Volume 2: Bình Yên Trước Cơn Bão

Chương 165: Cảng Mancroft

2026-01-17

1

Chương 165: Cảng Mancroft

Ves học được rất nhiều điều bổ ích từ buổi gia sư một kèm một với Bậc Thầy Olson. Bà ấy đã điều chỉnh phương thức giảng dạy sao cho phù hợp với Ves để không ngừng thách đố trình độ kiến thức hiện tại của cậu mà không vượt quá khả năng tiếp thu của chàng trai trẻ.  

Bậc Thầy Olson khá là thích minh họa ý của mình bằng các ví dụ cụ thể. Trong suốt thời gian dạy học, bà ấy mở lên nhiều bản thiết kế khác nhau để chỉ rõ chúng có điểm tốt hoặc điểm xấu nào nổi bật. Sau đó, bà ấy chuyển sang một bản thiết kế khác có nét tương tự và yêu cầu Ves tự mình đưa ra nhận xét.

Mặc dù không phải lúc nào cậu cũng trả lời đúng chóc, nhưng Ves lại có thể tiếp thu và nắm vững những bài học ấy nhanh đến mức vượt xa kỳ vọng của bà. Mà nhờ vậy nên cậu mới có thể hoàn tất nhiều chủ đề hơn bình thường.

“Cơ học điện tử tác chiến là lĩnh vực nghiên cứu và ứng dụng máy móc được chế tạo để phục vụ cho chiến tranh.” Bà ấy nhấn mạnh ngay từ đầu. “Trong ngành công nghiệp chiến cơ, thì nó chủ yếu liên quan đến việc thiết kế và tối ưu hóa chiến cơ cận chiến.”

Bất kỳ thiết kế gia nào muốn chế tạo một chiếc chiến cơ nguyên bản của riêng mình đều cần phải biết chút ít về ngành cơ học điện tử tác chiến. Lĩnh vực này mở ra nhiều phương pháp tiếp cận khác nhau để thiết kế và định hình bộ khung tổng thể sao cho sức mạnh và hiệu suất của nó tăng lên mức tối đa.

Ves học được nhiều cách thức khác nhau để vận dụng những kiến thức mới mẻ này. Cậu cũng học cách đánh giá chiến cơ bằng một góc nhìn hoàn toàn khác. Cậu có thể ước lượng tốc độ chạy của một chiến cơ chỉ bằng chiều dài và cấu trúc đôi chân của nó. Cậu cũng có thể ước tính sức mạnh cơ bắp của chiến cơ dựa trên tỷ lệ giữa các chi khác nhau trên cơ thể nó.

Bên cạnh việc ôn lại kiến thức căn bản, Bậc Thầy Olson dành phần lớn thời gian quý báu của bà để dạy cậu cách gia cố một chiếc chiến cơ. Ves đã học cách nâng cao độ toàn vẹn kết cấu của chiến cơ bằng cách gia tăng Chỉ Số Dự Phòng và Chỉ Số Ngăn Khoang. Cách làm này đặc biệt có tác dụng giảm thiểu sát thương của vũ khí tầm xa.

Thế nhưng, cho dù Ves có tăng hai chỉ số ấy đến mấy đi chăng nữa thì tất cả cũng sẽ vô nghĩa nếu như chiến cơ phải chịu một cú va đập cực mạnh làm rung chuyển toàn bộ những bộ phận nội tạng mong manh ở bên trong. Một vài linh kiện nhạy cảm hơn như bộ vi mạch xử lý hoặc các bộ phận siêu nhỏ sẽ dễ bị hao mòn nhanh hơn nếu cứ phải chịu hàng loạt chấn động mạnh đến như vậy.

Thế nên, Bậc Thầy Olson mới dạy cho Ves cách giảm thiểu tác động lực từ những cú va đập ấy bằng cách gia cố những bộ phận quan trọng nhất. Ngoài việc bổ sung thêm các vật liệu bọc đệm, cậu còn học được nhiều mẹo thiết kế hay ho có thể làm giảm hoặc thậm chí là triệt tiêu luôn lực tác động khổng lồ ấy.

Sau khi buổi học kết thúc, vị sư phụ nhìn Ves với vẻ mệt mỏi nhưng khá là hài lòng với tên đệ tử của mình. “Con có một trí óc sắc bén và luôn tập trung chú ý. Con đúng là một đệ tử hoàn hảo. Chỉ tiếc là con đã vượt quá độ tuổi lý tưởng để ta thu nhận con làm đệ tử thân truyền rồi. Từ bây giờ con phải tự bước trên con đường của riêng con mà thôi.”

