WN

Chương 24: Ký tên Cố Nhã

2025-08-29

8

Cố nhã lắc lư đưa mông nhấp nhô lên xuống nắm chặt tay Hạ Ngọc Thu đặt lên chiếc bánh bao mềm mại của mình giường rung lắc mạnh bồi thêm nhiều đợt thị phạm và ngược đãi vô nhân đạo liên tiếp nữa mới kết thúc.

Cố Nhã dùng đầu ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi giọt tinh thể trong suốt còn vương lại trên môi Hạ Ngọc Thu sao đó mút đầu ngón tay như thưởng thức một bữa ăn ngon. Mỗi lần như vậy, tính cách của Cố Nhã lại thay đổi từ một bạo chúa biến thành một người vợ dịu dàng, yêu kiều. Động tác của cô tràn đầy dịu dàng thương hoa tiếcngọc, hoàn toàn mất đi vẻ nóng vội, hung hăng xâm chiếm anh hồi nãy.

Lúc này Hạ Ngọc Thu mệt mỏi rã rời đến mức ngã gục xuống kiệt quệ như một miếng thịt thối giữa chiếc giường êm ái, thoải mái.

Hạ Ngọc Thu nhìn chằm chằm vào trần nhà trước mặt, mất hết khả năng suy nghĩ. Anh chỉ có thể ngồi đờ đẫn, suy nghĩ miên man, hồn vía lên mây không phải là cảm giác lên đỉnh chín tầng mây tuy cũng sướng. Nhưng Hạ Ngọc Thu lại không thể để những suy nghĩ mông lung, hỗn loạn kia bay ra khỏi căn phòng ngủ này, bởi vì anh dường như đã gần quên mất cảm giác bước trên bãi cỏ, hít thở không khí trong lành là thế nào nữa.

Cố Nhã vẫn ngồi yên vị trên bụng của Hạ Ngọc Thu, cúi xuống, bộ ngực đầy đặn, căng tròn áp chặt vào ngực anh, trên người anh đầy dấu hôn các vết đỏ bầm tím, tạo nên một hình dạng quyến rũ.

Khuôn mặt hai người gần nhau đến mức có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở nóng bỏng và nhịp tim đập thình thịch của nhau. Cố Nhã nằm trên người Hạ Ngọc Thu, luyến tức không rời đi, bởi vì lúc này cô đang tận hưởng trọn vẹn dư vị sự khoái cảm của tình yêu sau khi ân ái. Ánh mắt đắm đuối của cô dán chặt vào góc nghiêng của anh, không hề rời mắt anh dù chỉ một giây.

Phải rất lâu sau, hơi thở hỗn loạn và dồn dập của Hạ Ngọc Thu mới dần ổn định lại, bầu trời dần xám xịt cũng bắt đầu ngả về đêm tối.

Chỉ đến lúc này, Cố Nhã mới miễn cưỡng rời khỏi cơ thể đã khiến cô say mê đến tột cùng.

Cố Nhã nhặt từng bộ quần áo đã vội vàng bị vứt sang một bên, rồi cố tình mặc lại từng bộ trước mặt Hạ Ngọc Thu. Nhưng có điều cô mặc một cách rất hở hang. Bộ ngực đầy đặn mềm mại của cô như sắp lộ ra, dây vai treo trên đôi vai trắng nõn mịn màng dường như sắp tuột xuống bất cứ lúc nào. Bộ đồ ngủ  ren mỏng đen tuyền mờ ảo đã lột tả được vẻ đẹp mơ hồ ấy một cách hoàn hảo hớ hênh vừa che vừa hở gợi tình đến mức muốn khiến người ta mất quyền kiểm soát.

Kế tiếp, đã đến lúc Cố Nhã làm điều thứ hai mà cô thích làm trong ngày - một nghi thức để lại dấu ấn của mình trên cơ thể Hạ Ngọc Thu.

Cố Nhã mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra một cây bút lông màu đen từ trong đống hộp thuốc, còng tay, nến và vòng cổ. Sau đó, cô háo hức cắn nắp bút, rồi trèo trở lại giường.

Trên đùi của Hạ Ngọc Thu không còn chỗ để viết chữ "正" nhỏ nữa, vì nó đã bị che phủ bởi những chữ "正" dày đặc mà Cố Nhã đã vẽ trước đó, phủ kín toàn bộ khu vực chằng chịt kéo dài từ đầu gối trở lên.

Cố Nhã thấy vậy liền mỉm cười, vui vẻ ngắm nghía kiệt tác sáu tháng qua của mình, rồi dùng nét chữ ngay ngắn viết nửa chữ "正" lên ngay hông của Hạ Ngọc Thu.

