Tôi bứt tốc lao đến.
Chỉ trong một khắc, Sudo đã nằm trong tầm với của tôi, đến lúc này hắn ta mới quay đầu lại và nhận ra.
“!?!?”
Tuy nhiên, tôi đã không còn ở vị trí mà Sudo đang nhìn nữa.
Trước khi hắn có thể kịp xác định lại vị trí của tôi.
Tôi đá văng khẩu súng hắn đang cầm bên tay phải, rồi tiếp tục tung thêm một cước thật mạnh nữa vào người hắn.
“GUHAHH!!!!”
Cả Sudo và khẩu súng của hắn ta đều bị đá văng ra xa.
“Ichinose!!”
“Ryosuke!”
Tôi bắt lấy Ichinose và giữ cô ấy lại.
Khẩu súng bị đá văng cách rất xa so với vị trí của Sudo.
Thậm chí còn có cảnh sát ở đây nữa.
Cũng ngay lúc này……!
“Ryosuke-kun!”
“Kujo-kun!”
“Kujo!”
Giọng của Hananoi và những người khác vang lên.
Dù cho đang bị cảnh sát chặn lại, họ vẫn vươn người ra từ phía cửa cầu thang và giơ tay lên.
“Ichinose này! Cậu tạm thời theo mấy cậu ấy rời khỏi đây đi!”
“Ừm……!”
Ichinose tách khỏi người tôi và chạy đến phía ba người họ.
Điều này cũng là để đảm bảo cô ấy được đưa đến nơi an toàn.
Và quay lại hiện tại thì hắn cũng sẽ không có cơ hội để nhặt lại được khẩu súng của mình!
“Mau lên! Di chuyển nhanh!”
“An toàn! An toàn!”
Cảnh sát lập tức xông vào vị trí của Sudo.
Đúng, ngay bây giờ……
“CÁC NGƯỜI THỬ ĐẾN GẦN THÊM BƯỚC NỮA ĐI! ! ! ! ! ! ! !”
Cảnh sát bỗng khựng lại khi Sudo bất ngờ lên tiếng.
Bầu không khí thay đổi hoàn toàn.
“…hahahahahahahaha……AHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHA! ! ! ! ! ! ! !”
Sudo bỗng cười như điên dại.
“Ryo-chan! Đừng mất cảnh giác!”
Hitomi-san cảnh báo tôi từ trên trực thăng.
Đúng là vậy.
Nó vẫn chưa kết thúc.
Cho đến khi hắn không thể giở trò thêm được nữa.
Cho đến khi cảnh sát bắt giam được hắn vào tù và buộc hắn phải đối mặt với toàn bộ tội ác của mình, thì không thể lơ là được!
Và cái biểu cảm khá thư thái của hắn làm tôi hơi bất an.
Dù có nhìn theo cách nào đi nữa, hắn vẫn đang bị áp đảo về quân số.
Hắn đang bị cảnh sát bao vây, trên đầu còn có trực thăng quan sát, và hắn ta đang không có vũ khí.
Hắn không còn bất kỳ loại vũ khí nào……
“Ha!? Sao mà……!”
Sudo chậm rãi đứng dậy và lôi ra từ túi áo ngực……một khẩu súng lục khác.
“Là khẩu thứ hai…!”
“Hahahaha! Tao đã đánh với mày biết bao nhiêu trận rồi mà, nên tao đã ngộ ra được một số thứ……Điểm chung của tất cả những trận đó là không có gì diễn ra theo ý tao cả. Vì thế tao đã học thêm được cách lường trước được những biến số bất ngờ như này”
Một lần nữa, Sudo chĩa súng vào tôi.
Nếu là Sudo của khi trước, thì giờ đời hắn đã tàn rồi.
Có lẽ…hắn đã rút ra được kinh nghiệm nhỉ……
“Hee hee! Mày nên chạy đi……à không, cũng vô ích thôi, Kujo. Tao có súng! Còn mày có gì nào? Ah?”
Sudo cười trong khi hơi ngẩng mặt lên trời.
“Tao thấy tiếc cho mày đấy! Mày chỉ vừa mới cứu được Shizuku và cái cuộc đời tươi đẹp của mày cũng chỉ vừa mới bắt đầu thôi”
“RYOSUKE! ! ! ! !”
Một giọng nói vang lên từ phía cửa cầu thang.
“Đừng, Ichinose-san!”