Ves không mấy để tâm đến những lời tiếc nuối đó. Cậu vẫn luôn trân trọng quyền tự do của mình. Việc trở thành một đệ tử thân truyền của bà cũng đồng nghĩa với việc mở ra vô số cơ hội làm ăn cũng như được một trong những nhà thiết kế chiến cơ vĩ đại nhất Phân Khu Sao này trực tiếp chỉ dạy. Người ta thậm chí sẽ đánh đổi tất cả mọi thứ để nhận lấy một cơ hội như vậy.

“Con thật sự biết ơn công sức giảng dạy của sư phụ. Những bài học của người đã thực sự giúp con mở mang tầm mắt.”

Nội dung bài học hôm nay vượt xa những kiến thức căn bản mà cậu có thể học hỏi ở trường Leemar. Tại vì sao ư? Đó là vì Bậc Thầy Olsson đã đích thân đưa ra nhiều nhận định cá nhân và thêm vào đó là kinh nghiệm nghiên cứu cả đời của bà vào buổi học này.

Với tư cách là một chuyên gia về ngành cơ khí và thiết kế động cơ, bà ấy sở hữu một triết lý thiết kế rất là độc nhất. Bậc Thầy Olson đặc biệt ưa chuộng những mẫu chiến cơ bền bỉ có tuổi thọ cao. Và được trực tiếp trải nghiệm góc nhìn chiến cơ như vậy từ một vị bậc thầy lừng danh là một đặc quyền ít ai có được. Về cơ bản thì Ves đã xuất phát trước một quãng dài so những đối thủ khác.

Sau khi Bậc Thầy Olson ngắt máy, Ves ngã lưng ra ghế trong phòng ngủ của mình và bắt đầu tiêu hóa những kiến thức vừa rồi. Sư phụ cậu cũng đã gửi một cuốn sách giáo khoa bổ sung chứa đầy những dữ liệu nền tảng lẫn các công thức cần thiết để áp dụng nhiều phương pháp khác nhau.

May mắn thay là cuốn sách này không có những biện pháp bảo mật lố bịch mà Hiệp Hội Clifford ưa dùng cho những tệp tài liệu quý hiếm. Nhìn chung thì Ves cũng đã nắm được cái cốt lõi của lĩnh vực này rồi, cho nên cậu cũng chỉ cần khoảng một tuần để hiểu rõ hết tất cả nội dung ở bên trong. Đến lúc này thì cậu mới mở bảng Trạng Thái của mình lên.

[Trạng thái]

Tên: Ves Larkinson

Nghề nghiệp: Nhà Thiết kế Chiến cơ Tập sự

Chuyên môn: Không có

Điểm Thiết Kế: 33.216

Thuộc tính

Sức Mạnh: 0,8

Khéo Léo: 0,8

Sức Bền: 0,8

Trí Tuệ: 1,8

Sáng Tạo: 1

Tập Trung: 1,7

Năng Khiếu Thần Kinh: F

Kỹ năng

[Lắp Ráp]: Tập sự – [Thành Thạo Máy In 3D III] [Thành Thạo Lắp Ráp III]

[Cơ học điện tử tác chiến]: Tập sự

[Kinh doanh]: Tập sự

[Công Nghệ Thông Tin]: Vô dụng

[Kỹ thuật Điện Dụng]: Tập sự – [Cấu Hình Định Tuyến Cấu Trúc II]

[Toán Học]: Thành Thạo

[Cơ Khí]: Thành Thạo – [Chế Tác Ứng Biến II] [Hiệu Chỉnh Tốc Độ III]

[Luyện kim]: Thành Thạo – [Nén Hợp Kim II]

[Phi Vật Lý học]: Vô dụng

[Vật lý]: Thành Thạo – [Tối Ưu Hóa Vũ Khí Năng Lượng Định Hướng II] [Tối Ưu Hóa Giáp Hạng Nhẹ I] [Tối Ưu Hóa Giáp Hạng Trung III] [Tối Ưu Hóa Vũ Khí Cận Chiến II]

Khả năng

[Siêu Xuất Bản]: Sẵn sàng. Chỉ có thể kích hoạt một lần một năm.

Đánh giá: Một nhà thiết kế chiến cơ trẻ tuổi nhưng đầy liều lĩnh, sẵn sàng lao vào hiểm cảnh như một con thiêu thân đâm đầu vào lửa.