Viết xong, Cố Nhã nhìn lại, suy nghĩ một lúc, rồi đột nhiên nảy ra ý tưởng, viết tên mình thật to lên bụng của Hạ Ngọc Thu - "Cố Nhã", giống như viết tên mình lên đồ đạc hay sách vở để đánh dấu, sau đó còn khéo léo vẽ lên một hình trái tim màu hồng đào dễ thương.

"Hihi, nhìn xem anh yêu, anh sẽ không bao giờ tưởng tượng được dáng vẻ của anh trông dễ thương đến thế nào trong mắt em lúc này đâu."

Vừa nói, Cố Nhã vừa hôn nhẹ lên má Hạ Ngọc Thu bằng đôi môi mềm mại ẩm ướt của mình, rồi đóng nắp bút cất đi.

"Vậy thì chắc chắn em yêu không thể tưởng tượng được hình ảnh của chị Cố trong mắt tôi bây giờ tệ đến mức nào đâu, Cố Nhã."

Hạ Ngọc Thu chẳng buồn nhìn ánh mắt hướng lên trần nhà, liếc nhìn Cố Nhã một cái rồi lập tức thu hồi ánh mắt, bắt chước lời cô nói với giọng điệu hơi oán giận rồi đáp lại.

"Ồ? Sao lại không tưởng tượng ra được nhỉ? Hơn nữa, có khi em còn tệ hơn anh nghĩ nhiều đấy."

Cố Nhã mỉm cười nói, sau đó bước đôi chân trần đến tủ quần áo trong phòng và thay ra bộ đồ ngủ gợi cảm và hở hang của mình.

Hạ Ngọc Thu phát hiện Cố Nhã đột nhiên thay sang trang phục bảo thủ bình thường kín mít che phủ hết cơ thể, liền tò mò mở miệng hỏi.

"Em định ra ngoài à?"

Từ khi Hạ Ngọc Thu được cô đưa về nhà, Cố Nhã liền giao phó toàn bộ công việc cho cấp dưới, trở thành một bà chủ không quản lý cực kỳ nhàn nhã. Cô gần như ngày nào cũng kè kè bên anh, từng phút từng giây đều không rời anh dù chỉ nửa bước.

"Vâng, sao vậy anh? Chẳng lẽ anh không nỡ rời xa em sao, anh yêu, anh cảm thấy cô đơn khi ở nhà một mình sao?"

Khi Cố Nhã nghe thấy câu hỏi khó hiểu của Hạ Ngọc Thu, cô mỉm cười và liếc mắt đưa tình ánh mắt cong lên ý cười đầy quyến rũ mê người như muốn lấy mạng bất kỳ người đàn ông nào.

"Hay là như vậy đi, anh yêu này? Chỉ cần anh chịu nhào vào ôm em, đôi mắt ngấn lệ tủi thân làm nũng như một đứa trẻ hư hỏng, em sẽ không ra ngoài và ở lại với anh. Em thậm chí còn có thể đồng ý chiều chuộng với một số yêu cầu vô lý khác của anh. Anh thấy sao?"

"Không, tôi hy vọng cô sẽ bị xe đâm chết khi ra ngoài, và không bao giờ quay trở lại được nữa."

Hạ Ngọc Thu nghe xong lời cô nói thì im lặng một lúc, sau đó bực bội nguyền rủa buông lời Cố Nhã.

Nghe anh nói vậy, Cố Nhã cũng không tức giận mà chỉ mỉm cười nhẹ.

"Haha, miệng cứng thật anh chỉ đang cố chấp thôi." Sau đó Cố Nhã mở cửa phòng ngủ và bước ra ngoài.

Hạ Ngọc Thu thấy cô rời đi mới thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng anh cũng có chút thời gian riêng tư. Anh có thể nhân cơ hội này nghĩ cách tháo gỡ những xiềng xích khó chịu trên mắt cá chân và tìm cách thoát khỏi căn phòng này. Điều này vô cùng quý giá đối với anh là cơ hội quý giá ngàn vàng có một.

Nhưng trước khi anh kịp làm gì đó, âm thanh quen thuộc trong trẻo của đôi giày cao gót như ngọc rơi trên mâm lại vang lên từ ngoài cửa, và cửa phòng ngủ lại một lần nữa bị đẩy ra.

Hạ Ngọc Thu tuyệt vọng cố gắng ngồi dậy trên giường, nhưng khi nhìn ra cửa, thứ đầu tiên đập vào mắt anh là một chiếc xe lăn được thiết kế tinh xảo.

"Anh yêu cảm thấy sao ạ? Có thích không nào?"