“Cậu có ra đó cũng chẳng làm được gì cả!”
“Bình tĩnh đi đã……”
“Nhưng Ryosuke……Ryosuke đang……”
Ichinose đang bị Hananoi và những người khác giữ chặt lại.
Ánh mắt cô ấy ngập tràn trong nước mắt.
Cô ấy thực sự lo lắng rất nhiều cho tôi.
Ichinose……
“AHAHAHAHAHAHAHAHA!! TAO BIẾT MÀ, MÀY ĐƯỢC LẮM ĐẤY! Mày cướp đi tất cả những gì thuộc về tao, khiến tao phải chịu những sự SỈ NHỤC chưa từng có. Kể từ khi mày chen chân vô cuộc đời tao, chưa bao giờ tao cảm thấy……thoả mãn như lúc này. Và giờ đây…cái kết cục này……HAHAHA! NÓ LÀ KẾT CỤC TỒI TỆ NHẤT DÀNH CHO MÀY CHỨ CÒN GÌ NỮA!!!”
Dứt lời, hắn ta kéo nắp trượt của khẩu súng và lên đạn.
“Tao xong hết rồi. Cuộc đời của tao đã chấm dứt chỉ vì mày. Nếu mày nghĩ từ giờ trở đi mày có thể sống thật hạnh phúc ấy………Đáng tiếc, tao không bao giờ tha thứ cho mày……tao cũng không thể để mày ‘qua đó’ với một thân thể lành lặn được……Mày hiểu những gì tao nói chứ, Kujo?”
Họng súng chĩa thẳng vào tôi.
“Này bọn cớm! Chỉ cần các người cố gắng di chuyển, dù chỉ một giây thôi, tôi sẽ bóp cò! Nhắc lại, chỉ cần bọn cớm các người di chuyển một chút……tôi sẽ bắn nó ngay! ! ! ! ! !”
“““““! ! ! ! ! ! ! ! ! !”””””
Cảnh sát buộc phải đứng im.
Hitomi-san và Arataki-san cũng không thể mắc một sai lầm nào.
Ngay cả khi Sudo không thể canh được cả hai hướng cùng lúc, họ cũng không thể mạo hiểm để tôi bị bắn.
“…Ryosuke! Ryosuke……đừng mà……”
Tôi có thể nghe thấy tiếng nức nở của Ichinose.
“Ha! Thật đáng tiếc nhể? Mọi thứ giữa mày và tao — Sẽ kết thúc tại đây”
Kết thúc sao?
Tôi cảm thấy cơ thể như mất đi sức lực.
“Nếu mày nghĩ mày có thể né được thì mày nhầm to rồi. Bố tao đã từng đưa tao qua Mỹ để học bắn súng đấy!! Tao chưa bao giờ nghĩ mình sẽ dùng súng tại nơi này……nhưng tao chắc chắn đủ kỹ năng để bắn trúng mày. Khoảng cách thuận lợi như này mà……Hiii Hiii!!!!”
Hình ảnh về một cái chết hiện ra rất rõ ràng trong tâm trí tôi.
Nếu tôi bị trúng đạn và còn là vị trí chí mạng nữa……tôi sẽ chết.
Những người xung quanh tôi đều không thể di chuyển.
Nếu có bất cứ điều gì mà tôi có thể làm lúc này — Thì chỉ duy nhất mình tôi làm được thôi.
“……phew”
Tôi hít một hơi thật sâu để lấy lại tinh thần.
Tôi không muốn chết.
Nhưng những người xung quanh tôi bị buộc phải bất động, còn khẩu súng của Sudo vẫn chĩa thẳng vào tôi.
Chỉ còn duy nhất một điều tôi có thể làm……
“Mày sẵn sàng rồi chứ, Kujo?”
“………Ờ”
Tôi thoáng nhắm mắt rồi lại mở ra.
Tập trung cao độ vào khẩu súng lục mà Sudo đang cầm.
Có thể làm được. Không, tôi phải làm được.
Tôi không thể chết ở đây.
Điều kiện duy nhất để chiến thắng ở đây là tôi phải sống sót và không một ai phải chết cả.
Đây là ‘game đấu’ do chính tôi khởi xướng.
Tôi sẽ quyết chiến đến cùng.
Phải đoạt lấy chiến thắng!
“Tạm biệt, Kujo”
Cò súng đã được bóp.