Bảng trạng thái của cậu không thay đổi gì nhiều. Cậu chỉ chú ý đến số điểm DP mình đã nhận được từ mấy tuần qua. Doanh số bán chiến cơ ảo của cậu vẫn đang tiếp tục tăng dần đều kể từ khi cậu rời khỏi Bức Màn Mây. Tuy doanh số của chiếc Huyết Niên đã không còn cao chót vót như trước, nhưng ngược lại thì bây giờ người ta đã bắt đầu chuyển sang thần tượng chiếc Cổ Linh rồi.

“Đám phi công nhí kia đã đặt chiếc xạ thủ của anh làm tiêu chuẩn mà chúng nó cần phải chinh phục.” Gavin nói trong một buổi báo cáo định kì. “Ai mà không biết chơi chiếc Cổ Linh đúng với vai trò của nó thì sẽ bị coi là gà mờ.”

Ves không biết mình nên cảm thấy như thế nào trước những lời đó. Cậu biết Gavin đã góp phần khởi đầu cái xu hướng này. Vì dù sao thì nhiệm vụ của cậu ta chính là thúc đẩy doanh số càng cao càng tốt mà.

Nói gì đi nữa thì chuyện này cũng không quá đỗi nghiêm trọng, và có lẽ nó cũng sẽ có ích cho mấy đứa phi công tuổi teen trong tương lai nếu bọn nhóc ấy thành thạo phong cách chiến đấu bằng sự kiên nhẫn của chiếc Cổ Linh.

Điều thứ hai mà Ves để ý đến trong Bảng Trạng Thái của mình chính là ngành Cơ Học Điện Tử Tác Chiến lại là một kỹ năng chính. Nói thẳng ra thì nó bao hàm rất nhiều kiến thức từ nhiều lĩnh vực khác nhau như Cơ Khí, Kỹ Thuật Điện Dụng và thậm chí là cả Công Nghệ Thông Tin để tạo một nền tảng thích hợp để thiết kế một chiếc chiến cơ từ đầu tới cuối.

Chính vì thế nên Ves mới xem nó như một dạng kỹ năng kết hợp. Nếu cậu không nắm vững ba kỹ năng nền tảng ấy, thì có lẽ cậu sẽ chẳng thể nào thành thạo Cơ Học Điện Tử Tác Chiến như hiện tại. Mặc dù phần Công Nghệ Thông Tin vẫn còn khá là vô dụng, nhưng thành thật mà nói thì cậu cũng chẳng cần đến bao nhiêu kiến thức trong lĩnh vực đó khi mà cậu chỉ đang cố gắng gia cố các bộ phận nội tạng của chiến cơ.

Cậu cân nhắc dành ra chút điểm DP dư dả của mình để bù đắp cho cái kỹ năng ấy, nhưng rồi lại lắc đầu. “Chắc là mình sẽ không cần phải dùng kiến thức lập trình cho chiến cơ trong thời gian tới. Cho đến khi mình bắt đầu tự thiết kế một chiếc nguyên bản thì lúc đó nó mới thực sự hữu ích, nhưng bây giờ thì nó chẳng có tác dụng gì cả.”

Một ngày sau khi cậu đạt đến trình độ Tập Sự cho kỹ năng Cơ Học Điện Tử Tác Chiến, chiếc Barracuda cuối cùng cũng đã tiến vào Hệ Sao Mancroft.

Một ngôi sao lùn màu đỏ nhạt ở trung tâm hệ sao còn không cung cấp đủ ánh sáng cho hai hành tinh èo uột của nó nữa. Sao lùn đỏ được xem là hạng tép riu trong dải ngân hà, là một dạng mặt trời giá rẻ sản xuất hàng loạt, tuy cháy cực kì chậm nhưng vì thế mà có thể tồn tại rất lâu xuyên suốt lịch sử vũ trụ.

Giải thích như thế cho người đọc hiểu là cái hệ sao này chẳng có gì giá trị ở đây cả. Cái vệ tinh thật sự quan trọng trong hệ sao này chính là một hành tinh khí ga khổng lồ. Cái hành tinh màu vàng trắng như ngọc trai ấy sở hữu một lượng lớn nguyên liệu thiết yếu để tổng hợp nhiên liệu nặng dành cho tàu vũ trụ.

Không ai hiểu làm thế nào mà một ngôi sao lùn đỏ tầm thường như vậy lại có một hành tinh khí ga khổng lồ quý giá quay quanh nó. Chuyện này chẳng khác nào một thằng già khọm xấu quơ xấu quắc lại cưới được một em người mẫu nóng bỏng chân dài tới nách vậy.

