WN

Chương 25: Hãy nhẹ nhàng

2025-08-29

6

"Anh yêu cảm thấy sao ạ? Có thích không nào?"

Cố Nhã từ từ đẩy một chiếc xe lăn vào phòng và trưng ra xho Hạ Ngọc Thu xem.

"Đây là?"

Hạ Ngọc Thu ngơ ngác nhìn Cố Nhã, cô đột nhiên quay lại đứng ở cửa phòng, vừa ngạc nhiên vừa bối rối hỏi.

"Em rất hài lòng với biểu hiện vừa rồi của anh nên em sẽ thưởng cho anh một phần thưởng."

Cố Nhã mỉm cười nói, rồi ánh mắt bất giác nhìn xuống tên mình trên bụng Hạ Ngọc Thu, thấy vậy, khóe miệng cô không khỏi nhếch lên một nụ cười tươi tắn.

"Xe lăn à?"

"Dạ vâng, anh không thích sao? Em tưởng anh sẽ vui khi thấy nó lắm chứ, anh yêu."

Khi nghe được lời nói của Cố Nhã, Hạ Ngọc Thu nhìn vào những xiềng xích nặng nề và lộ liễu trên chân và mắt cá chân của mình cùng chiếc xe lăn ở cửa, sau càng thấy càng nghĩ càng không hiểu nổi rồi hỏi bằng giọng điệu càng thêm nghi ngờ.

"Sao tôi lại thấy vui chứ? Tôi còn tay chân, tứ chi còn nguyên vẹn, tôi lại chẳng cần đến chiếc xe lăn này. Hơn nữa, tôi còn chẳng thể bước ra khỏi cửa được. Cô lại đưa cho tôi chiếc xe lăn này để làm nhục tôi nữa sao?"

"Haha, mặc dù em cũng có suy nghĩ về vấn đề đó, nhưng ai nói là anh không thể dùng xe lăn này?"

Cố Nhã nói, khóe môi nở nụ cười tinh nghịch, vòng qua xe lăn trước mặt, thong thả đi đến bên cạnh Hạ Ngọc Thu, ngồi xuống mép giường.

"Anh yêu, em thực sự không nghĩ là anh cần đến cổ tay và mắt cá chân này đâu. Anh nghĩ sao?" Đôi bàn tay trắng nõn nã của cô nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể Hạ Ngọc Thu, đầu ngón tay trượt từng chút một xuống cánh tay anh, cuối cùng siết chặt lấy cổ tay anh.

Hạ Ngọc Thu vô thức nuốt nước bọt, quay đầu liếc nhìn cô. Thấy nụ cười trên khóe miệng Cố Nhã, trong lòng anh bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành dâng trào mãnh liệt.

"Cũng giống như cổ tay này, chỉ cần nhẹ nhàng cắt đứt gân, xương và mạch máu bên trong là nó sẽ mất đi chức năng vốn có, trở thành một vật trang trí tầm thường. Mắt cá chân và chân cũng vậy. Mà anh không cần phải lo lắng gì cả, anh yêu. Sau này, em sẽ lo liệu mọi việc thường ngày của anh chăm sóc anh chu toàn..."

Cố Nhã áp chặt đôi môi mọng nước vào tai anh cắn nhẹ. Giọng điệu của cô không hề có chút đùa cợt nào. Cô nói một cách nghiêm túc, khiến Hạ Ngọc Thu đang im lặng lắng nghe bên cạnh lập tức hoảng hốt, mồ hôi lạnh túa ra, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Không khí như đông cứng lại một lúc, hơi thở của Hạ Ngọc Thu bất giác trở nên dồn dập và gấp gáp hơn. Cố Nhã cũng nhận ra anh đang cực kỳ căng thẳng, mục đích ban đầu của cô đã đạt được. Cô cười tinh quái, lòng bàn tay mềm mại nhẹ nhàng xoa đầu anh, an ủi nói.

"Mới thế đã hoảng sợ rồi sao? Ha ha, trông em run rẫy như một chú thỏ con đang sợ hãi vậy. Dễ thương quá! Em chỉ muốn ghẹo anh chút thôi. Anh yêu, anh thật đúng là ngốc quá đi dễ bị lừa như vậy."

"Rồi rồi ngoan nào, em không trêu anh nữa. Em đã hứa thưởng cho anh rồi tất nhiên sẽ không nuốt lời đâu."

Vừa nói, Cố Nhã vừa đứng dậy, đưa tay lấy một chiếc chìa khóa từ đỉnh núi hùng vĩ ra, cởi xiềng xích nặng nề và đen tối trên mắt cá chân của Hạ Ngọc Thu.

"Cuối cùng em cũng chịu thả anh rồi ư?"

Hạ Ngọc Thu nhìn cảnh tượng trước mắt, rồi hỏi một cách sung sướng, khi nói giọng hơi run lên vì mừng rỡ.

"Anh mơ mộng cũng đẹp đấy. Anh yêu, anh là của em, em sẽ không để bất cứ ai chạm vào anh đâu." Nói xong, Cố Nhã đi đến tủ quần áo, cẩn thận chọn một bộ quần áo mà cô rất ưng ý rồi ném cho Hạ Ngọc Thu.

"Được rồi, mặc vào đi. Có cần em giúp mặc đồ vào không?"

Hạ Ngọc Thu không nói gì, chỉ nhanh chóng mặc quần áo vào. Giờ phút này, anh cảm thấy mình giống con người nhất trong mấy tháng qua.

Những xiềng xích nặng nề khiến việc đi lại trở nên khó khăn đã được tháo khỏi mắt cá chân, và giờ đã có quần áo để che thân, tuy vậy vẫn không có quyền tự chủ và sự tự do tương đối.

"Em không sợ anh sẽ nhân cơ hội để bỏ trốn sao?"

Anh nhìn về phía cửa căn phòng ngủ sau lưng Cố Nhã, nơi anh đã cầu xin nhiều ngày, nuốt nước bọt, vẫn chưa được hé đôi chân nửa bước nhỏ giọng hỏi thăm.

Nghe xong câu hỏi của anh, Cố Nhã mỉm cười, khoanh tay, nụ cười quỷ quái nhìn anh, rồi đáp lại bằng thái độ hăm dọa.

"Anh yêu, anh có thể thử, nhưng khi ấy em sẽ không đối xử với anh nhẹ nhàng như bây giờ nữa đâu~."