Tôi nhanh chóng kể lại mọi chuyện cho bố, rồi cùng một vài hộ vệ lên chiếc kitchen car do chị Tanya cầm lái, tức tốc đuổi theo Kohaku – người đã phóng đi trước.
Trên đường, chúng tôi vượt qua một chiếc xe ngựa đang chạy phía trước, tiếp tục đi thêm một đoạn thì phát hiện mấy người đàn ông nằm sõng soài bên vệ đường.
Bọn họ ai nấy đều mặc đồ đen bó sát như ninja, tay vẫn còn cầm vũ khí nhưng đã bất tỉnh nhân sự.
Khi chiếc kitchen car của chúng tôi vừa dừng lại tại hiện trường, Kohaku vừa tung ra một đòn sóng xung kích từ miệng, thổi bay tên cướp cuối cùng lên tận trời xanh.
“Ồ, các ngươi đến nhanh thật.”
Kohaku lên tiếng khi chúng tôi vừa bước xuống xe.
Nhanh thì cũng không hẳn… Chẳng phải Kohaku đã xử đẹp hết cả đám rồi sao? Đúng là thần thú có khác.
Tôi đảo mắt nhìn quanh: một chiếc xe ngựa bị lật, con ngựa kéo xe hình như đã chết. Quanh đó có năm người – cả nam lẫn nữ – trong trang phục du hành, đứng thành vòng tròn bảo vệ nhau.
Ai nấy đều rút kiếm – hay đúng hơn là katana – nhìn chúng tôi với ánh mắt căng thẳng, đầy cảnh giác.
Khoan đã, họ đang cảnh giác với Kohaku sao? Với hình dạng hổ trắng khổng lồ thế kia, bị tưởng nhầm là ma thú dữ tợn cũng phải.
“Đây là thú triệu hồi của tôi. Nó sẽ không làm hại ai đâu, mọi người có thể yên tâm cất kiếm được không?”
Tôi dịu giọng giải thích. Bốn người trẻ đồng loạt liếc về phía một ông lão tóc bạc. Khi ông khẽ gật đầu, cả bốn mới từ tốn thu kiếm lại. Có vẻ ông lão là trưởng nhóm.
“Cô gái là người đã cứu chúng tôi… phải vậy không?”
“Vâng, cũng nhờ Kohaku nhận ra có chuyện bất thường nên mới kịp thời tới giúp.”
Vừa nói, tôi vừa xoa xoa bộ lông Kohaku đang ở dạng hổ khổng lồ, cố gắng truyền đạt thông điệp “không có gì nguy hiểm đâu mà”. Kohaku cũng ngoan ngoãn để tôi vuốt ve, dù mặt trông chẳng vui vẻ gì.
“…Cảm ơn cô đã cứu giúp. Chúng tôi đã cố gắng chống đỡ, nhưng nếu cứ kéo dài, chắc cả nhóm đều bỏ mạng ở đây mất. Thực sự biết ơn cô.”
“Không có gì, mọi người an toàn là tốt rồi.”
Ông lão tóc bạc cúi đầu thật sâu, bốn người còn lại cũng đồng loạt cúi đầu theo.
Nhìn kỹ thì nhóm này gồm một ông lão, hai nam và hai nữ trẻ tuổi.
Một người đàn ông to lớn, ánh mắt hiền hậu; một người cao gầy, tóc dài, ánh mắt sắc lạnh.
Một chị gái tóc xoăn bồng bềnh quyến rũ, và một cô gái trẻ năng động buộc tóc đuôi ngựa.
Nhóm người này đúng là tổ hợp kỳ lạ thật.
Khoan đã… Kohaku từng bảo nghe thấy tiếng trẻ con mà?
“À… đây là tất cả mọi người rồi sao? Còn em nhỏ đâu?”
“…Sao cô biết?”
Cả năm người lập tức toát lên vẻ cảnh giác. Ơ, mình nói gì sai à?
“Kohaku nghe thấy tiếng trẻ con nên tôi mới nhờ cậu ấy đi cứu giúp.”
“Ra vậy… Thật xin lỗi. Thực ra, chúng tôi đang bị truy đuổi. Đám người nằm kia cũng là một phần trong số kẻ truy sát.”
Bị truy đuổi? Nghe chẳng yên ổn chút nào.
“Thật hổ thẹn, là ân oán trong gia tộc… Bọn họ được phái đi để tận diệt những người bị đuổi khỏi làng như chúng tôi.”
“Gia tộc…?”
Tôi liếc nhìn đám đàn ông áo đen nằm bất tỉnh. Đúng lúc ấy, chị gái tóc xoăn bồng bềnh bế ra từ trong xe ngựa một bé gái.
Cô bé tầm tuổi tôi, tóc đen tết bím, trán lấm tấm mồ hôi, nhắm nghiền mắt, rên rỉ đau đớn.
“Cô bé này là…”
Trên cánh tay, cổ và cả má của cô bé, những hoa văn kỳ dị hiện lên.