“Kia là trạm nhiên liệu của CFA. Tốt nhất là chúng ta đừng có bén mảng lại gần chỗ đó.” Silvestra nói trong khi phóng to cái trạm đó trên màn hình chính. Nó đang chầm chậm bay theo quỹ đạo xung quanh hành tinh khí ga khổng lồ. Trong khi đó, cũng có kha khá tàu thu hoạch khí ga đang bay xuống tầng khí quyển trên cùng của cái hành tinh đó và nhẹ nhàng hút lấy một ít khí ga rồi quay trở về trạm.

Một hạm đội tàu chiến đang đi tuần tra ở xung quanh và đảm bảo không có ai dám nảy sinh ý đồ đen tối mà tấn công trạm tiếp nhiên liệu. Hạm đội đó bao gồm hai con tàu khu trục và một vài chục chiếc khinh hạm, đủ để đánh bật bất kì cuộc tấn công nào của bọn cướp không gian. Cho dù có bao nhiêu chiến cơ bu lấy hạm đội ấy đi chăng nữa, thì những con tàu chiến hùng mạnh ấy sẽ nhanh chóng xé xác chúng bằng vô sô tháp pháp liên thanh dày đặc trên thân tàu của mình.

Chiếc Barracuda từ từ bay qua quỹ đạo của hành tinh khí ga khổng lồ kia sau một vài tiếng đồng hồ rồi từ đó tiến vào không phận sâu bên trong hệ sao này. Khối lượng của ngôi sao lùn đỏ này tương đối nhỏ, cho nên mọi tàu vũ trụ đều có thể nhảy đến gần trung tâm hệ sao hơn, cho nên nó cũng giúp tiết kiệm kha khá thời gian.

“Chúng ta còn ba mươi phút nữa là đến Cảng Tự Trị Mancroft. Có người tự xưng là trạm kiểm soát không lưu đang bắt liên lạc với chúng ta.” Thuyền trưởng Silvestra báo cáo với Ves.

“Có ai khác gửi tin nhắn cho chúng ta không?”

“Ngoài mấy cái tin gạ gẫm lừa đảo rác rưởi như thường lệ thì không, thưa ngài.”

“Vậy thì cô cứ làm theo cách cô cho là tốt nhất là được.”

Cô nàng gật đầu với cậu rồi quay lại gửi một mẩu tin phản hồi ngắn gọn. “Chúng ta sẽ đi vào quỹ đạo quanh hành tinh Mancroft I và giữ khoảng cách an toàn với những con tàu khác. Tôi đề nghị ngài nên chắc chắn rằng anh họ của ngài có thể sẵn sàng điều khiển chiến cơ bất cứ lúc nào. Đôi lúc chúng ta cũng phải khoe cơ bắp một chút để lũ cặn bã kia không dám động đến mình.”

Trạm vũ trụ tồi tàn kia là nơi duy nhất có người sinh sống trong hệ sao này. Chẳng có ai thèm khám phá cái hành tinh xám xịt xấu xí ở bên dưới, cho nên mọi con tàu trong khu vực đều đổ dồn về cái nơi tự xưng là cảng không gian tự trị kia.

Trạm vũ trụ này có một lịch sử hết sức tầm thường. Ngay sau khi CFA xây dựng trạm tiếp nhiên liệu ở đây, bỗng nhiên có một băng nhóm không biết từ đâu chui ra đã bỏ tiền để đặt một trạm vũ trụ vừa đủ tiêu chuẩn ở cùng một hệ sao. Dưới trướng Gia tộc Bosey, băng nhóm này sở hữu quyền lực và tầm nhìn để bám trụ lấy nơi này và biến cái trạm không gian nhỏ bé của họ thành một điểm dừng chân dành cho những kẻ mạo hiểm gia đi tìm vận may ở bên ngoài lãnh thổ nhân loại.

“Có đủ loại người đổ xô đến ngoài rìa vành đai ngân hà.” Thuyền trưởng Silvestra kiên nhẫn giải thích. Nếu cô không trả lời thì Ves thể nào cũng sẽ hỏi cho bằng được. Cô mở một vài màn hình chiếu ở bên cạnh để hiển thị những con tàu khác cũng đang bay trên cùng một quỹ đạo. “Ở cái nơi khỉ ho cò gáy không có bất kì chính quyền trung ương nào hiện hữu ở đây thì cái ranh giới giữa việc thu nhặt phế liệu và đi ăn cướp là cực kì mờ nhạt. Ngay cả CFA cũng không buồn đi thi hành pháp luật ở những khu vực như thế này nữa là.”

