“Deinfraude… Tông Đồ Void… Đô Thị Chiến Thuật số 4…” Cô mím môi, lặp lại từng từ một rồi bế Cait Sith mà Elfine đã giao phó lại cho cô.
********
(...Thật tình, chẳng có lấy một chút thời gian nghỉ ngơi.)
Hiện đã là nửa đêm, nhưng anh vẫn ngồi lẩm bẩm với chính mình trên chiếc ghế trong phòng làm việc của Cung Điện Illuminous. Em trai của Hoàng Đế Đương Thời, Alexious Ray O’Iltriese. Khuôn mặt điển trai của anh giờ đây đã hằn những nét mệt mỏi sau những ngày làm việc căng thẳng.
Một cuộc xâm lăng Void cỡ lớn được thực hiện bởi vô số Void Chúa.
Dù không có cho mình một Thánh Kiếm mạnh, song vì khả năng phân tích dữ liệu thuộc hàng top nên anh không còn lựa chọn nào khác ngoài nắm quyền chỉ huy chiến dịch bất chấp mong muốn của bản thân.
Cuộc Xâm Lăng may thay đã bị chặn đứng bởi sự huỷ diệt của một số Void Chúa, nhưng ngược lại, thiệt hại mà Đế Đô phải gánh chịu là quá lớn, lớn tới nỗi Alexios vẫn đang phải bận rộn giải quyết hậu quả của nó.
Alexious ngồi phịch xuống ghế với vẻ mệt mỏi… chỉ để thấy đôi mắt mình dán chặt vào một bức tượng với vẻ ngoài dị hợm. Một bức tượng nhỏ của một Ma Vương làm bằng xương. Một vài cấp dưới của anh khi bước vào phòng cũng cảm thấy rợn người trước thứ đồ trang trí phản cảm đó, nhưng Alexious vẫn quyết định giữ lại, chủ yếu vì sợ cô hầu gái đáng sợ kia hỏi tội mình.
(...Hẳn là người đó đã ngăn chặn Cuộc Xâm Lăng rồi…) Anh cầm bức tượng nghĩ một cách cay đắng.
Đoạn phim ghi lại cảnh chiến đấu ở Vườn Trung Tâm cho thấy một Void Chúa khổng lồ đã đánh nhau với… một con rồng? Và ở dưới biển kia, có một vài báo cáo kì lạ nói rằng Void Chúa hệ biển đã bị nuốt chửng bởi những dòng xoáy nước mạnh mẽ. Các phi hành đoàn của Hyperion cũng báo cáo rằng đã nhìn thấy một cô gái đẹp như tiên ở trên boong tàu vào lúc đó.
Thậm chí một trong những nhân chứng còn có cháu gái của anh, Công Chúa Altiria.
Nghe được tin này, anh đã ngay lập tức đi đến kết luận: Không phải Ma Vương Zol Vadis làm thì còn ai vào đây nữa.
(...Tất nhiên, thật may là nhân loại đã được cứu.)
Nhưng dù vậy, bụng của Alexious vẫn quặn lại vì lo lắng. Nếu Ma Vương cứ tung hoành thế này thì ngay cả Alexious, với tổ chức tình báo tài tình của mình, cũng sẽ chẳng thể che giấu sự tồn tại của hắn được lâu.
Nếu Ma Vương bị lộ ra ngoài công chúng thì người dân sẽ biết Alexious đứng về phía kẻ xấu, và dù có là vì nhân loại thì đây cũng là dấu chấm hết cho sự nghiệp của anh.
(Edward à, có chắc là kế hoạch của ông sẽ cứu được nhân loại chứ…?)
Anh bực bội phàn nàn về người bạn của mình, người đã nghĩ ra dự án Ma Vương.
Nhưng đáng buồn thay, người bạn đó đã qua đời vào 6 năm trước. Đột nhiên, thiết bị đầu cuối trên bàn anh bỗng vang lên inh ỏi.
(Đường dây quân đội khẩn cấp…)
“...Sao thế?” Alexious cầm máy lên và quay trở lại mode chỉ huy nghiêm túc.
“Điện Hạ, chúng tôi vừa nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ Đô Thị Chiến Thuật số 4 yêu cầu viện trợ!”
“Đô Thị Chiến Thuật số 4…?”
********
“Hừm, có vẻ vẫn còn quá sớm để đồng hoá hoàn toàn.”
Giọng nói của một linh mục trẻ khoác trên mình trang phục của Giáo Hội Nhân Loại vang lên trong không gian tĩnh lặng. Nơi đây chính là dinh thự chính của Bá Tước Fillet ở Đô Thị Chiến Thuật số 4. An toạ trên chiếc ghế cuối phòng là một cô gái tóc đen với ánh mắt vô hồn.
Hệt như Nữ Hoàng của Ma Kiếm, cô cứ vậy mà ung dung ngồi trên ngai vàng của hư vô.
Cô gái là một homoculus của tập đoàn Fillet, người được cấy Trapezohedron–một mảnh vỡ linh hồn của Nữ Thần.