Hoa văn đỏ sậm như hình rắn, quấn quanh cơ thể cô bé như muốn siết chặt lấy sinh mạng.
Tôi còn thoáng thấy một làn khói đen mờ mờ bao lấy thân hình nhỏ bé ấy – hay chỉ là ảo giác?
“Hừm. [Lời nguyền] rồi.”
Kohaku vừa cúi xuống kiểm tra cô bé vừa nói. [Lời nguyền]? Nghe đã thấy bất an…
“Đúng vậy. Con bé bị nguyền rủa. Đó là [Lời nguyền của Xà Thần], do chính người chú ruột của nó gieo lên.”
“Chú ruột…?”
…Khoan đã. Lời nguyền. Tóc đen. Chú ruột… Sao nghe quen thế này?
“Để giải lời nguyền này, chúng tôi định đến thị trấn Balalaika, nơi có gia tộc chuyên điều chế dược thủy giải chú. Lời nguyền này sẽ dần rút cạn sinh mệnh con bé theo thời gian. Xin cô, hãy đưa chúng tôi tới Balalaika. Dù phải trả giá thế nào chúng tôi cũng chấp nhận. Làm ơn…”
Từ lúc ông lão nói đến đây, tôi chẳng còn nghe thấy gì nữa. Vì tôi vừa nhận ra một điều kinh hoàng.
Khoan đã… Không lẽ… đây chính là sự kiện đó!?
Tôi toát mồ hôi lạnh.
Nếu đúng như vậy, thì “kịch bản” đã bị phá vỡ rồi. Làm sao để mình không bị cuốn vào nữa đây?
Tôi liếc nhìn cô bé đang đau đớn rên rỉ. Không thể nào nhầm được.
Nanane Ritsu.
Thiếu nữ, con gái tộc trưởng gia tộc ninja Nanane của quốc đảo phương Đông Gagaku.
Và cũng là “ác nữ” trong [Starlight Symphony 2: Tái Diễn]…!
Không thể tin nổi, mình lại đụng trúng đúng cảnh này ngay tại đây…!
Theo kịch bản, khi còn nhỏ, Ritsu bị chú ruột giết cha – tộc trưởng, rồi chính chú ấy gieo lên cô bé [Lời nguyền]. Sau đó, chú còn phái sát thủ truy sát cả nhóm Ritsu trên đường chạy trốn.
Trong trận tập kích, các thuộc hạ hộ vệ và cả ông quản gia già đều lần lượt ngã xuống.
Đúng lúc tuyệt vọng nhất, xe ngựa của Leon Remus Troymerei – mục tiêu của phần 2 – đi ngang qua.
Được gia nhân nhà Troymerei cứu giúp, Ritsu còn được giải nguyền nhờ bí dược của gia tộc này.
Lãnh địa của nhà Troymerei vốn nổi tiếng là vùng dược thảo, mà Leon lại sở hữu “Gift” [Dược Thuật] đặc biệt.
Được cứu mạng, lại giải được lời nguyền, Ritsu cảm kích và xin vào làm hầu cận cho Leon, cùng cậu ấy nhập học Học Viện sau này.
Nói cách khác, người lẽ ra cứu Ritsu là Leon, nhưng lần này Kohaku đã ra tay…! Mà chính mình mới là người nhờ Kohaku can thiệp chứ bộ!
Theo kịch bản gốc, ngoài Ritsu thì cả năm người này đều đã chết. Việc cứu được tất cả là điều tốt, nhưng… mình đã dính líu sâu quá rồi còn gì!?
Lẽ ra mình nên để Kohaku tự xử, còn bản thân thì đứng ngoài quan sát thôi mới phải…
“Để giải lời nguyền này, chúng tôi chỉ còn trông cậy vào dược thủy của gia tộc kia. Xin hãy đưa chúng tôi tới Balalaika…”
“Hử? Lời nguyền cỡ đó thì chủ nhân nhỏ cũng giải được mà?”
“Ể!?”
Câu nói của Kohaku khiến cả tôi lẫn mọi người có mặt tại đó đều sửng sốt.
Tôi giải được lời nguyền á? Nhưng tôi đâu có dược thủy gì đâu!
Mấy bài thuốc tôi học từ bà lão thầy thuốc chỉ là dược thủy sơ cấp. Nếu là loại xuất hiện trong game thì chắc còn xoay sở được.
Chứ dược thủy giải nguyền cao cấp thì chịu chết. Trong game, đoạn giải nguyền cho Ritsu ở “Leon route” cũng chỉ là hồi tưởng, chẳng miêu tả chi tiết gì cả.
“Không phải dược thủy. [Thánh Kiếm] kìa. Thanh kiếm trừ tà, diệt ma ấy – nó chém đứt cả lời nguyền luôn.”
“Ể!? Thánh kiếm làm được cả chuyện đó luôn á!?”
Ờ ha, cũng phải. Là kiếm do thần tạo ra mà, chuyện chém đứt lời nguyền chắc cũng chẳng khó gì.