Vành đai ngân hà bao trùm hàng tỉ ngôi sao và kéo dài suốt nhiều năm ánh sáng. Phần không gian nằm trong lãnh thổ của Phân Khu Sao Komodo thôi cũng đã chứa hàng triệu ngôi sao rồi. Mặc dù mật độ tinh cầu trong khu vực này tương đối thấp, nhưng miễn là người ta chọn đúng hệ sao để khám phá thì họ vẫn có cơ hội tìm ra vô vàn kho báu.

“Làm thế nào mà Gia tộc Bosey còn nắm quyền được vậy?” Ves tò mò hỏi. Một vài con tàu trên quỹ đạo trông cũng đủ lớn để triển khai một đại đội chiến cơ. Nếu tất cả các con tàu vũ trụ đều đồng loạt tung ra chiến cơ, thì chắc chắn cái trạm vũ trụ kia sẽ bị áp đảo ngay lập tức.

“Họ không bao giờ vượt quá giới hạn cả. Gia tộc Bosey biết rõ rằng người ta hoàn toàn có thể chọn nơi khác để làm ăn, cho nên bọn họ thậm chí còn không buồn đi thu thuế nữa. Họ kiếm sống cũng rất ổn định bằng cách mua rẻ từ đám thợ săn kho báu rồi bán đắt cho các mối làm ăn của họ trong không gian ‘văn minh’ hơn.”

Nghe cũng thông minh đấy. Nhờ có cách đối xử rộng lượng như thế mới giúp họ kết thân với vô số người dừng chân ở nơi đây.

“Hệ Sao Mancroft nằm khá là gần biên giới. Trạm vũ trụ này đã từng bị bọn quái cát tấn công bao giờ chưa?”

“Chưa từng, thưa ngài. Sao lùn đỏ thì đầy rẫy khắp cả vũ trụ. Đa số đều rất mờ nhạt, cho nên chúng không cung cấp đủ năng lượng cho bọn quái cát. Chưa kể là mấy ngôi sao này khá là nhẹ, cho nên cũng khó để xác định tọa độ nhảy FTL. Ngoài ra thì nơi này cũng rất nghèo tài nguyên, cho nên bọn quái cát hiếm khi ghé thăm mấy hệ sao lùn đỏ như Mancroft lắm.”

Hèn gì nhà Bosey lại chọn xây trạm vũ trụ ở trong hệ sao này. Nó không những nằm ở gần nguồn nhiên liệu chất lượng cao, mà nó còn là một nơi trú ẩn an toàn trước bọn quái cát.

Không có ai bắt liên lạc với tàu cậu vào lúc này, cho nên khách hàng của cậu chắc là chưa đến đây. Còn dư mấy ngày trước mắt, Ves cân nhắc đi tham quan cái trạm vũ trụ kia một chuyến. Đây mới thật sự là vùng biên viễn của không gian nhân loại.

“Vào trạm vũ trụ đó có an toàn không?” Cậu thắc mắc, ra hiệu về phía trạm không gian to lớn nhưng đã cũ kỹ cùng với một vài con tàu đang neo đậu ở các cầu cảng của nó.

“Không, nếu như ngài không có hộ tống hay là bảo hiểm gì đó.” Nữ thuyền trưởng đáp. “Gia tộc Bosey điều hành cái trạm này, nhưng cho dù họ có ra vẻ tuyên bố nơi này là một tiểu quốc hạng tư đi chăng nữa, thì chung quy lại nó vẫn là sào huyệt của bè lũ trộm cắp mà thôi.”

“Tiếc vậy.” Ves biết mình không nên đùa giỡn với số phận. Thậm chí là bây giờ thôi cậu cũng đã cảm thấy có vô số ánh mắt vô hình đang nhìn vào con tàu mới tinh của cậu. Một con tàu hộ vệ lớp Arkon bóng loáng quả là một chiến lợi phẩm vô cùng quý giá đối với những kẻ ưa thích tốc độ. “Vậy thì nhờ cô báo cho tôi biết nếu có ai gọi đến nhé.”

Vậy là chỉ còn biết chờ đợi, Ves liền quay lại phòng riêng của mình và tiếp tục chuẩn bị cho nhiệm vụ sắp tới. Từ sau khi sư phụ cậu cảnh báo về những hiểm nguy tiềm tàng của nó, cậu đã thôi không còn xem nhiệm vụ này như một chuyến đi chơi nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!