“Deinfraude cuối cùng cũng thực hiện lời hứa rồi. Tuy chỉ là hàng giả nhưng cô vẫn là một vật chứa xứng đáng cho Nữ Thần.”
Tên linh mục vuốt nhẹ mái tóc đen tuyền của cô gái, nhưng cô lại chẳng có chút gì là phản ứng cả.
“Ta thực sự đồng cảm với cô đấy… Hoặc có lẽ đó là ác cảm chăng, vì cô giống ta quá mà.”
Nefakess nói tiếp mà chẳng thèm để ý đến sự im lặng của cô.
“Cô biết đấy, giống hệt cô, ta cũng chỉ là con người giả tạo được sinh ra để làm vật chứa. Chủ nhân cũ của ta—một pháp sư vĩ đại trong Lục Anh Hùng—vì muốn có một cuộc sống vĩnh hằng mà không ngần ngại tạo ra hàng ngàn ta chỉ để chứa linh hồn của mình.”
Dù nói gì đi chăng nữa, giọng nói của hắn cũng chẳng thể chạm đến trái tim cô gái. Nhưng hắn biết điều đó. Hắn chỉ nói để thoả mãn cái tôi của mình.
Nhưng rồi…
“Ngài có vẻ phấn khích mỗi khi nhắc đến mấy con rối nhỉ, ngài Nefaskess…”
Một người đàn ông tuổi trung niên mặc quân phục lặng lẽ xuất hiện. Chỉ Huy của Đô Thị Chiến Thuật số 4, Bá Tước Deinfraude Fillet. Kẻ phản bội nhân loại, đồng thời là kẻ đứng sau và chỉ huy dự án D. Ông ta dường như đã vứt bỏ nhân tính của mình để tiến hoá thành Tông Đồ của Nữ Thần và Hư Vô.
“Lò phản ứng đã sẵn sàng.”
“Phải rồi, phần còn lại chỉ là những hy sinh cần thiết mà thôi.”
Tên của lò phản ứng của Đô Thị Chiến Thuật số 4 là Brocéliande. Một khi lò phản ứng tiếp nhận Ma Kiếm, nó sẽ nhanh chóng thiêu rụi thành luỹ cuối cùng của nhân loại—đẩy nhanh dự án D đến giai đoạn cuối cùng, khi mà việc chuyển giao sẽ dung hợp hai thế giới làm một.
Và trong lò phản ứng đó, con gái của Deinfraude sẽ sử dụng sức mạnh từ những Ma Kiếm được tổng hợp để trở thành Nữ Thần thực sự.
“Cuối cùng thì mong ước của tôi cũng được thực hiện… Đã quá lâu rồi…”
“Phải rồi, sớm thôi, Bá Tước Deinfraude ạ.” Nefakess cười khẩy, mắt nhìn về nơi xa xăm. “Một khi vì sao rơi xuống tựa thiên đường, người mang linh hồn của Nữ Thần sẽ xuất hiện…”
Hắn tụng kinh lời tiên tri của Nữ Thần như một lời phúc âm.
********
—Giờ Đế Đô, 23:05.
Mọi chuyện bắt đầu tại cơ sở đào tạo Thánh Kiếm Sĩ ở Đô Thị Chiến Thuật số 4, Học Viện. Một nhóm học sinh thức tỉnh Ma Kiếm đã nhanh chóng chiếm đóng và lấy quyền kiểm soát nơi đó. Và, với sức mạnh của Seraphim, những người này đã cưỡng bức biến Thánh Kiếm của các học sinh khác trở thành phiên bản bị tha hoá nặng nề.
Cứ như thế, những Thánh Kiếm Sĩ với cương vị bảo vệ người dân giờ đây lại trở thành những con Void không có lí trí mà lao ra tấn công người dân trong thành phố.
Chính vì lẽ đó mà Phòng Điều Khiển Trung Tâm của Đô Thị Chiến Thuật số 4 đã phải ra chỉ thị nhờ hỗ trợ từ khu vực số 5 và 6 gần đó trong lúc sơ tán thường dân.
—Giờ Đế Đô, 01:05
Lò phản ứng ma lực và 68% Tinh Linh Nhân Tạo trong thành phố đã bị chiếm lấy, và thành luỹ chống lại Void đã hoàn toàn bị thất thủ. Lò phản ứng thì tạm thời bị tắt đi, rồi bất chợt khởi động lại. Tiếp theo đó là một cuộc chuyển hướng quy mô lớn khiến cả thành phố trôi dạt về phía một rặng san hô ngoài biển khơi.
Sau nhiều nỗ lực theo dõi và tìm kiếm, những thành phố khác đã không thể liên lạc được và hoàn toàn mất tín hiệu của Đô Thị Chiến Thuật số 4.
Tám tiếng sau, Đô Thị Chiến Thuật số 4 đã xuất hiện… nhưng là dưới danh nghĩa của một tổ Void khổng lồ.