“Thánh kiếm…!? Ủa, màu tóc này… Chẳng lẽ cô chính là ‘Công Chúa Thánh Kiếm’!?”
Ông lão tròn mắt kinh ngạc. Thôi, xin làm ơn đừng gọi tôi bằng cái tên đó ở nơi thế này…
Mà tin đồn về mình đã lan xa đến mức nào rồi trời?
“Xin… xin hãy giải lời nguyền cho con bé! Chúng tôi sống chết không màng, chỉ mong cứu được nó! Xin cúi đầu cầu xin!”
Ông lão quỳ sụp xuống đất, bốn người còn lại cũng đồng loạt phủ phục sát đất.
Khoan khoan… Đừng làm thế chứ!
Tôi còn chưa biết phản ứng ra sao thì kitchen car của bố và mọi người cũng vừa tới nơi.
Cảnh tôi đứng trước năm người lớn đang quỳ lạy khiến ai nấy đều há hốc mồm. Không phải như mọi người nghĩ đâu mà!?
“Sao còn chần chừ, chủ nhân nhỏ? Mau chém phăng lời nguyền đó đi.”
“Ờ… ừm…”
“Làm ơn đấy!”
Năm người quỳ gối càng thêm tha thiết van nài.
Trời ơi… Chắc chỉ lát nữa thôi là xe nhà Troymerei sẽ tới, khi đó cứ để Leon dùng dược thủy giải nguyền là xong.
Nhưng nếu giờ tôi cứ chần chừ không chịu giải nguyền, chẳng phải trông sẽ rất… vô cảm hay sao!?
Thế này thì làm sao mà từ chối được!
“Được rồi…”
Tôi triệu hồi [Thánh Kiếm Farnese] vào tay.
Chỉ cần hướng mũi kiếm về phía Ritsu – đang tựa vào gốc cây, lập tức làn khói đen quấn quanh cô bé bắt đầu rung chuyển, gào thét như muốn tấn công tôi.
Có lẽ lời nguyền này còn mang tính phản kháng những ai muốn giải trừ nó.
Nhưng… vô ích thôi.
“Hây!”
Vút! Tôi vung thánh kiếm một nhát. Nhát chém xé gió ấy lập tức chặt đứt lời nguyền đang bám lấy Ritsu.
Làn khói đen “BÙM!” một tiếng, tan biến không còn dấu vết, hoa văn tà ác trên người cô bé cũng biến mất sạch sẽ.
“Xong rồi đấy.”
“Cái… gì…!?”
Tôi thu thánh kiếm lại, năm người kia lập tức nhào tới kiểm tra, xác nhận trên da Ritsu không còn dấu tích nào của lời nguyền.
“Lời nguyền… biến mất rồi! Thật không thể tin nổi…!”
Năm người òa khóc nức nở, vây quanh ngắm khuôn mặt cô bé. Gương mặt đau đớn ban nãy giờ đã an yên chìm vào giấc ngủ.
Aaa… mình vừa làm một chuyện lớn rồi đây…
Hoàn toàn bẻ gãy flag rồi nhé.
Có lẽ nhờ vậy mà “ác nữ” của Leon route sẽ không còn là ác nữ nữa.
Mà nghĩ lại, nếu thế thì flag diệt vong của mình cũng coi như được xóa bỏ… chắc không sao đâu nhỉ?
Chỉ là, Leon route vốn có nhiều tình tiết phức tạp, mà mình phá hỏng kịch bản thế này thì không biết sau này sẽ ra sao…
Tóm tắt thì: ở Leon route, mười năm sau sẽ bùng phát một siêu đại dịch bệnh bắt nguồn ở Đế quốc Symphonia và sau đó lây lan qua các nước lân cận.
Leon và Estelle sẽ hợp sức điều chế ra thuốc chữa, đó là mạch truyện chính… Nhưng liệu còn làm được không?
Estelle thì có “cheat” [Thánh Tích Kỳ Tích] chữa mọi loại bệnh, nhưng không thể dùng cho tất cả mọi người. Vì thế, cần có thuốc đặc trị.
Dịch bệnh sẽ bùng phát sau mười năm nữa, tôi vẫn nhớ công thức và nguyên liệu chế thuốc… Nhưng nguyên nhân đại dịch lan rộng cũng do một số chi tiết liên quan đến Ritsu…
Tôi còn đang nhăn nhó thì Elliot, Gene và mọi người cũng xuống xe kitchen car, mặt mũi ngơ ngác.
Đúng lúc đó, từ phía đối diện, một chiếc xe ngựa dừng lại. Từ trong xe bước ra một cậu bé tóc bạc đeo kính, trạc tuổi chúng tôi.
“Thái tử Elliot!? Cả Hoàng hậu và Thái hậu cũng ở đây… Chuyện gì đang xảy ra vậy!?”
Ồ, xin trân trọng giới thiệu: Leon Remus Troymerei, công tử nhà Viscount Troymerei. [note79473]
…Cậu đến muộn quá rồi đấy, Leon ơi.

